Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 176: Lời Giải Thích Hay Sự Trốn Tránh?

Buổi sáng cuối tuần thường mang theo chút lười biếng và an yên, nhưng với Linh, nó chỉ là một khoảng trống mênh mang, bị lấp đầy bởi những suy nghĩ nặng trĩu từ đêm trước. Cô ngồi lặng lẽ bên cửa sổ căn hộ nhỏ của mình, chiếc cốc sứ trắng trên tay đã nguội lạnh tự bao giờ, thứ cà phê đen sánh đặc quánh lại, in hằn một vệt màu buồn bã dưới đáy. Ánh nắng tháng Tư, dù đã cố gắng len lỏi qua tấm rèm mỏng, vẫn không thể xua đi cái không khí u hoài đang bao trùm lấy không gian. Tiếng xe cộ xa xa vọng lên từ con đường dưới chân khu chung cư cũ kỹ nhưng được cải tạo tinh tế ở quận Bình Thạnh, cùng với tiếng chim hót lảnh lót đâu đó trên những tán cây xanh mướt, tất cả dường như chỉ càng làm nổi bật thêm sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong lòng cô.

Lời Trâm nói đêm qua cứ lảng vảng trong tâm trí Linh, từng câu, từng chữ, như những giọt nước nhỏ đều đặn lên một tảng đá, từ từ bào mòn lớp vỏ kiên cường cuối cùng của cô. "Đừng để bản thân mình chìm, Linh ạ. Cậu phải tìm một cái gì đó để bám víu, để là của riêng cậu." "Không phải hết yêu nên rời đi, nhưng yêu không còn là lý do đủ mạnh để mình phải chịu đựng tất cả." Cô đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng thấu hiểu, cố gắng chấp nhận sự im lặng của Khánh như một cách anh đang gồng mình đối phó với áp lực. Nhưng rồi, sự thấu hiểu đó lại trở thành một cái bẫy, giam cầm cô trong chính nỗi cô đơn của mình. Cô cảm thấy mình đang lạc lối trong một mê cung không lối thoát, nơi mà mọi con đường đều dẫn về một sự mơ hồ đến nghẹt thở.

Linh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi hương nến thơm nhẹ nhàng thoảng qua, là loại nến cô thích, Khánh đã từng mua tặng cô vào một dịp nào đó. Mùi hương ấy giờ đây không còn mang lại sự dễ chịu, mà chỉ khơi gợi thêm những ký ức, những hình ảnh về một Khánh của ngày xưa, một Khánh nhiệt thành, lãng mạn, luôn biết cách làm cô mỉm cười. Khánh của hiện tại, anh ở đâu? Anh đã biến mất vào những áp lực vô hình, để lại cô một mình chiến đấu với những câu hỏi không lời đáp.

Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trên khung cửa sổ. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây ẩn chứa một vẻ mệt mỏi sâu sắc, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa nhỏ bé đã bắt đầu nhen nhóm. Đó là ngọn lửa của sự kiên quyết, của khao khát được minh bạch, được giải thoát khỏi gánh nặng của sự phỏng đoán và chờ đợi. Cô không thể cứ mãi chìm trong sự mơ hồ này. Cô đã cho đi quá nhiều, đã hy vọng quá nhiều, đến mức quên mất chính bản thân mình, như lời Trâm đã nói. Cô không cần một cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần được yêu thương, được trân trọng, được cảm thấy mình là ưu tiên. Và nếu Khánh không thể cho cô điều đó, thì ít nhất, anh cũng nợ cô một lời giải thích. Một lời giải thích rõ ràng, minh bạch, không phải là sự im lặng đầy tra tấn.

Linh đặt cốc cà phê xuống bàn, tiếng cốc chạm mặt bàn đá cẩm thạch khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Cô đứng dậy, bước đến trước gương lớn đặt trong phòng ngủ. Nhìn vào hình ảnh của một cô gái dáng người thanh mảnh, với mái tóc dài buông xõa và khuôn mặt trái xoan thường ngày vẫn nữ tính, nhẹ nhàng, nhưng giờ đây lại hằn lên vẻ căng thẳng. Cô hít thêm một hơi nữa, như thể đang thu nạp toàn bộ dũng khí còn sót lại trong mình. "Mình không thể cứ thế này mãi được," cô thì thầm, giọng nói khẽ rung, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự cương quyết lạ thường. "Em không thể cứ mãi chìm trong sự mơ hồ này. Anh nợ em một lời giải thích, Khánh à." Lời độc thoại nội tâm ấy như một lời thề, một lời cam kết với chính bản thân cô.

