Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 25: Dấu Ấn Đầu Tiên: Cuốn Sổ Tay Tình Yêu
Ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ lên sàn nhà những vệt vàng ươm, ấm áp và dịu dàng. Mùi hoa nhài từ ban công thoang thoảng quyện vào mùi cà phê mới pha, tạo nên một không khí yên bình đến lạ. Tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây cổ thụ trước nhà như những nốt nhạc vui tươi, khẽ đánh thức thành phố còn đang ngái ngủ. Trong không gian ấy, Linh và Khánh ngồi cạnh nhau trên chiếc sofa bọc vải màu be mềm mại, giữa họ là cuốn sổ tay bìa da màu nâu trầm mà họ đã cất công tìm kiếm. Cuốn sổ, nằm gọn gàng trên chiếc bàn trà gỗ thấp, như một bí mật nhỏ vừa được hé mở, chờ đợi những dòng chữ đầu tiên.
Linh, với mái tóc dài buông xõa mềm mại, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm háo hức không thể che giấu. Cô mân mê chiếc bút máy màu đen bóng, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên đầu ngón tay, nhưng trong lòng lại rộn ràng một cảm xúc ấm nóng. Nụ cười của cô rạng rỡ, bừng sáng cả một góc phòng, như thể cô đang đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới diệu kỳ. "Anh viết gì trước đi! Em hồi hộp quá, không biết nên bắt đầu từ đâu!" Linh khẽ đẩy cuốn sổ về phía Khánh, giọng nói dịu dàng nhưng vang lên một sự nôn nao đáng yêu. Cô nhìn anh, ánh mắt tràn đầy sự mong chờ, khao khát được chia sẻ khoảnh khắc đặc biệt này.
Khánh mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ làm ấm lòng Linh. Anh đưa tay siết nhẹ bàn tay cô, cái chạm tinh tế đủ để truyền đi sự trấn an. Lòng anh ngập tràn yêu thương khi nhìn thấy niềm vui giản dị nhưng chân thành của Linh, niềm vui mà anh biết, không dễ gì có được giữa bộn bề cuộc sống. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong, một chút bồn chồn vẫn len lỏi. Anh biết, chỉ vài giờ nữa thôi, anh sẽ lại phải đối mặt với guồng quay hối hả của công việc, với những con số, những dự án đang chờ. Cái cảm giác nặng trĩu trên vai từ cuộc gặp gỡ với Bình tối qua, và cả những suy nghĩ về trách nhiệm, về tương lai, vẫn chưa tan biến hoàn toàn. Anh cố gắng gạt bỏ chúng, dành trọn vẹn sự chú ý cho Linh và khoảnh khắc hiện tại. "Em cứ tự nhiên viết những gì em muốn. Anh sẽ bổ sung sau, theo cách của anh." Giọng Khánh trầm ấm, nghe có vẻ bình thản, nhưng ẩn chứa một sự kiểm soát nhất định. Anh muốn Linh được tự do thể hiện cảm xúc, còn anh sẽ là người sắp xếp, chỉnh lý những mảnh ghép ấy theo một trật tự hợp lý hơn.
Linh không để ý đến sự dè dặt nhỏ bé trong lời nói của Khánh. Cô chỉ cảm nhận được sự ủng hộ từ anh. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu viết. Nét chữ của cô mềm mại, uyển chuyển, như những cánh hoa rơi trên trang giấy trắng tinh. Cô miêu tả cảm xúc khi họ lần đầu gặp nhau, cái cảm giác định mệnh như một cơn gió nhẹ lướt qua, để lại dư vị vấn vương trong tâm hồn. Mỗi câu chữ đều thấm đẫm sự lãng mạn và bay bổng, như chính con người cô. Cô kể về ánh mắt đầu tiên, về nụ cười bối rối của anh, về những rung động nhỏ bé nhưng sâu sắc ngay từ khoảnh khắc ấy. Những kỷ niệm hiện về rõ nét, tươi mới như vừa xảy ra hôm qua. Cô viết chậm rãi, đôi khi ngẩng lên nhìn Khánh, ánh mắt tìm kiếm sự đồng điệu, sự sẻ chia.
