Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 155: Lời Than Vãn Trong Im Lặng
Đêm đã về khuya, không khí trở nên tĩnh mịch hơn. Khánh đã ngủ thiếp đi vì mệt mỏi, tiếng thở đều đều của anh vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Linh nằm bên cạnh, trằn trọc không sao ngủ được. Ánh sáng đèn ngủ mờ ảo hắt xuống, phủ lên khuôn mặt anh một lớp màu vàng nhạt. Cô nhìn anh trong bóng tối, vẻ mệt mỏi vẫn còn hằn sâu trên từng đường nét góc cạnh, kể cả khi anh đã chìm sâu vào giấc ngủ. Đôi mắt anh vẫn hơi trũng, quầng thâm vẫn hiện rõ, như những vết tích của một cuộc chiến không ngừng nghỉ mà anh đang một mình gánh chịu. Tiếng gió khẽ thổi qua khe cửa, tạo nên một âm thanh rì rào mơ hồ, như tiếng thì thầm của màn đêm. Linh khẽ trở mình, cố gắng không đánh thức anh. Cô đưa tay chạm nhẹ vào má Khánh, cảm nhận hơi ấm từ làn da anh. Hơi ấm đó quen thuộc, gần gũi, nhưng trái tim cô lại lạnh giá. Cô đã từng khao khát hơi ấm này, khao khát được ôm anh thật chặt để xua đi mọi lo âu. Nhưng giờ đây, ngay cả khi anh đang nằm cạnh cô, cô vẫn cảm thấy một nỗi cô đơn khủng khiếp, một khoảng trống lớn trong lòng. Anh không bỏ em, nhưng anh cũng không ở đây với em nữa. Anh đang ở đâu trong suy nghĩ của mình? Và em, em đang ở đâu trong cuộc sống của anh? Cô tự hỏi, những câu hỏi không lời cứ xoáy sâu vào tâm can. Anh nói anh chỉ muốn cô không phải lo nghĩ, nhưng sự im lặng của anh lại khiến cô lo lắng gấp bội. Cô muốn được cùng anh chia sẻ, muốn được cùng anh gánh vác, dù là những lo toan lớn lao đến mức nào. Cô không cần một người đàn ông hoàn hảo, cô chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với cô. Nhưng anh lại đang tự đẩy mình ra xa, tự mình gồng gánh, và vô tình đẩy cô vào vực sâu của sự tổn thương. Nước mắt lặng lẽ chảy dài trên gối, nóng hổi và mặn chát. Cô khẽ rút tay về khỏi má anh, quay lưng lại, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn trong cổ họng. Cô không muốn anh thức giấc, không muốn anh phải đối mặt với những giọt nước mắt này, bởi cô biết, chúng chỉ làm anh thêm áp lực.
Trong bóng đêm tĩnh mịch, Linh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm chút bình yên. Nhưng tâm trí cô vẫn quay cuồng với những suy nghĩ không ngừng. Cô không thể cứ mãi sống trong sự chờ đợi và nỗi thất vọng này được. Lời khuyên của Trâm lại hiện về, rõ ràng hơn bao giờ hết. Đã đến lúc cô phải tìm lại chính mình, tìm lại những đam mê đã ngủ quên, để lấp đầy khoảng trống trong lòng cô. Cô sẽ không buông tay anh, cô vẫn yêu anh, nhưng cô sẽ không để mình bị nhấn chìm cùng anh. Cô sẽ tìm cho mình một "phao cứu sinh", một con đường để tự đứng vững trên đôi chân của mình. Có lẽ, cô sẽ tìm lại những bức vẽ cũ, hoặc đăng ký một lớp học yoga. Dù là gì đi nữa, cô cần phải làm điều đó, không phải vì cô muốn rời xa Khánh, mà vì cô cần phải cứu lấy chính mình khỏi vực sâu của nỗi thất vọng đang muốn nhấn chìm cô. Cô cần phải tìm lại giá trị của bản thân, không phải trong mối quan hệ này, mà là trong chính con người cô. Nỗi cô đơn không lời đã khắc sâu vào trái tim Linh, một nỗi đau âm ỉ nhưng dai dẳng, khiến cô nhận ra rằng, dù cô vẫn còn yêu, nhưng đã đến lúc cô phải học cách yêu bản thân mình nhiều hơn.
