Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 29: Lật Giở Trang Hạnh Phúc Đầu Tiên

Linh vẫn ngồi đó, hơi thở phảng phất mùi thức ăn vừa nấu, lòng nặng trĩu bởi câu hỏi không lời mà cô đã gửi gắm vào ánh mắt. Khánh siết nhẹ vòng tay, hơi ấm từ anh xuyên qua lớp áo mỏng, nhưng không đủ xoa dịu hoàn toàn những gợn sóng lăn tăn trong tâm hồn cô. Anh không nói gì, vẫn giữ im lặng, và chính sự im lặng ấy lại là lời đáp rõ ràng nhất, một lời đáp không cần thốt ra thành tiếng nhưng lại nói lên tất cả. Nó như một bức tường vô hình, ngăn cách cô với những gánh nặng mà anh đang cố gắng gồng gánh. Cô tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận sự bình yên mong manh mà họ đang có, nhưng đâu đó trong sâu thẳm, tiếng lòng của cô vẫn thì thầm: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Cô biết, anh đang ở đây, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi rất xa, nơi có những lo toan, những áp lực mà cô chưa thể chạm tới. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng hòa vào đó là tiếng thở dài rất khẽ của cô, một tiếng thở dài ẩn chứa sự tiếc nuối cho những điều chưa nói, và một nỗi lo mơ hồ về tương lai. Cuốn sổ tay tình yêu, vật chứng của những kỷ niệm ngọt ngào, giờ đây lại mang theo một dòng chữ chứa đựng sự bất an, một câu hỏi lơ lửng: "Sự bình yên này... liệu có thể kéo dài mãi không?"

***

Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang đổ tràn qua khung cửa sổ lớn của văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver', nhuộm vàng những mảng tường trắng tinh và các tác phẩm nghệ thuật đương đại treo trên đó. Bên trong, nhiệt độ được điều hòa ở mức dễ chịu, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với cái nắng gắt gao ngoài kia. Linh ngồi trước màn hình máy tính lớn, những ngón tay thoăn thoắt lướt trên bàn phím, tiếng gõ đều đặn hòa vào bản giao hưởng của một buổi sáng công sở: tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng, tiếng thảo luận nhóm râm ran từ khu vực không gian mở, tiếng máy pha cà phê xì xào ở góc Pantry, và đâu đó là giai điệu nhạc nền nhẹ nhàng, không lời, giúp kích thích sự sáng tạo. Mùi cà phê thơm nồng quyện lẫn mùi giấy in mới và hương nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp, tạo nên một bầu không khí năng động nhưng không kém phần chuyên nghiệp.

Linh đang đắm chìm trong việc tinh chỉnh một bản phác thảo thiết kế, cố gắng thổi hồn vào từng đường nét, từng mảng màu, thì màn hình máy tính của cô chợt hiện lên một thông báo cuộc họp khẩn cấp về dự án mới. Cô khẽ nhíu mày, tự hỏi không biết có thay đổi gì đột xuất. Nhanh chóng lưu lại công việc, cô đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy midi màu xanh pastel nhẹ nhàng, thanh lịch, làm nổi bật dáng người thanh mảnh của cô. Mái tóc dài mềm mại được buộc nửa đầu gọn gàng, để lộ khuôn mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh, thường ánh lên vẻ ưu tư nhưng hôm nay lại tràn đầy sự tập trung. Cô cùng vài đồng nghiệp khác di chuyển đến phòng họp kính trong suốt, nơi ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài vẫn có thể len lỏi vào, tạo cảm giác rộng rãi và thoáng đãng.

Trong phòng họp, trưởng phòng, một người phụ nữ trung niên với vẻ ngoài sắc sảo, đã đợi sẵn. Bên cạnh cô là một người đàn ông trầm tính, dáng người tri thức, ánh mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại. Đó là Anh Minh Đức, người mà Linh chỉ mới nghe qua tên trong email giới thiệu dự án.

“Chào mừng Anh Minh Đức, người sẽ dẫn dắt dự án X,” Trưởng phòng mở lời, giọng nói dứt khoát và đầy tự tin. “Đây là team của chúng ta, bao gồm Linh, người phụ trách phần ý tưởng chính.”

