Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 192: Lời Khuyên Từ Trái Tim
Màn mưa phùn cuối cùng cũng đã ngớt, nhưng những giọt nước đọng trên tán lá, trên vỉa hè vẫn lấp lánh như những viên pha lê vỡ, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà. Không khí ẩm ướt, se lạnh tràn vào từng ngóc ngách của thành phố, mang theo một nỗi buồn man mác. Linh bước vào Quán Cà Phê 'Hồi Ức' với bước chân nặng nề, như thể mỗi bước đi đều tiêu hao thêm một phần năng lượng ít ỏi còn sót lại trong cô. Đôi mắt to tròn, vốn dĩ luôn long lanh sức sống, giờ đây trĩu nặng một nỗi mệt mỏi khó tả, ánh lên vẻ ưu tư như làn sương mờ buổi sớm. Khuôn mặt trái xoan thanh tú của cô hơi xanh xao, bờ môi mím chặt. Chiếc áo len mỏng màu be nhẹ nhàng ôm lấy dáng người thanh mảnh, tôn lên vẻ nữ tính nhưng không giấu được sự tiều tụy hiện hữu. Mái tóc dài, mềm mại thường ngày được buộc nửa đầu gọn gàng, nay buông xõa hờ hững, một vài sợi tóc con vương trên gò má ướt.
Quán cà phê như một ốc đảo bình yên giữa lòng thành phố hối hả. Ngôi nhà Pháp cổ được cải tạo, giữ nguyên những bức tường gạch trần nhuốm màu thời gian, những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã lên nước bóng loáng, mang theo hơi thở của bao câu chuyện đã được kể. Đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu, hắt bóng những kệ sách cao chất đầy văn học và nghệ thuật. Tiếng nhạc jazz dịu dàng, lãng đãng chảy trong không gian, hòa cùng tiếng ly tách khẽ chạm vào nhau từ quầy bar và những cuộc trò chuyện thì thầm của vài vị khách. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ mộc mạc, tạo nên một bầu không khí ấm áp, hoài niệm, như một cái ôm nhẹ nhàng cho những tâm hồn đang tìm kiếm sự an ủi. Từ ban công nhỏ nhìn xuống hẻm, tiếng mưa rơi trên mái hiên vẫn còn vọng lại đều đều, như một bản nhạc buồn không lời.
Trâm đã ngồi đợi ở bàn quen của họ, ngay cạnh cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ. Cô bạn nhỏ nhắn, xinh xắn với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt biết cười, nhưng giờ đây ánh mắt ấy lại đầy vẻ lo lắng khi nhìn thấy Linh. Trâm mặc một chiếc váy họa tiết hoa nhí trẻ trung, mái tóc dài uốn nhẹ bồng bềnh, nhưng nụ cười tươi tắn thường ngày đã tắt hẳn. Khi Linh vừa đến gần, Trâm đã đứng bật dậy, gương mặt cô bạn căng thẳng thấy rõ.
"Sao rồi? Nhìn cậu như vừa đi qua cơn bão vậy," Trâm thốt lên, giọng nói vốn dĩ nhanh và biểu cảm, giờ đây mang theo sự xót xa không giấu giếm. Cô bạn kéo ghế ra cho Linh, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, một cử chỉ đầy thấu hiểu.
Linh gượng cười, nụ cười nhợt nhạt chỉ càng làm lộ rõ sự mệt mỏi ẩn sâu. Cô ngồi xuống đối diện Trâm, đặt chiếc túi xách xuống bàn một cách nặng nề, như thể nó không chỉ chứa đựng vài vật dụng cá nhân mà còn gói ghém cả một tảng đá đè nặng trong lòng. Cô khẽ thở dài, rồi gọi một ly trà hoa nhài nóng. Hai bàn tay cô ôm lấy cốc trà, tìm kiếm hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, như một sự an ủi nhỏ nhoi giữa sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn.
