Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 229: Bữa Hẹn Hò Của Những Kẻ Câm Lặng

Tiếng nhạc jazz du dương trong quán cà phê dường như vẫn còn văng vẳng bên tai Linh, hòa quyện với tiếng nấc nghẹn ngào của chính cô, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã mà chỉ mình cô có thể cảm nhận. Vòng tay ấm áp của Trâm đã phần nào xoa dịu nỗi đau, nhưng nó không thể xóa đi cảm giác trống rỗng tột cùng khi câu hỏi "Anh còn yêu em không?" chỉ nhận lại một sự im lặng kéo dài, rồi kết thúc bằng câu nói mơ hồ: "Anh... anh không biết nữa." Nỗi bất lực ấy đã bào mòn tất cả hy vọng cuối cùng của Linh. Cô biết, mình không thể tiếp tục chịu đựng tình trạng này lâu hơn nữa. Đã đến lúc phải đối diện với sự thật, dù sự thật ấy có nghiệt ngã đến đâu. Linh quyết định, đây sẽ là lần cuối cùng cô thử. Một bữa tối, một cơ hội cuối cùng để hàn gắn, hoặc để chấp nhận buông xuôi.

Chiều hôm đó, Linh đứng trước tủ quần áo, bàn tay lướt qua từng chiếc váy, mỗi chiếc đều gợi nhớ một kỷ niệm. Cô chọn một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, thiết kế đơn giản nhưng tinh tế, tôn lên dáng người thanh mảnh của mình. Khuôn mặt trái xoan của cô vẫn phảng phất nét ưu tư, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh ấy giờ đây ánh lên một vẻ kiên quyết lạ thường, dù sâu thẳm vẫn ẩn chứa nỗi buồn man mác. Cô trang điểm nhẹ nhàng, che đi quầng thâm dưới mắt, nhưng không thể giấu được sự mệt mỏi đã hằn sâu vào từng đường nét. Hương nước hoa nhẹ nhàng như một lời thì thầm của hy vọng, mong muốn níu giữ điều gì đó đã sắp tuột khỏi tầm tay.

Nhà hàng Pháp Le Jardin Secret, đúng như tên gọi của nó, ẩn mình giữa những con phố cổ kính của thành phố, giống như một khu vườn bí mật tách biệt khỏi thế giới ồn ào. Kiến trúc cổ điển với mái ngói rêu phong, những ô cửa sổ vòm cong duyên dáng, và nội thất gỗ tối màu ấm cúng khiến không gian trở nên lãng mạn một cách tinh tế. Ánh sáng dịu từ những chiếc đèn chùm pha lê rải xuống những chiếc khăn trải bàn trắng tinh, làm nổi bật những bình hoa tươi nhỏ nhắn đặt trên mỗi bàn. Tiếng nhạc piano du dương, trầm bổng, hòa cùng tiếng dao dĩa chạm đĩa nhẹ nhàng và những lời trò chuyện thì thầm từ các bàn khác, tạo nên một bản hòa tấu êm ái, như ru ngủ những nỗi lo toan. Mùi thức ăn Pháp thoang thoảng – mùi bơ béo ngậy, mùi rượu vang nồng nàn, mùi hoa hồng dịu ngọt và cả mùi cà phê espresso đậm đà – tất cả quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Linh đến trước, ngồi vào chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ mà cô đã đặt trước. Cô thích vị trí này, nơi có thể nhìn ra khu vườn nhỏ bên ngoài với những khóm hồng đang khoe sắc, và cũng có thể dễ dàng dõi theo cửa ra vào. Cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, đặt chiếc ví nhỏ lên bàn, hai bàn tay đan vào nhau trên đùi. Hơi thở cô khẽ run, như báo hiệu một cơn bão cảm xúc sắp ập đến. Mỗi tiếng chuông cửa khẽ vang lên, trái tim cô lại thắt lại, rồi lại giãn ra trong thất vọng khi không phải là Khánh. Cô liên tục liếc nhìn đồng hồ, từng giây trôi qua nặng nề như chì. Tám giờ tối, rồi tám giờ mười lăm... Khánh luôn đúng giờ, nhưng hôm nay anh lại trễ. Một cảm giác lo lắng len lỏi trong lòng Linh, trộn lẫn với sự mệt mỏi và chán nản. Cô tựa lưng vào ghế, khẽ thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những bông hồng đang lặng lẽ đón màn đêm buông xuống. Cô tự hỏi, liệu có phải chính mình đang tự lừa dối, rằng buổi hẹn hò này sẽ khác? Rằng Khánh sẽ bất ngờ thay đổi, sẽ ôm cô thật chặt và nói rằng anh yêu cô đến nhường nào? Nhưng lý trí mách bảo cô rằng điều đó khó có thể xảy ra.

