Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 293: Lời Hỏi Thầm Lặng và Nỗi Im Lìm
Đêm mưa đêm ấy, Linh đã đứng rất lâu trên ban công căn hộ, để gió táp vào mặt, để cái lạnh thấm dần vào tận xương tủy. Cô đã tự hỏi mình phải làm sao, đã tự nhủ không thể cứ mãi níu giữ một cái bóng. Nhưng rồi, khi bình minh lên, khi những giọt nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua màn mây xám xịt, một tia hy vọng mỏng manh lại bùng cháy trong lòng cô. Có lẽ, cô cần phải cố gắng thêm một lần nữa, một lần cuối cùng, để chắc chắn rằng mình đã làm tất cả những gì có thể. Cô không muốn sau này phải hối tiếc, không muốn phải tự trách mình đã bỏ cuộc quá sớm, dù trong thâm tâm cô biết, mọi thứ đang dần trượt khỏi tầm tay.
Ngày hôm ấy ở công ty, Linh vẫn làm việc một cách máy móc, tâm trí cô lơ lửng ở một nơi nào đó rất xa xôi, nơi có một câu hỏi không lời đáp đang đè nặng. Chiều tối, sau khi tan sở, thay vì về thẳng nhà, cô ghé qua siêu thị. Cô chọn lựa từng món đồ, từng loại rau củ tươi ngon nhất, từng lát thịt thăn đỏ au. Cô mua cả một bó hoa ly trắng, loài hoa Khánh từng khen rất thơm, và một bộ nến thơm hương gỗ đàn hương mà anh thích. Cô muốn tạo ra một không gian thật ấm cúng, thật dễ chịu, để Khánh có thể buông bỏ hết mọi gánh nặng khi trở về.
Khi Khánh về đến căn hộ, ánh đèn vàng dịu đã thắp sáng khắp phòng khách, những ngọn nến nhỏ li ti lung linh trên bàn ăn, tỏa ra mùi hương gỗ đàn hương trầm ấm, quyến rũ. Bữa tối đã được dọn sẵn, những món ăn nóng hổi, thơm lừng bốc khói nghi ngút. Cá hồi áp chảo vàng ruộm, canh bí đỏ nấu sườn ngọt thanh, salad rau củ tươi xanh. Tất cả đều là những món Khánh yêu thích, được Linh tỉ mẩn chuẩn bị. Cô muốn dùng bữa ăn này để kéo anh lại gần, để phá vỡ bức tường vô hình đang ngăn cách hai người.
Khánh bước vào, gương mặt anh vẫn hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng vì thiếu ngủ. Anh nhìn quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại ở bàn ăn được bày biện tươm tất, rồi lướt qua Linh đang mỉm cười yếu ớt. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua gương mặt anh, nhưng rồi nó nhanh chóng bị thay thế bằng sự thờ ơ quen thuộc. Anh đặt cặp xuống ghế, tháo cà vạt, rồi ngồi vào bàn.
Linh mỉm cười, cố gắng giữ giọng nói thật tự nhiên, nhẹ nhàng: “Anh hôm nay có mệt lắm không? Em thấy anh dạo này gầy đi nhiều.” Cô đưa bát canh bí đỏ đến trước mặt anh, hơi thở cô phảng phất mùi nến thơm và hương thức ăn, một sự kết hợp lạ lùng nhưng đầy cố gắng. Cô muốn dùng sự quan tâm này để chọc thủng lớp vỏ bọc mà anh đang khoác lên mình. Đôi mắt to tròn của cô nhìn thẳng vào anh, chờ đợi một phản ứng, một lời chia sẻ chân thành. Cô có thể thấy rõ những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh càng thêm sắc nét, đôi mắt anh sâu hơn, và nụ cười từng rất hiếm hoi giờ đây gần như biến mất hoàn toàn.
Khánh cầm đũa lên, gắp một miếng cá hồi. Anh nhai chậm rãi, ánh mắt vẫn nhìn xuống đĩa thức ăn, hoặc lướt qua chiếc điện thoại đang đặt úp bên cạnh. Một khoảng im lặng ngắn ngủi trôi qua, dài đến mức Linh cảm thấy như có cả một thế kỷ đã trôi qua. Tim cô đập thình thịch, một sự lo lắng len lỏi trong từng mạch máu. Cô cố gắng nín thở, chờ đợi câu trả lời từ anh, như chờ đợi một phán quyết.