"Tớ không biết phải làm gì nữa, Trâm ạ..." Linh bắt đầu, giọng nói dịu dàng nhưng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo một sự cạn kiệt. Cô ngước nhìn Trâm, đôi mắt ngấn nước nhưng cố gắng không để giọt lệ nào rơi. "Anh ấy lại hủy hẹn. Lần này... tớ thực sự cảm thấy mình không còn muốn cố gắng nữa."
Lời nói của Linh tan vào không gian quán cà phê, nhưng đối với Trâm, nó vang vọng như một tiếng sét đánh ngang tai. Trâm nhìn sâu vào mắt Linh, thấy rõ sự tổn thương, thất vọng và cả một nỗi cô đơn đang bủa vây cô bạn mình. Cô biết Linh là một cô gái nhạy cảm, giàu cảm xúc, và cô không cần một cuộc sống xa hoa. Cái cô cần là sự hiện diện, sự thấu hiểu từ Khánh, một sự kết nối cảm xúc mà dường như ngày càng trở nên xa xỉ. Trâm im lặng lắng nghe, để Linh có thể trút bỏ những gánh nặng đang đè nén.
Linh kể về buổi tối hôm qua, về việc cô đã chuẩn bị tỉ mỉ cho buổi hẹn hò như thế nào, từ việc chọn bộ váy mình yêu thích nhất, trang điểm nhẹ nhàng nhưng vẫn đủ rạng rỡ, cho đến việc háo hức đến nhà hàng sớm hơn giờ hẹn. Cô đã hình dung ra nụ cười của Khánh khi thấy cô, hình dung ra những câu chuyện họ sẽ chia sẻ, những cái chạm tay ấm áp. Nhưng rồi, tất cả sụp đổ trong một cuộc điện thoại ngắn ngủi, một tin nhắn cụt lủn về công việc đột xuất. "Tớ đã cảm thấy như mình bị bỏ rơi ngay tại nơi đó, giữa những cặp đôi hạnh phúc khác," Linh kể, giọng cô run lên. "Như thể tớ không hề tồn tại, không hề quan trọng. Anh ấy nói xin lỗi, nhưng tớ biết anh ấy không có ý làm tớ tổn thương. Chỉ là... anh ấy đang bận rộn với thế giới của riêng mình, và tớ thì... tớ chỉ biết đứng nhìn từ xa."
Trâm gật đầu, đồng cảm. Cô hiểu Linh không trách Khánh vì công việc, mà trách vì sự thiếu kết nối, thiếu thấu hiểu. "Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây," câu nói ấy của Linh đã từng vang vọng trong suy nghĩ của Trâm biết bao lần. Cô biết Linh không đòi hỏi điều gì quá lớn lao, chỉ là sự hiện diện chân thành, một khoảnh khắc được lắng nghe, được cảm nhận mình là duy nhất trong mắt người mình yêu. Nhưng Khánh, anh chàng trầm tính, ít nói ấy, dường như đã quên mất cách thể hiện điều đó, hoặc anh nghĩ rằng việc anh cố gắng làm việc để xây dựng tương lai đã là đủ.
"Tớ chỉ muốn anh ấy hiểu... tớ không cần những gì quá xa vời, chỉ cần anh ấy ở đây, thực sự ở đây với tớ," Linh lặp lại, như thể đó là một câu thần chú mà cô mong Khánh có thể nghe thấy. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô, nhưng cô không cố gắng lau đi. "Tớ nhớ những ngày đầu, anh ấy luôn biết tớ cần gì, luôn dành thời gian cho tớ. Giờ đây, dường như tớ phải tự mình lấp đầy khoảng trống đó, tự mình tìm kiếm niềm vui, tự mình đối diện với nỗi cô đơn này." Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng dài trên con phố ẩm ướt. "Tớ cảm thấy mình đang lạc lối, Trâm ạ. Giữa tất cả những nỗ lực của anh ấy, tớ lại cảm thấy mình ngày càng nhỏ bé và vô hình."
