Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 258: Ký Ức Ngọt Ngào, Thực Tại Lạnh Giá

Cánh cửa phòng làm việc của Khánh đã khép lại tự bao giờ, nhẹ nhàng như một lời khẳng định cho sự xa cách đang dần định hình giữa hai người. Linh vẫn đứng đó, bên khung cửa sổ, nơi tấm kính mát lạnh đã trở thành điểm tựa duy nhất cho trán cô. Cảm giác lạnh lẽo thấm vào da thịt, nhưng không thể làm tê liệt nỗi đau trong tim, nỗi đau đã âm ỉ từ rất lâu, giờ đây như một vết thương không chảy máu nhưng không ngừng nhức nhối. Cô biết, cô không thể cứ mãi là người cố gắng níu kéo, trong khi anh ngày càng lùi sâu vào thế giới riêng của mình, tự xây nên một bức tường vô hình giữa họ. Sự kiệt quệ cảm xúc và cảm giác bất lực tột cùng này đang đẩy cô đến một giới hạn, một điểm mà cô phải chọn giữa việc tiếp tục chìm đắm trong sự trống rỗng, hoặc tự mình tìm lấy một con đường khác.

Cô cần một lối thoát, một con đường để cô không hoàn toàn bị nhấn chìm bởi sự cô đơn. Một câu hỏi định mệnh vẫn chưa được thốt ra, nhưng nó đã lơ lửng trong không khí, vô hình và nặng nề: "Anh còn yêu em không?" Linh biết, ngày đó rồi sẽ đến. Nhưng trước mắt, cô cần phải tự cứu lấy chính mình trước khi mọi thứ hoàn toàn sụp đổ. Lối đi đó, có lẽ, sẽ bắt đầu bằng việc tìm lại chính mình, từng chút một, trong những mảnh ghép của cuộc đời mà cô đã lãng quên.

Linh rời khỏi cửa sổ, tấm lưng thanh mảnh khẽ khàng lướt qua khoảng không. Căn phòng vốn ấm cúng, được bài trí tinh tế với gam màu trung tính và những điểm nhấn màu pastel, giờ đây bỗng trở nên rộng lớn và trống trải đến lạ thường. Ánh đèn mờ ảo từ thành phố hắt vào qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn gỗ, tạo ra một không gian đầy suy tư. Cô chậm rãi bước đến chiếc sofa màu xám tro, nơi cô thường ngồi đọc sách hoặc xem phim cùng Khánh. Đêm đã về khuya, không khí ẩm vẫn bao trùm lấy căn hộ, mang theo một chút mùi hoa nhài thoang thoảng từ ban công, thứ mùi hương đã từng là biểu tượng của những buổi tối yên bình, nhưng giờ đây lại mang chút u hoài, yên bình đến đáng sợ.

Linh thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo tất cả những nỗi niềm không thể gọi tên. Cô co mình lại trên ghế, đôi chân gầy guộc khẽ chạm vào nhau, như một cách tự tìm kiếm sự an ủi. Ánh mắt cô vô định, lướt qua những bức tranh treo trên tường, những món đồ trang trí nhỏ xinh mà cô và Khánh đã cùng nhau lựa chọn. Mỗi vật đều quen thuộc, nhưng lại như đang xa lạ dần, không còn mang hơi ấm của những kỷ niệm chung. Nỗi cô đơn từ bữa tối im lặng vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn cô, bóp nghẹt từng nhịp đập của trái tim.

"Chúng ta đang đi về đâu, Khánh?" cô thầm hỏi, câu hỏi không lời vang vọng trong tâm trí trống rỗng. "Anh có còn nhìn thấy em không, hay em đã trở thành một phần của không khí, vô hình và không đáng kể?" Linh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực đang bủa vây, nhưng chúng cứ như những con sóng ngầm, không ngừng vỗ vào bờ tâm trí. Cô nhớ đến cái cách Khánh đã né tránh ánh mắt cô trong bữa ăn, cái cách anh trả lời hời hợt, cụt lủn những câu hỏi của cô. Dường như anh đã mệt mỏi đến mức không còn sức lực để duy trì dù là những tương tác xã giao tối thiểu nhất. Điều đó khiến Linh cảm thấy mình trở nên nhỏ bé, vô dụng, và trên hết là bị bỏ rơi.

