Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 305: Gánh Nặng Của Sự Im Lặng
Tiếng còi xe hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ã đặc trưng của thành phố không ngủ, vọng vào tai Linh, xa lạ và vô cảm. Cô tựa trán vào mặt tủ lạnh lẽo, hít một hơi thật sâu, như thể muốn nuốt xuống tất cả những nỗi đau, những tuyệt vọng đang dâng trào. Cô biết, cảm giác bất lực và tuyệt vọng này sẽ thúc đẩy cô tìm kiếm một con đường riêng. Có lẽ đã đến lúc cô phải quay lại với niềm đam mê nghệ thuật đã ngủ quên từ lâu, tìm kiếm sự an ủi ở những mối quan hệ khác, những người bạn như Thanh, hoặc những người có thể hiểu được tâm hồn cô như Anh Đạt. Đó sẽ là cách để cô chữa lành, để cô tìm lại chính mình, tìm lại ý nghĩa cho cuộc đời mình, không còn chỉ sống vì tình yêu của hai người. Lời khuyên của Trâm vẫn văng vẳng bên tai: "Em phải nghĩ cho bản thân mình chứ." Linh gật đầu nhẹ, như một lời hứa với chính mình. Cô biết, sự chấp nhận đau đớn này là bước đệm quan trọng. Và có lẽ, câu hỏi định mệnh "Anh còn yêu em không?" không còn xa nữa, nhưng lần này, nó sẽ không phải là một câu hỏi của sự níu kéo, mà là của sự giải thoát, của một sự khởi đầu mới.
***
Đèn văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver' vẫn sáng rực rỡ, hắt ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo xuyên qua tấm kính lớn của tòa nhà hiện đại giữa lòng thành phố. Bên trong, không khí vẫn sôi động và chuyên nghiệp, dù đã quá giờ tan sở từ lâu. Tiếng gõ bàn phím lách cách đều đặn, tiếng điện thoại reo khẽ khàng, tiếng máy pha cà phê hoạt động liên tục, cùng những cuộc thảo luận nhóm nhỏ giữa các đồng nghiệp tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của sự hối hả, của những deadline đang đến gần. Văn phòng được thiết kế với không gian mở, trang trí bằng những tác phẩm nghệ thuật đương đại và những chậu cây xanh tươi tốt, cố gắng mang lại một chút hơi thở của sự sáng tạo và thư thái giữa bộn bề công việc. Nhưng đối với Khánh, tất cả những chi tiết ấy giờ đây chỉ là một phông nền mờ ảo, xa xăm.
Anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi hằn sâu. Đôi mắt sâu của anh tập trung cao độ vào những con số, những bản vẽ phức tạp, nhưng bên trong lại như một vực sâu không đáy, chứa đầy sự kiệt quệ. Một chồng tài liệu cao ngất ngưởng về dự án của Bà Trang chất chồng bên cạnh, mỗi tờ giấy như một viên gạch nặng trĩu đè lên lồng ngực anh. Mùi cà phê đậm đặc, mùi giấy in mới và cả mùi nước hoa thoang thoảng từ đồng nghiệp nữ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi hương quen thuộc nhưng cũng ngột ngạt đến lạ. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đã nhàu nhẹ, cổ áo hơi lỏng, và quần tây sẫm màu, hình ảnh điển hình của một người đàn ông công sở đã làm việc không ngừng nghỉ.
Bỗng, một cái bóng cao lớn đổ dài trên bàn làm việc của Khánh. Anh Hùng, Trưởng phòng Dự án, đứng đó, phong thái lịch lãm thường thấy trong bộ vest màu than, nhưng khuôn mặt lại nghiêm nghị hơn bao giờ hết. Đôi mắt sắc sảo của ông quét một lượt qua màn hình máy tính của Khánh, rồi dừng lại ở chồng tài liệu.
"Khánh, dự án này không chỉ là một hợp đồng, nó còn là bộ mặt của công ty," Anh Hùng bắt đầu, giọng trầm và dứt khoát, không chút cảm xúc thừa thãi. "Bà Trang muốn sự hoàn hảo. Bà ấy là một khách hàng VIP, có tầm ảnh hưởng lớn trong giới tài chính và bất động sản. Một sai sót nhỏ cũng có thể khiến chúng ta mất đi nhiều hơn một dự án."