Một khoảng lặng kéo dài, chỉ có tiếng nhạc jazz du dương và tiếng thì thầm của những vị khách khác làm nền. Trâm nhìn Linh, đôi mắt cô bạn thân vẫn ngấn lệ, nhưng trong sâu thẳm, Trâm thấy một sự kiên cường nhất định, một khát khao được thấu hiểu vẫn cháy âm ỉ. Trâm biết mình cần phải nói ra những điều cô nghĩ, những lời khuyên thẳng thắn, dù có thể Linh không muốn nghe.
Trâm nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, siết nhẹ. "Linh ơi," cô bắt đầu, giọng nói trầm hơn bình thường, pha chút kiên định. "Tớ hiểu cảm giác của cậu. Tớ hiểu cậu buồn và thất vọng đến nhường nào. Nhưng Linh ơi, đàn ông không phải ai cũng tinh tế như cậu nghĩ. Khánh, anh ấy là một người tốt, anh ấy yêu cậu, tớ tin điều đó. Nhưng cách anh ấy thể hiện tình yêu, cách anh ấy đối diện với áp lực cuộc sống, hoàn toàn khác với cậu."
Trâm dừng lại một chút, như để Linh có thể tiếp thu những lời cô sắp nói. "Cậu biết đấy, anh ấy đang gánh trên vai rất nhiều. Áp lực tài chính, kỳ vọng gia đình, và cả cái ý nghĩ phải xây dựng một tương lai vững chắc cho hai đứa. Anh ấy nghĩ rằng việc anh ấy cắm đầu vào công việc, kiếm tiền, đó chính là cách anh ấy yêu cậu. Anh ấy vụng về trong việc thể hiện cảm xúc, anh ấy không giỏi nói ra những lời yêu thương hay san sẻ gánh nặng nội tâm. Anh ấy không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng, có lẽ đó chính là điều anh ấy đang cảm thấy."
Linh cắn nhẹ môi, ánh mắt lạc đi đâu đó, như đang cố gắng sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng. Cô biết Trâm nói đúng. Khánh không phải là người xấu. Anh chỉ là đang quá mệt mỏi, quá tập trung vào những mục tiêu mà anh cho là quan trọng nhất. Nhưng điều đó không làm vơi đi nỗi đau của cô.
"Nếu cậu muốn tương lai, cậu phải nói ra," Trâm tiếp tục, giọng nói càng thêm phần quyết đoán. "Không ai có thể đọc được suy nghĩ của cậu, đặc biệt là một người đang gồng mình như Khánh. Cậu không thể cứ mãi chờ đợi anh ấy tự hiểu, tự thay đổi. Cậu phải cho anh ấy một cơ hội để biết cậu cần gì. Thà biết sớm còn hơn cứ mãi dằn vặt trong sự im lặng này."
Trâm nhìn Linh, ánh mắt đầy sự kiên định và quan tâm. "Tớ biết, nói ra những điều này không dễ. Cậu sợ đối mặt với sự thật, sợ rằng anh ấy sẽ không hiểu, hoặc tệ hơn là anh ấy sẽ không thể thay đổi. Nhưng nếu cậu không nói, thì mọi thứ sẽ mãi như vậy. Khoảng cách giữa hai người sẽ ngày càng lớn, và một ngày nào đó, cậu sẽ nhận ra rằng tình yêu vẫn còn đó, nhưng nó không còn là lý do đủ mạnh để níu giữ hai người lại với nhau nữa."
Những lời của Trâm như gõ mạnh vào tâm trí Linh. Cô chưa bao giờ nghĩ về mọi thứ một cách thẳng thắn và thực tế như vậy. Cô luôn tin rằng tình yêu chân thành sẽ tự tìm được lối đi, rằng Khánh sẽ tự nhận ra cô cần gì. Nhưng Trâm đã chỉ ra một sự thật phũ phàng: đàn ông không phải lúc nào cũng hiểu được những "lời không nói" của phụ nữ. Đặc biệt là một người đang bị áp lực đè nặng như Khánh.
Linh khẽ lắc đầu, như muốn xua đi những suy nghĩ tiêu cực. "Tớ... tớ không biết nữa, Trâm ạ. Nói ra có giải quyết được gì không? Hay chỉ làm mọi thứ tệ hơn? Anh ấy đã quá mệt mỏi rồi."