Khánh đọc theo từng dòng chữ Linh viết, đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua những con chữ bay bướm. Anh không trực tiếp can thiệp, nhưng lại đặt tay lên tay Linh, khẽ vuốt ve mu bàn tay cô, như một lời động viên thầm lặng. Cảm giác mịn màng của trang giấy dưới đầu ngón tay Linh, sự ấm áp từ bàn tay Khánh, tất cả hòa quyện tạo nên một sự kết nối dịu dàng. Khi Linh kết thúc đoạn đầu tiên, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi cô. Cô nhìn Khánh, ánh mắt như hỏi: "Anh thấy sao?".
Khánh gật đầu, môi vẫn nở một nụ cười nhẹ. Anh cầm lấy chiếc bút từ tay Linh, và dù không nói ra, anh biết mình sẽ không viết những điều tương tự. Phong cách của anh khác. Anh chú trọng đến những sự kiện, những cột mốc, những chi tiết cụ thể hơn là những cảm xúc mơ hồ. Anh dừng lại một chút, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ký ức trong đầu. Rồi anh nhẹ nhàng ghi thêm một vài từ vào trang giấy, nét chữ của anh rắn rỏi, dứt khoát, nhưng vẫn chứa đựng sự chân thành. Anh không viết về cảm xúc "sét đánh" hay "định mệnh", mà anh viết về khoảnh khắc anh nhận ra rung động, một kỷ niệm cụ thể, thực tế mà Linh chưa từng biết. "Ngày đó, dưới tán cây bàng cổ thụ, khi em vô tình va vào anh và làm đổ ly cà phê sữa lên áo anh, em đã xin lỗi rối rít. Anh đã nhìn thấy sự bối rối đáng yêu trong đôi mắt em, và một cảm giác lạ lẫm, ấm áp len lỏi trong lòng. Anh đã nghĩ, cô gái này thật thú vị." Khánh viết, rồi đặt bút xuống, nhìn Linh. Đó là một chi tiết rất nhỏ, một ký ức mà chỉ riêng anh mới giữ. Linh đọc, đôi mắt cô mở to vì bất ngờ, rồi cô cười khúc khích, vùi đầu vào vai anh. "Thật sao? Em cứ tưởng anh khó chịu lắm chứ!"
Cái ôm của Linh làm Khánh cảm thấy dễ chịu, nhưng anh vẫn không thể hoàn toàn xua đi những suy nghĩ về công việc. Anh yêu Linh, yêu cả sự hồn nhiên và lãng mạn của cô, nhưng anh cũng hiểu rằng cuộc sống không chỉ có những khoảnh khắc thơ mộng này. Áp lực vô hình mà Bình đã vô tình gợi lên tối qua, về việc liệu anh có đang làm mất đi sự "tươi rói" của Linh hay không, vẫn lẩn quất trong tâm trí. Anh muốn giữ Linh như cô vốn là, muốn bảo vệ cô khỏi những gánh nặng của cuộc đời, nhưng chính anh lại đang gồng mình gánh vác những gánh nặng ấy, và đôi khi, sự mệt mỏi đã khiến anh trở nên vụng về trong việc thể hiện tình yêu. Cuốn sổ tay, lẽ ra là biểu tượng của sự gắn kết, giờ đây lại ngầm phơi bày những khác biệt tinh tế trong cách họ nhìn nhận và thể hiện tình yêu. Linh bay bổng, lãng mạn, khao khát cảm xúc. Khánh thực tế, chú trọng hành động, và đôi khi, những hành động ấy lại quá câm lặng. Anh khẽ thở dài, nhưng Linh đã không nghe thấy. Cô vẫn đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc của những dòng chữ đầu tiên.
