Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 3: Hồi Ức Mới Nở: Ánh Mắt Giao Thoa
Bầu trời Sài Gòn rạng đông, hắt qua khung cửa sổ căn hộ của Khánh một thứ ánh sáng xanh xám nhạt nhoà, vẫn còn vương vấn hơi lạnh của đêm. Dù thành phố chưa hoàn toàn bừng tỉnh, đã có tiếng xe cộ rục rịch từ xa vọng lại, như nhịp đập chậm rãi của một trái tim khổng lồ sắp sửa tăng tốc. Khánh trở mình trên chiếc giường đơn, cảm nhận rõ sự mệt mỏi vẫn còn bám víu lấy từng thớ thịt. Anh không ngủ sâu, giấc ngủ của anh những đêm gần đây luôn chập chờn, bị cắt vụn bởi những suy nghĩ về công việc, về những con số, những dự án đang chồng chất trên bàn làm việc. Giấc mơ của anh, nếu có, cũng chỉ là những mảng ký ức rời rạc, không đủ sức níu giữ tâm trí anh khỏi hiện thực.
Anh vươn vai, tấm lưng phát ra vài tiếng rắc nhỏ. Căn hộ của Khánh luôn ngăn nắp đến mức tối giản, phản ánh chính con người anh: trầm tính, thực dụng, và không ưa sự cầu kỳ. Ánh sáng lọt qua tấm rèm cửa mỏng, rọi vào chiếc bàn làm việc chất chồng tài liệu, cạnh đó là chiếc máy tính bảng vẫn còn sáng đèn với biểu đồ tài chính. Đó là hình ảnh đầu tiên anh nhìn thấy mỗi sáng, một lời nhắc nhở không lời về gánh nặng đang đặt trên vai. Anh bước vào bếp, mùi cà phê rang xay nhè nhẹ đã bắt đầu lan tỏa, là thứ hương duy nhất đủ sức xua đi màn sương mệt mỏi trong tâm trí anh. Khánh thuần thục pha một tách cà phê đen đặc, từng động tác đều dứt khoát, chính xác, như thể anh đang thực hiện một nghi lễ quen thuộc. Hơi nóng từ tách cà phê bốc lên, làm ấm lòng bàn tay anh, nhưng vị đắng nơi đầu lưỡi mới là thứ giúp anh hoàn toàn tỉnh táo. Anh đứng dựa vào ban công nhỏ, nhìn xuống con hẻm vẫn còn thưa thớt bóng người, nhấp từng ngụm cà phê, lướt nhanh qua những tiêu đề tin tức kinh tế trên chiếc điện thoại. Những con số nhảy múa, những dự báo thị trường, tất cả đều đòi hỏi sự tập trung cao độ từ anh, ngay cả khi cơ thể anh vẫn chưa hoàn toàn sẵn sàng. Áp lực công việc cuối năm đang đè nặng, đòi hỏi anh phải làm việc cật lực hơn bao giờ hết, và sự mệt mỏi dường như đã trở thành người bạn đồng hành bất đắc dĩ của anh mỗi ngày.
Khi Khánh rời khỏi căn hộ, khóa cửa lại một cách cẩn trọng, tiếng lạch cạch vang vọng trong hành lang vắng lặng. Anh chỉnh lại chiếc cà vạt, mái tóc cắt ngắn gọn gàng không một sợi vương vãi, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm. Anh luôn giữ vẻ ngoài chỉn chu, dù bên trong có bao nhiêu mệt mỏi. Vừa đặt chân xuống bậc thềm, một giọng nói quen thuộc đã vang lên từ phía hiên nhà đối diện.
"Cháu Khánh dạo này bận rộn quá nhỉ? Sáng nào cũng thấy vội vàng."