Mùi hương nến thơm đã tàn, chỉ còn lại chút dư vị phảng phất trong không khí, cũng giống như mối quan hệ của họ, chỉ còn là những tàn dư của một ngọn lửa đã từng rực cháy. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc dài mềm mại của mình, cảm nhận từng sợi tóc lướt qua kẽ tay. Đã bao lâu rồi Khánh không còn vuốt tóc cô một cách trìu mến? Đã bao lâu rồi anh không còn nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp của những ngày đầu? Những câu hỏi cứ thế hiện lên, chất chồng, tạo thành một gánh nặng vô hình trên vai cô.

Tiếng xe cộ vọng lên từ xa, rất nhỏ, chỉ là một âm thanh nền mờ nhạt giữa màn đêm tĩnh mịch. Tiếng gió lùa qua khe cửa tạo nên một âm thanh rít khẽ, như một khúc nhạc buồn không lời. Linh cảm thấy mình đang bị mắc kẹt, giữa một quá khứ đầy ắp yêu thương và một hiện tại lạnh lẽo, xa cách. Cô khao khát được lắng nghe, được thấu hiểu, được cảm nhận sự hiện diện của người yêu, như cái cách cô đã từng khao khát trong những ngày đầu của mối quan hệ. Giờ đây, khao khát đó đã trở thành một nỗi đau âm ỉ, một sự thiếu thốn không thể bù đắp. Cô tự hỏi, liệu có phải cô đã đòi hỏi quá nhiều? Hay anh đã thay đổi quá nhiều, đến mức không còn nhận ra mình nữa?

Cô nhớ đến câu nói của anh, "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ đủ sức để yêu cho đúng." Câu nói đó, đã từng khiến cô đau đớn đến tận cùng, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, tàn nhẫn hơn. Anh không bỏ cô, nhưng anh đang tự bỏ rơi chính mình, và vô tình, bỏ rơi cả cô trong quá trình đó. Anh đã vô thức tạo ra khoảng cách, không hề hay biết mức độ tổn thương của nó đối với cô. Sự thật đó khiến Linh cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết. Làm sao cô có thể níu giữ một người đang tự buông bỏ chính mình? Làm sao cô có thể lấp đầy một khoảng trống mà chính người tạo ra nó cũng không thể nhận ra? Cô nhắm mắt lại, nước mắt không rơi, chỉ có một nỗi buồn man mác lan tỏa khắp cơ thể, kéo cô chìm sâu vào vòng xoáy của những ký ức.

***

Trong tâm trí Linh, những thước phim về Khánh của ngày xưa hiện lên rõ nét, như một cuộn phim cũ kỹ được tua chậm lại, rõ ràng đến từng chi tiết, từng khoảnh khắc. Đó là ánh mắt dịu dàng, trìu mến anh dành cho cô ở Quán Cà Phê 'Hồi Ức', nơi những giai điệu jazz nhẹ nhàng thường vương vấn trong không khí, quyện vào mùi cà phê mới pha thơm nồng. "Em hôm nay xinh lắm," anh đã từng nói, giọng trầm ấm, đôi mắt sâu hút chăm chú nhìn cô, như thể cô là tất cả thế giới của anh. Nụ cười của anh lúc đó không phải là cái nhếch mép nhẹ nhàng hay sự mệt mỏi thường trực như bây giờ, mà là một nụ cười rạng rỡ, chân thành, khiến trái tim cô tan chảy. Cô nhớ cái cách anh vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô, một cử chỉ đơn giản nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự trân trọng và yêu thương.

Rồi một cảnh khác hiện lên. Họ đang đi dạo trong Công viên Bạch Hạc, dưới bóng cây xanh mát và tiếng chim hót líu lo, một ngày nắng đẹp như tranh. "Anh sẽ luôn ở bên em, Linh," anh thì thầm, bàn tay to lớn của anh siết chặt lấy tay cô, truyền hơi ấm và sự vững chãi. Cái siết tay ấm áp đó, không chỉ là một hành động, mà là một lời hứa, một sự đảm bảo về tương lai. Khi ấy, cô cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian, được bao bọc bởi tình yêu thương và sự che chở của anh. Cô vẫn còn nhớ rõ cảm giác an toàn khi tựa đầu vào vai anh, nghe nhịp tim anh đập đều đều, cảm nhận sự bình yên trọn vẹn. Anh của ngày ấy, là một chàng trai tuy trầm tính, ít nói, nhưng lại biết cách thể hiện tình yêu bằng những hành động nhỏ bé, ân cần, và đầy ý nghĩa.

