Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 335: Khi Hy Vọng Lụi Tàn: Lời Cầu Cứu Sau Cùng
Ánh sáng ban mai không còn chỉ là một vệt mờ ảo nơi chân trời, mà đã tràn ngập căn phòng của Linh, xua đi những bóng đêm còn sót lại của một đêm dài đầy hỗn loạn cảm xúc. Cô từ từ mở mắt, cảm nhận cái lạnh se của không khí len lỏi qua tấm rèm cửa sổ chưa kéo kín, chạm vào làn da. Căn phòng vẫn vậy, quen thuộc đến từng góc nhỏ, nhưng cảm giác trống rỗng bao trùm không gian lại rõ ràng đến đau đớn. Sự im lặng không còn là sự bình yên mà là một khoảng không bao la, nuốt chửng mọi âm thanh, mọi hy vọng.
Linh ngồi dậy, tấm chăn mỏng tuột khỏi vai, để lộ bờ vai gầy guộc. Cô vươn tay, khẽ xoa thái dương, cố gắng xua đi cái nhức nhối mơ hồ còn vương lại từ đêm qua. Mọi lời Khánh nói, từng câu từng chữ, vẫn văng vẳng bên tai cô, rõ ràng và đau đớn như thể chúng vừa mới thốt ra. Cô hiểu. Cô thực sự đã hiểu gánh nặng mà anh mang, hiểu sự kiệt quệ của anh, hiểu lý do vì sao anh không thể tiếp tục. Không oán trách, không giận dữ, chỉ còn lại sự thấu cảm và nỗi xót xa vô bờ.
Ánh mắt cô lướt qua căn phòng, dừng lại ở chiếc bàn đầu giường, nơi một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh bạc màu nằm im lìm. Đó là cuốn sổ mà cả hai đã cùng nhau ghi chép những kỷ niệm, những kế hoạch, những ước mơ chung. Từng trang giấy đã ngả màu thời gian, ghi dấu những buổi hẹn hò đầu tiên, những chuyến đi chơi xa, những đêm thức khuya cùng nhau phác thảo tương lai. Một nụ cười chua chát thoáng hiện trên môi Linh. Cuốn sổ ấy, từng là biểu tượng của một tình yêu bền vững, giờ đây lại giống như một chứng tích của một thứ đã không thành.
Dù đã thấu hiểu, nhưng trái tim Linh vẫn không muốn tin rằng mọi thứ đã thực sự kết thúc. Một tia hy vọng mong manh, như sợi tơ mỏng manh giữa giông bão, vẫn nhen nhóm trong lồng ngực cô. Có thật là không còn cách nào sao? Có thật là tình yêu của họ, tình yêu mà cô vẫn cảm nhận được từ Khánh, lại không đủ sức mạnh để vượt qua những gánh nặng này sao? Hay là do cả hai đã quá mệt mỏi để tìm kiếm một con đường khác?
Tâm trí cô tua lại từng khoảnh khắc của đêm qua, khi Khánh bộc bạch những gánh nặng vô hình mà anh đã gồng mình gánh chịu. Những ánh mắt mệt mỏi, những lời nói nghẹn ngào, cái siết tay cuối cùng đầy tiếc nuối và bất lực. Cô biết anh yêu cô, nhưng cô cũng biết anh đã mất đi chính mình trong guồng quay nghiệt ngã của cuộc sống. Anh đã không còn đủ năng lượng để yêu thương cô theo cách cô xứng đáng, không còn đủ sức để chia sẻ cảm xúc.
Nhưng... nếu cô cũng chịu gánh vác cùng anh thì sao? Nếu cô không cần anh phải hoàn hảo, chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, cùng cô đối mặt với mọi khó khăn? Cô không cần xa hoa, không cần lộng lẫy, cô chỉ cần một bàn tay nắm chặt, một ánh mắt thấu hiểu. Liệu có thể nào, chỉ một lần nữa, họ cùng nhau tìm kiếm một giải pháp?