Linh khẽ gật đầu chào, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô nhìn Anh Minh Đức, người đàn ông này toát ra một vẻ chuyên nghiệp, tập trung đến lạ. Anh không cười lại, chỉ gật đầu đáp lễ một cách lịch sự, ánh mắt quét qua một lượt những gương mặt trong phòng, dừng lại vài giây trên Linh, như thể đang đánh giá, đang phân tích.

“Chào mọi người,” Anh Minh Đức bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát, không một chút dư thừa. “Với dự án này, chúng ta sẽ tập trung vào hiệu quả và đúng tiến độ. Tôi không quan tâm nhiều đến quá trình, miễn là kết quả đạt được.”

Câu nói của Anh Đức như một luồng gió lạnh thổi qua không gian vốn đang tràn đầy ý tưởng sáng tạo. Linh thoáng rùng mình. Phong cách làm việc này khác hẳn với những gì cô đã quen. Cô luôn tin rằng quá trình sáng tạo, những cuộc brainstorming không giới hạn, những bản phác thảo lặp đi lặp lại mới là yếu tố làm nên một sản phẩm nghệ thuật độc đáo. Nhưng Anh Đức lại gạt phăng tất cả, chỉ chăm chăm vào "hiệu quả" và "kết quả". Linh có cảm giác như một họa sĩ bị yêu cầu phải hoàn thành bức tranh trong một thời gian cố định, không được phép thử nghiệm màu sắc hay nét vẽ mới.

Cô ghi chép cẩn thận từng lời anh nói, nhưng trong đầu cô, một cuộc đấu tranh âm thầm đang diễn ra. *Hiệu quả... liệu có đủ cho một dự án sáng tạo?* cô tự hỏi. Những ý tưởng, cảm xúc, những nét chấm phá của một người nghệ sĩ liệu có thể bị đong đếm bằng KPI hay tiến độ khô khan? Cô nhìn quanh, một vài đồng nghiệp cũng khẽ trao đổi ánh mắt với nhau, có lẽ họ cũng cảm thấy điều tương tự. Anh Đức tiếp tục trình bày kế hoạch một cách ngắn gọn, súc tích, từng câu chữ đều tập trung vào mục tiêu, vào con số, vào những mốc thời gian cụ thể. Không một chút bay bổng, không một chút mơ mộng. Linh cảm nhận được một áp lực vô hình đang đè nặng lên vai mình. Đây là một môi trường làm việc mới, một thử thách mới, nơi cô sẽ phải tìm cách cân bằng giữa niềm đam mê nghệ thuật và yêu cầu thực tế của một dự án thương mại. Cô thoáng nghĩ đến Khánh. Anh cũng luôn nói về sự thực tế, về những con số, về việc đảm bảo cuộc sống. Phải chăng, thế giới của người lớn là vậy, luôn phải đánh đổi sự bay bổng để đổi lấy sự ổn định?

Buổi họp kết thúc nhanh chóng. Anh Minh Đức bắt tay từng người một cách chuyên nghiệp, sau đó rời đi cùng Trưởng phòng. Linh trao đổi ngắn với đồng nghiệp, cố gắng hiểu rõ hơn về phong cách làm việc của sếp mới. Cô nhận ra, đây không chỉ là một dự án mới, mà còn là một bài học mới về sự trưởng thành trong công việc, về việc làm thế nào để dung hòa giữa lý tưởng và thực tế. Ánh đèn văn phòng vẫn sáng rõ, nhưng bầu không khí có vẻ nặng nề hơn một chút, như thể mọi người đều đang cảm nhận được sức nặng của từ "hiệu quả" mà Anh Minh Đức đã nhấn mạnh. Linh quay về chỗ ngồi, ánh mắt vẫn còn một chút suy tư, cố gắng sắp xếp lại những dòng suy nghĩ của mình trước khi tiếp tục công việc. Cô biết mình sẽ phải cố gắng rất nhiều để thích nghi, nhưng trong lòng, cô vẫn luôn muốn giữ lại một góc nhỏ cho sự bay bổng và cảm hứng của riêng mình.

***

Chiều tối, khi ánh nắng vàng nhạt đã dần nhường chỗ cho cái mát mẻ, dễ chịu của những cơn gió nhẹ cuối ngày, Khánh đến đón Linh tại căn hộ của cô. Anh vừa tan sở, trên người vẫn là chiếc áo sơ mi xanh thẫm phẳng phiu và quần tây tối màu, khuôn mặt góc cạnh hơi gầy đi một chút vì áp lực công việc. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ đã mang nhiều ưu tư, nay càng hằn rõ vẻ mệt mỏi. Anh cố gắng nở một nụ cười thật tươi khi thấy Linh mở cửa, nhưng nụ cười ấy không thể che giấu hoàn toàn những dấu hiệu của một ngày dài bận rộn.