Đó là Bác Ba, người hàng xóm đã ngoài sáu mươi, dáng người nhỏ nhắn, tóc bạc trắng, thường ngày vẫn ngồi hóng mát trước cửa nhà với chiếc quạt nan trên tay, dù là sớm hay chiều. Khuôn mặt Bác Ba luôn hiện hữu một nụ cười hiền hậu, đôi mắt tinh anh nhìn Khánh với vẻ quan tâm chân thành. Bác là một trong số ít những người ở khu phố này mà Khánh cảm thấy có thể trò chuyện đôi ba câu, dù anh vốn dĩ ít nói.
Khánh khẽ dừng bước, môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười gượng gạo, gần như là một thói quen xã giao. "Dạ, công việc cuối năm ạ, bác Ba giữ sức khỏe nhé." Giọng anh trầm và đều, lộ rõ sự bận rộn nhưng vẫn cố gắng giữ phép lịch sự. Anh đưa tay lên chỉnh lại gọng kính, ánh mắt mệt mỏi thoáng hiện rõ qua lớp kính cận.
Bác Ba gật gù, ánh mắt nheo lại như thể đang suy tư điều gì. "Ừ, mà cháu Linh dạo này không thấy qua chơi à con?" Lời hỏi của Bác Ba chợt khiến Khánh khựng lại. Anh chưa từng nghe đến cái tên Linh trong bối cảnh này. Linh nào? Anh biết Bác Ba hay nhầm lẫn, hay nhớ chuyện cũ, nhưng câu hỏi này lại mang một sắc thái lạ lùng. Có lẽ nào Bác Ba đang nhầm anh với ai đó khác, hoặc nhầm Linh với một người bạn gái cũ nào đó của anh? Anh thoáng bối rối, một cảm giác khó tả len lỏi trong lòng, vừa ngạc nhiên vừa có chút tò mò. Anh chưa từng có người yêu nào tên Linh, cũng không có người thân quen nào thường xuyên ghé thăm mà Bác Ba lại có thể nhầm lẫn như vậy.
Anh không trả lời ngay, một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, chỉ có tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây và tiếng xe cộ dần ồn ào hơn từ phía xa. Khánh chỉ cười nhẹ, một nụ cười gần như che giấu sự ngạc nhiên. "Dạ... cháu đi đây ạ." Anh chào tạm biệt Bác Ba một cách vội vã, không để lại thêm bất kỳ lời giải thích nào. Bước chân anh nhanh hơn, như muốn thoát khỏi câu hỏi mơ hồ đó, nhưng tâm trí anh lại không ngừng quay cuồng với cái tên "Linh" và ánh mắt đầy ẩn ý của Bác Ba. Ai là Linh mà Bác Ba nhắc đến? Có phải là một người quen cũ của gia đình anh mà anh đã quên? Hay chỉ là một sự nhầm lẫn vô tình? Dù vậy, cái tên đó, và sự mơ hồ mà nó mang lại, đã gieo vào tâm trí Khánh một hạt giống tò mò nhỏ bé, một điều hiếm hoi xuất hiện trong guồng quay cuộc sống khô khan của anh. Anh nhanh chóng bắt một chiếc taxi, hòa mình vào dòng xe cộ tấp nập của buổi sớm Sài Gòn, cố gắng gạt bỏ suy nghĩ đó để tập trung vào một ngày làm việc dài và đầy áp lực phía trước. Nhưng đâu đó, trong một góc khuất của tâm trí anh, cái tên "Linh" vẫn lẩn quất, như một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng vội vã của cuộc đời anh.
***
Trong văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver', Linh ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt thanh tú. Những bản phác thảo thiết kế nội thất đang dang dở trên màn hình, màu sắc và hình khối hòa quyện vào nhau, nhưng tâm trí cô lại bay bổng ở một nơi xa xôi hơn. Dù đã cố gắng tập trung vào công việc, cảm giác "thiếu thiếu" và "mong chờ" từ đêm qua vẫn đeo bám cô, khiến cô không thể toàn tâm toàn ý. Nó giống như một giai điệu lạ lùng cứ lặp đi lặp lại trong đầu, vừa quen vừa lạ, vừa mơ hồ vừa mãnh liệt. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ lớn của văn phòng, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời xanh, và những đám mây trắng lững lờ trôi. Một cảm giác lạc lõng lại ập đến, như lời cô đã tâm sự với Trâm. Cô không muốn mình mãi là một "nốt lạc lõng" giữa bản nhạc sôi động này, cô khao khát tìm thấy nốt đồng điệu của riêng mình.