Cuối cùng, khi tiếng chuông cửa lại vang lên, lần này, bóng dáng quen thuộc ấy hiện ra. Khánh bước vào, dáng người cao ráo, hơi gầy, mặc chiếc áo sơ mi màu xám tro và quần tây tối màu, vẫn là phong cách công sở quen thuộc. Khuôn mặt góc cạnh của anh, vốn dĩ nam tính và cương nghị, giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, và đôi mắt sâu thẳm ấy mang một nét xa cách, ít biểu cảm. Anh lướt mắt tìm kiếm, rồi ánh mắt dừng lại ở bàn của Linh. Một nụ cười gượng gạo nở trên môi cô, nhưng nhanh chóng tắt ngấm trước vẻ thờ ơ của anh. Không có những bước chân vội vã, không có ánh mắt nồng nhiệt, không có cái ôm hay nụ hôn vội vàng như những lần hẹn hò trước. Chỉ là một cái gật đầu nhẹ, đủ để nhận ra sự hiện diện của nhau.

Khánh tiến đến bàn, kéo ghế ngồi đối diện Linh. Một lời chào khô khan thoát ra từ cổ họng anh, nghe như một nghĩa vụ hơn là một lời nói xuất phát từ trái tim.

"Anh đến rồi à... Em tưởng anh bận." Linh cố gắng giữ giọng điệu bình thản, nhưng trong câu nói của cô ẩn chứa một chút thăm dò, một chút trách móc mà cô không thể kìm nén. Cô hy vọng anh sẽ giải thích, sẽ nói rằng anh đã cố gắng thế nào để đến đây.

Khánh đặt chiếc cặp da xuống ghế bên cạnh, ánh mắt anh lướt qua cô một cách hời hợt rồi nhìn thẳng vào thực đơn. "Anh xong việc rồi." Giọng anh trầm khàn, mệt mỏi. Không một lời giải thích thêm, không một nụ cười, không một ánh mắt trấn an. Linh cảm thấy như một bức tường vô hình vừa được dựng lên giữa họ, cao hơn và vững chắc hơn bao giờ hết. Cô nuốt khan, vị đắng chát lan tỏa trong miệng.

Cô không bỏ cuộc. "Anh có muốn thử món mới không? Em thấy món cá hồi nướng rất được đánh giá cao." Cô cố gắng khơi gợi một câu chuyện, một điểm chung, bất cứ điều gì để lấp đầy khoảng trống đang bao trùm lấy họ.

Khánh vẫn cúi đầu nhìn thực đơn, ngón tay anh lướt qua những dòng chữ, nhưng có vẻ như anh không thực sự đọc. "Tùy em." Một câu trả lời cụt lủn, vô cảm, như một nhát dao cứa vào trái tim Linh. Cô cảm thấy như mình đang nói chuyện với không khí, với một cái bóng. Nụ cười trên môi cô đông cứng lại, rồi tan biến. Không khí dần trở nên nặng nề, những khoảng lặng kéo dài, dài đến mức Linh cảm thấy ngạt thở. Tiếng nhạc piano du dương giờ đây nghe như một bản bi ca, và mùi thức ăn Pháp béo ngậy trở nên khó chịu. Linh nhìn Khánh, nhìn vào đôi mắt trĩu nặng của anh, nhìn vào vẻ mệt mỏi không che giấu. Cô biết, anh đang mệt mỏi, nhưng cô cũng vậy. Và có lẽ, sự mệt mỏi này còn nặng nề hơn cả tình yêu.