“Em đợi lâu không?” anh hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng có chút khàn nhẹ.

Linh lắc đầu, nhanh chóng bước đến ôm lấy anh. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm và mùi hương quen thuộc của anh, nhưng cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ cơ. “Không lâu đâu anh. Anh mệt không?”

Khánh chỉ siết nhẹ vòng tay, vùi mặt vào mái tóc mềm mại của cô. “Không sao. Giờ ở đây với em là tốt nhất rồi.” Anh biết cô đã tinh ý nhận ra sự mệt mỏi của mình, nhưng anh không muốn cô phải lo lắng. Anh luôn muốn là chỗ dựa vững chắc cho cô, không phải là người để cô phải bận tâm.

Họ cùng nhau vào bếp, không gian quen thuộc tràn ngập ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn trần và mùi hương thoang thoảng của hoa nhài từ lọ hoa trên bàn ăn. Linh cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài, xắn tay áo lên, bắt đầu lấy rau củ từ tủ lạnh. Khánh cũng rửa tay, tự động lấy dao và thớt ra để giúp cô. Anh không cần cô phải bảo, mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên, ăn khớp như một điệu nhảy đã được luyện tập từ lâu. Khánh bắt đầu rửa rau, tiếng nước chảy rì rào hòa cùng tiếng thái thịt lạch cạch của Linh. Không khí trong bếp ấm cúng và đầy ắp sự quan tâm.

Linh bắt đầu kể cho Khánh nghe về ngày làm việc của mình, về cuộc họp với Anh Minh Đức. Giọng cô có chút băn khoăn khi nhắc đến triết lý "hiệu quả" của người sếp mới. “Anh Đức đó lạ lắm anh ạ, chỉ nói về hiệu quả, KPI... Em thấy hơi áp lực. Cứ như thể sáng tạo của mình bị đóng khung vậy.” Cô vừa nói vừa khéo léo cắt từng lát thịt, khuôn mặt hiện rõ vẻ ưu tư.

Khánh lắng nghe, tay vẫn đều đặn rửa từng cọng rau xanh mướt. Anh im lặng một lúc, suy nghĩ. Anh hiểu cảm giác của Linh, một người làm sáng tạo luôn cần không gian để bay bổng. Nhưng anh cũng hiểu áp lực của những con số, của mục tiêu. “Công việc nào cũng vậy thôi em,” anh nói, giọng điệu có phần thực tế hơn. “Quan trọng là mình biết cách cân bằng. Nhưng anh tin em sẽ làm tốt, em luôn có những ý tưởng tuyệt vời mà.” Anh đặt bó rau đã rửa sạch vào rổ, rồi vươn tay vỗ nhẹ vào mu bàn tay Linh, một cử chỉ an ủi và động viên nhẹ nhàng.

Linh nhìn anh, trong lòng vừa ấm áp vì lời động viên, vừa thoáng buồn vì sự thực tế đến lạnh lùng trong giọng nói của anh. Cô muốn anh hỏi sâu hơn về những cảm xúc của cô, về những ý tưởng mà cô đang ấp ủ, nhưng anh lại chọn cách đưa ra lời khuyên thực dụng. “Thế ngày của anh sao rồi? Có gì mới không?” cô hỏi lại, cố gắng chuyển sự chú ý sang anh, hy vọng anh sẽ mở lòng.

Khánh khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi khó giấu. “Cũng bình thường thôi em, vài dự án đang chạy gấp rút. Nhưng giờ ở đây với em là tốt nhất rồi.” Anh nói, rồi quay đi lấy gia vị, tránh đi ánh mắt thăm dò của Linh. Cô nhận ra anh đã vô thức nhìn đồng hồ trên tường vài lần trong lúc cô kể chuyện, và giờ đây, anh lại cố gắng né tránh việc chia sẻ những gánh nặng của mình. Một cảm giác quen thuộc dấy lên trong lòng Linh, cảm giác về một khoảng cách nhỏ đang hình thành từ những điều không nói ra. Cô biết anh đang cố gắng để cô không phải lo lắng, nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến cô cảm thấy cô đơn hơn.

