Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 252: Những Cái Ôm Chẳng Còn Hơi Ấm

Đêm dài trôi qua trong sự chập chờn của những giấc mơ không rõ hình hài, để lại Linh một cảm giác nặng trĩu khi bình minh hé rạng. Ánh nắng yếu ớt đầu ngày len lỏi qua khe cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng nhạt nhòa, nhưng không đủ sức xua đi màn sương mờ mịt trong lòng cô. Chiếc giường chung, đêm qua rộng lớn và lạnh lẽo, giờ đây vẫn còn vương hơi ấm của Khánh ở phía bên kia, nhưng Linh biết, đó chỉ là sự hiện diện vật lý, còn tâm hồn anh đã trôi dạt về một nơi xa xăm nào đó, nơi mà cô không tài nào với tới.

Cô khẽ cử động, gạt bỏ tấm chăn mỏng, ngồi dậy bên mép giường. Căn phòng vẫn còn lờ mờ trong bóng tối, chỉ có chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường Khánh được anh vô thức bật sáng để dễ dàng tìm kiếm đồ vật khi thức giấc. Linh đưa mắt nhìn sang, thấy anh vẫn còn say ngủ, gương mặt vùi vào chiếc gối, những nếp nhăn mệt mỏi vẫn in hằn nơi khóe mắt. Cô muốn chạm vào anh, muốn khẽ vuốt ve mái tóc rối bù kia, nhưng một bức tường vô hình nào đó đã ngăn cô lại. Nó không phải là sự giận dỗi, mà là nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với sự thờ ơ, với ánh mắt mệt mỏi vô hồn mà cô đã quá quen thuộc.

Linh thở dài, bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men lạnh buốt. Cô cố gắng gạt bỏ cảm giác nặng nề đang đè nén lấy mình, tự nhủ rằng một ngày mới sẽ mang đến những điều tốt đẹp hơn. Trong bếp, cô bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Tiếng lạch cạch của chén đĩa, tiếng nước chảy từ vòi, tất cả đều vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của căn hộ. Cô làm bánh mì trứng ốp la, món mà Khánh thích, và pha một phin cà phê sữa nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn bếp. Cô bày biện bữa sáng trên bàn ăn một cách cẩn thận, đặt chiếc cốc sứ đôi hình mèo của Khánh cạnh đĩa, hy vọng nó có thể gợi nhắc anh về những buổi sáng bình yên họ từng có.

Khánh thức dậy muộn, đúng như dự đoán của Linh. Tiếng cửa phòng ngủ khẽ mở, rồi tiếng bước chân chậm rãi vang lên trên sàn gỗ. Anh bước ra, mái tóc vẫn còn rối, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Vẻ mặt anh vẫn còn mệt mỏi, in hằn những lo toan mà cô không thể nào chia sẻ. Anh không để ý đến mùi cà phê thơm lừng hay những món ăn được chuẩn bị tươm tất trên bàn. Điều đầu tiên anh làm là đi thẳng vào phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào sau cánh cửa khép hờ.

Khi Khánh bước ra, anh đã mặc sẵn bộ đồ công sở, áo sơ mi trắng tinh tươm và quần tây lịch sự. Anh vội vã cài cúc áo, ánh mắt không hề chạm vào Linh, như thể anh đang cố gắng hoàn thành một nhiệm vụ nào đó. "Anh ngủ ngon không?" Linh cố gắng bắt chuyện, giọng dịu dàng, ánh mắt đầy hy vọng. "Hôm nay anh có muốn ăn sáng gì không? Em làm bánh mì trứng và cà phê sữa nóng này." Cô chỉ vào bàn ăn, một nụ cười mỏng manh nở trên môi.

Khánh chỉ "Ừm" một tiếng, không nhìn cô, tay vẫn thoăn thoắt cài cúc áo cuối cùng. "Anh ngủ được. Em cứ ăn đi, anh vội. Anh có hẹn với đối tác sớm." Giọng anh đều đều, không một chút biểu cảm. Nó giống như một câu trả lời được lập trình sẵn, không có sự tham gia của cảm xúc. Linh cảm thấy tim mình thắt lại. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, bước đến gần anh hơn, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay anh khi anh đi ngang qua. "Dạo này anh mệt lắm à? Công việc bận đến mức không có thời gian nói chuyện với em sao?" Cô hỏi, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.