Sáng hôm sau, Linh thức dậy với đôi mắt sưng húp và một tâm trạng nặng trĩu. Cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, nhưng thay vì hoàn toàn chìm đắm trong nó, một tia quyết tâm nhỏ đã le lói. Cô không thể thay đổi Khánh, không thể ép anh chia sẻ khi anh không muốn, nhưng cô có thể thay đổi cách mình đối diện với khoảng trống ấy. Cô rời khỏi giường một cách nhẹ nhàng, để Khánh vẫn ngủ say. Khuôn mặt anh trong ánh sáng ban ngày trông còn mệt mỏi hơn. Cô khẽ thở dài, rồi bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Từng góc nhỏ trong căn hộ đều được cô lau dọn cẩn thận, như thể cô đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm hồn mình. Tiếng chổi quét sàn xào xạc, tiếng nước chảy róc rách khi cô rửa bát, tất cả tạo nên một thứ âm thanh đều đặn, quen thuộc, giúp cô tạm quên đi những suy nghĩ hỗn độn.
Buổi chiều hôm đó, mưa phùn lất phất vừa tạnh, để lại một bầu không khí ẩm và dịu mát. Linh, với chiếc tạp dề họa tiết hoa nhỏ, đang tỉ mẩn chuẩn bị bữa tối. Mùi thịt bò xào sả ớt thoang thoảng khắp căn bếp, quyện lẫn với mùi ngò rí tươi xanh. Cô đang cố gắng tạo ra một không khí ấm cúng, lãng mạn, một bữa ăn đặc biệt để chào đón Khánh sau một ngày làm việc dài. Cặp cốc sứ đôi hình mèo, món quà Khánh tặng cô vào kỷ niệm một năm yêu nhau, được cô đặt cẩn thận trên bàn ăn, bên cạnh bình hoa cúc trắng nhỏ. Cô hy vọng, chỉ một bữa cơm ấm cúng, một chút không gian riêng tư, sẽ đủ để kéo anh ra khỏi vòng xoáy công việc, dù chỉ là trong chốc lát. Linh tự nhủ, cô sẽ cố gắng thêm một lần nữa, cố gắng thắp lên ngọn lửa đã nguội lạnh trong mối quan hệ của họ. Cô sẽ không buông tay một cách dễ dàng, không phải khi cô vẫn còn yêu anh nhiều đến thế.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, báo hiệu Khánh đã về. Linh khẽ giật mình, vội vàng chỉnh lại tóc, nở một nụ cười thật tươi. "Anh về rồi. Hôm nay anh có mệt lắm không? Em làm món anh thích nè." Giọng cô dịu dàng, cố gắng gieo vào không gian một chút vui tươi. Khánh bước vào, dáng người cao ráo của anh có vẻ hơi chùng xuống, vai áo sơ mi công sở đã phờ phạc. Khuôn mặt góc cạnh của anh hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng và quầng thâm dưới mắt dường như còn đậm hơn hôm qua. Anh chỉ khẽ gật đầu, thả chiếc cặp xuống ghế sofa một cách nặng nề, rồi cởi áo khoác. "Ừm. Cũng bình thường. Công việc hơi nhiều." Giọng anh khàn đặc, mỗi từ thốt ra như một gánh nặng. Anh không nhìn thẳng vào cô, mà ánh mắt dán vào màn hình điện thoại, lướt qua những dòng tin nhắn công việc chưa kịp đọc.
Linh cảm thấy nụ cười trên môi mình cứng lại. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác hụt hẫng đang dâng lên. "Anh đi tắm đi rồi mình ăn cơm. Nóng sốt mới ngon." Cô nói, giọng vẫn giữ được sự dịu dàng. Khánh chỉ "Ừ" một tiếng, rồi bước vào phòng tắm. Trong lúc Khánh tắm, Linh cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ. Cô biết anh mệt, cô hiểu áp lực anh đang gánh vác. Nhưng liệu anh có hiểu cô cũng đang mệt mỏi không? Mệt mỏi vì chờ đợi, mệt mỏi vì cố gắng một mình thắp lên ngọn lửa đã lụi tàn. Cô đặt đĩa thịt bò xào sả ớt, canh chua cá lóc lên bàn, rồi rót cà phê nóng vào cặp cốc sứ đôi hình mèo. Hơi cà phê bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm dịu nhẹ, nhưng trái tim cô lại thấy một sự lạnh lẽo khó tả.