Họ tiếp tục chuẩn bị bữa ăn trong sự im lặng nhẹ nhàng, chỉ có tiếng dao thớt, tiếng xào nấu và tiếng nhạc nền du dương. Linh thỉnh thoảng liếc nhìn Khánh, thấy anh vẫn tập trung vào việc của mình, nhưng nét căng thẳng trên gương mặt anh vẫn không hề vơi bớt. Cô muốn nói điều gì đó, muốn chạm vào anh, muốn kéo anh ra khỏi những suy tư của riêng mình, nhưng rồi lại thôi. Cô hiểu, anh đang gánh vác quá nhiều, và có lẽ, sự im lặng này là cách anh tự bảo vệ mình, cũng là cách anh bảo vệ cô. Cô chấp nhận điều đó, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi một nỗi buồn man mác. Bữa tối đơn giản nhưng ấm cúng dần được hoàn thành, và mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp căn hộ, hứa hẹn một buổi tối yên bình bên nhau, dù cho những gánh nặng vẫn còn lơ lửng đâu đó trong tâm trí Khánh và nỗi ưu tư vẫn còn ẩn hiện trong ánh mắt Linh.

***

Tối muộn, căn hộ của Linh chìm trong ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ và những ngọn nến thơm đặt trên bàn trà, tỏa ra hương hoa hồng nhè nhẹ. Tiếng nhạc jazz du dương tiếp tục vang lên, nhẹ nhàng và lãng mạn, như một lớp màn nhung bao bọc lấy không gian. Khánh và Linh ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa êm ái, cơ thể họ tựa vào nhau một cách tự nhiên. Sau bữa ăn, sự mệt mỏi của Khánh dường như đã vơi đi một chút, nhường chỗ cho sự dịu dàng khi ở bên người yêu. Anh vòng tay ôm lấy cô, cảm nhận hơi ấm từ cô lan tỏa, xoa dịu những căng thẳng tích tụ trong ngày. Linh tựa đầu vào vai anh, cảm thấy bình yên và an toàn trong vòng tay ấy. Mùi gỗ đàn hương từ nến thơm quyện với mùi hương dịu nhẹ từ cơ thể cô, tạo nên một không khí thân mật, ấm áp.

Bỗng nhiên, Linh nhớ ra điều gì đó. Cô nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay Khánh, vươn tay lấy Cuốn sổ tay ghi chép chung từ trên kệ sách gần đó. Cuốn sổ với bìa da cũ kỹ và những vết mực đã phai màu, chứa đựng cả một hành trình tình yêu chớm nở của họ.

“Anh xem này,” Linh nói, giọng cô đầy hứng khởi, khác hẳn vẻ ưu tư ban chiều. “Anh có nhớ ngày đầu mình gặp nhau không?” Cô lật đến trang đầu tiên, nơi những dòng chữ nguệch ngoạc của cô ghi lại khoảnh khắc định mệnh ấy: “Ngày 12/03, quán Hồi Ức, cà phê sữa đá, và một ánh nhìn làm tim loạn nhịp.” Cô đọc to, rồi ngẩng lên nhìn Khánh, đôi mắt to tròn lấp lánh ý cười.

Khánh cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, kéo theo những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Linh. “Sao mà quên được. Lúc đó anh chỉ nghĩ, cô gái này sao mà cứ nhìn mình mãi vậy.” Giọng anh trêu chọc, mang theo chút ấm áp.

Linh khẽ đánh nhẹ vào ngực anh. “Anh này! Em có nhìn anh mãi đâu, chỉ là... tò mò thôi.” Cô giả vờ giận dỗi, nhưng nụ cười vẫn không tắt trên môi.

“Rồi từ tò mò thành yêu luôn phải không?” Khánh hỏi, siết chặt tay Linh, ánh mắt anh ánh lên vẻ dịu dàng, trìu mến. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, cảm nhận sự mềm mại từ mái tóc.

Họ cứ thế, cùng nhau lật từng trang của cuốn sổ, tiếng lật giấy sột soạt hòa vào tiếng nhạc jazz. Mỗi trang là một kỷ niệm, một dấu mốc trên hành trình tình yêu của họ. Từ những buổi hẹn hò đầu tiên ở quán Hồi Ức, nơi họ trao nhau những ánh nhìn ngại ngùng và những lời trò chuyện còn dè dặt, đến những kế hoạch cho chuyến đi công viên Bạch Hạc, nơi họ đã cùng nhau viết lên những ước mơ giản dị.