Cuối cùng, Khánh cũng cất lời, giọng anh trầm đục, như phát ra từ rất sâu bên trong lồng ngực: “Cũng như mọi ngày thôi em. Công việc mà.” Anh không nhìn Linh, chỉ cúi đầu ăn, như thể bữa ăn này, hay chiếc điện thoại kia, quan trọng hơn là việc đối diện với ánh mắt mong chờ của cô. Câu nói ngắn gọn, súc tích, và vô cùng né tránh. Nó giống như một bức tường vững chắc, chặn đứng mọi nỗ lực của Linh. Nó không phải là một lời phủ nhận, nhưng cũng không phải là một lời khẳng định. Nó chỉ là một tiếng thở dài, một sự từ chối nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Linh cảm thấy như có một cục đá tảng đè nặng lên lồng ngực. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho điều này, nhưng khi nó thực sự xảy ra, nỗi thất vọng vẫn không thể nào che giấu được. Cô nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy: “Nhưng em thấy anh không được khỏe. Anh xanh xao lắm. Công việc có áp lực đến mức vậy sao?” Cô không từ bỏ, cô vẫn cố gắng đào sâu hơn, tìm kiếm một khe hở nhỏ nhất để có thể chạm đến anh. Cô tin rằng, đằng sau sự im lặng đó là một nỗi khổ tâm lớn lao, và cô muốn cùng anh gánh vác.
Khánh vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu. Anh gắp thêm một miếng rau, rồi mới trả lời: “Chuyện công việc thì lúc nào cũng vậy thôi em. Vẫn những áp lực cũ, những dự án cũ.” Anh ngừng lại một chút, như thể đang suy nghĩ, nhưng rồi lại tiếp tục ăn. “Anh quen rồi.” Lại một câu trả lời cụt lủn, một cánh cửa đóng sầm ngay trước mũi cô. Anh nói anh quen rồi, nhưng đôi vai anh lại nặng trĩu, và đôi mắt anh vẫn đầy vẻ mệt mỏi, xa xăm. Sự quen thuộc ấy không hề mang lại sự bình yên, mà chỉ là một sự chấp nhận cam chịu, một gánh nặng đã trở thành một phần không thể tách rời của cuộc sống anh.
Mùi nến thơm dần tàn lụi, hòa vào mùi thức ăn nguội dần. Linh cảm nhận được sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong không gian, không chỉ từ thức ăn trên bàn, mà còn từ chính trái tim cô. Cô nhìn chiếc cốc sứ đôi hình mèo của mình, nó vẫn lạnh buốt, và Linh biết rằng, cô không thể cứ mãi níu giữ một cái gì đó đã dần tan vỡ. Sự né tránh và kiệt quệ của Khánh đã cho thấy anh đang dần chạm đến giới hạn chịu đựng, không thể tự mình cứu vãn mối quan hệ này. Khoảng cách cảm xúc ngày càng lớn này là tiền đề trực tiếp cho việc Linh sẽ đặt câu hỏi “Anh còn yêu em không?” trong một tương lai không xa, bởi cô cần một lời giải đáp, dù đau lòng đến mấy.
***
Tối muộn, sau khi bữa ăn kết thúc trong sự im lặng nặng nề, Linh chậm rãi dọn dẹp bàn ăn. Tiếng bát đĩa khua nhẹ trong không gian tĩnh mịch càng làm nổi bật sự trống vắng. Khánh đã đi vào phòng làm việc, cánh cửa khép hờ, ánh đèn mờ ảo hắt ra một vệt sáng yếu ớt dưới khe cửa. Anh lại chìm vào thế giới của riêng mình, nơi mà cô không thể chạm tới.
Linh rửa sạch bát đĩa, sắp xếp mọi thứ ngăn nắp. Cô ngắm nhìn bó hoa ly trắng trên bàn ăn, những cánh hoa tinh khôi giờ đây dường như cũng mang theo chút u buồn. Nến thơm đã cháy hết, chỉ còn lại những vệt sáp khô cứng. Cô đứng đó, tựa vào bệ bếp, hít một hơi thật sâu, cố gắng thu hết can đảm còn sót lại. Cô biết, đây có lẽ là cơ hội cuối cùng để cô có thể mở ra một cuộc trò chuyện thật lòng.
Cô bước đến phòng khách, nơi Khánh đang ngồi trên sofa, tay cầm chiếc điện thoại, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Anh vẫn mặc nguyên bộ quần áo công sở, trông anh như thể chưa từng rời khỏi công việc. Dáng người cao ráo, hơi gầy của anh giờ đây trông càng thêm mỏng manh, yếu ớt dưới ánh đèn vàng vọt. Khuôn mặt góc cạnh của anh in hằn vẻ mệt mỏi, và đôi mắt sâu kia cứ nhìn xa xăm, không một chút biểu cảm.
Linh ngồi xuống cạnh anh, khoảng cách giữa hai người chỉ là gang tay, nhưng cô cảm thấy như có một vực sâu thăm thẳm đang ngăn cách họ. Cô cảm nhận được sự lạnh lẽo từ chiếc ghế sofa truyền lên, nhưng còn lạnh hơn là không khí xung quanh anh. Cô cố gắng tìm một từ nào đó để bắt đầu, một cách nào đó để phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này. Tiếng nhạc nền nhỏ bé từ chiếc loa bluetooth đang phát một bản nhạc không lời nhẹ nhàng, nhưng nó không đủ sức lấp đầy khoảng trống mênh mông trong căn phòng. Thậm chí, nó còn làm cho nỗi cô đơn của cô thêm phần rõ nét.