***
Tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng vang vọng trong không gian mở của văn phòng Công ty Thiết kế 'DreamWeaver', hòa cùng tiếng điện thoại reo khẽ, tiếng thảo luận nhóm râm ran và tiếng máy pha cà phê hoạt động đều đặn. Không khí ở đây luôn năng động, chuyên nghiệp, đôi khi căng thẳng với những deadline chồng chất, nhưng cũng đầy cảm hứng với những tác phẩm nghệ thuật đương đại và cây xanh được bố trí khéo léo. Chiều nay, ngoài trời nắng nóng gay gắt, nhưng bên trong văn phòng, khí hậu điều hòa mát mẻ mang lại cảm giác dễ chịu, giúp mọi người tập trung cao độ vào công việc. Mùi cà phê thơm lừng quyện với mùi giấy in và chút hương nước hoa nhẹ nhàng từ các đồng nghiệp nữ, tạo nên một tổng thể mùi hương đặc trưng của môi trường công sở hiện đại.
Khánh đang tập trung cao độ vào bản thiết kế cho một dự án khu đô thị mới. Đôi mắt sâu thẳm của anh dán chặt vào màn hình máy tính, những đường nét kiến trúc phức tạp dần hiện ra dưới sự điều khiển điêu luyện của chuột máy tính. Khuôn mặt góc cạnh của anh toát lên vẻ nghiêm túc, tập trung, đôi khi hơi nhíu mày khi gặp phải một vấn đề khó. Anh gần như quên hết mọi thứ xung quanh, chìm đắm vào thế giới của những khối hình và không gian. Anh gầy đi một chút, có lẽ do những đêm thức khuya làm việc, nhưng sự rắn rỏi trong dáng người cao ráo của anh vẫn không hề mất đi. Áo sơ mi trắng tinh, quần tây đen lịch lãm, anh là hình mẫu của một người đàn ông công sở thành đạt, bận rộn.
Bỗng, một giọng nói trầm ấm, dứt khoát vang lên ngay phía sau lưng anh, cắt ngang dòng suy nghĩ. "Khánh, đây là Thu." Anh Hùng, sếp của Khánh, cao lớn và phong độ trong bộ vest lịch lãm, đang đứng đó. Khuôn mặt nghiêm nghị của anh Hùng, cùng đôi mắt sắc sảo thể hiện sự từng trải và quyết đoán, luôn khiến người khác cảm thấy một áp lực vô hình. Bên cạnh anh Hùng là một cô gái thanh lịch, với mái tóc đen nhánh buông xõa ngang vai. Gương mặt cô thông minh, đường nét hài hòa, và đặc biệt là đôi mắt sắc sảo nhưng lại ánh lên vẻ ấm áp khó tả. Cô mặc một chiếc váy công sở màu xanh than, tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng đầy tự tin.
Khánh quay ghế lại, khuôn mặt vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp và hơi mệt mỏi. Anh nhìn Thu, rồi nhìn Anh Hùng, chờ đợi lời giới thiệu tiếp theo. "Đồng nghiệp mới của chúng ta, sẽ hỗ trợ dự án X. Thu là một người rất giỏi và độc lập, tôi tin hai em sẽ hợp tác tốt." Anh Hùng nói, giọng điệu rõ ràng, không lẫn vào đâu được. Anh ta là một người sếp luôn đặt hiệu quả công việc lên hàng đầu.
Thu mỉm cười thanh lịch, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin. Cô đưa tay ra, ánh mắt thông minh nhìn thẳng vào Khánh, không chút e dè. "Rất vui được làm việc cùng anh, Khánh. Tôi nghe nói anh là người rất có năng lực và có kinh nghiệm trong dự án này." Giọng cô nhẹ nhàng, tự nhiên, nhưng ẩn chứa một sự chuyên nghiệp và độc lập đáng nể. Khánh bắt tay Thu, cảm nhận sự chắc chắn và mạnh mẽ trong cái nắm tay của cô. Anh có thể thấy được sự tự tin, một khí chất thẳng thắn và không vòng vo trong cách cô giao tiếp. Anh không thường gặp những người phụ nữ như thế này trong công việc, những người không cố gắng làm mềm hóa bản thân để hòa nhập.