***

Bữa ăn diễn ra trong sự im lặng gần như tuyệt đối, kéo dài đến vô tận. Những món ăn Pháp tinh tế, được trình bày đẹp mắt như những tác phẩm nghệ thuật, lần lượt được mang ra. Món khai vị là gan ngỗng áp chảo béo ngậy, tiếp đến là súp hành tây kiểu Pháp đậm đà, rồi món chính là cá hồi nướng với sốt kem chanh dây. Mỗi món ăn đều mang hương vị đặc trưng, nhưng Linh chỉ cảm thấy chúng trôi tuột qua vòm họng một cách vô vị. Cô cố gắng ăn một cách từ tốn, lịch sự, đôi lúc ngước nhìn Khánh, hy vọng tìm thấy một tia sáng, một dấu hiệu của sự kết nối. Nhưng anh luôn cúi gằm mặt, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào đĩa ăn, hoặc lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bông hồng trong vườn đang chìm vào bóng tối của đêm.

Trong đầu Linh, hàng vạn câu hỏi vang vọng, như những tiếng chuông vô hình rung lên từng hồi một: *Anh ấy đang nghĩ gì? Anh ấy còn yêu mình không? Hay mình nên buông xuôi?* Mỗi câu hỏi là một mũi kim châm vào trái tim cô, khiến nó rỉ máu âm thầm. Cô khao khát được nghe anh nói, dù chỉ là một lời than vãn về công việc, một câu hỏi về ngày của cô. Cô chỉ cần một chút tín hiệu, một chút chứng tỏ rằng cô vẫn hiện diện trong tâm trí anh, trong trái tim anh. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng. Sự im lặng đáng sợ hơn bất kỳ lời nói gay gắt nào, vì nó tước đi mọi hy vọng, mọi khả năng giao tiếp. Nó biến họ thành những kẻ câm lặng, ngồi đối diện nhau trong một nhà hàng lãng mạn, bị chia cắt bởi một khoảng trống vô hình nhưng không thể vượt qua.

Cô đặt dĩa xuống, tiếng kim loại chạm nhẹ vào sứ. Tiếng động nhỏ nhoi ấy dường như cũng bị nuốt chửng bởi sự im lặng bao trùm. Linh lặng lẽ quan sát Khánh. Gương mặt anh vẫn mệt mỏi, đường nét góc cạnh giờ đây trông khắc khổ hơn dưới ánh đèn vàng dịu. Cô dùng ngón tay vuốt nhẹ theo viền ly rượu vang đỏ, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh truyền qua đầu ngón tay. Ly rượu sóng sánh, phản chiếu ánh nến lung linh, nhưng không thể làm ấm lên trái tim cô.

Khánh thoáng nhìn chiếc điện thoại trên bàn, một ánh sáng xanh nhỏ lóe lên từ màn hình, rồi anh lại đặt nó xuống, đôi mắt trĩu nặng. Anh không nói gì, không giải thích. Anh không muốn cô hiểu lầm rằng anh đang ưu tiên công việc hơn cô, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng áp lực từ công việc đã bào mòn tất cả năng lượng của anh. Trong sâu thẳm tâm trí Khánh, một cuộc chiến nội tâm dữ dội đang diễn ra. Anh yêu Linh, tình yêu đó vẫn còn nguyên vẹn, day dứt trong từng thớ thịt. Nhưng anh không thể nói ra. Mỗi lời nói ra lúc này, anh sợ, chỉ làm cô thêm đau. Anh cảm thấy mình không còn đủ sức để cho cô những gì cô ấy xứng đáng. Anh đang chìm trong những con số, những dự án khổng lồ, những kỳ vọng từ gia đình và công ty. Chúng như những sợi dây vô hình siết chặt lấy anh, khiến anh nghẹt thở. Anh bất lực. Anh cảm thấy tội lỗi. Anh biết mình đang làm tổn thương Linh, nhưng anh không tìm được cách nào để thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn này. Anh muốn ôm cô thật chặt, muốn nói rằng anh xin lỗi, muốn hứa hẹn một tương lai tươi sáng hơn. Nhưng anh biết, những lời hứa đó lúc này chỉ là sáo rỗng. Anh không thể hứa khi bản thân anh còn đang chới với.