Căn hộ của cô cũng là nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm. Mùi cà phê mới pha vào mỗi buổi sáng thứ Bảy lười biếng, tiếng cười khúc khích của cô khi anh kể một câu chuyện vui, hay những buổi tối cô đơn khi anh đi công tác, cô lại nhớ đến lời hứa "Anh sẽ luôn ở bên em" mà anh đã thì thầm, nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại in sâu vào tâm trí. Khi đó, lời hứa ấy không chỉ là một câu nói, mà là một sự hiện diện cảm xúc, một niềm tin tuyệt đối mà cô đặt trọn vào anh. Cô không cần cuộc sống xa hoa, chỉ cần được Khánh chọn, được anh ở bên cạnh thực sự. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," câu nói đó đã là tiếng lòng của cô, và anh đã ở đó, một cách trọn vẹn nhất. Anh đã là bến đỗ bình yên của cô, là người duy nhất cô muốn chia sẻ mọi vui buồn trong cuộc sống.

Trong hồi ức của Linh, Khánh còn là người đàn ông tinh tế, luôn nhớ những điều nhỏ nhặt về cô. Anh nhớ cô thích trà nóng vào buổi sáng và hay đau dạ dày nếu bỏ bữa. Anh đã từng mua tặng cô đóa hoa cẩm tú cầu xanh biếc ở Quầy Bán Hoa 'Mộc Lan' vào một ngày không có lý do gì đặc biệt, chỉ vì anh biết cô yêu màu xanh của biển cả và sự mong manh của loài hoa ấy. Nụ cười rạng rỡ khi anh trao đóa hoa, cùng với lời chúc "Mong em luôn vui vẻ, dù anh bận rộn đến mấy," vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí cô. Mỗi ký ức ngọt ngào đều đi kèm với một lời yêu thương, một cử chỉ ân cần, một sự hiện diện cảm xúc mà giờ đây cô đang thiếu vắng đến nao lòng. Những lời hứa hẹn, những cử chỉ quan tâm, tất cả đều tạo nên một hình ảnh Khánh hoàn toàn khác biệt so với Khánh của hiện tại – một Khánh mệt mỏi, thu mình, và xa cách.

Linh nhắm chặt mắt, cố gắng níu giữ những hình ảnh và âm thanh của quá khứ, những mảnh ghép tươi đẹp đã bị thời gian và áp lực cuộc sống bào mòn. Một nụ cười man mác hiện lên rồi vụt tắt trên môi cô, như một đốm lửa nhỏ cố gắng bùng cháy giữa màn đêm. Cô muốn ở lại trong những ký ức đó mãi mãi, muốn sống trong vòng tay ấm áp của Khánh của ngày xưa. Nhưng thực tại nghiệt ngã cứ kéo cô về, như một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy trái tim cô. Khánh của ngày xưa đã ở đâu rồi? Anh ấy đã biến mất, hay chỉ đơn thuần là bị che lấp bởi gánh nặng cuộc sống, bởi áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình? Linh không biết. Cô chỉ biết rằng, khoảng cách giữa Khánh của ký ức và Khánh của hiện tại là một vực thẳm sâu hun hút, khiến cô cảm thấy lạnh lẽo và lạc lõng hơn bao giờ hết. Cô khao khát được cảm nhận lại cái siết tay ấm áp ấy, được nghe lại những lời thì thầm yêu thương ấy, nhưng tất cả giờ đây chỉ còn là những ảo ảnh, những hình bóng mờ nhạt trong tâm trí cô.

***

Mở mắt ra, Linh thấy mình vẫn ở đó, co ro trên chiếc sofa xám tro trong căn hộ tĩnh mịch. Đêm đã qua, rạng sáng đang dần thế chỗ. Tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, như đếm từng giây khắc trôi qua trong sự cô đơn của cô. Tiếng gió khẽ rít qua khe cửa, không còn mang theo mùi hoa nhài nồng nàn nữa, mà chỉ còn là một làn hơi lạnh lẽo, buồn bã. Không khí trong phòng vẫn nặng nề, tĩnh mịch, nặng trĩu suy tư. Thực tại vẫn lạnh lẽo như vốn có, không hề được xoa dịu bởi những ký ức ngọt ngào của đêm qua.

Cô với tay, tìm kiếm trên bàn đầu giường. Ngón tay cô chạm vào một vật thể quen thuộc, mát lạnh. Đó là 'Bức ảnh chụp chung dưới mưa', một tấm ảnh đã hơi phai màu theo năm tháng, nhưng vẫn giữ nguyên vẹn nụ cười rạng rỡ của cô và Khánh. Trong ảnh, họ đứng sát vào nhau dưới một cơn mưa bất chợt, tóc bết vào trán, áo quần ướt sũng nhưng đôi mắt thì lấp lánh niềm hạnh phúc. Nụ cười của Khánh trong bức ảnh, tự do và vô tư lự, là nụ cười mà cô đã không còn thấy trên gương mặt anh từ rất lâu rồi.