"Mệt mỏi là một chuyện, nhưng không giao tiếp lại là một chuyện khác," Trâm kiên quyết. "Yêu không còn là lý do đủ mạnh khi hai người không cùng nhìn về một hướng, không cùng chia sẻ những gánh nặng và khao khát. Cậu cần anh ấy ở đây, nhưng anh ấy lại nghĩ việc anh ấy ở văn phòng làm việc đến khuya mới là cách anh ấy ở đây với cậu. Sự khác biệt này, Linh, chỉ có thể được hóa giải bằng cách nói chuyện. Thẳng thắn, chân thành. Và cậu, cậu có quyền được đòi hỏi những điều mà cậu cảm thấy mình xứng đáng có được trong một mối quan hệ. Đừng sợ hãi, Linh. Hãy cho anh ấy một cơ hội, và cũng là cho chính cậu một cơ hội."
Trâm đặt cốc cà phê của mình xuống, rồi lại siết chặt tay Linh, đôi mắt biết cười giờ đây ánh lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy. "Nếu cậu không nói, cậu sẽ mãi dằn vặt. Và anh ấy, anh ấy cũng sẽ không bao giờ biết được mức độ tổn thương của cậu. Suy cho cùng, chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu, không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa. Nhưng trước khi đến bước đường đó, hãy cố gắng hết sức, Linh. Hãy nói ra hết những điều cậu đang giữ trong lòng."
Lời khuyên của Trâm, tuy thẳng thắn và đôi khi có vẻ phũ phàng, nhưng lại mang một sự thấu cảm sâu sắc, một tình bạn không vụ lợi. Nó không phải là những lời an ủi sáo rỗng, mà là một lời cảnh tỉnh cần thiết, đẩy Linh ra khỏi vùng an toàn của sự chờ đợi và hy vọng mù quáng. Linh nhìn Trâm, rồi khẽ gật đầu. Cô biết Trâm nói đúng. Sự im lặng chỉ làm cho khoảng cách thêm xa vời, và những vết rạn nứt thêm sâu sắc.
Đêm đã khuya, những con phố Sài Gòn đã dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt của những cửa hàng còn mở muộn và tiếng xe cộ thưa thớt vọng từ xa. Trời đã quang mây, không khí se lạnh về đêm tràn vào căn hộ của Linh qua ban công mở, mang theo một làn gió nhẹ mơn man. Linh trở về căn hộ của mình, sự ấm áp quen thuộc của ngôi nhà không thể xua đi nỗi trống trải đang vây kín tâm hồn cô. Cô ngồi lặng lẽ trên sofa, chiếc ghế bọc vải mềm mại chìm nghỉm, nhìn ra ngoài ban công nơi thành phố đang lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ. Những ánh đèn đủ màu sắc như những vì sao rơi rụng, vẽ nên một bức tranh huyền ảo nhưng lại gợi lên một nỗi cô đơn khó tả.
Những lời Trâm nói cứ vang vọng trong tâm trí cô, từng câu, từng chữ, như một lời cảnh tỉnh, một tiếng chuông báo động. "Nếu cậu muốn tương lai, cậu phải nói ra." "Cậu không thể cứ mãi chờ đợi anh ấy tự hiểu, tự thay đổi." "Thà biết sớm còn hơn cứ mãi dằn vặt trong sự im lặng này." Linh biết Trâm nói đúng, cô biết cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự chờ đợi và hy vọng hão huyền. Nhưng việc "nói ra" lại khó khăn đến vậy. Nó không chỉ đơn thuần là việc mở miệng nói những lời mình muốn, mà còn là đối mặt với những nỗi sợ hãi tiềm ẩn, những lo lắng về phản ứng của Khánh, về khả năng mối quan hệ này sẽ rạn nứt sâu hơn, không thể hàn gắn.