Khánh khẽ gật đầu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Anh biết rõ điều đó hơn ai hết. Anh là người trực tiếp chịu trách nhiệm chính. "Vâng, em hiểu ạ. Em đang cố gắng hoàn thiện những chi tiết cuối cùng theo đúng yêu cầu của bà ấy."
Anh Hùng thở dài, một tiếng thở dài nghe như tiếng nhắc nhở chứ không phải sự cảm thông. "Tôi biết cậu đã rất cố gắng, Khánh. Nhưng 'cố gắng' chưa đủ. Kết quả mới là thứ quan trọng nhất. Tôi đã xem qua báo cáo sơ bộ, một vài điểm vẫn chưa thực sự thuyết phục. Đặc biệt là phần tối ưu hóa chi phí và hiệu quả đầu tư dài hạn. Bà Trang rất chú trọng đến những con số đó."
Khánh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh đã dồn hết sức lực, gần như vắt kiệt cả tâm trí để giải quyết những bài toán hóc búa mà Bà Trang đặt ra. Mỗi con số, mỗi chi tiết trong bản kế hoạch này đều là mồ hôi và chất xám của anh. Nhưng lời nói của Anh Hùng khiến anh nhận ra, 'hết sức' của anh có lẽ vẫn chưa chạm đến ngưỡng 'hoàn hảo' trong mắt vị khách hàng khó tính này.
"Em sẽ xem xét lại ngay lập tức, Anh Hùng," Khánh đáp, giọng hơi khàn.
"Tốt," Anh Hùng nói, vẫn giữ thái độ nghiêm khắc. "Nhớ rằng, hậu quả nếu không đạt được sự hài lòng của Bà Trang là rất lớn. Không chỉ ảnh hưởng đến doanh thu, mà còn ảnh hưởng đến uy tín của cả phòng, cả công ty. Tôi tin vào năng lực của cậu, Khánh. Đừng để tôi thất vọng."
Nói rồi, Anh Hùng quay lưng bước đi, để lại Khánh một mình với gánh nặng khổng lồ. Anh siết chặt tay trên bàn phím, cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể như đang căng ra đến cực điểm. Áp lực từ Anh Hùng, kỳ vọng vô hình từ gia đình về một tương lai vững chắc, và giờ là những yêu cầu gần như tuyệt đối từ Bà Trang – tất cả như những ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào, đè nén anh đến nghẹt thở.
"Anh Khánh, anh nên nghỉ một chút đi. Cứ thế này không ổn đâu."
Giọng nói nhẹ nhàng của Kiên, đồng nghiệp cùng phòng, kéo Khánh ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn. Kiên, với dáng người cao ráo và gương mặt hiền lành đeo kính cận, đặt một ly cà phê nóng hổi xuống bàn Khánh. Ánh mắt anh đầy vẻ lo lắng khi nhìn thấy khuôn mặt hốc hác của Khánh.
Khánh ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhạt, gần như không rõ nét. "Cảm ơn cậu, Kiên. Nhưng mà... nghỉ sao được? Còn bao nhiêu thứ phải lo." Anh nhìn về phía màn hình máy tính, nơi những con số vẫn đang nhảy múa một cách đầy thách thức. "Dự án này rất quan trọng, không thể lơ là được."
Kiên thở dài. "Em biết. Nhưng mà sức khỏe là quan trọng nhất chứ anh. Anh đã làm việc liên tục mấy ngày rồi. Cứ thế này, dù có hoàn thành dự án, anh cũng sẽ kiệt sức mất thôi." Anh nói thêm, giọng nhỏ dần, "Cố lên, mọi việc rồi sẽ ổn thôi."
Lời động viên của Kiên dù chân thành nhưng không thể xoa dịu được nỗi bất an đang cồn cào trong lòng Khánh. Anh biết Kiên nói đúng, nhưng anh không thể dừng lại. Anh không có quyền được mệt mỏi, không có quyền được buông xuôi. Dù chỉ một chút chểnh mảng cũng có thể khiến mọi công sức đổ sông đổ bể. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính phản chiếu trong đôi mắt anh, làm cho chúng càng thêm mỏi mệt và xa xăm. Anh cảm thấy một sự cô độc xâm chiếm, một cảm giác rằng dù có hàng trăm người xung quanh, anh vẫn chỉ có một mình đối diện với những gánh nặng này.