Linh dùng ngón tay vuốt nhẹ lên khuôn mặt Khánh trong ảnh, cảm nhận sự mịn màng của giấy ảnh cũ. Tim cô quặn thắt. Cô so sánh hình ảnh Khánh tươi cười, tràn đầy sức sống trong bức ảnh với hình ảnh Khánh mệt mỏi, xa cách của ngày hôm qua. Hai hình ảnh ấy đối lập nhau đến tàn nhẫn, như hai con người hoàn toàn khác biệt. Anh Khánh của ngày xưa, người đã từng hứa sẽ luôn ở bên cô, người đã từng nhìn cô bằng ánh mắt say đắm, giờ đã ở đâu? Anh ấy có còn tồn tại không, hay chỉ là một ảo ảnh của quá khứ mà cô đang cố chấp níu giữ?

Những lời yêu thương và cử chỉ ân cần ấy, giờ đã ở đâu? Anh Khánh của ngày xưa, có còn là anh Khánh của bây giờ? Câu hỏi đó không ngừng vang vọng trong tâm trí Linh, một câu hỏi không có lời đáp, chỉ có sự hoài nghi và tổn thương đang lớn dần. Linh cảm thấy một sự bất lực tột cùng. Cô đã cố gắng rất nhiều để hiểu anh, để chia sẻ gánh nặng với anh, nhưng dường như tất cả đều vô nghĩa. Bức tường vô hình giữa họ ngày càng cao, càng kiên cố, đến mức cô không thể nhìn thấy anh, không thể chạm vào anh.

Đôi mắt cô rưng rưng, nhưng không có giọt lệ nào rơi xuống. Có lẽ cô đã khóc quá nhiều trong những đêm dài cô đơn, đến mức nước mắt cũng đã cạn khô. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi buồn man mác, len lỏi vào từng tế bào của cô. Cô biết, cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự day dứt này. Cô không thể cứ mãi là người cố gắng níu kéo, trong khi anh ngày càng lùi sâu vào thế giới riêng. Sự kiệt quệ cảm xúc và cảm giác bất lực tột cùng này đang đẩy cô đến một giới hạn, một điểm mà cô phải chọn giữa việc tiếp tục chìm đắm trong sự trống rỗng này, hoặc tự mình tìm lấy một con đường khác.

Linh đặt bức ảnh xuống, nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan một kỷ niệm mong manh. Cô từ từ đứng dậy, tấm thân thanh mảnh run rẩy trong không khí lạnh lẽo. Cô hướng về phía ban công, nhìn ra thành phố đang dần bừng sáng. Những tòa nhà cao tầng vẫn sừng sững, những con đường vẫn tấp nập, và cuộc sống vẫn hối hả trôi đi, không vì nỗi buồn của cô mà dừng lại một giây. Ánh sáng ban mai yếu ớt chiếu rọi qua những đám mây xám xịt, báo hiệu một ngày mới bắt đầu, một ngày mà cô phải đối mặt với thực tại, với những câu hỏi không lời đáp.

"Anh còn yêu em không, Khánh?" cô thầm hỏi, giọng nói vang lên trong tâm trí, không thành tiếng. "Hay anh chỉ còn lại sự mệt mỏi và những lời hứa đã phai màu?" Linh biết, cô đang dần chấp nhận rằng cô không thể tự mình hàn gắn được vết nứt này. Mối quan hệ của họ, có lẽ, đã đến lúc phải thay đổi, không còn chỉ thụ động chờ đợi. Cô cần tìm lại chính mình, lấp đầy khoảng trống nội tâm bằng những điều thuộc về riêng cô, để không bị nuốt chửng bởi sự trống rỗng mà Khánh đã vô tình tạo ra. Sự hoài nghi và tổn thương này sẽ là động lực mạnh mẽ để cô bắt đầu tìm kiếm sự an ủi, sẻ chia từ bạn bè, từ Trâm, người đã luôn lắng nghe cô, hoặc quay trở lại với niềm đam mê nghệ thuật, như một cách để lấp đầy khoảng trống nội tâm và tìm lại chính mình. Cô cần một lối đi khác, dù cho lối đi đó có dẫn cô đến một tương lai không có Khánh. Lối đi đó, có lẽ, sẽ bắt đầu bằng việc tìm lại chính mình, từng chút một, trong những mảnh ghép của cuộc đời mà cô đã lãng quên, để rồi từ đó, cô có thể đối diện với câu hỏi định mệnh đó, và có thể, tìm thấy một câu trả lời cho riêng mình.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free