Tiếng nhạc violin du dương bỗng nghe như tiếng ai oán, não nề, len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn Linh. Cô ngước nhìn Khánh lần nữa, lần này ánh mắt cô không còn sự thăm dò, mà là một sự chấp nhận đau đớn. Cô đã cố gắng, đã dốc hết sức mình. Cô đã tìm kiếm một bờ vai, một sự sẻ chia, một chút ấm áp trong cuộc hẹn hò này. Nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là sự xa cách, sự im lặng và vẻ mặt mệt mỏi của anh. Đây không phải là người đàn ông mà cô đã từng yêu say đắm. Hay chính xác hơn, đây vẫn là anh, nhưng anh đã bị vùi lấp bởi những gánh nặng cuộc đời, đến mức không còn nhận ra chính mình, và không còn đủ năng lượng để yêu cô như cô cần.

Em Lan Anh, cô nhân viên phục vụ với mái tóc cột cao gọn gàng trong bộ đồng phục của nhà hàng, xuất hiện với nụ cười chuyên nghiệp. "Anh chị dùng tráng miệng gì ạ?" Giọng cô lễ phép, tự nhiên, nhưng đôi mắt cô thoáng lướt qua hai người, nhận thấy sự căng thẳng không thể giấu giếm đang bao trùm chiếc bàn nhỏ. Cô mang ra hai phần crème brûlée theo yêu cầu của Linh lúc trước. Lớp đường cháy caramen vàng óng ánh trên bề mặt, nhưng vị ngọt ngào ấy cũng không thể xua đi vị đắng trong lòng Linh.

"Cảm ơn em." Linh nói khẽ, gần như thì thầm. Cô nhìn Khánh, hy vọng anh sẽ nói gì đó, bất cứ điều gì. Nhưng anh chỉ khẽ gật đầu với Lan Anh, rồi lại cúi gằm mặt. Anh không dám nhìn vào mắt Linh, vì anh biết, trong đó là sự thất vọng, là nỗi buồn không thể nói thành lời. Anh sợ phải đối diện với ánh mắt ấy, vì nó nhắc nhở anh về sự bất lực của chính mình. Anh sợ phải đối diện với sự thật rằng anh đang dần đánh mất cô. Và nỗi sợ hãi đó khiến anh càng thu mình lại, càng im lặng.

Linh cầm thìa lên, khẽ gõ nhẹ vào lớp đường caramen giòn tan. Tiếng "tách" nhỏ nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng giữa họ. Cô ăn từng thìa nhỏ, cố gắng cảm nhận vị ngọt béo của kem trứng, nhưng tất cả đều tan biến trong vị chua xót của nước mắt đang chực trào. Cô biết, đây không phải là một bữa hẹn hò. Đây là một màn kịch câm, nơi cả hai diễn viên đều đang đau khổ, nhưng không ai có thể cất lời.

***

Khánh thanh toán hóa đơn một cách nhanh chóng, gần như vội vàng. Anh đặt thẻ tín dụng xuống, ký vào hóa đơn, mọi cử chỉ đều dứt khoát và lạnh lùng, như muốn kết thúc mọi thứ càng sớm càng tốt. Linh đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy lụa. Không có lời nào được trao đổi khi họ rời khỏi bàn. Bước chân của họ song song, nhưng mỗi người lại chìm đắm trong một thế giới riêng. Dù cùng bước đi trên cùng một con đường, nhưng tâm hồn họ đã cách xa vạn dặm.

Khi ra đến cửa nhà hàng, dưới mái hiên cong vòm cổ kính, ánh đèn vàng dịu của ngọn đèn lồng treo cao rọi xuống, tạo nên một quầng sáng ấm áp. Nhưng sự ấm áp ấy không thể xua đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy Linh. Không có cái nắm tay quen thuộc, không có cái ôm tạm biệt nồng nàn. Họ đứng cạnh nhau, chỉ cách một gang tay, nhưng lại như hai người xa lạ. Khoảnh khắc ngắn ngủi dưới ánh đèn ấy đầy ngượng nghịu, căng thẳng đến nghẹt thở. Linh cố gắng hít thở sâu, không khí đêm hơi ẩm ướt tràn vào phổi, mang theo mùi hoa hồng và mùi đất sau mưa.