Anh tiếp tục làm việc quần quật, từng cú click chuột, từng dòng code, từng con số đều được anh xử lý với sự tập trung cao độ, gần như máy móc. Thời gian trôi qua, anh không hề hay biết. Anh bỏ lỡ tin nhắn của Linh, một tin nhắn hỏi anh "Anh đã ăn tối chưa?" và một tin nhắn khác "Anh về muộn vậy, có cần em để cửa không?". Những dòng chữ ấy hiện lên trên màn hình điện thoại, nhấp nháy một cách vô vọng, rồi chìm vào biển tin nhắn chưa đọc. Anh thậm chí còn không có thời gian để nhìn thấy chúng, chứ đừng nói là trả lời. Trong tâm trí anh lúc này, chỉ có Bà Trang, Anh Hùng, và những con số. Anh chỉ biết gật đầu và tiếp tục làm việc, vẻ mặt ngày càng mệt mỏi, hằn lên những đường nét u sầu mà ngay cả anh cũng không nhận ra. Mùi cà phê đã nguội ngắt trên bàn, nhưng anh vẫn không dừng lại. Toàn bộ cơ thể anh rã rời, nhưng bộ não anh vẫn hoạt động hết công suất, cố gắng tìm kiếm lời giải cho những bài toán không ngừng đặt ra. Đã có lúc anh ước mình có thể tắt hết mọi thứ, buông bỏ tất cả và biến mất khỏi những áp lực này. Nhưng rồi, hình ảnh gia đình, hình ảnh tương lai anh hằng mơ ước, và cả hình ảnh Linh, người con gái anh yêu, hiện lên, nhắc nhở anh rằng anh không thể. Anh phải tiếp tục, cho dù có phải đánh đổi bằng chính sức lực và tâm hồn mình.
***
Khi Khánh trở về căn hộ của Linh, kim đồng hồ đã chỉ sang con số mười một. Căn hộ không còn chìm trong bóng tối như những đêm anh về muộn trước đây. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đứng ở góc phòng khách hắt ra, tạo nên một không khí ấm áp, nhưng cũng tĩnh mịch đến lạ lùng. Tiếng xe cộ từ bên ngoài đã thưa thớt hơn nhiều, chỉ còn vọng lại những âm thanh rời rạc, xa xôi, như tiếng vọng của một thế giới đang dần đi vào giấc ngủ.
Anh mở cửa nhẹ nhàng, sợ làm xáo trộn sự yên tĩnh. Vừa bước vào, anh đã thấy Linh đang ngồi trên chiếc sofa quen thuộc. Cô không còn mặc bộ đồ công sở, thay vào đó là một bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại, màu xanh ngọc bích, tôn lên dáng người thanh mảnh của cô. Cô đang lật dở từng trang sách trên tay, đôi mắt to tròn, long lanh của cô tập trung vào những dòng chữ. Mái tóc dài, mềm mại được búi hờ, để lộ chiếc cổ thanh tú. Cô không còn vẻ mặt mong chờ như những lần trước, không còn ánh mắt rạng rỡ ngước lên chào đón anh, không còn nụ cười tươi tắn pha chút trách móc. Thay vào đó là một sự bình lặng đến khó tả, một nét u buồn man mác hiện rõ trên gương mặt trái xoan của cô.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc. Linh khẽ ngẩng đầu, nhìn anh. Không có sự vội vã, không có sự trách móc, chỉ là một cái nhìn thoáng qua, như thể cô đã lường trước được sự xuất hiện của anh vào giờ này. Cô gật đầu nhẹ, một cái gật đầu gần như vô thức, như một nghi thức chào hỏi đã trở nên quá đỗi quen thuộc và vô nghĩa.
"Anh về rồi à?" Giọng Linh nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, không có chút ngữ điệu hỏi han hay quan tâm đặc biệt nào. Nó chỉ đơn thuần là một lời xác nhận, một câu nói không cần hồi đáp.
Khánh cảm thấy một sự nhói đau trong lồng ngực. Anh muốn nói rất nhiều, muốn giải thích về áp lực công việc, về dự án Bà Trang, về sự kiệt quệ đang nuốt chửng anh. Anh muốn xin lỗi vì đã bỏ lỡ tin nhắn của cô, vì đã để cô phải đợi, vì đã không thể là người đàn ông mà cô mong muốn. Nhưng cổ họng anh khô khốc, và cảm giác mệt mỏi rã rời toàn thân khiến anh không còn chút sức lực nào để cất lời. Anh chỉ có thể đáp lại bằng một âm thanh cụt lủn, một tiếng "Ừ" khô khan, vô cảm, và ánh mắt tránh né, không dám đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Linh.