Ngón tay Linh lướt nhẹ trên màn hình điện thoại, tìm kiếm số của Khánh. Cô đã do dự rất nhiều, đã nghĩ đến việc liệu cuộc gặp gỡ này có làm mọi thứ tệ hơn không. Nhưng rồi, sự mệt mỏi vì chờ đợi và sự khao khát được rõ ràng đã chiến thắng mọi nỗi sợ hãi. Cô soạn một tin nhắn ngắn gọn, nhưng ẩn chứa trong đó là cả một nỗi niềm chất chứa. "Khánh, tối nay anh có rảnh không? Em cần nói chuyện với anh." Cô nhấn gửi, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng tin nhắn đi vang lên như một hồi chuông báo hiệu cho một sự khởi đầu mới, hoặc một kết thúc không thể tránh khỏi. Cô biết, có thể kết quả sẽ không như cô mong muốn, có thể cô sẽ lại phải đối diện với sự im lặng và lảng tránh của anh. Nhưng ít nhất, cô đã chủ động, đã dám đối mặt, thay vì chìm đắm trong sự thụ động và chờ đợi vô vọng. Một tia sáng nhỏ bé đã lóe lên trong tâm trí Linh, một con đường mới, một hướng đi mới cho chính cô, không còn phụ thuộc vào Khánh, không còn chờ đợi anh một cách vô vọng. Cô khao khát sự cam kết, nhưng lại chần chừ trước sự xa cách của Khánh. Cảm giác một sự thôi thúc mạnh mẽ đang trỗi dậy trong lòng cô, thôi thúc cô tìm kiếm một con đường riêng cho bản thân mình. Cô biết, mối quan hệ của họ, có lẽ, không phải vì hết yêu mà rời đi, mà vì hết sức để giữ gìn. Và cô, sau tất cả, cũng cần phải tìm lại sức mạnh cho chính mình.

***

Đèn đường đã bật sáng, hắt những vệt vàng cam lên những tán cây xanh mướt. Gió đêm bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh se se sau một ngày nắng nóng oi ả. Khánh mở cửa căn hộ của mình, vẻ mặt anh hằn lên sự mệt mỏi rõ rệt sau một ngày dài làm việc căng thẳng. Chiếc cà vạt nới lỏng, áo sơ mi nhàu nhĩ, và đôi mắt sâu hoắm, ít biểu cảm, giờ đây càng thêm vẻ uể oải. Căn hộ của anh, một không gian tối giản, không quá cầu kỳ, phản ánh sự thực dụng của anh, giờ đây chìm trong một sự tĩnh lặng ngột ngạt. Tiếng điều hòa chạy đều đều là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng ấy, nhưng nó lại càng làm tăng thêm cảm giác cô độc. Mùi giấy tờ công việc, mùi cà phê phin còn vương vất đâu đó, hòa quyện với mùi hương lạnh lẽo của căn phòng ít hơi người, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, nặng nề.

Khánh ngạc nhiên khi thấy Linh đang đứng trước cửa căn hộ của mình, ngay sau cánh cửa vừa mở ra. Anh đã nghĩ cô sẽ đợi anh ở quán cà phê nào đó, hoặc đơn giản là một cuộc gọi thoại. Ánh mắt cô nhìn anh không phải là nụ cười quen thuộc, không phải là vẻ dịu dàng thường thấy, mà là một cái nhìn đầy chất vấn, mang theo sự tổn thương sâu sắc mà anh đã thoáng thấy được vào sáng nay. Nó như một lưỡi dao vô hình, từ từ cứa vào lòng anh. Căn hộ của anh, nơi từng là chốn riêng tư của cả hai, nơi đã chứng kiến biết bao khoảnh khắc bình yên và hạnh phúc, giờ đây bỗng trở thành chiến trường cho một cuộc đối đầu không lời.

"Khánh," Linh cất tiếng, giọng cô trầm xuống, mang theo một sự kiên định đến lạ. Cô bước vào căn hộ, không cởi giày, một dấu hiệu cho thấy sự vội vã, sự nghiêm trọng của cuộc gặp gỡ này. "Em cần anh nói chuyện nghiêm túc với em. Anh đang giấu em điều gì?"

Khánh lùi lại một bước, như bị dồn ép vào chân tường. Anh tránh né ánh mắt cô, cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi vai anh lại chùng xuống, nặng trĩu. Anh biết, giây phút này rồi cũng sẽ đến. Anh đã cảm nhận được sự rạn nứt đang lớn dần giữa họ, đã thấy được sự mệt mỏi trong đôi mắt cô, nhưng anh không biết phải làm gì, không biết phải bắt đầu từ đâu.