Chiếc điện thoại trên bàn chợt reo lên, cắt ngang dòng suy tư của Linh. Là Duy, bạn thân của cô. Linh mỉm cười, nhận cuộc gọi. Giọng Duy qua điện thoại luôn tràn đầy năng lượng và sự vui vẻ, như một làn gió mát lành xua đi những ưu tư.
"Này Linh, cuối tuần có rảnh không? Đi xem phim gì đó không? Thấy cậu cứ mơ màng cả tuần rồi." Duy nói, giọng điệu pha chút trêu chọc nhưng cũng đầy quan tâm. Anh biết rõ Linh, biết cô thường có những khoảng lặng riêng, những lúc tâm hồn bay bổng.
Linh khẽ thở dài, nụ cười trên môi hơi nhạt đi. "Mình cũng không biết nữa, tự nhiên cứ có cảm giác lạ lạ, như sắp có chuyện gì đó đặc biệt xảy ra ấy." Cô tựa lưng vào ghế, đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không. Cô không thể lý giải cảm giác này, nó không phải là lo lắng, cũng không phải là vui mừng, mà là một sự bồn chồn khó tả, một sự thôi thúc từ sâu thẳm bên trong. Nó giống như những trang giấy trắng của cuốn sổ tay mới cô vừa mua, chờ đợi được lấp đầy bằng một câu chuyện, một cảm xúc nào đó. Cuốn sổ tay ấy, với bìa da màu nâu trầm, từng đường chỉ khâu tinh xảo, là vật phẩm mà Linh nâng niu, dự định sẽ ghi lại những cảm hứng sáng tạo, những khoảnh khắc đáng nhớ.
Duy nghe vậy thì bật cười lớn, tiếng cười của anh rộn ràng như tiếng chuông gió. "Trời ạ, cậu lại 'cảm' rồi đấy à? Biết bao giờ mới hết cái kiểu mơ màng này đây. Thế giới còn nhiều điều thú vị hơn một mối tình mà, Linh. Cứ thả lỏng đi, rồi mọi chuyện sẽ đến, đừng có ngồi đoán mò rồi tự mình làm khổ mình." Giọng Duy pha chút trách móc nhẹ nhàng, nhưng lại là sự quan tâm sâu sắc. Anh luôn muốn Linh sống thực tế hơn, vui vẻ hơn, bớt suy tư hơn. Anh biết Linh là một cô gái nhạy cảm, dễ bị tổn thương, và anh không muốn cô cứ mãi chìm đắm trong những mơ mộng viển vông.
Linh khẽ nhếch môi, nụ cười yếu ớt. "Tớ biết mà. Nhưng cảm giác này... nó rất thật." Cô không cố gắng giải thích thêm, bởi cô biết Duy khó có thể hiểu được những rung cảm tinh tế trong tâm hồn cô. Duy, với sự lạc quan và thực tế của mình, có lẽ sẽ không bao giờ hiểu được khao khát về một sự kết nối sâu sắc, một tâm hồn đồng điệu mà cô vẫn luôn tìm kiếm. Cô cúp máy, đặt điện thoại xuống bàn. Ánh mắt cô lại lướt qua những bản thiết kế trên màn hình, rồi dừng lại ở cuốn sổ tay mới tinh. Có lẽ Duy nói đúng, cô cần một sự thay đổi. Cô cần một không gian mới, một nguồn cảm hứng mới để khơi gợi những ý tưởng đang bị kìm nén. Một góc quán cà phê yên tĩnh, với những bản nhạc du dương và mùi hương quen thuộc, có thể sẽ là nơi lý tưởng để cô tìm lại sự bình yên và những nốt nhạc đồng điệu mà cô đang mong mỏi. Cô đứng dậy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mực in và giấy mới từ những bản vẽ xung quanh. Mái tóc dài mềm mại khẽ bay trong làn gió từ máy lạnh. Cô quyết định, sẽ đi tìm một nơi nào đó để lấy lại cảm hứng, một nơi có thể xoa dịu tâm hồn đang bất an của mình. Cô cầm theo chiếc laptop và cuốn sổ tay màu nâu, như một người lữ hành mang theo hành trang của mình, lên đường tìm kiếm một điều gì đó còn chưa rõ hình hài. Cô tin rằng, đôi khi, những điều kỳ diệu nhất lại đến từ những quyết định ngẫu hứng nhất.