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Linh, không phải vì thời tiết, mà là vì một quyết định vừa nảy ra trong tâm trí cô. Cô không thể buông xuôi dễ dàng như vậy. Không phải vì níu kéo mù quáng, mà vì cô muốn chắc chắn rằng mình đã cố gắng đến tận cùng, không để lại bất kỳ hối tiếc nào. Cô muốn nhìn vào mắt anh, và hỏi thẳng anh một lần cuối cùng, liệu có còn một con đường nào khác.
Với một sự kiên định yếu ớt nhưng không thể dập tắt, Linh vươn tay lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn. Ngón tay cô run nhẹ khi lướt đến tên Khánh trong danh bạ. Trái tim cô đập thình thịch, một hỗn hợp của hy vọng và sợ hãi. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tức. Đây có thể là cuộc gọi cuối cùng, hoặc là một cơ hội để họ tìm thấy một lối thoát. Cô không biết, nhưng cô phải thử. Cô phải hỏi. Cô phải biết.
Ánh nắng dịu dàng của buổi sáng chiếu qua khung cửa sổ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng nhạt. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với Linh, nó vẫn còn chìm trong màn sương mù của một tương lai bất định. Cô nhắn tin, những ngón tay gõ chậm rãi, từng chữ như chứa đựng cả nỗi lòng. "Khánh... chúng ta gặp nhau được không? Em có điều muốn hỏi anh." Cô không muốn gọi điện, vì sợ giọng nói của mình sẽ vỡ òa, hay giọng nói của anh sẽ mang theo sự mệt mỏi khiến cô chùn bước. Tin nhắn, dù lạnh lùng hơn, nhưng lại cho cô một chút can đảm để bày tỏ điều mình muốn. Cô chờ đợi, từng giây phút trôi qua như cả thế kỷ, trong sự im lặng đến đáng sợ của căn phòng và nỗi giằng xé trong tâm hồn.
***
Quán Cà Phê "Hồi Ức" vào buổi trưa luôn mang một vẻ đẹp riêng, thanh bình và hoài niệm, như thể thời gian đã ngưng đọng lại trong từng góc nhỏ. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo vẫn giữ nguyên vẻ tường gạch trần mộc mạc, những bàn ghế gỗ cũ kỹ nhuốm màu thời gian, và những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng tạo nên một không gian ấm cúng, lãng mạn. Nhạc jazz/acoustic nhẹ nhàng chảy tràn không gian, như một dòng suối êm đềm, hòa cùng tiếng ly tách chạm nhau lanh canh và tiếng nói chuyện thì thầm của những vị khách khác, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương trà hoa, khiến cho tâm hồn có thể tạm quên đi mọi bộn bề bên ngoài.
Khánh và Linh ngồi đối diện nhau tại một góc quen thuộc, nơi có một ô cửa sổ nhỏ nhìn xuống con hẻm yên tĩnh. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và tia nắng nhẹ từ bên ngoài len lỏi qua tán lá, chiếu vào bàn, nhưng không thể xua tan đi không khí căng như dây đàn giữa họ. Không có sự tức giận, không có oán hận, chỉ có nỗi buồn sâu thẳm và sự mệt mỏi hiện rõ trong từng ánh mắt, từng cử chỉ.
Khánh vẫn mặc chiếc áo sơ mi quen thuộc, nhưng có vẻ nhăn nhúm hơn thường lệ. Khuôn mặt anh hốc hác, đôi mắt sâu trũng, và một quầng thâm nhợt nhạt dưới mắt đã tố cáo những đêm dài mất ngủ. Anh chậm rãi nhấp một ngụm cà phê đen, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, nhưng dường như không đủ để xua đi vị đắng chát trong lòng. Anh biết Linh muốn nói gì, và điều đó khiến anh nặng trĩu.
Linh nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên vẻ ưu tư và một tia hy vọng mong manh đến tội nghiệp. Cô đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi tay đan chặt dưới gầm bàn vẫn không ngừng run rẩy. Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói dịu dàng nhưng chứa đựng tất cả sự giằng xé trong lòng cô.