Cô nhớ lại khuôn mặt mệt mỏi của Khánh, nhớ lại những lúc anh vùi đầu vào công việc, đôi vai gầy gò gánh vác bao nhiêu áp lực. Cô yêu anh, cô hiểu anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng tương lai đó, liệu có còn ý nghĩa gì khi hiện tại chỉ toàn là sự vắng mặt, sự im lặng và những vết rạn nứt vô hình? "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," câu nói ấy chưa thốt ra từ môi Khánh, nhưng Linh đã có thể cảm nhận được nó đang dần hình thành trong suy nghĩ của anh, như một bóng ma lảng vảng trong mối quan hệ của họ. Và cô, cô lại tự hỏi, liệu cô có đủ dũng khí để nghe thấy nó?
Linh đứng dậy, bước đến chiếc bàn nhỏ cạnh sofa. Ánh mắt cô dừng lại trên một chiếc cốc sứ hình mèo, một nửa của cặp cốc đôi mà cô và Khánh đã mua khi họ mới yêu nhau. Chiếc cốc kia, cô biết, đang nằm im lìm trên bàn làm việc của Khánh, giữa đống tài liệu ngổn ngang và cà phê nguội lạnh. Chiếc cốc trên tay Linh vẫn còn nguyên vẹn, gợi nhắc về một tình yêu từng rất đẹp, rất trọn vẹn. Nó là biểu tượng của những gì họ từng có, những kỷ niệm ngọt ngào và những lời hứa hẹn về một tương lai chung. Cô chạm nhẹ vào chiếc cốc, cảm nhận sự lạnh lẽo của sứ, nhưng trong tâm trí, cô lại thấy hơi ấm của những ngày xưa cũ.
"Nói ra... có lẽ Trâm nói đúng," Linh thầm thì với chính mình, giọng nói lạc lõng trong căn phòng trống. "Nhưng nói thế nào đây? Liệu anh ấy có hiểu, hay lại chỉ càng thêm áp lực?" Cô nhắm mắt lại, một hình ảnh mơ hồ của Khánh hiện lên trong tâm trí, với ánh mắt mệt mỏi và bờ vai trĩu nặng. Cô sợ, sợ rằng lời nói của cô sẽ trở thành gánh nặng cuối cùng, đẩy anh đến bờ vực của sự chịu đựng.
Nhưng rồi, một dòng suy nghĩ khác lại trỗi dậy. "Mình có đủ dũng khí để đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có thể làm mình tổn thương thêm không?" Nếu không nói, cô sẽ mãi mãi sống trong sự dằn vặt, trong nỗi cô đơn không lời. Nếu nói ra, ít nhất cô sẽ có được sự rõ ràng, dù kết quả có ra sao. Sự im lặng và khoảng cách giữa cô và Khánh đã quá lớn, đã bào mòn họ quá nhiều. Cô không muốn tình yêu của họ, một tình yêu chân thành và sâu sắc, lại kết thúc vì những "vết nứt vô hình" do thiếu giao tiếp.
Đứng giữa căn phòng tĩnh lặng, dưới ánh đèn vàng dịu của chiếc đèn ngủ, Linh cảm thấy một quyết tâm yếu ớt bắt đầu hình thành. Nó không phải là một sự bùng nổ mạnh mẽ, mà là một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ cháy trong lòng, đủ để thắp sáng con đường mờ mịt phía trước. Cô biết, cuộc đối thoại sắp tới sẽ không hề dễ dàng. Nó có thể là một bước ngoặt, hoặc cũng có thể là một cú hích cuối cùng đẩy họ ra xa nhau. Nhưng cô không thể trốn tránh nữa. Cô cần phải thử. Cho bản thân cô, và cho tình yêu mà họ đã từng có.
Gió đêm thổi qua ban công, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn nhỏ dưới chung cư. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào phổi. Cô mở mắt ra, nhìn về phía chiếc cốc sứ hình mèo trên bàn. Một cuộc chiến nội tâm vừa kết thúc, để lại sự mệt mỏi nhưng cũng là một tia hy vọng mong manh. Cô sẽ nói. Cô sẽ nói ra tất cả. Dù cho kết quả có đau đớn đến nhường nào, cô cũng không thể để tình yêu của họ chìm vào quên lãng vì sự im lặng nữa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.