***
Quán Cà Phê 'Hồi Ức' nằm khuất trong một con hẻm nhỏ của Quận 1, nép mình sau hàng cây cổ thụ xanh mát. Đó là một ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo tinh tế, giữ nguyên vẹn vẻ đẹp hoài niệm của kiến trúc xưa. Tường gạch trần màu đỏ sậm, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã sờn bóng theo thời gian, đèn lồng giấy màu vàng dịu treo lơ lửng, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy chất thơ. Khắp nơi trong quán là những kệ sách chất đầy những cuốn sách cũ, những vật trang trí cổ điển như chiếc máy hát đĩa than, chiếc đồng hồ quả lắc, và những bức tranh phong cảnh mờ màu thời gian. Âm thanh nhạc jazz nhẹ nhàng, đôi khi là những giai điệu acoustic trầm bổng, hòa quyện với tiếng ly tách chạm nhau lanh canh, tiếng nói chuyện thì thầm của khách, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Mùi cà phê rang xay thơm nồng, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, mùi gỗ cũ mộc mạc và mùi trà hoa tinh tế hòa quyện vào nhau, vương vấn trong không khí, như một lời mời gọi những tâm hồn tìm kiếm sự tĩnh lặng.
Linh bước vào quán, cảm giác bồn chồn trong lòng dường như dịu đi ngay lập tức. Cô yêu không khí nơi đây, nơi thời gian dường như trôi chậm lại. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng làm bừng sáng không gian, tạo cảm giác lãng mạn và gần gũi. Cô chọn một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm yên tĩnh bên ngoài, và khẽ mở chiếc laptop. Bên cạnh đó, cuốn sổ tay bìa da màu nâu mới tinh của cô nằm im lìm, chờ đợi những nét vẽ, những dòng chữ đầu tiên. Cô gọi một tách trà hoa.
"Hôm nay em muốn uống gì đặc biệt không? Hay vẫn trà hoa như mọi khi?" Anh Tuấn, chủ quán, một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón lãng tử và nụ cười thân thiện, bước đến hỏi. Anh Tuấn luôn nhớ rõ sở thích của từng khách quen, và Linh là một trong số đó.
Linh mỉm cười, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ suy tư. "Dạ, hôm nay... cho em thêm chút hương lài ạ." Cô muốn một điều gì đó khác biệt, một chút nhấn nhá, một chút hương vị mới mẻ cho ngày hôm nay, giống như cái cảm giác mong chờ đang cuộn trào trong lòng cô.
Anh Tuấn gật đầu, nụ cười ấm áp. "Được thôi, trà lài sẽ giúp em thư thái hơn đấy." Anh quay lưng đi, tiếng bước chân nhẹ nhàng hòa vào tiếng nhạc. Linh mở cuốn sổ tay, vuốt ve bìa da mềm mại, hít hà mùi giấy mới. Cô bắt đầu phác thảo vài đường nét nguệch ngoạc, cố gắng tìm kiếm nguồn cảm hứng cho dự án mới, nhưng tâm trí cô vẫn mông lung.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ cũ kỹ của quán khẽ mở ra. Một bóng người cao ráo, dáng vẻ trầm tư bước vào. Đó là Khánh. Anh đến để mua một ly cà phê mang đi, hoặc có thể là một cuộc họp nhanh với đối tác. Khuôn mặt anh vẫn mang vẻ mệt mỏi thường thấy, nhưng từng đường nét đều nam tính và cuốn hút. Anh không để ý nhiều đến xung quanh, ánh mắt tập trung vào quầy pha chế.