"Anh... chúng ta có thể làm gì để vượt qua không?" Linh bắt đầu, từng lời như được nén lại từ sâu thẳm trái tim. Cô không nói thẳng vào vấn đề, không trách móc, mà chỉ đặt một câu hỏi mở, một lời cầu cứu yếu ớt. "Em không cần anh phải hoàn hảo, em chỉ cần anh ở đây... thực sự ở đây."
Câu nói của Linh như một nhát dao khứa vào trái tim Khánh. Anh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng sự bất lực và đau đớn tột cùng. Anh đã nghe câu nói này từ cô biết bao lần, và mỗi lần nghe, nó lại nhắc nhở anh về sự thất bại của chính mình. Anh đã từng hứa sẽ luôn ở đây, sẽ luôn là điểm tựa cho cô, nhưng giờ đây, anh chỉ còn là một khối nặng nề của sự mệt mỏi và trách nhiệm.
"Linh à..." Giọng Khánh trầm đục, khàn đặc, như có gì đó nghẹn lại trong cổ họng. Anh đặt cốc cà phê xuống bàn, tiếng động nhỏ nhưng như gõ vào không gian tĩnh lặng. "Anh đã cố gắng rồi. Anh thực sự đã cố gắng hết sức." Anh dừng lại, đưa tay lên xoa thái dương, như thể muốn xoa đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. "Anh không muốn làm em đau thêm nữa. Anh không muốn thấy em phải chờ đợi, phải thất vọng vì những lời hứa mà anh không thể thực hiện."
Linh lắng nghe, từng lời anh nói như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tim cô. Cô biết anh đã cố gắng, cô đã chứng kiến anh vật lộn với công việc, với áp lực gia đình. Cô đã thấy anh dần trở nên xa cách, im lặng, mệt mỏi. Nhưng cô vẫn không thể chấp nhận sự thật nghiệt ngã này.
"Nhưng... chẳng lẽ không còn một con đường nào sao?" Linh thì thầm, giọng cô yếu ớt, như hơi thở. "Chúng ta có thể cùng nhau tìm cách mà. Em sẽ không đòi hỏi gì cả, em chỉ cần anh khỏe mạnh, cần anh bình yên. Chúng ta có thể sống đơn giản hơn, không cần phải chạy theo những thứ xa hoa. Em có thể chia sẻ gánh nặng với anh mà. Em sẽ không để anh phải một mình nữa."
Khánh nhìn vào đôi mắt đầy van nài của Linh. Anh thấy trong đó tình yêu sâu đậm, sự kiên cường và cả nỗi sợ hãi khi phải buông tay. Trái tim anh thắt lại. Anh muốn tin vào những lời Linh nói, muốn tin rằng họ có thể tìm thấy một con đường. Nhưng lý trí anh, đã bị bào mòn bởi thực tại khắc nghiệt, lại gào thét rằng điều đó là không thể. Anh đã quá mệt mỏi để chiến đấu, quá kiệt quệ để hy vọng.
"Linh à, em không hiểu đâu..." Khánh nói, giọng anh đầy sự tuyệt vọng. "Gánh nặng này... nó không chỉ là tiền bạc, không chỉ là công việc. Nó là cả một vòng xoáy mà anh đang mắc kẹt. Anh đã đánh mất chính mình trong đó. Anh không còn đủ sức để là người đàn ông mà em xứng đáng có được. Anh không còn đủ sức để mang lại cho em hạnh phúc, dù chỉ là sự bình yên giản dị nhất."
Anh đưa tay ra, khẽ chạm vào cuốn sổ tay màu xanh bạc màu của họ, đặt trên bàn. Ngón tay anh lướt nhẹ trên bìa sổ, nơi những nét bút của cả hai còn in hằn. Từng kỷ niệm ùa về, tươi đẹp và đau đớn. Anh nhớ những nụ cười rạng rỡ của Linh, những ánh mắt lấp lánh hy vọng khi họ cùng nhau mơ về một tương lai. Anh đã từng tin mình có thể xây dựng tất cả những điều đó cho cô. Nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình như một kẻ thất bại, một người đã phá vỡ mọi lời hứa.
