Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 201: Khoảng Trống Vô Hình
Tiếng nấc nghẹn ngào của Linh dần nhỏ lại, hòa vào sự tĩnh mịch đáng sợ của màn đêm đang dần buông. Khánh vẫn ngồi đó, bất lực, cảm thấy như có một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực. Anh nhìn tấm lưng run rẩy của cô, chiếc bóng mờ ảo dưới ánh đèn vàng vọt của phòng khách, và trái tim anh quặn thắt. Anh muốn vươn tay, muốn kéo cô vào lòng, muốn xoa dịu những giọt nước mắt mặn chát đang lăn dài trên má cô. Nhưng có một bức tường vô hình, lạnh lẽo đã dựng lên giữa họ, không phải bằng gạch đá, mà bằng sự im lặng, bằng những lời nói vô vọng và những kỳ vọng không được đáp ứng. Bàn tay anh vẫn như bị đóng băng, rụt lại giữa không trung, bởi anh biết, có ôm cô vào lúc này, cũng chẳng thể lấp đầy được khoảng trống đang lớn dần trong tâm hồn cô.
Linh vẫn đứng đó, quay lưng lại với anh, tấm lưng gầy gò run lên bần bật. Mỗi tiếng nấc như xé toạc từng thớ thịt trong cô, không chỉ là nỗi đau của một cuộc tranh cãi, mà là sự tích tụ của bao nhiêu ngày tháng chờ đợi, hy vọng rồi lại thất vọng. “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây.” Lời nói của cô vẫn còn văng vẳng trong không gian, như một mũi dao cứa vào trái tim anh. Anh biết, anh biết cô chỉ cần sự hiện diện, cần một lời cam kết, cần anh chọn cô. Nhưng anh lại không thể. Anh không thể nói dối rằng mọi thứ sẽ ổn khi anh vẫn đang chìm trong mớ bòng bong của những con số, những dự án, những kỳ vọng từ gia đình mà anh không thể nào gạt bỏ. Anh không muốn cô phải chịu khổ, anh đã lặp đi lặp lại điều đó, như một câu thần chú tự trấn an bản thân. Nhưng giờ đây, nhìn thấy sự đau khổ của cô, anh tự hỏi, liệu sự "không chịu khổ" mà anh đang cố gắng mang lại, có đáng để đánh đổi bằng những giọt nước mắt này không?
Căn phòng chìm trong một thứ im lặng nặng nề, chỉ còn nghe tiếng mưa lất phất ngoài cửa sổ, hòa vào tiếng nức nở yếu ớt của Linh. Khánh cảm thấy mình đang lạc vào một mê cung không lối thoát, mỗi bước chân đều dẫn anh đến một ngõ cụt. Anh thấy mình cô độc đến cùng cực, giữa chính căn nhà mà anh vẫn hay về sau những giờ làm việc mệt mỏi. Anh nhìn chiếc gối nhỏ Linh thường ôm trên sofa, giờ đây nằm chỏng chơ, như một vật vô tri cũng cảm nhận được sự đổ vỡ. Mùi thức ăn nguội lạnh còn vương vấn trong không khí, một bữa tối không trọn vẹn, một buổi tối không thể kết nối. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh cố gắng, chỉ cần anh nỗ lực, mọi thứ sẽ tốt đẹp. Nhưng anh đã sai. Anh đã bỏ quên mất một điều quan trọng hơn cả tiền bạc hay địa vị: đó là cảm xúc, là sự thấu hiểu, là những lời nói mà anh đã quá vụng về để thốt ra.
Linh, sau cùng, cũng không còn khóc nữa. Cô lau vội những giọt nước mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại chút bình tĩnh cuối cùng. Cô quay lại, đôi mắt sưng húp và đỏ hoe nhìn anh. Trong ánh mắt ấy không còn là sự giận dữ hay trách móc, mà là sự trống rỗng, một nỗi thất vọng sâu sắc đến tận cùng. “Anh... anh vào ngủ đi.” Giọng cô khô khốc, như thể vừa trải qua một trận ốm dài. Không một từ “em yêu anh”, không một lời trách cứ, chỉ là một câu nói xa cách, lạnh lùng. Như thể họ không còn là người yêu của nhau nữa, mà chỉ là hai kẻ xa lạ tình cờ trú ngụ chung một mái nhà.