Cô đặt tay lên tay anh, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự quan tâm và khao khát kết nối của cô. Tay anh vẫn lạnh, những ngón tay thon dài của anh dường như không có chút hơi ấm nào. Linh khẽ siết nhẹ, hy vọng có thể truyền một chút hơi ấm từ lòng bàn tay cô sang anh, hy vọng có thể chạm đến trái tim đang dần hóa đá của anh.
“Anh có chuyện gì không vui sao? Hay công việc có gì khó khăn? Anh cứ kể cho em nghe, em ở đây mà.” Giọng Linh nhỏ nhẹ, như một lời thì thầm trong đêm tối, chứa đựng đầy sự thấu hiểu và sẻ chia. Cô nhìn thẳng vào anh, đôi mắt cô long lanh, chờ đợi. Cô không cần anh phải mạnh mẽ, cô chỉ cần anh cho phép mình yếu mềm một chút, để cô có thể ở bên cạnh và an ủi. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, chỉ cần anh chọn cô, được anh ở bên cạnh thực sự. Lời thì thầm ấy là tiếng lòng của một người con gái cần sự hiện diện cảm xúc hơn vật chất.
Khánh không phản ứng ngay. Anh vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại. Một phút trôi qua, rồi hai phút, rồi ba phút… Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn phòng, nuốt chửng cả tiếng nhạc và cả lời nói của Linh. Cô cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, từng nhịp đập trở nên khó khăn hơn. Cô cảm nhận được sự trống rỗng, một khoảng không vô tận đang lớn dần giữa hai người.
Cuối cùng, Khánh khẽ rụt tay lại, động tác nhẹ nhàng đến mức nếu không chú ý sẽ không nhận ra. Anh không nhìn Linh, giọng nói anh nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy, thiếu sức sống và đầy vẻ mệt mỏi: “Không có gì đâu em. Anh chỉ hơi mệt thôi. Em đừng lo.” Anh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo tất cả sự kiệt quệ và bất lực. Anh không thể chia sẻ, không phải vì anh không muốn, mà vì anh không còn đủ sức lực để làm điều đó nữa. Anh không còn đủ sức để đối diện với chính mình, chứ đừng nói là đối diện với ánh mắt lo lắng của cô.
Linh buông thõng tay, cảm giác như có thứ gì đó vừa vỡ tan trong lòng. Cô nhìn anh, ánh mắt thất thần. Nỗi tuyệt vọng dâng lên cuồn cuộn, nhấn chìm cô vào một biển cảm xúc hỗn loạn. Cô đã cố gắng hết sức, đã dốc cạn trái tim mình, nhưng tất cả đều vô ích. Bức tường im lặng của Khánh quá kiên cố, sự mệt mỏi của anh quá lớn, đến mức không một lời nói nào của cô có thể xuyên thủng được. Cô cảm thấy mình nhỏ bé và yếu ớt biết bao, như một con thuyền trôi lạc giữa đại dương mênh mông, không tìm thấy bến bờ.
Chiếc cốc sứ đôi hình mèo, vật phẩm từng chứng kiến bao lời thề hẹn, bao nụ cười hạnh phúc, giờ đây chỉ còn là một vật vô tri, nguội lạnh. Nó nằm đó, trên chiếc bàn cà phê, như một lời nhắc nhở đau đớn về một tình yêu đang dần mất đi hơi ấm. Linh nhìn Khánh, người đàn ông vẫn ở ngay cạnh cô, nhưng tâm hồn anh đã trôi dạt về một nơi rất xa. Cô nhận ra rằng cô không thể mãi “đuổi theo một cái bóng”, không thể mãi cố gắng một mình trong một mối quan hệ mà chỉ có một người nỗ lực.
Sự thất bại trong việc kết nối với Khánh trong đêm nay đã làm cho tia hy vọng cuối cùng trong lòng cô tắt ngúm. Cô cần một sự thay đổi, một lối thoát. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tìm kiếm sự an ủi và niềm vui ở những nơi khác, không còn chỉ dựa vào Khánh, chuẩn bị cho việc cô tìm đến bạn bè thân thiết như Trâm, hoặc quay lại với niềm đam mê nghệ thuật mà cô đã gác lại bấy lâu nay. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có nghiệt ngã đến mấy. Cô không thể cứ mãi ở đây, chờ đợi một điều không thể đến. Cô cần phải tự tìm lấy hạnh phúc cho riêng mình, dù điều đó có nghĩa là phải buông tay. Thái độ trầm mặc, khép kín của Khánh đã cho thấy anh đang dần chạm đến giới hạn của mình, báo hiệu cho câu trả lời định mệnh “Anh không còn là người khiến em hạnh phúc nữa” sẽ sớm được thốt ra. Linh cảm thấy cô đơn đến cùng cực, nhận ra rằng, dù cô vẫn yêu anh, nhưng tình yêu này không còn là lý do đủ mạnh để cô tiếp tục chịu đựng sự trống rỗng và hụt hẫng này nữa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.