Khánh rút điện thoại ra, gọi taxi cho Linh. Giọng anh trầm khàn, chỉ nói vài câu ngắn gọn với tài xế. Mọi hành động của anh đều mang tính chức năng, thực dụng, không chút tình cảm. Linh nhìn anh, nhìn vào đường nét cứng nhắc trên khuôn mặt anh, nhìn vào đôi mắt đang cố gắng tránh né ánh nhìn của cô. Cô biết, anh đang cố gắng giữ khoảng cách, cố gắng bảo vệ bản thân khỏi nỗi đau mà anh nghĩ rằng mình sẽ gây ra. Nhưng chính sự bảo vệ đó lại đang làm tổn thương cô sâu sắc hơn.

Chiếc taxi màu xanh quen thuộc dừng lại trước cửa nhà hàng. Khánh mở cửa xe cho Linh.

"Taxi của em đến rồi." Anh nói, giọng vẫn đều đều, không chút cảm xúc.

Linh bước vào xe, quay người lại nhìn anh lần cuối. Trong khoảnh khắc ấy, cô muốn nói rất nhiều điều. Muốn hỏi anh có thực sự muốn kết thúc mọi thứ không. Muốn cầu xin anh hãy ở lại, hãy chiến đấu vì tình yêu của họ. Nhưng cổ họng cô nghẹn ứ, không một lời nào có thể thoát ra. Mọi nỗ lực đã cạn kiệt. Nước mắt lại dâng lên, làm nhòe đi bóng hình anh.

"Ừm... Anh về cẩn thận." Cuối cùng, chỉ một câu nói yếu ớt thoát ra.

"Ừ." Khánh đáp lại, ngắn gọn, lạnh lùng.

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Linh tựa đầu vào cửa kính lạnh buốt, quay đầu nhìn lại. Khánh vẫn đứng đó, dưới ánh đèn vàng của hiên nhà hàng, một bóng hình cô độc và xa cách. Anh không hề nhìn theo chiếc xe của cô. Anh chỉ đứng đó, quay lưng về phía cô, như một bức tượng tạc vào màn đêm. Ánh đèn đường hắt lên bóng anh, kéo dài và cô độc đến nao lòng.

*Đây có còn là tình yêu không?* Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí Linh, không còn là một câu hỏi nghi vấn, mà là một sự khẳng định đau đớn. Cô biết, đã đến lúc phải chấp nhận. Chấp nhận rằng mọi thứ đã kết thúc, dù không ai nói ra lời nào. Chấp nhận rằng tình yêu của họ, dù vẫn còn, nhưng đã không còn là lý do đủ mạnh để tiếp tục. Nỗi đau ấy như một mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tim, nhưng đồng thời, một cảm giác trống rỗng đến cùng cực cũng bắt đầu bao trùm lấy cô. Khánh đã không nhìn theo chiếc xe của cô. Điều đó như một lời tuyên bố không lời, một sự buông bỏ hoàn toàn.

Trong khoảnh khắc ấy, Linh cảm thấy một sự đau đớn tột cùng, nhưng xen lẫn vào đó là một sự chấp nhận thầm lặng. Cô biết, mình không thể níu kéo một điều đã chết. Cô đã dồn hết tất cả sức lực cuối cùng, tất cả hy vọng cuối cùng vào buổi tối này, và nó đã tan vỡ không một tiếng động. Sự trống rỗng và cô đơn sau buổi hẹn hò này là một bước ngoặt. Cô không còn khóc nức nở như khi ở bên Trâm nữa, mà chỉ còn cảm thấy kiệt sức, cạn khô cảm xúc. Khánh đã nhìn thấy sự mệt mỏi và đau khổ tột cùng trong mắt cô khi cô ngước nhìn anh lần cuối, dù anh không thể đối diện. Và có lẽ, chính điều đó đã khiến câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," hình thành rõ ràng hơn trong tâm trí anh, như một lời biện minh cho quyết định mà anh sắp đưa ra. Đối với Linh, sự im lặng của anh, sự vô cảm của anh đêm nay, đã là câu trả lời. Cô sẽ tìm một lối thoát, một con đường cho riêng mình. Cô cần tìm lại giá trị và hạnh phúc cho bản thân, độc lập khỏi mối quan hệ này.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free