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm phải ánh mắt cô. Anh thấy mình bé nhỏ và bất lực đến nhường nào. Anh đã muốn nói rất nhiều, muốn giải thích, muốn níu kéo, muốn xin lỗi. Nhưng cổ họng anh khô cứng, những lời nói cứ mắc kẹt lại nơi vòm họng. Anh chỉ có thể gật đầu một cách vô thức, rồi chậm rãi đứng dậy. Mỗi bước chân anh đi về phía phòng ngủ đều nặng trĩu, như thể đang bước qua một lớp băng mỏng, có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Anh không dám nhìn lại Linh, sợ rằng ánh mắt cô sẽ thiêu đốt anh thành tro bụi, hoặc tệ hơn, sẽ khiến anh tan chảy trong cảm giác tội lỗi. Anh biết, sự im lặng của anh đêm nay sẽ là một giọt nước tràn ly, đẩy cô ngày càng xa anh. Anh đã từng nghĩ rằng giữ im lặng là cách tốt nhất để không làm cô tổn thương thêm, nhưng anh không nhận ra, chính sự im lặng đó lại là lưỡi dao sắc bén nhất, cứa vào trái tim cô không ngừng nghỉ. Khi cánh cửa phòng ngủ khép lại, một tiếng “cạch” khẽ khàng vang lên, nhưng nó lại vọng mãi trong tâm trí Linh, như một lời tuyên bố rõ ràng về khoảng cách vừa được thiết lập. Cô vẫn đứng đó, một mình, giữa căn phòng khách lạnh lẽo, cảm thấy mình bị bỏ rơi hoàn toàn, chìm trong bóng tối và sự cô độc.
***
Sáng hôm sau, ánh sáng nhợt nhạt của một ngày âm u, nhiều sương giăng tràn vào căn hộ qua khung cửa sổ. Không có tiếng chim hót, không có tiếng cười nói như những buổi sáng bình thường. Chỉ có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như thể chính căn hộ này cũng đang nín thở theo nhịp đập nặng nề của hai trái tim. Linh thức dậy sớm, đôi mắt cô vẫn còn sưng mọng và nặng trĩu. Cả đêm qua, cô không thể chợp mắt. Mọi hình ảnh, mọi lời nói trong cuộc tranh cãi cứ luẩn quẩn trong đầu, như một cuốn phim quay chậm đầy ám ảnh. Cô bước vào bếp, cố gắng hành động một cách tự nhiên nhất có thể, nhưng mọi cử chỉ đều chậm rãi, nặng nề. Tiếng ly tách va vào nhau khe khẽ, tiếng nước chảy từ vòi, tất cả đều trở nên quá lớn trong không gian tĩnh mịch.
Cô pha một cốc cà phê nóng cho Khánh, theo thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. Mùi cà phê thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp, một mùi hương ấm áp lẽ ra phải mang lại cảm giác dễ chịu, nhưng lúc này lại chỉ khiến cô thấy trống rỗng hơn. Cô đặt cốc cà phê lên bàn ăn, cùng với vài lát bánh mì nướng và một đĩa trứng ốp la được chuẩn bị sẵn. Mọi thứ được bày biện tươm tất, nhưng lại thiếu đi hơi ấm của sự sẻ chia. Khánh bước ra từ phòng ngủ, anh đã mặc sẵn bộ đồ công sở chỉnh tề, áo sơ mi trắng phẳng phiu, quần tây sẫm màu. Anh cao ráo, nhưng dáng người hơi gầy, vai hơi chùng xuống, có lẽ vì những áp lực vô hình mà cô không thể nhìn thấy. Khuôn mặt góc cạnh của anh vẫn giữ vẻ mệt mỏi, ít biểu cảm, đôi mắt sâu thẳm tránh né ánh nhìn của cô.
“Chào buổi sáng.” Linh khẽ nói, giọng cô vẫn còn chút khàn đặc. Cô cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể, nhưng sự gượng gạo vẫn hiện rõ trong từng âm tiết.
Khánh chỉ gật đầu nhẹ, một âm thanh khẽ khàng như tiếng thở dài, không đáp lại bằng lời. Anh kéo ghế ngồi xuống, bắt đầu bữa sáng một cách vội vã. Tiếng thìa chạm vào đĩa sứ, tiếng nhai khẽ khàng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự xa cách. Không một lời hỏi thăm, không một cái chạm. Anh không hỏi đêm qua cô ngủ thế nào, không hỏi cô có ổn không. Cô cũng không hỏi anh có cảm thấy tốt hơn không, hay liệu anh có suy nghĩ gì về những gì đã xảy ra. Mọi thứ cứ trôi qua trong im lặng, một sự im lặng nặng nề hơn cả nghìn lời nói.