Linh chỉ vào một trang có vẽ một chiếc lá phong đỏ, bên cạnh là dòng chữ của cô: “Buổi chiều tại Bạch Hạc, nắng vàng và gió nhẹ. Ước gì thời gian ngừng lại.” Cô lại nhìn Khánh, ánh mắt tràn đầy tình cảm. “Anh xem, đây là lúc mình đi Bạch Hạc này, anh còn viết là 'mong thời gian ngừng lại'. Anh bây giờ có còn mong thế không?”

Khánh không trả lời ngay. Anh nhìn vào dòng chữ của mình, rồi nhìn vào đôi mắt mong chờ của Linh. Anh nhớ lại buổi chiều hôm đó, nhớ lại cảm giác bình yên đến lạ khi ở bên cô, và cả nỗi lo lắng mơ hồ về những gánh nặng công việc đã len lỏi vào tâm trí anh ngay cả trong khoảnh khắc hạnh phúc ấy. Nhưng lúc này, khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Linh, mọi lo toan dường như tan biến. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn thật lâu và ấm áp. “Luôn luôn. Chỉ cần có em bên cạnh.” Anh nói, giọng nói chân thành, không một chút giả dối.

Linh tựa đầu vào vai anh một lần nữa, cảm thấy trái tim mình như được sưởi ấm. Cô biết, Khánh không phải là người giỏi nói những lời hoa mỹ hay những câu từ lãng mạn. Anh thể hiện tình yêu bằng hành động, bằng sự hiện diện, bằng những nỗ lực thầm lặng mà cô đôi khi mới nhận ra. Dù trong cuốn sổ tay, những dòng chữ của anh thường ngắn gọn, thực tế hơn so với những lời bay bổng của cô, nhưng chúng lại chứa đựng một sự chân thành sâu sắc, một lời hứa hẹn không cần phải tô vẽ.

Họ tiếp tục lật sổ, nhìn lại những hình vẽ ngộ nghĩnh, những câu nói đùa, những lời hứa hẹn vu vơ. Họ cùng cười khúc khích khi đọc lại một câu chuyện dở khóc dở cười nào đó, cùng hoài niệm về những kỷ niệm đã qua, cảm nhận rõ ràng tình yêu đã lớn dần tự lúc nào. Mỗi trang sổ là một mảnh ghép, và khi chúng được lật giở, một bức tranh hoàn chỉnh về tình yêu của họ dần hiện ra, giản dị, chân thật nhưng tràn đầy ý nghĩa.

Khánh nắm chặt tay Linh, đan những ngón tay mình vào ngón tay cô. Anh không nói gì thêm, chỉ dùng ánh mắt để bày tỏ tình cảm của mình. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ mệt mỏi hay ưu tư nữa, mà chỉ còn sự dịu dàng, trìu mến dành cho người con gái đang tựa vào vai anh. Linh cảm thấy bình yên đến lạ, một sự bình yên mà cô khao khát có được. Cô nhận ra, dù Khánh không giỏi nói lời hoa mỹ, nhưng tình cảm anh dành cho cô luôn thể hiện qua những hành động chân thành nhất, qua những cái nắm tay, những nụ hôn trán, và cả sự hiện diện không thể thiếu của anh trong cuộc sống của cô.

Cuốn sổ tay vẫn nằm trên đùi Linh, những dòng chữ của họ nằm cạnh nhau, giản dị nhưng chứa đựng cả một thế giới cảm xúc. Đó là một kỷ niệm mới đã được khắc ghi, một dấu ấn nữa trên hành trình tình yêu của họ. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc hạnh phúc ấy, câu hỏi "Sự bình yên này... liệu có thể kéo dài mãi không?" mà Khánh đã viết vẫn lảng vảng đâu đó trong tâm trí Linh. Cô biết, tình yêu của họ đang chớm nở thật đẹp, nhưng cuộc sống thì không phải lúc nào cũng là những trang sổ tay đầy ắp kỷ niệm ngọt ngào. Cô chỉ mong rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ vẫn sẽ luôn có thể cùng nhau lật giở những trang sổ này, và mỉm cười nhìn lại hành trình mà họ đã đi qua, một hành trình mà tình yêu, dù có khó khăn đến mấy, vẫn luôn là lý do để họ ở lại bên nhau.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free