Anh biết, ánh mắt đó đang chứa đựng biết bao nhiêu điều, biết bao nhiêu câu hỏi không lời. Anh cảm nhận được sự im lặng dày đặc giữa hai người, một bức tường vô hình đã được dựng lên, ngăn cách hai tâm hồn từng gắn b�� sâu sắc. Nỗi trống trải từ Linh, dù không thể hiện ra bằng lời nói, vẫn bao trùm lấy anh, khiến anh cảm thấy tội lỗi và bất lực. Anh muốn phá vỡ sự im lặng đó, muốn ôm lấy cô, muốn thì thầm những lời yêu thương. Nhưng cơ thể anh như bị đóng băng, trái tim anh như bị một gánh nặng vô hình siết chặt. "Anh xin lỗi, Linh. Anh muốn nói điều gì đó, nhưng anh không thể." Anh thầm nghĩ, từng chữ như cứa vào lòng.
Khánh không dừng lại ở phòng khách. Anh biết, nếu anh ở lại, Linh sẽ lại cố gắng trò chuyện, cố gắng tìm kiếm một sự kết nối. Và anh, trong tình trạng kiệt quệ này, chỉ có thể đáp lại bằng sự hời hợt, vô tình làm tổn thương cô thêm. Anh không muốn điều đó. Anh không muốn nhìn thấy ánh mắt thất vọng của cô, không muốn nghe thấy tiếng thở dài của cô. Anh chỉ muốn trốn tránh.
Anh lặng lẽ đi thẳng vào phòng ngủ, từng bước chân nặng nề, như thể đang bước trên một sợi dây mong manh giữa sự mệt mỏi và cảm giác tội lỗi. Cánh cửa phòng ngủ khẽ khàng đóng lại, để lại Linh một mình giữa không gian ấm áp nhưng đầy tĩnh mịch của phòng khách. Tiếng quạt trần quay đều đều, tiếng gió khẽ thổi qua khe cửa sổ, và sự im lặng bao trùm căn hộ càng trở nên nặng nề hơn. Khánh cảm nhận được sự xa cách đã trở thành một phần không thể thiếu trong mối quan hệ của họ, một phần mà anh, bằng tất cả sự mệt mỏi và bất lực của mình, không thể nào thay đổi.
Anh không hề biết, ngay sau khi anh khuất dạng, Linh đã khẽ thở dài, đôi mắt cô rời khỏi trang sách, nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Nụ cười man mác buồn hiện lên trên môi cô, như một sự chấp nhận đau đớn. Cô biết, anh không cố ý. Nhưng sự vô tình của anh đã trở thành một lưỡi dao sắc bén, cứa vào trái tim cô mỗi ngày.
***
Đêm đã khuya. Cả thành phố chìm vào một thứ ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn đường và những tòa nhà cao tầng vẫn còn thức. Trong căn phòng ngủ của Khánh, không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Tiếng quạt trần quay đều đều là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng, tạo ra một nhịp điệu chậm rãi, u buồn. Khánh không thể ngủ được. Anh ngồi tựa lưng vào thành giường, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lung linh của thành phố như những vì sao trên mặt đất. Nhưng chúng không mang lại cho anh sự bình yên, mà chỉ càng làm nổi bật thêm nỗi cô độc đang nuốt chửng anh.
Anh ôm lấy đầu, cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương. Mùi không khí tĩnh mịch trong căn phòng, vương vấn chút mùi hương của Linh từ gối, càng khiến nỗi dằn vặt trong anh thêm sâu sắc. Anh nhớ lại lời Anh Hùng, giọng nói nghiêm khắc, những yêu cầu khắt khe về dự án Bà Trang. Anh nhớ cả những tin nhắn của Linh mà anh đã không kịp đọc, không kịp trả lời. Và anh nhớ gương mặt buồn bã của cô khi anh về đến nhà.