"Anh không muốn em phải chịu đựng cùng anh. Anh không muốn em phải hy sinh những điều em xứng đáng có được vì sự mệt mỏi của anh." Khánh tiếp tục, giọng anh nghẹn lại. "Anh biết em yêu anh, và anh cũng vậy. Nhưng tình yêu này... nó đang trở thành gánh nặng cho cả hai. Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa. Anh đang kéo em xuống."
Linh im lặng, từng lời của Khánh như những tảng đá nặng nề đè lên lồng ngực cô. Cô nhìn anh, nhìn sâu vào đôi mắt trũng sâu đang ánh lên nỗi đau. Cô thấy sự chân thành trong từng lời nói, sự bất lực đến tột cùng. Cô hiểu rằng anh đang nói sự thật, một sự thật nghiệt ngã mà không ai trong họ muốn đối mặt. Tia hy vọng mong manh trong lòng cô, vừa được nhen nhóm, giờ đây lại vụt tắt, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và vô tận.
Ngoài cửa sổ, một làn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những tán lá xanh non, mang theo mùi hương của hoa nhài thoang thoảng từ một khu vườn nhỏ gần đó. Âm thanh nhạc jazz vẫn dìu dặt, nhưng đối với Linh, nó chỉ còn là những nốt nhạc u buồn, thê lương. Cô cảm thấy trái tim mình như đang vỡ vụn, không phải vì sự tức giận, mà vì nỗi đau tột cùng của sự chấp nhận.
***
Buổi chiều muộn �� "Hồi Ức" càng trở nên trầm mặc hơn, khi ánh nắng đã ngả vàng, trải dài trên những con đường lát gạch cũ kỹ. Không khí giữa Khánh và Linh vẫn đặc quánh một nỗi buồn vô hạn, nhưng đã thêm vào đó là sự chấp nhận lặng lẽ. Lời giải thích của Khánh, đầy sự chân thành và bất lực, đã dập tắt hoàn toàn tia hy vọng cuối cùng của Linh. Cô hiểu, không phải bằng lý trí khô khan, mà bằng tất cả cảm nhận của trái tim mình, rằng anh đã không còn sức để gánh vác mối quan hệ này nữa.
Khánh nhìn Linh, ánh mắt anh chứa đựng tất cả những lời xin lỗi không thể nói thành lời. "Anh xin lỗi, Linh," anh nói, giọng khàn đặc, "Anh không còn là người có thể khiến em hạnh phúc nữa. Anh thực sự không muốn làm em đau thêm." Từng lời thốt ra như những viên đá nặng nề rơi xuống, tạo nên những gợn sóng đau đớn trong không gian tĩnh lặng. Anh không tìm kiếm sự tha thứ, anh chỉ muốn cô hiểu.
Linh gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng mang theo cả một trời chấp nhận. Cô không khóc, không phải vì không buồn, mà vì nước mắt đã cạn kiệt, và nỗi đau đã vượt quá mọi giới hạn của sự biểu hiện. "Em hiểu rồi..." Cô thì thầm, giọng nói yếu ớt, như một cơn gió thoảng qua. Câu nói đó, tuy ngắn gọn, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, sự chấp nhận nghiệt ngã rằng mọi nỗ lực lúc này đều là vô vọng. Cô không thể ép buộc anh phải gồng gánh thêm nữa. Cô không thể bắt anh phải hy sinh chính mình vì một tình yêu mà anh đã không còn đủ sức để vun đắp.
Một khoảng im lặng kéo dài, nặng nề đến nghẹt thở. Nhạc jazz vẫn dìu dặt chảy, nhưng dường như nó chỉ làm tăng thêm vẻ u hoài cho khoảnh khắc này. Khánh và Linh nhìn nhau, ánh mắt giao nhau, không còn là những ánh mắt nồng nàn của tình yêu, mà là ánh mắt của hai tâm hồn đang tổn thương sâu sắc, đang thấu hiểu và chấp nhận định mệnh của mình.