"Khánh đó hả? Hôm nay đổi gió ghé Hồi Ức à? Vẫn cà phê đen đá như mọi khi chứ?" Anh Tuấn niềm nở chào, giọng nói vang lên khiến Khánh khẽ giật mình.
Khánh gật đầu, ánh mắt anh thoáng lướt qua một lượt không gian quán. Và rồi, trong một khoảnh khắc tưởng chừng như vô tình, ánh mắt anh chạm phải ánh mắt Linh.
Thời gian như ngừng lại.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh bỗng chìm vào một sự tĩnh lặng lạ thường. Tiếng nhạc jazz dường như nhỏ lại, tiếng ly tách xa xăm, mùi cà phê và trà hoa bỗng trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết. Ánh sáng vàng dịu của quán cà phê đổ xuống, như một vệt màu kỳ ảo bao phủ lấy hai người.
Linh cảm nhận rõ một luồng điện xẹt qua, một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, như thể cô đã từng gặp ánh mắt này ở đâu đó, trong một giấc mơ hay một ký ức xa xôi. Đôi mắt Khánh sâu thẳm, dù ẩn chứa sự mệt mỏi, nhưng lại có một sức hút khó cưỡng, một sự kiên định lạ lùng. Cô thấy một sự tĩnh lặng, một nỗi buồn man mác ẩn sâu trong đôi mắt ấy, nhưng đồng thời cũng là một sức mạnh tiềm tàng, một sự cố chấp đến khó hiểu. Trái tim cô bỗng đập nhanh hơn một nhịp, một sự tò mò không tên dâng lên. "Ánh mắt ấy... sao lại quen thuộc đến vậy?" Linh tự nhủ, giọng thì thầm như sợ làm vỡ tan khoảnh khắc kỳ diệu này. Cảm giác "mong chờ" mà cô đã cảm nhận từ đêm qua, giờ đây dường như đã tìm thấy một điểm tựa, một hình hài rõ ràng hơn.
Về phía Khánh, anh vốn dĩ ít khi để ý đến những người xung quanh, đặc biệt là trong những lúc đầu óc anh đang chất chồng công việc. Nhưng ánh mắt Linh đã khiến anh phải khựng lại. Cô gái ngồi ở góc quán đó, với mái tóc dài buông xõa, gương mặt thanh tú và đôi mắt to tròn, long lanh, toát lên vẻ mong manh đến lạ. Nhưng đằng sau vẻ mong manh ấy, anh lại cảm nhận được một sự kiên định, một khao khát nào đó đang cháy bỏng. Một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt cô, một sự thấu hiểu mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ ai. Anh cảm thấy một sự cuốn hút bất ngờ, một sự xao động hiếm hoi trong tâm hồn vốn dĩ đã chai sạn vì áp lực. Anh chợt nhớ đến câu hỏi của Bác Ba sáng nay, cái tên "Linh" bỗng vụt qua tâm trí anh như một tia chớp, rồi biến mất. "Cô gái đó... có vẻ ngoài mong manh nhưng ánh mắt lại rất kiên định." Anh thoáng nghĩ, một cảm xúc lạ lẫm, vừa tò mò vừa có chút bối rối.
Khoảnh khắc giao thoa ánh mắt chỉ kéo dài vài giây ngắn ngủi, nhưng đủ để gieo vào lòng cả hai một hạt giống tò mò, một ấn tượng sâu sắc. Khánh là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh khẽ gật đầu chào Anh Tuấn, nhận lấy ly cà phê đen đá quen thuộc, hơi lạnh từ ly cà phê như xoa dịu đôi chút sự xao động trong lòng. Anh nhanh chóng rời khỏi quán, tiếng bước chân anh vang vọng trên sàn gỗ, mang theo ly cà phê và cả những suy nghĩ miên man về cô gái có ánh mắt kiên định.