"Chào cô Thu. Rất vui được hợp tác. Có gì cần, cô cứ hỏi." Khánh gật đầu, giữ vẻ chuyên nghiệp. Anh không nói nhiều, đúng với phong cách ít nói của mình. Anh trao đổi sơ bộ với Thu về công việc, về tiến độ dự án, và những thông tin cần thiết. Thu lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu hoặc đặt một câu hỏi ngắn gọn, sắc bén, chứng tỏ cô đã nắm bắt được vấn đề rất nhanh. Khánh cảm nhận được sự am hiểu của cô về lĩnh vực này, cũng như khả năng phân tích vấn đề một cách logic. Có vẻ như Anh Hùng đã không nói quá lời về năng lực của cô.
Sau vài phút trao đổi, Thu được sắp xếp chỗ ngồi gần Khánh. Cô nhanh chóng hòa nhập vào không khí làm việc, tiếng gõ bàn phím của cô cũng trở nên nhịp nhàng, hòa cùng những âm thanh khác của văn phòng. Khánh quay lại máy tính, tiếp tục công việc đang dang dở. Tuy nhiên, trong đầu anh vẫn thoáng nghĩ về cô đồng nghiệp mới. Một làn gió mới, một nhân tố mới trong công việc. Anh tự hỏi, sự xuất hiện của Thu sẽ mang lại những thay đổi gì cho dự án, và cho cả những ngày làm việc sắp tới của anh. Anh cảm nhận được một áp lực mới, không phải là áp lực tiêu cực, mà là áp lực để anh phải luôn giữ vững phong độ, để không thua kém một đồng nghiệp tài năng như Thu. Anh biết, trong môi trường công sở, sự cạnh tranh là điều không thể tránh khỏi. Nhưng cũng có thể, cô sẽ là một người đồng đội tuyệt vời, một người có thể cùng anh chia sẻ gánh nặng công việc, một người thấu hiểu những áp lực mà anh đang phải đối mặt. Những suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua, rồi anh lại chìm sâu vào những con số và bản vẽ. Nhưng hình ảnh thanh lịch, tự tin và đôi mắt sắc sảo của Thu vẫn còn đọng lại trong tâm trí anh, như một nét phác thảo đầu tiên về một mối quan hệ công việc đầy tiềm năng.
***
Màn đêm buông xuống, mang theo hơi mát lành sau một ngày nắng nóng oi ả. Căn hộ của Linh chìm trong ánh đèn vàng dịu, tạo nên một không gian yên tĩnh và ấm cúng. Mùi thức ăn nhẹ từ bữa tối vừa xong vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với chút hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công. Tiếng xe cộ vọng lên từ xa rất nhỏ, như một bản nhạc nền trầm lắng của thành phố về đêm.
Khánh về căn hộ của Linh sau một ngày làm việc dài, hơi muộn hơn mọi ngày. Bước chân anh nặng nề, sự mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt góc cạnh. Anh không nói gì nhiều, chỉ khẽ đặt chiếc cặp xuống sàn, cởi áo khoác rồi ngồi phịch xuống ghế sofa. Linh đã chuẩn bị bữa tối tươm tất, cô ngồi đợi anh với vẻ mặt hơi buồn. Cô biết, anh đã có một ngày làm việc vất vả, và sự im lặng của anh đã nói lên tất cả.
"Anh mệt à?" Linh hỏi, giọng nói dịu dàng, đầy lo lắng. Cô tiến đến, đặt bàn tay thanh mảnh của mình lên trán Khánh, cảm nhận hơi ấm từ da anh. "Thấy anh hơi lơ đãng, có chuyện gì ở công ty sao?" Cô nhìn sâu vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một sự sẻ chia. Sự nhạy cảm của Linh cho phép cô cảm nhận được những thay đổi nhỏ nhất trong thái độ và cảm xúc của Khánh, dù anh cố gắng che giấu đến đâu.
