Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 199: Ánh Mắt Nghe Thấy, Lời Nói Im Lìm

Tiếng chìa khóa lách cách ở ổ khóa cửa, một âm thanh nhỏ bé nhưng đủ sức đánh thức mọi giác quan đang chìm trong sự chờ đợi của Linh. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến nỗi cô tưởng chừng như nó muốn nhảy vọt ra ngoài, muốn thoát ly khỏi cái lồng ngực đang căng tức vì kìm nén. Cuối cùng, anh cũng đã về. Cánh cửa mở ra nhẹ nhàng, không một tiếng động mạnh, như thể người mở nó cũng đang cố gắng giữ gìn một sự yên tĩnh mong manh nào đó. Khánh bước vào, mang theo mùi khói xe và hơi lạnh se sắt của đêm muộn thành phố. Anh vẫn với dáng vẻ quen thuộc: cao ráo, hơi gầy, tấm lưng rộng nay có vẻ nặng trĩu. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét nam tính nhưng thường mang vẻ mệt mỏi, ít biểu cảm, như một bức tượng được tạc từ đá, vững chãi nhưng vô hồn. Đôi mắt sâu của anh, vốn dĩ có thể nhìn thấu tâm can người khác, giờ đây lại chỉ lướt qua cô một cách vội vã, rồi dừng lại ở bàn ăn đã được bày biện tươm tất, nơi những món ăn đã nguội lạnh. Một ánh mắt khó hiểu, pha lẫn sự ngạc nhiên và chút mệt mỏi, thoáng qua trong đôi mắt anh, trước khi anh hạ xuống, tránh đi cái nhìn trực diện từ Linh.

Không gian chìm vào sự im lặng đến đáng sợ. Mùi hoa nhài, vốn dĩ là hương thơm yêu thích của Linh, giờ đây hòa lẫn với mùi thức ăn nguội, tạo nên một bầu không khí nặng trĩu. Hơi lạnh từ bên ngoài cửa vẫn còn phảng phất, quấn lấy Khánh, như thể anh vừa bước ra từ một cuộc chiến dài hơi. Linh đứng yên tại chỗ, đôi mắt cô không rời khỏi anh, một ánh mắt chất vấn đầy ẩn ý, nhưng cũng chất chứa bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu sự tổn thương và khao khát được thấu hiểu. Cô không đáp lại lời chào hỏi thường lệ, không hỏi anh có mệt không, không hỏi anh có ăn gì chưa. Cô chỉ đứng đó, như một bức tượng, đối mặt với anh, sự kiên định hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt.

Khánh cảm nhận được sự bất ổn trong không khí, một sự căng thẳng vô hình nhưng có sức nặng ngàn cân. Anh biết Linh đang đợi anh nói điều gì đó, nhưng anh không biết phải nói gì. Hay đúng hơn, anh không còn đủ sức để nói. Cả ngày dài vật lộn với những con số, những dự án chồng chất, những kỳ vọng không tên đè nặng lên vai, đã bào mòn anh đến tận cùng. Anh chỉ muốn được ngả lưng, được chìm vào một giấc ngủ không mộng mị, để quên đi tất cả những gánh nặng đang vây lấy mình. Anh đặt chiếc cặp da xuống sàn nhà một cách nặng nề, tiếng "thịch" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng thở dài. Anh cởi áo khoác, treo lên móc gỗ cạnh cửa, từng cử chỉ đều chậm rãi, rệu rã. Mùi khói xe và bụi đường vẫn còn vương vấn trên áo anh, gợi lên một hình ảnh về cuộc sống hối hả, vội vã mà anh đang phải đối mặt mỗi ngày.