Linh vẫn ngồi đó, ánh mắt dõi theo bóng lưng Khánh cho đến khi anh khuất dạng. Cảm giác bồn chồn khó tả vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó không còn là sự mơ hồ, mà đã có một hình bóng, một ánh mắt để cô bám víu. Tách trà lài thơm ngát được đặt xuống bàn, nhưng cô chưa vội uống. Cô nhìn cuốn sổ tay mới tinh, bỗng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Không còn là những bản phác thảo công việc, mà là một điều gì đó khác, một điều gì đó liên quan đến ánh mắt vừa rồi. Cô nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện lại khoảnh khắc ấy, cảm nhận sự rung động sâu sắc trong lòng mình. Quán Cà Phê 'Hồi Ức' giờ đây không chỉ là nơi cô tìm kiếm cảm hứng, mà còn là nơi khởi nguồn cho một câu chuyện mới, một "hồi ức" mới đang dần hình thành.
***
Buổi chiều buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời Sài Gòn. Những tia nắng cuối ngày vàng vọt, yếu ớt xuyên qua kẽ lá, rọi xuống con đường tấp nập. Khánh lái xe trên đường, tay vẫn giữ vô lăng, nhưng tâm trí anh lại không hoàn toàn tập trung vào con đường phía trước. Hình ảnh đôi mắt kiên định của cô gái trong Quán Cà Phê 'Hồi Ức' cứ lởn vởn trong đầu anh, như một thước phim quay chậm không ngừng lặp lại. Anh hiếm khi bị phân tâm bởi những điều không liên quan đến công việc, nhưng hôm nay, ánh mắt đó đã phá vỡ mọi quy tắc. Anh tự hỏi, cô gái ấy là ai? Tại sao ánh mắt cô lại có sức hút đến vậy?
Vô thức, chiếc xe của anh chậm lại khi đi ngang qua Quầy Bán Hoa 'Mộc Lan'. Đó là một tiệm hoa nhỏ xinh nằm nép mình bên vỉa hè, với biển hiệu gỗ mộc mạc và những chậu hoa đủ màu sắc rực rỡ xếp ngay ngắn. Mùi hoa tươi nồng nàn, dịu mát lan tỏa ra tận lòng đường, như một lời mời gọi những tâm hồn cần một chút bình yên. Anh nhớ lại lời của Chị Mai Anh, chủ tiệm hoa, về những điều nhỏ bé. Và rồi, một cách hoàn toàn tự nhiên, anh đánh lái vào lề, tắt máy xe. Anh cũng không hiểu tại sao mình lại làm vậy. Chỉ là một sự thôi thúc không giải thích được.
Chị Mai Anh, người phụ nữ dịu dàng với nụ cười luôn thường trực trên môi, đôi tay khéo léo đang tỉ mẩn cắm một bó hoa cẩm tú cầu, ngẩng lên nhìn Khánh với ánh mắt thấu hiểu. Mái tóc dài của chị được búi gọn gàng, vài sợi tóc con vương vấn quanh thái dương, tạo nên vẻ đẹp giản dị, thanh lịch. "Hôm nay anh Khánh mua hoa cho ai mà trông tư lự thế?" Chị Mai Anh hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng. Chị quen Khánh, biết anh là khách quen nhưng hiếm khi anh mua hoa cho ai, thường chỉ là một chậu cây cảnh nhỏ đặt ở văn phòng.
Khánh khẽ cười gượng, nụ cười hiếm hoi nở trên môi anh, nhưng lại mang chút bối rối. "Chỉ... ngẫu hứng thôi ạ." Anh không biết phải giải thích thế nào, bởi chính anh cũng không rõ động cơ của mình. Anh đưa mắt nhìn lướt qua những loại hoa. Hoa hồng đỏ thắm, hoa lily trắng tinh khôi, hoa cúc vàng rực rỡ... Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở một đóa hồng trắng, cánh hoa hé nở, thanh khiết và dịu dàng. Nó làm anh nhớ đến hình ảnh mong manh nhưng kiên định của cô gái trong quán cà phê. Anh chỉ đóa hồng.