Khánh đưa tay ra, chậm rãi, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Linh đang đặt trên bàn. Bàn tay anh lạnh buốt, nhưng cái chạm ấy vẫn mang theo một chút ấm áp quen thuộc, một sợi dây liên kết vô hình vẫn còn tồn tại giữa họ. Linh khẽ siết nhẹ tay anh, như một lời an ủi thầm lặng, một sự đồng cảm giữa hai con người đang đối mặt với sự mất mát. Cái siết tay ấy không có sự níu kéo, không có sự tuyệt vọng, mà chỉ là một lời tạm biệt không lời, một lời cảm ơn cho những gì đã qua, và cả một lời hứa hẹn về một sự bình yên mà cả hai sẽ tìm thấy, dù không còn đi chung đường.
Sau vài giây, Khánh buông tay cô ra. Cái buông tay nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng lại mang theo sức nặng của một sự chia cắt vĩnh viễn. Không nước mắt, không níu kéo, chỉ có sự chấp nhận lặng lẽ và đau đớn. Cả hai cùng đứng dậy, như thể đang thực hiện một nghi lễ cuối cùng. Chiếc ghế gỗ cũ kêu kèn kẹt khi họ đứng lên, tạo ra một âm thanh nhỏ xíu trong không gian đầy cảm xúc.
Họ bước ra khỏi quán, từng bước chân nặng nề, như thể đang vác trên vai cả một gánh nặng của quá khứ. Khánh đưa Linh ra đến vỉa hè. Nắng chiều đã dịu hơn, nhuộm vàng con đường và những hàng cây ven đường. Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm bay lọn tóc của Linh, và cô khẽ đưa tay vuốt nhẹ.
"Em sẽ ổn thôi..." Linh nói, giọng cô thì thầm, như đang tự trấn an chính mình hơn là nói với anh. Cô nhìn anh lần cuối, ánh mắt cô chất chứa sự tiếc nuối, nhưng cũng có cả một sự kiên định mới mẻ. Cô biết, đây là con đường mà cả hai phải đi, mỗi người một hướng, để tìm lại chính mình.
Khánh gật đầu, không nói nên lời. Anh muốn nói rất nhiều, muốn xin lỗi, muốn cảm ơn, muốn chúc cô hạnh phúc. Nhưng mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước khoảnh khắc này. Anh chỉ có thể nhìn cô, nhìn người con gái anh đã từng yêu hơn cả bản thân mình, giờ đây đang đứng trước anh, chấp nhận một kết cục đau đớn.
Anh quay lưng đi trước, bước chân chậm rãi, nặng trĩu. Linh đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần vào dòng người tấp nập của thành phố. Dòng người vẫn hối hả, cuộc sống vẫn tiếp diễn, như thể không có gì thay đổi. Nhưng trong lòng cô, một phần đã tan vỡ, và một phần khác đang bắt đầu được tái tạo lại.
Linh biết, cô sẽ cần một khoảng thời gian rất dài để tự chữa lành, để tìm lại những đam mê đã bị lãng quên, tìm lại phiên bản tốt nhất của chính mình. Cô sẽ quay lại với nghệ thuật, với những bản vẽ dang dở, với những giai điệu đã từng là hơi thở của cô. Sự thấu hiểu dành cho Khánh, dù đau đớn đến tột cùng, đã giúp cô chấp nhận cuộc chia tay một cách bình yên, không oán hận, mở đường cho sự phát triển cá nhân của cô.
Và Khánh, anh cũng sẽ cần một khoảng thời gian để cân bằng lại cuộc sống, để tìm lại chính mình. Anh sẽ phải đối mặt với nỗi trống rỗng, với sự cô đơn, nhưng anh cũng sẽ tìm cách để sống, để hít thở một lần nữa, không phải vì áp lực, mà vì chính bản thân mình. Con đường phía trước còn dài, nhưng cả hai đều hiểu rằng, đây không phải là dấu chấm hết, mà là một khởi đầu mới, dù đầy chông gai và nước mắt.
Nắng chiều dần tắt, để lại một vệt hồng cam trên bầu trời rộng lớn. Gió vẫn thổi, mang theo hương hoa nhài và mùi cà phê từ quán "Hồi Ức" xa dần. Đó là mùi hương của những kỷ niệm, của một tình yêu đã không thành, nhưng cũng là mùi hương của một tương lai đang chờ đợi, một tương lai mà cả hai sẽ phải tự mình bước đi.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.