Anh cố gắng tạo ra một sự bình thường giả tạo, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức để che giấu đi sự mệt mỏi và né tránh. Anh không nhìn Linh, không dám đối mặt với ánh mắt đã quen thuộc nhưng hôm nay lại sắc lạnh đến lạ của cô. "Anh về rồi," anh nói, giọng khàn đặc, mệt mỏi. Đó là một câu nói mang tính thông báo hơn là một lời chào hỏi, một câu nói vô nghĩa trong bối cảnh này. Anh đi thẳng vào phòng bếp, nơi ánh đèn vàng dịu đang hắt bóng anh lên bức tường trắng. Anh rót một cốc nước lọc, tiếng nước chảy róc rách trong không gian yên tĩnh nghe thật rõ. Lưng anh quay về phía Linh, một tấm lưng rộng nhưng có vẻ gầy gò, như đang cố tình che giấu đi tất cả những gì anh đang phải chịu đựng. Anh uống từng ngụm nước, chậm rãi, như thể mỗi ngụm nước ấy có thể gột rửa đi sự mệt mỏi đang bám víu lấy anh.

Linh vẫn đứng đó, đôi mắt không rời khỏi tấm lưng anh. Cô nhìn chiếc cốc nước trong tay anh, nhìn cách anh uống, nhìn từng cử động nhỏ bé của anh. Mỗi hành động của Khánh, vốn dĩ rất quen thuộc, hôm nay lại như một mũi dao cứa vào lòng cô. Anh đang né tránh. Anh đang cố gắng lờ đi sự hiện diện của cô, lờ đi bữa tối cô đã chuẩn bị, lờ đi sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng. Nỗi thất vọng dâng lên trong lòng Linh, như một con sóng ngầm cuộn trào, nhấn chìm đi sự kiên nhẫn cuối cùng của cô. Cô đã ngồi đợi anh gần nửa đêm, đã chuẩn bị mọi thứ, đã sắp xếp mọi lời lẽ, nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng và thái độ né tránh đến đáng sợ này. Cảm giác bị bỏ rơi, không được ưu tiên dâng trào trong cô, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy mình như một bức tranh bị lãng quên trong một căn phòng trống rỗng, vô hình và không ai nhìn thấy.

"Em chưa ngủ sao?" Khánh hỏi, giọng vẫn khàn và mệt mỏi, không quay đầu lại. Anh biết cô đang thức, biết cô đang nhìn anh, nhưng anh không dám đối mặt. Anh hy vọng câu hỏi bâng quơ đó sẽ đủ để xoa dịu không khí, để cô hiểu rằng anh đang mệt mỏi và không muốn nói chuyện. Nhưng trong lòng anh, một cảm giác tội lỗi mơ hồ bắt đầu len lỏi. Anh biết Linh đang tổn thương, anh cảm nhận được sự giận dữ và thất vọng đang bùng cháy trong cô, nhưng anh không biết cách đối mặt với nó. Anh đã quá quen với việc giải quyết mọi vấn đề bằng lý trí, bằng những con số khô khan, chứ không phải bằng những cảm xúc phức tạp này. Anh đã quá quen với việc kìm nén, với việc tự gánh vác mọi thứ một mình, đến nỗi anh đã quên mất cách chia sẻ, cách mở lòng với người mình yêu. Anh tự hỏi, liệu mình có phải là người khiến cô hạnh phúc không? Hay anh chỉ đang mang lại cho cô thêm gánh nặng, thêm sự mệt mỏi? Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng" bắt đầu hình thành một cách mờ nhạt trong suy nghĩ anh, một sự thật trần trụi mà anh không dám đối mặt.

Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, dù trái tim cô đang đập loạn xạ. Cô đã từng kìm nén, đã từng im lặng, đã từng để anh né tránh. Nhưng đêm nay, cô sẽ không làm thế nữa. Nước mắt của đêm qua, những giọt nước mắt cho những lời không nói, đã củng cố quyết tâm của cô. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, cần anh chọn cô, cần anh thực sự hiện diện. "Anh... có gì muốn nói với em không?" Linh nói, giọng cô trầm, run rẩy, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của bao nhiêu nỗi niềm dồn nén. Đó không phải là một câu hỏi đơn thuần, mà là một lời chất vấn, một lời mời gọi anh đối mặt với sự thật.