Linh cảm thấy mình như một người vô hình trong chính căn nhà của mình, trong chính cuộc đời của người đàn ông mà cô yêu. Cô ngồi đối diện anh, nhìn anh ăn một cách nhanh chóng, như thể anh đang cố gắng hoàn thành một nhiệm vụ, rồi sẽ nhanh chóng rời đi để thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt này. Cô thấy sự mệt mỏi trong đôi mắt anh, thấy áp lực đang đè nặng trên vai anh. Cô biết anh không cố tình làm cô đau lòng, nhưng sự bất lực của anh, sự né tránh của anh, lại chính là điều đang giết chết cô từng chút một. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói ấy lại vang vọng trong tâm trí cô, một khao khát đơn giản đến tột cùng nhưng lại quá xa vời.
Khánh nhanh chóng kết thúc bữa ăn. Anh đứng dậy, cầm lấy chiếc cặp tài liệu đã đặt sẵn trên ghế. Anh không nhìn cô, chỉ nói khẽ, “Anh đi làm đây.” Giọng anh trầm và khàn, như một lời nói từ xa xăm vọng lại.
Linh chỉ đáp lại bằng một tiếng “Ừ” nhỏ xíu, gần như không thể nghe thấy. Cô không biết phải nói gì hơn. Cô muốn giữ anh lại, muốn hỏi anh có bao giờ thực sự chọn cô không. Nhưng cổ họng cô như bị chặn lại, và cô biết, dù cô có hỏi, anh cũng sẽ chỉ chìm vào im lặng hoặc đưa ra những lý do quen thuộc. Anh cúi đầu mang giày, hành động quen thuộc mỗi buổi sáng, nhưng hôm nay lại chất chứa một sự xa cách lạ lùng. Anh không hôn lên trán cô, không xoa đầu cô, không một cử chỉ thân mật nào. Như thể, chỉ sau một đêm, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.
Khi Khánh mở cửa và bước ra ngoài, tiếng cửa khép lại sau lưng anh không quá lớn, nhưng lại vang dội trong không gian trống rỗng của căn hộ, để lại Linh một mình giữa bốn bức tường lạnh lẽo. Cô đứng đó, nhìn theo cánh cửa vừa khép lại, cảm giác trống rỗng dâng lên. Cô đã từng nghĩ, căn hộ này là tổ ấm của họ, nơi cô có thể tìm thấy sự bình yên và yêu thương. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một cái lồng, giam cầm cô trong nỗi cô đơn và tuyệt vọng. Cô nhìn chiếc cốc cà phê nguội lạnh của Khánh trên bàn, nhìn đĩa trứng ốp la còn dở. Mọi thứ đều gợi nhắc đến sự thiếu vắng, sự lạnh nhạt. Cô không thể ở lại đây thêm nữa. Cảm giác ngột ngạt, khó thở cứ bủa vây lấy cô. Cô cần phải thoát ra, thoát khỏi bầu không khí này, thoát khỏi sự im lặng của anh, và cả sự im lặng trong chính trái tim mình. Với một quyết tâm đau đớn, cô chậm rãi thu dọn một vài vật dụng cá nhân vào chiếc túi xách nhỏ. Không nhiều, chỉ đủ để cô cảm thấy mình có thể rời đi mà không mang theo quá nhiều gánh nặng, dù gánh nặng trong lòng thì vẫn còn nguyên đó.
***
Linh ngồi trên ghế đá ở bến xe buýt, chiếc túi xách nhỏ đặt gọn gàng cạnh bên. Nắng sớm đã lên, nhưng không đủ để xua đi cái se lạnh của buổi sớm mai. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi đường và chút ẩm ướt của đêm mưa. Dòng người hối hả qua lại, tiếng động cơ xe buýt rền vang, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động của thành phố vào giờ cao điểm, nhưng đối với Linh, đó chỉ là một mảng âm thanh hỗn độn, không thể lấp đầy sự trống rỗng trong lòng cô. Cô nhìn những khuôn mặt xa lạ lướt qua, mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình, có những lo toan, những niềm vui, những nỗi buồn mà không ai biết. Và cũng không ai để ý đến nỗi buồn sâu kín đang hiện rõ trong đôi mắt sưng húp của cô.