Chị Mai Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt chị như thấu hiểu mọi điều mà Khánh không nói. Chị nhẹ nhàng cắt đóa hồng, gói ghém cẩn thận bằng giấy báo cũ và một sợi dây thừng mảnh. "Tình yêu đẹp nhất là khi được vun đắp từ những điều nhỏ bé, anh Khánh ạ." Chị nói, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, như muốn truyền tải một thông điệp sâu sắc hơn.
Khánh cầm đóa hồng trắng trên tay, cảm nhận sự mềm mại của cánh hoa và hương thơm dịu nhẹ. Lời nói của Chị Mai Anh vang vọng trong tâm trí anh. "Những điều nhỏ bé..." Anh nhìn đóa hồng, rồi lại nhìn ra dòng xe cộ hối hả. Phải chăng, anh đã quá bận rộn với những mục tiêu lớn lao mà quên đi những điều nhỏ bé, những cảm xúc tinh tế trong cuộc sống? Anh rời tiệm hoa, bước chân chậm rãi hơn, tâm trí vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ miên man. Đó là một buổi chiều khác lạ, một đóa hồng trắng và một câu nói đã làm xao động trái tim anh, khiến anh phải nhìn lại những điều anh vẫn luôn cho là không quan trọng.
Trong khi đó, Linh trở về căn hộ của mình. Hoàng hôn đã buông xuống, căn phòng của cô ngập tràn ánh sáng cam ấm áp. Cô đặt chiếc laptop xuống bàn, nhưng không bật lên. Thay vào đó, cô ngồi xuống ghế, vuốt ve cuốn sổ tay bìa da màu nâu mà cô vừa mua sáng nay. Cuốn sổ vẫn còn trống trơn, nhưng không còn cảm giác trống rỗng như trước. Giờ đây, nó dường như đã được lấp đầy bằng một cảm xúc, một hình ảnh – ánh mắt của người đàn ông vừa gặp trong quán cà phê.
Cô mở cuốn sổ, trang giấy trắng tinh khôi hiện ra, chờ đợi được ghi dấu. Cô không vội viết, mà hít hà mùi giấy mới, cảm nhận từng thớ giấy mịn màng dưới đầu ngón tay. Cô cầm cây bút chì, đầu bút sắc nhọn, và bắt đầu phác thảo. Không phải là những đường nét thiết kế nội thất phức tạp, mà là một đường cong mềm mại, một hình oval thanh thoát – hình dáng của một đôi mắt. Cô cố gắng tái hiện lại ánh mắt sâu thẳm, có chút mệt mỏi nhưng lại vô cùng kiên định mà cô đã chạm phải. Từng nét chì lướt nhẹ trên giấy, phác họa lên đôi mắt ấy, từ đường mi cong, đến con ngươi đen láy ẩn chứa bao điều. Cô muốn ghi lại khoảnh khắc đó, muốn lưu giữ cảm xúc bồn chồn, tò mò mà nó mang lại.
Trời đã tối hẳn, thành phố lên đèn. Ánh đèn vàng ấm áp từ căn hộ của Linh hắt ra ngoài, soi rọi một phần con hẻm. Cô vẫn ngồi đó, say sưa với bản phác thảo của mình, cảm nhận sự bình yên và một niềm hy vọng mong manh dâng lên trong lòng. Cuốn sổ tay mới, giờ đây không còn là một vật vô tri, mà đã trở thành nơi cất giữ một "hồi ức" vừa mới chớm nở, một ánh mắt đã kết nối hai tâm hồn lạ lẫm giữa dòng đời tấp nập. Cô không biết người đàn ông đó là ai, cũng không biết liệu họ có gặp lại nhau nữa hay không. Nhưng trong khoảnh khắc này, cô biết rằng, một điều gì đó đã bắt đầu, một nốt nhạc mới đã vang lên trong bản giao hưởng cuộc đời cô, và cô sẵn sàng để lắng nghe giai điệu đó.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.