"Có chuyện gì vậy Linh?" Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi, như thể anh vừa trải qua một trận chiến dài hơi. "Anh đang rất mệt." Anh cố gắng đưa tay xoa thái dương, nhưng lại rụt về, sợ rằng một cái chạm nhẹ cũng có thể làm đổ vỡ bức tường phòng vệ cuối cùng của anh.

"Mệt?" Linh lặp lại, giọng cô run rẩy, nhưng mỗi từ lại được thốt ra một cách rõ ràng, đầy sức nặng. "Anh luôn mệt, Khánh ạ. Lúc nào anh cũng mệt. Anh mệt đến mức không còn sức để nói chuyện với em, không còn sức để nhìn vào mắt em, không còn sức để yêu em nữa, phải không?" Giọt nước mắt đầu tiên lăn dài trên má Linh, lấp lánh dưới ánh đèn vàng từ bàn làm việc của Khánh. Nó không phải là những giọt nước mắt bi lụy, mà là những giọt nước mắt của sự đau đớn, của sự thất vọng chất chứa đã quá lâu. "Em muốn biết, anh còn yêu em không? Hay anh đã hết yêu em rồi mà không dám nói?"

Câu hỏi của Linh như một nhát dao đâm thẳng vào tim Khánh. Anh đứng sững lại, đôi mắt sâu hoắm nhìn xuống sàn nhà. Anh muốn nói, muốn giải thích, muốn ôm cô vào lòng và xoa dịu những nỗi đau ấy. Nhưng cổ họng anh khô khốc, những lời nói cứ nghẹn lại, không thể thốt ra. Anh sợ, sợ rằng khi anh nói ra sự thật, nói ra gánh nặng tài chính, nói ra kỳ vọng gia đình, nói ra những đêm mất ngủ, những ngày làm việc quần quật, cô sẽ không hiểu. Sợ rằng cô sẽ thấy anh yếu đuối, thấy anh không đủ mạnh mẽ để che chở cho cô. Anh cũng sợ rằng, nếu anh nói ra, anh sẽ đánh mất đi chút hy vọng cuối cùng rằng anh có thể xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Anh yêu cô, nhưng anh không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy cứ lẩn quẩn trong tâm trí anh, nhưng anh không dám nói ra.

Sự im lặng của Khánh như một chiếc búa tạ, giáng thẳng vào niềm hy vọng mong manh của Linh. Cô lùi lại một bước, trái tim cô như bị bóp nghẹt. "Sự im lặng của anh đang giết chết em, Khánh ạ." Giọng cô giờ đây đứt quãng, nhưng vẫn cố gắng giữ chút tự tôn cuối cùng. "Em không cần anh hoàn hảo, em chỉ cần anh ở đây... thực sự ở đây." Cô muốn chạm vào anh, muốn tìm kiếm một chút hơi ấm từ người đàn ông cô yêu, nhưng cô lại siết chặt bàn tay mình, những móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, giữ cho bản thân không vỡ òa. Cô nhìn vào Khánh, nhìn vào bóng lưng rộng nhưng lại có vẻ cô độc đến lạ của anh. Anh vẫn đứng đó, quay lưng lại, như một bức tượng, bất động. Ánh đèn vàng từ bàn làm việc hắt lên bóng anh, kéo dài trên nền nhà, tạo thành một cái bóng cô đơn, lạnh lẽo.

***

Sự im lặng bao trùm lấy căn hộ của Khánh, nặng nề và đáng sợ hơn cả tiếng ồn ào của thành phố về đêm. Không khí se lạnh từ bên ngoài lùa nhẹ qua khe cửa sổ, mang theo mùi ẩm của đất và lá cây, nhưng không thể xua đi cái không khí ngột ngạt đang bủa vây hai người. Tiếng gió lùa qua khe cửa nghe như một lời than vãn, một lời thì thầm đầy ai oán của không gian, của chính căn phòng này, nơi vừa chứng kiến một trận giông bão cảm xúc không tiếng động.

Linh đứng đó, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Khánh, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng đập ấy như một hồi trống tang thương, vang vọng trong chính tai cô. Cô đã cố gắng, đã vùng vẫy, đã giằng xé với chính mình để đến đây, để đối mặt, để tìm kiếm một câu trả lời. Nhưng sự im lặng của anh, cái sự im lặng đến tàn nhẫn ấy, đã nói lên tất cả. Cô không cần thêm bất kỳ lời nói nào nữa. Anh không nói, không phải vì anh không muốn, mà vì anh không thể. Và cô, sau tất cả những nỗ lực, sau tất cả những hy vọng, cũng không thể tiếp tục chờ đợi một cách vô vọng.