Khánh nhắm mắt lại một lát, rồi mở ra, cố gắng nặn ra một nụ cười trấn an. Anh đưa tay xoa nhẹ tóc Linh, một cử chỉ quen thuộc nhưng hôm nay lại mang theo chút gượng gạo. Anh không muốn Linh lo lắng thêm, không muốn những áp lực công việc của mình làm phiền đến sự bình yên của cô. "Không sao đâu em. Chỉ là công việc hơi nhiều thôi." Giọng anh trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi. Anh biết, lời nói ấy không thể che giấu hoàn toàn sự thật, nhưng anh không muốn nói ra chi tiết. Anh không giỏi san sẻ gánh nặng nội tâm, và anh tin rằng một mình anh gánh vác là đủ. Anh muốn bảo vệ Linh khỏi những lo toan ấy, dù đôi khi sự bảo vệ ấy lại vô tình tạo nên một khoảng cách.
"Mình viết tiếp nhé," Khánh nói, cố gắng chuyển chủ đề, để kéo Linh thoát khỏi những lo lắng đang bao trùm cô. Anh cầm lấy cuốn sổ tay bìa da, mở đến trang đầu tiên mà họ đã cùng nhau phác thảo vào buổi sáng. "Anh có một ý tưởng hay cho trang tiếp theo về chuyến đi Bạch Hạc của chúng ta." Anh cố gắng giữ vẻ hào hứng, nhưng Linh vẫn có thể cảm nhận được sự gượng ép trong giọng nói của anh.
Linh nhìn Khánh, lòng cô thoáng buồn. Cô biết anh đang cố gắng, cố gắng vì cô, vì tình yêu của họ. Nhưng cô cũng cảm thấy một nỗi chạnh lòng mơ hồ. Cô không cần anh phải hoàn hảo, không cần anh phải mạnh mẽ một mình gánh vác tất cả. Cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô, chia sẻ cùng cô. Cái khoảnh khắc cô nhận ra sự lơ đãng thoáng qua của anh, dù rất nhỏ, cũng đủ để gieo vào lòng cô một hạt mầm lo lắng. "Vâng." Cô khẽ đáp, giọng nói trầm xuống, đôi mắt long lanh nhìn vào cuốn sổ tay, nhưng tâm trí lại trôi dạt về những suy nghĩ miên man.
Khánh bắt đầu viết vài dòng cuối cùng cho trang đầu tiên, cố gắng lấp đầy những khoảng trống còn lại, hoàn thiện câu chuyện về khởi đầu của họ. Nét chữ của anh vẫn rắn rỏi, nhưng không còn sự nhẹ nhàng như buổi sáng. Linh tựa đầu vào vai anh, cảm nhận nhịp thở đều đều nhưng ẩn chứa sự căng thẳng ngầm ẩn trong cơ thể anh. Cô có thể cảm nhận được sự nặng trịch của một ngày làm việc dài đang đè nặng lên vai anh, và cả những suy nghĩ vẫn còn vương vấn trong tâm trí anh. Một cảm giác lo lắng mơ hồ len lỏi trong lòng cô, như một điềm báo nhẹ nhàng về những gì có thể đến. Cuốn sổ tay, vốn dĩ là biểu tượng của tình yêu và những kỷ niệm đẹp, giờ đây lại mang theo một chút vị đắng của sự lo toan, của những gánh nặng cuộc đời đang dần xâm lấn vào mối quan hệ của họ. Cảm giác ấm áp từ cơ thể Khánh vẫn ở đó, nhưng Linh lại cảm thấy một khoảng trống vô hình đang dần hình thành giữa hai người, một khoảng trống mà cô không biết liệu mình có thể lấp đầy được hay không.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.