Khánh giật mình. Cổ họng anh như nghẹn lại. Anh đặt cốc nước xuống bàn đá cẩm thạch, tiếng "cạch" vang lên khô khốc. Anh quay người lại, ánh mắt anh thoáng bối rối, một tia hoảng loạn nhỏ xíu lướt qua, nhưng nhanh chóng bị che lấp bởi vẻ mệt mỏi thường trực. Anh nhìn vào đôi mắt Linh, đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây ánh lên vẻ ưu tư và một sự kiên định đến đáng sợ. Anh biết, anh không thể né tránh thêm nữa.

"Có gì đâu em. Anh mệt quá," Khánh nói, giọng anh vẫn khàn, nhưng lần này có chút gì đó miễn cưỡng, như thể anh đang cố gắng tự trấn an mình hơn là trấn an cô. Đó là câu trả lời quen thuộc, câu trả lời đã trở thành điệp khúc trong mối quan hệ của họ. Luôn luôn là "mệt". Luôn luôn là sự bận rộn, sự áp lực. Anh không bao giờ nói về cảm xúc của mình, không bao giờ chia sẻ gánh nặng trong lòng. Linh cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong tim. Anh vẫn vậy. Vẫn là bức tường thành kiên cố, không ai có thể xuyên thủng.

Linh không thể kiềm chế thêm nữa. Nỗi đau và sự thất vọng dâng trào, như một ngọn lửa bùng cháy dữ dội. Cô đứng dậy, từng bước chân chậm rãi tiến lại phía Khánh, mỗi bước đi như nặng trĩu bao nhiêu cảm xúc. Tay cô siết chặt vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, như một cách để cô tự nhắc nhở mình phải mạnh mẽ, phải kiên định. Cô nhìn vào tấm lưng rộng nhưng có vẻ gầy gò của Khánh, và cảm giác bị bỏ rơi lại dấy lên, một cảm giác quen thuộc đến cay đắng.

"Anh lúc nào cũng mệt. Em thì sao? Em không mệt sao?" Linh hỏi, giọng cô đã không còn run rẩy nữa, mà thay vào đó là một sự quyết liệt, một sự giận dữ âm ỉ nhưng mãnh liệt. Câu hỏi vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một tiếng sét đánh ngang tai Khánh. Anh sững sờ. Anh chưa bao giờ nghe Linh nói với giọng điệu như vậy. Cô luôn dịu dàng, luôn thấu hiểu, luôn kiên nhẫn. Nhưng giờ đây, trong đôi mắt cô, trong giọng nói của cô, anh thấy một sự thay đổi. Một sự thay đổi đáng sợ.

Khánh nhìn cô, ánh mắt anh đầy vẻ bối rối và mệt mỏi. Anh không biết phải trả lời thế nào. Anh biết Linh cũng mệt mỏi, anh biết cô đã phải chịu đựng rất nhiều. Nhưng anh không biết cách để xoa dịu cô, không biết cách để gánh vác bớt gánh nặng cho cô. Anh cảm thấy mình như đang đứng trước một vực thẳm, và Linh đang đẩy anh đến gần hơn mép vực. Anh không muốn làm cô tổn thương, nhưng anh cũng không còn đủ sức để làm cô hạnh phúc. Sự im lặng của anh, một lần nữa, lại trở thành bức tường vô hình ngăn cách hai người.

Linh tiến đến gần hơn, khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn vài bước chân. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, không một chút dao động. Trong đôi mắt ưu tư nhưng kiên định của cô, là tất cả những gì cô muốn nói, tất cả những gì cô đã khao khát được anh lắng nghe. Bữa tối nguội lạnh trên bàn, mùi hoa nhài phai nhạt, và sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Tất cả đều là minh chứng cho một tình yêu đang dần nguội lạnh, một mối quan hệ đang dần trở nên xa cách. Cô không lùi bước, và đêm nay, cô biết, sẽ là một đêm dài, một đêm định mệnh.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free