Một nụ cười chua chát nở trên môi Linh, một nụ cười buồn bã đến tận cùng. Cô hiểu rồi. Hiểu rằng có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu, mà vì yêu đến mức không nỡ làm nhau tổn thương thêm nữa, không nỡ ép buộc đối phương phải gánh vác những gì họ không thể. Hoặc có lẽ, anh đã hết yêu cô rồi, chỉ là không dám đối mặt với sự thật phũ phàng đó. Dù là lý do gì đi nữa, thì sự im lặng này cũng đã là một câu trả lời quá rõ ràng.

"Em hiểu rồi..." Giọng Linh thì thầm, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng đến tê tái, như một nhát dao cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa hai người. "Có lẽ em không nên hỏi nữa." Cô không muốn nghe anh nói thêm bất cứ điều gì nữa. Bất cứ lời giải thích nào vào lúc này cũng đều vô nghĩa, đều chỉ là những lời bào chữa cho một mối quan hệ đang dần mục ruỗng. Cô đã mệt mỏi với những lời bào chữa, mệt mỏi với sự chờ đợi, mệt mỏi với chính bản thân mình khi cứ mãi bám víu vào một điều đã không còn.

Khánh khẽ quay đầu, nhưng không nhìn thẳng vào Linh. Đôi mắt anh vẫn nhìn xa xăm, như đang lạc vào một khoảng không vô định. Anh muốn nói, muốn níu kéo, muốn giải thích rằng anh yêu cô đến nhường nào, rằng áp lực đang đè nặng lên vai anh lớn đến mức nào. Nhưng mọi lời nói đều mắc kẹt ở cổ họng, chỉ kịp bật ra một tiếng khẽ khàng, yếu ớt: "Linh... anh..."

"Không cần nói gì nữa, Khánh." Linh ngắt lời anh một cách dứt khoát, giọng cô giờ đây đã trở lại bình tĩnh hơn, nhưng lại mang theo một sự kiên quyết đến lạnh lùng. Cô không còn khóc nữa, không còn run rẩy nữa. Nước mắt đã khô cạn, và trái tim cô dường như đã đóng băng lại. Cô đã tự nhủ với lòng mình rằng phải mạnh mẽ, phải tìm lại chính mình. Và đây, chính là lúc cô phải làm điều đó.

Linh quay người lại, lặng lẽ bước ra khỏi căn hộ của Khánh. Bước chân cô nhẹ bẫng, như không hề có chút sức lực nào, nhưng lại dứt khoát đến lạ lùng. Cô không quay đầu lại. Tiếng cửa căn hộ khẽ khép lại sau lưng cô, một âm thanh nhỏ bé nhưng lại vang vọng trong tai Khánh như một nhát dao sắc lẹm, cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa họ. Tiếng "cạch" khô khốc ấy như đóng lại một chương của cuộc đời anh, một chương mà anh đã từng nghĩ sẽ kéo dài mãi mãi.

Khánh vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng đá giữa căn phòng trống trải. Bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm, những khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt anh vô định, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Linh vừa đứng. Anh cảm thấy một sự trống rỗng mênh mông đang nuốt chửng lấy anh từ bên trong. Anh đã đánh mất cô rồi. Anh biết điều đó. Anh đã để cô rời đi, không một lời níu kéo, không một lời giải thích.

Anh khẽ lướt mắt qua bàn làm việc của mình, ánh mắt vô tình thoáng chạm vào một chiếc hộp nhung nhỏ nằm khuất trong ngăn kéo. Chiếc hộp ấy, chứa đựng một thứ mà anh đã ấp ủ bấy lâu nay, một lời hứa cho tương lai mà anh vẫn đang cố gắng xây dựng. Chiếc nhẫn đính hôn. Anh đã từng hình dung ra khoảnh khắc anh sẽ quỳ xuống, sẽ trao cho cô chiếc nhẫn này, sẽ hứa hẹn một tương lai hạnh phúc. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một vật vô tri, nằm đó, lạnh lẽo, như chính trái tim anh lúc này. Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng. Câu nói ấy, một lần nữa, lại vang vọng trong tâm trí anh, chua chát và đầy cay đắng. Mối quan hệ của họ đã chạm đến một ranh giới, đẩy họ đến gần hơn với những quyết định lớn lao, những quyết định không thể cứu vãn. Linh đã rời đi, mang theo vết thương lòng sâu sắc, và anh, anh vẫn đứng đó, một mình, giữa gánh nặng của áp lực và nỗi ân hận tột cùng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free