"Mình đã biến thành người như thế này từ bao giờ?" Khánh tự chất vấn, giọng thì thầm, lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Anh cảm thấy như mình đang nhìn thấy một kẻ xa lạ trong gương. Một người đàn ông trầm tính, ít nói, đã từng yêu Linh bằng tất cả những gì anh có, bằng hành động, bằng sự cố gắng không ngừng nghỉ để xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng giờ đây, anh chỉ còn là một cái bóng mệt mỏi, một người không còn biết cách yêu thương, không còn biết cách chia sẻ. Anh không còn đủ sức để nói ra những lời yêu thương, để san sẻ gánh nặng nội tâm với Linh. Anh trở thành một bức tường vô hình, một cái bóng lặng lẽ, vô tình đẩy người con gái anh yêu ra xa.
Anh nhìn sang chiếc bàn trang điểm nhỏ của Linh, nơi đặt hai chiếc cốc sứ đôi hình mèo mà họ đã mua trong một chuyến du lịch xa. Chiếc cốc màu xanh dịu dàng của Linh, và chiếc cốc màu xám trầm tĩnh của anh, vẫn đứng cạnh nhau, như một biểu tượng của sự gắn kết. Nhưng giờ đây, chúng chỉ gợi lên một nỗi buồn sâu sắc. Lớp men sứ lạnh lẽo, như chính cảm giác lạnh lẽo đang xâm chiếm trái tim anh. Anh cảm thấy một sự tội lỗi trào dâng, một nỗi ân hận sâu sắc khi nhìn thấy chúng. Chúng như một lời nhắc nhở đau lòng về những gì anh đang đánh mất, về những gì anh đang vô tình phá hủy.
"Linh không đáng phải chịu đựng điều này," anh thầm thì. Cô xứng đáng có một người đàn ông biết quan tâm, biết lắng nghe, biết sẻ chia. Cô xứng đáng có một tình yêu trọn vẹn, không phải là thứ tình yêu cạn kiệt, mệt mỏi như anh đang mang lại. Anh biết cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh chọn cô, cần anh ở bên cạnh thực sự. Nhưng anh, anh đang ở đây, nhưng tâm hồn anh lại lạc mất nơi nào đó giữa bộn bề của công việc, của áp lực.
Anh thở dài nặng nề, một tiếng thở dài chất chứa bao nhiêu nỗi tuyệt vọng. "Nhưng mình... mình thực sự đã quá mệt mỏi rồi." Lời nói ấy bật ra từ đáy lòng, như một sự chấp nhận đau đớn về tình trạng hiện tại của bản thân. Anh cảm thấy một sự bế tắc toàn diện. Anh muốn thay đổi, muốn trở lại là Khánh của ngày xưa, của những ngày đầu yêu Linh, tràn đầy nhiệt huyết và tình yêu. Nhưng anh không thể. Cơ thể anh rã rời, tinh thần anh kiệt quệ. Mỗi lần cố gắng vươn tay ra, anh lại cảm thấy như có một gánh nặng vô hình kéo anh trở lại.
Anh nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Anh cân nhắc nhắn tin cho Linh, một lời xin lỗi, một lời giải thích. Nhưng rồi anh lại thôi. Anh biết mình không có gì tốt đẹp để nói. Một lời xin lỗi liệu có thể xoa dịu được nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra? Một lời giải thích liệu có làm cô bớt cô đơn? Anh cảm thấy mình không có quyền để nói bất cứ điều gì, khi anh đang không thể cho cô điều cô cần.
Sự kiệt quệ của Khánh đã đạt đến ngưỡng giới hạn. Anh biết rằng anh đang ở trên bờ vực của một sự thay đổi lớn, một sự thay đổi không thể tránh khỏi. Có lẽ, cuộc chia tay sắp tới sẽ là một sự giải thoát cho cả hai, dù lòng vẫn còn yêu và đau khổ. Anh gục đầu xuống, hai tay ôm lấy thái dương, chấp nhận sự mệt mỏi và nỗi cô đơn đang nuốt chửng mình. Anh không thể làm gì khác. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Anh biết, sự im lặng và thu mình của anh sẽ là giọt nước tràn ly, khiến Linh cảm thấy bị bỏ rơi và thúc đẩy cô đưa ra câu hỏi định mệnh "Anh còn yêu em không?". Và khi câu hỏi đó đến, anh sẽ không có câu trả lời nào ngoài sự thật tàn nhẫn của chính mình.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.