Khánh bước ra khỏi phòng tắm, mùi xà phòng thoang thoảng. Anh thay một chiếc áo phông đơn giản, nhưng vẻ mệt mỏi vẫn không hề thuyên giảm. Anh ngồi xuống bàn ăn, cầm đũa lên nhưng ánh mắt vẫn lướt qua điện thoại. Linh nhìn anh, cố gắng tìm kiếm một tia kết nối, một sự hiện diện thực sự. "Hôm nay ở công ty em có chuyện này vui lắm... Một khách hàng khó tính mà em đã theo đuổi cả tháng trời cuối cùng cũng chịu ký hợp đồng đó anh. Em đã phải..." Cô kể, giọng nói cố gắng duy trì sự hào hứng. Khánh chỉ gật gù, thỉnh thoảng ừ hử một tiếng. "Ừm. Hay đó em." Anh trả lời, nhưng mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại, ngón tay cái lướt nhẹ. Một tin nhắn mới hiện lên, anh vội vàng mở ra xem, như thể thế giới bên ngoài đang sụp đổ nếu anh không trả lời ngay lập tức.
Linh cảm thấy một sự chua chát dâng lên trong cổ họng. Cô đã bỏ công sức chuẩn bị bữa ăn này, cố gắng tạo ra một khoảnh khắc riêng tư, một cơ hội để kết nối, nhưng dường như anh không hề nhận ra, hoặc anh không còn quan tâm. Mùi thức ăn nguội lạnh trên bàn như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự nguội lạnh trong mối quan hệ của họ. Cô nhìn vào cặp cốc sứ hình mèo, biểu tượng của tình yêu ngọt ngào ngày xưa, giờ đây lại giống như hai con mèo cô đơn, quay lưng lại với nhau. Nước mắt chực trào, nhưng cô cố kìm lại. Cô không muốn khóc, không muốn biến bữa tối thành một màn bi kịch. Cô chỉ muốn anh ở đây, trọn vẹn, dù chỉ là 15 phút.
Muộn hơn buổi tối đó, không khí trong căn hộ của Linh trở nên đặc quánh, ẩm ướt và nặng nề, dù mưa đã tạnh hẳn. Khánh vẫn ngồi trước máy tính xách tay, những con số và biểu đồ nhảy múa trên màn hình, chiếm trọn tâm trí anh. Anh gõ phím liên tục, tiếng lách cách đều đặn trong căn phòng tĩnh mịch. Linh ngồi đối diện, trên chiếc ghế sofa, cố gắng đọc một cuốn sách, nhưng từng chữ cái cứ nhòe đi trước mắt cô. Cô cảm thấy mình như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình, một sự hiện diện vô hình mà anh không hề hay biết. Sự im lặng này không phải là bình yên, mà là một bức tường lạnh lẽo, cao ngất đang chắn ngang giữa họ.
Linh không thể chịu đựng được nữa. Cô đặt cuốn sách xuống một cách nhẹ nhàng, nhưng sự nhẹ nhàng ấy lại mang theo một sức nặng ngàn cân. Cô đứng dậy, bước đến gần Khánh. "Anh có thể bỏ điện thoại và máy tính xuống một lát được không?" Giọng cô khẽ run, đầy vẻ hụt hẫng. "Em cảm thấy như anh không nghe em nói gì cả, không nhìn thấy em ở đây nữa."
Khánh giật mình, ngón tay anh khựng lại trên bàn phím. Anh thở dài một hơi nặng nề, tiếng thở dài ấy như mang theo cả gánh nặng của thế giới. Anh khẽ gác điện thoại xuống, nhìn Linh với đôi mắt mệt mỏi, trũng sâu. "Em muốn anh làm gì? Anh vừa mới về, còn bao nhiêu việc cần giải quyết. Em không thấy anh đang rất bận sao?" Giọng anh nghe như một lời chất vấn, một lời trách móc ẩn chứa sự bất lực. "Anh đã phải chạy đua với dự án mới, áp lực từ sếp, rồi cả những cuộc gọi từ nhà nữa. Em không hiểu cho anh sao?"
Linh cảm thấy trái tim mình se lại. Cô không muốn anh cảm thấy bị tấn công, nhưng cô cũng không thể cứ mãi chịu đựng sự cô đơn này. "Em hiểu anh bận, em hiểu anh áp lực." Cô nói, giọng gần như cầu xin. "Nhưng em cũng cần anh. Em chỉ muốn anh lắng nghe em một chút. Em cảm thấy mình cô đơn quá, ngay cả khi anh ở đây." Nước mắt bắt đầu rưng rưng nơi khóe mắt cô, phản chiếu ánh đèn vàng vọt.