Nước mắt lại chực trào. Cô cố gắng kìm nén, hít thở thật sâu, nhưng những giọt nước mắt mặn chát vẫn không ngừng lăn dài trên má. Chúng là hiện thân của sự tổn thương, của nỗi tuyệt vọng, của cảm giác bị bỏ rơi đến tận cùng. Cô nhớ lại những lời mình đã nói đêm qua, những lời thốt ra từ trái tim tan vỡ: “Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây. Em chỉ cần anh chọn em, Khánh. Sự im lặng của anh... nó giết chết em.” Và đáp lại cô là gì? Là sự im lặng, là những lời giải thích lặp đi lặp lại về áp lực, về tương lai, về một cuộc sống tốt hơn mà anh muốn dành cho cô. Anh ấy có thực sự hiểu cô không? Hay anh ấy chỉ muốn cô im lặng, chấp nhận, chờ đợi?
Linh cảm thấy mình đang lạc lõng giữa thành phố rộng lớn này, như một cánh chim lạc đàn, không biết phải bay về đâu. Cô không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết mình cần phải thoát khỏi căn hộ ngột ngạt đó, thoát khỏi sự im lặng của Khánh, thoát khỏi những ký ức đau buồn đang bủa vây. Cô cần một không gian để thở, để suy nghĩ, để tự hỏi bản thân rốt cuộc mình đang tìm kiếm điều gì. Có phải cô đã đòi hỏi quá nhiều? Hay tình yêu của cô, những khao khát của cô, đơn giản là không phù hợp với những gì Khánh có thể cho? Cô đã luôn tin rằng tình yêu là đủ, rằng chỉ cần có nhau, họ có thể vượt qua mọi khó khăn. Nhưng có vẻ như, trong thế giới hiện đại này, tình yêu không còn là lý do đủ mạnh để giữ hai người ở lại bên nhau, khi gánh nặng cuộc sống, những áp lực vô hình cứ không ngừng bào mòn.
Một chiếc xe buýt số 12 dừng lại trước mặt cô, cánh cửa tự động mở ra. Cô không biết chuyến xe này sẽ đi đâu, nhưng một thôi thúc vô hình đã đẩy cô đứng dậy và bước lên. Cô không cần một điểm đến cụ thể, cô chỉ cần được đi, được thoát khỏi nơi này. Tiếng động cơ xe buýt gầm gừ, rồi lăn bánh, hòa vào dòng xe cộ hối hả trên đường. Linh tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ, dựa đầu vào tấm kính lạnh buốt. Thành phố lướt qua ngoài tầm mắt cô, những tòa nhà cao tầng, những hàng cây xanh, những con người đang vội vã. Tất cả đều trở nên mờ ảo, như một thước phim quay chậm của cuộc đời. Cô nhìn những giọt nước mắt in hằn trên tấm kính, chúng cũng giống như những giọt mưa đang thi nhau trượt dài. Chúng không ngừng rơi, như thể không bao giờ cạn.
Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy một sự cô độc cùng cực. Cô đã từng có rất nhiều ước mơ, rất nhiều đam mê. Cô từng muốn vẽ, muốn viết, muốn đắm chìm vào thế giới nghệ thuật đầy màu sắc. Nhưng rồi, tất cả dần bị lu mờ bởi những lo toan, bởi sự chờ đợi, bởi hy vọng vào một tương lai chung với Khánh. Giờ đây, những khao khát ấy lại trỗi dậy, như một lối thoát duy nhất khỏi vực thẳm của nỗi đau. Cô tự hỏi, liệu có phải đã đến lúc cô cần phải tìm lại chính mình, tìm lại những giá trị mà cô đã từng tin tưởng, ngoài mối quan hệ này? Liệu cô có thể sống mà không có anh không? Nỗi sợ hãi len lỏi, nhưng cùng với đó là một tia hy vọng mỏng manh, về một con đường khác, một cuộc sống khác mà cô chưa từng nghĩ tới. Chiếc xe buýt cứ tiếp tục lăn bánh, đưa cô đi xa hơn, về một nơi mà cô không biết, nhưng ít nhất, nó đang đưa cô ra khỏi sự im lặng chết chóc của căn hộ và nỗi tuyệt vọng đang nhấn chìm cô.