Khánh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng quá nhiều mệt mỏi và áp lực. Anh nhìn vào đồng hồ đeo tay, rồi thoáng nhìn Linh bằng ánh mắt vô định, không chút tập trung. "Cũng vậy thôi em. Luôn có việc." Anh nói, giọng khàn khàn hơn một chút. Anh nhẹ nhàng rụt tay lại khỏi cái chạm của Linh, không phải vì muốn từ chối, mà dường như anh không hề nhận ra sự hiện diện của nó. Rồi anh cúi xuống chỉnh lại cà vạt một cách vội vã, cầm lấy chiếc cặp tài liệu đã chuẩn bị từ tối qua, và đi nhanh ra cửa. "Anh đi đây." Anh không quay đầu lại, và cánh cửa căn hộ khép lại sau lưng anh, để lại Linh một mình giữa không gian bếp vẫn còn vương mùi bánh mì và cà phê. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo của Khánh vẫn nằm đó, lạnh ngắt, không một vết môi, như một minh chứng cho những nỗ lực vô vọng của cô. Linh đứng lặng, bàn tay vẫn còn lơ lửng trong không trung, nơi vừa chạm vào cánh tay anh, cảm giác trống rỗng và hụt hẫng xâm chiếm.

***

Tại văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver', Linh ngồi trước màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào bản thiết kế kiến trúc đang dang dở. Ánh nắng chói chang giữa trưa hắt qua khung cửa kính lớn, chiếu thẳng vào bàn làm việc của cô, nhưng không thể làm ấm lên sự lạnh lẽo trong lòng. Tiếng gõ bàn phím lách cách của đồng nghiệp, tiếng điện thoại reo khẽ ở góc phòng, tiếng máy pha cà phê rì rì từ khu vực pantry, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống công sở năng động. Tuy nhiên, tâm trí Linh lại lơ lửng ở một nơi khác, cách xa những khối hình học và đường nét thiết kế.

Cô nhớ lại buổi sáng, cái cách Khánh rụt tay lại, ánh mắt vô hồn và câu trả lời cụt lủn của anh. Một cảm giác trống rỗng lớn dần, len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm hồn cô. Cô với lấy điện thoại, mở ứng dụng nhắn tin, gõ vài dòng tin nhắn cho Khánh. "Anh ơi, trưa nay anh ăn gì chưa? Nhớ ăn đúng bữa nha." Cô đặt điện thoại xuống bàn, rồi lại cầm lên, cứ thế lặp đi lặp lại, chờ đợi một lời hồi đáp. Ba mươi phút trôi qua, rồi một tiếng. Cuối cùng, điện thoại cô rung nhẹ. Linh vội vàng mở ra, tim đập thình thịch. "Rồi. Em ăn đi." Đó là tất cả những gì anh viết. Chỉ hai từ, không dấu chấm than, không biểu cảm.

Linh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề đến nỗi cô sợ rằng ai đó sẽ nghe thấy. Cô lại gõ. "Tối nay anh có về sớm không? Em muốn đi dạo với anh một chút." Cô gửi đi, lại một lần nữa gieo vào đó một tia hy vọng mỏng manh. Lần này, cô đợi lâu hơn. Một tiếng rưỡi sau, tin nhắn mới đến. "Chắc không em. Anh có cuộc họp kéo dài." Lại một câu trả lời cụt lủn, lạnh lùng, không chút sự nuối tiếc hay lời giải thích nào hơn.

Tay Linh buông thõng, chiếc điện thoại trượt nhẹ trên mặt bàn. Cô nhìn chằm chằm vào những dòng tin nhắn, cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường vô hình. Nước mắt chực trào, nhưng cô cố kìm lại. Ở nơi làm việc, cô không cho phép mình yếu đuối. Cô đứng dậy, đi đến máy pha cà phê, pha cho mình một ly đen đặc, cố gắng xua đi cảm giác trống rỗng và sự bất lực đang bủa vây. Mùi cà phê đậm đặc thoảng qua mũi, nhưng không thể xua tan được nỗi buồn đang gặm nhấm.

Quay về bàn, cô nhìn vào bản thiết kế, những đường nét trở nên mờ ảo. Cô không thể làm gì được nữa. Cảm giác cô đơn cứ lớn dần, lấn át cả không gian văn phòng ồn ào. Cô nhấc điện thoại, tìm đến số của Trâm. "Trâm ơi," Linh bắt đầu, giọng cô nghẹn lại, "tao thấy cô đơn quá mày ạ. Ngay cả khi anh ấy ở bên cạnh, tao vẫn thấy một khoảng trống rất lớn. Tao không biết mình có đang làm điều gì sai không nữa." Nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa, chúng lăn dài trên má cô.