***
Khoảng giữa trưa, khi ánh nắng đã yếu ớt len lỏi qua tầng mây dày đặc, Khánh trở về căn hộ của Linh. Anh đã cố gắng tập trung vào công việc suốt buổi sáng, nhưng tâm trí anh cứ luẩn quẩn quanh hình ảnh Linh với đôi mắt sưng húp đêm qua. Cảm giác tội lỗi cứ như một con sâu bọ gặm nhấm không ngừng trong anh. Khi anh mở cửa căn hộ, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm lấy anh. Không có tiếng động nào, không có mùi thức ăn thơm lừng, không có bóng dáng quen thuộc của Linh đang ngồi trên sofa đọc sách hay làm việc. Một cảm giác trống rỗng đến lạ lùng dâng lên, như thể có một phần nào đó trong anh vừa bị khoét đi.
Anh bước vào phòng khách, mọi thứ vẫn y nguyên như lúc anh rời đi sáng nay. Chiếc gối Linh thường ôm vẫn nằm đó, chỏng chơ trên sofa. Ly cà phê nguội lạnh của cô vẫn đặt trên bàn, chiếc thìa sứ nhỏ nằm nghiêng bên cạnh. Anh vô tình đưa tay chạm vào chiếc cốc sứ đôi hình mèo, một món quà Linh đã tặng anh vào kỷ niệm hai năm yêu nhau. Chiếc cốc lạnh lẽo trong lòng bàn tay anh, như phản ánh sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh. Mọi thứ đều gợi nhắc đến Linh, và đến sự thật rằng cô đã không còn ở đây.
Khánh đi qua đi lại trong căn hộ, kiểm tra từng phòng. Phòng ngủ trống rỗng, phòng làm việc cũng không có ai. Túi xách của Linh không còn ở trên ghế. Một cảm giác hoang mang, lo lắng bắt đầu len lỏi. Cô đi đâu? Tại sao cô không nói với anh một lời? Hay cô đã quá thất vọng đến mức không muốn nói chuyện với anh nữa? Anh ngồi phịch xuống sofa, nơi cô đã co ro khóc nức nở đêm qua. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Căn hộ này, từng ấm áp và tràn ngập tiếng cười của họ, giờ đây trở nên rộng lớn và lạnh lẽo đến đáng sợ.
“Mình đã làm gì vậy?” Anh thì thầm, giọng anh khàn đặc, đầy sự tự trách. Anh đã nói dối bản thân rằng anh đang cố gắng vì cô, vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai. Anh đã tin rằng sự im lặng của anh là để bảo vệ cô, để cô không phải gánh vác áp lực cùng anh. Nhưng anh không nhận ra, chính sự im lặng đó lại là con dao hai lưỡi, giết chết niềm tin và tình yêu của cô. "Sao mình lại không thể nói ra?" Anh tự hỏi, nhưng không có câu trả lời. Anh luôn là một người trầm tính, ít nói, giỏi thể hiện tình cảm bằng hành động hơn là lời nói. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, hành động thôi là không đủ. Cô cần được nghe, cần được thấu hiểu, cần những lời hứa hẹn, dù chỉ là một lời trấn an.
Áp lực từ công việc, từ kỳ vọng của gia đình, từ gánh nặng tài chính cứ đè nặng lên vai anh, như một tảng đá khổng lồ. Anh yêu Linh, anh yêu cô sâu đậm. Nhưng tình yêu ấy, trong anh, lại hòa lẫn với quá nhiều gánh nặng và trách nhiệm. Anh đã từng nói với cô, “Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng.” Câu nói ấy, giờ đây, lại vang vọng trong tâm trí anh, như một lời tiên tri nghiệt ngã. Anh thực sự không còn đủ sức để yêu cô một cách trọn vẹn, để đáp ứng tất cả những khao khát của cô. Anh nhìn thấy sự mệt mỏi và đau khổ trong mắt Linh, và câu hỏi ấy, câu hỏi đau đáu về việc liệu anh có thực sự là người khiến cô hạnh phúc, lại một lần nữa dằn vặt tâm trí anh. Anh đã làm tổn thương cô, anh biết rõ điều đó. Nhưng anh không biết phải làm gì để sửa chữa.
Căn phòng chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ và tiếng mưa lất phất bên ngoài. Khánh cảm thấy bất lực, như thể anh đang đứng giữa một sa mạc rộng lớn, và Linh đang rời xa anh, từng bước, từng bước một. Anh đã đánh mất cô, không phải vì hết yêu, mà vì không còn đủ sức để nắm giữ. Cô đã đi đâu? Cô sẽ về chứ? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí anh, nhưng không có ai để anh tìm kiếm câu trả lời. Anh ngồi đó, bất động, cảm thấy cô đơn đến tận xương tủy, một mình đối diện với căn hộ trống rỗng và những mảnh vỡ của một mối tình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.