Đầu dây bên kia, giọng Trâm đầy lo lắng, nhanh nhảu. "Mày đừng nghĩ nhiều quá, Linh ạ. Chắc anh Khánh áp lực công việc thôi. Đừng tự trách mình như vậy. Tối nay tao qua nhà mày, hai đứa mình tâm sự. Tao sẽ mang theo mấy món đồ ăn vặt mày thích. Được không?" Giọng Trâm như một liều thuốc an ủi, dù không giải quyết được vấn đề, nhưng ít nhất cũng khiến Linh cảm thấy bớt cô độc hơn một chút. Linh khẽ gật đầu, dù Trâm không thể nhìn thấy. "Ừm, cảm ơn mày, Trâm." Cô nói, giọng nghẹn ngào. Cảm giác được chia sẻ, dù chỉ là với một người bạn, cũng đủ khiến trái tim cô nhẹ nhõm đi phần nào.

***

Tối muộn, ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn tỏa ra, làm ấm lên một góc căn hộ. Bên ngoài cửa sổ, gió đêm mát mẻ thổi qua, mang theo tiếng còi xe vọng lại từ xa xăm. Linh đã chuẩn bị một bữa tối tươm tất, những món ăn Khánh thích, được bày biện đẹp mắt trên bàn. Cô còn đốt một cây nến thơm mùi gỗ đàn hương, cố gắng tạo ra một không gian ấm cúng, khác hẳn với không khí nặng nề của đêm qua. Chiếc cốc sứ đôi hình mèo vẫn nằm cạnh đĩa ăn của Khánh, như một biểu tượng của những gì họ từng có. Trâm đã đến và về, để lại một túi đồ ăn vặt và những lời động viên chân thành.

Khánh về nhà, đồng hồ đã chỉ gần mười giờ đêm. Tiếng khóa cửa xoay nhẹ, rồi cánh cửa mở ra. Anh bước vào, vẫn với vẻ mặt mệt mỏi thường thấy, ánh mắt trũng sâu, quầng thâm dưới mắt rõ nét hơn bao giờ hết. Anh thở dài một tiếng, buông chiếc cặp tài liệu xuống sàn nhà một cách nặng nề, rồi cởi áo khoác. Mùi nước hoa nam tính phảng phất từ người anh, hòa lẫn với mùi bụi đường và sự mệt mỏi.

Linh bước đến, nụ cười mỏng manh. "Anh về rồi à? Em nấu món anh thích này. Anh ăn tối đi rồi mình nói chuyện." Cô nhẹ nhàng nói, cố gắng truyền vào giọng nói sự dịu dàng và ấm áp. Khánh chỉ ừm một tiếng, giọng anh khàn khàn vì mệt mỏi. "Ừm. Anh mệt quá. Em ăn trước đi. Anh tắm chút đã." Anh không nhìn cô, chỉ lướt qua như một bóng ma.

Khi Khánh vừa cởi áo khoác, Linh chủ động ôm anh từ phía sau. Cô tựa đầu vào lưng anh, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc, thì thầm: "Em nhớ anh lắm." Lòng cô khao khát được cảm nhận hơi ấm từ anh, khao khát được anh ôm lại, được anh vỗ về như những ngày đầu. Nhưng cái ôm của Khánh đáp lại chỉ hờ hững, một cái vỗ nhẹ vào tay cô, một hành động vô thức, không chút cảm xúc. Anh vỗ nhẹ, rồi nhanh chóng rụt tay lại, như thể anh đang vô tình chạm vào một vật lạnh lẽo, không phải là cơ thể của người con gái anh yêu. Giọng anh vang lên, thiếu cảm xúc, gần như vô hồn: "Anh cũng vậy."

Cái chạm hờ hững đó, câu nói vô cảm đó, tất cả như một dòng nước lạnh dội thẳng vào trái tim Linh. Cô cảm thấy như mình vừa chạm vào một bức tường vô hình, cứng nhắc và lạnh lẽo. Không còn hơi ấm nồng nàn như xưa, không còn sự bao bọc, không còn cảm giác an toàn. Linh đứng lặng lẽ, tay buông thõng xuống hai bên sườn, nhìn vào ngọn nến đang cháy leo lét trên bàn ăn. Ánh lửa chập chờn, yếu ớt, như chính mối tình của họ lúc này. Một nỗi trống rỗng lạnh lẽo xâm chiếm lấy cô, từ trong ra ngoài, từ đầu ngón chân đến đỉnh đầu. Tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm của Khánh, tiếng xe cộ xa xăm ngoài kia, và sự im lặng nặng nề trong căn phòng, tất cả như hòa quyện lại, tạo thành một bản nhạc buồn man mác, một điệu valse của sự chia ly. Cô biết, anh cũng đang chịu đựng áp lực, nhưng sự mệt mỏi đã biến anh thành một người xa lạ, một người mà cô không thể chạm tới, không thể kết nối. Cái ôm cuối cùng đó, thay vì kéo họ lại gần nhau, lại đẩy Linh vào một vực sâu của sự lạc lõng, cô đơn ngay trong chính tổ ấm của mình.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free