Khánh nhắm mắt lại, một sự bực bội ngầm dâng lên. Anh cảm thấy mình đang bị dồn vào chân tường. Anh đã cố gắng hết sức, đã hy sinh tất cả để xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai, và giờ đây, cô lại trách anh không quan tâm. "Linh à," anh nói, giọng bắt đầu có sự bực bội rõ rệt, "anh đang cố gắng vì ai? Vì tương lai của chúng ta mà! Em cứ đòi hỏi anh phải thế này thế nọ trong khi anh đang kiệt sức. Em không hiểu cho anh sao? Anh làm việc quần quật từ sáng đến tối, có mấy khi anh than vãn đâu?" Anh mở mắt ra, nhìn thẳng vào cô, ánh mắt chứa đầy sự mệt mỏi và cảm giác bị hiểu lầm. Anh muốn cô thấy anh đang gồng mình như thế nào, anh muốn cô chia sẻ gánh nặng đó với anh bằng sự thấu hiểu, chứ không phải bằng những lời than vãn.
"Em chỉ muốn anh quan tâm em như ngày xưa..." Linh nói, giọng lạc đi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. "Em không cần anh phải gồng mình nhiều đến thế... Em không cần cuộc sống xa hoa, em chỉ cần anh ở đây, thực sự ở đây, với em. Em không cần anh hoàn hảo. Em chỉ cần anh ở đây." Lời nói của cô như một tiếng kêu tuyệt vọng, một lời thỉnh cầu cuối cùng cho một chút kết nối cảm xúc. Cô muốn anh hiểu rằng, sự hiện diện vật chất của anh không đủ, cô cần sự hiện diện của tâm hồn anh.
Khánh nhìn cô, đôi mắt anh cũng thoáng chút xao động. Anh thấy rõ sự tổn thương trong mắt cô, sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt thanh tú. Một khoảnh khắc, anh tự hỏi, liệu mình có thật sự đang làm cô hạnh phúc? Liệu tất cả những cố gắng của anh, những hy sinh cho một tương lai tốt đẹp hơn, có đang vô tình đẩy cô ra xa? Anh không muốn làm cô buồn, nhưng anh cũng không biết phải làm sao. Anh đã quá mệt mỏi để nghĩ thêm bất cứ điều gì. Anh muốn ôm cô, muốn nói rằng anh yêu cô, rằng anh đang cố gắng vì cô. Nhưng cổ họng anh khô khốc, những lời yêu thương cứ tắc nghẹn lại. Anh cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp đang nuốt chửng mình. "Anh..." anh bắt đầu, nhưng rồi lại im bặt.
Linh thấy sự do dự trong mắt anh, sự im lặng của anh. Cô biết, anh sẽ không nói ra những gì cô muốn nghe. Anh sẽ không nói rằng anh xin lỗi, anh sẽ không nói rằng anh sẽ cố gắng dành thời gian cho cô. Anh sẽ chỉ tiếp tục chìm đắm trong thế giới công việc của mình, mặc cho cô chìm trong nỗi cô đơn. Cô quay lưng đi, ánh mắt thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài kia, những hàng cây vẫn đứng im lìm trong màn đêm tĩnh mịch, và tiếng nhạc jazz từ chiếc loa bluetooth nhỏ bỗng nghe như một bản ballad buồn, ai oán. Cô cảm thấy một bức tường khác lại được dựng lên, cao hơn, kiên cố hơn. Cô đã cố gắng, nhưng dường như, cô đang chiến đấu một mình trong một cuộc chiến không có hồi kết. Khánh tiếp tục nhìn vào màn hình điện thoại, nhưng không thực sự tập trung. Những con số trên màn hình cứ nhảy múa, mờ đi, và anh chỉ nhìn chúng như một cách để né tránh ánh mắt của Linh, né tránh sự đau khổ trong lòng mình. Anh biết cô buồn, anh biết anh đang làm cô tổn thương. Nhưng anh không còn đủ sức để gánh vác thêm bất cứ gánh nặng cảm xúc nào nữa. Anh chỉ muốn mọi thứ yên bình, muốn cô hiểu cho anh, muốn cô đừng đòi hỏi anh thêm nữa. Trong đầu anh, một câu nói quen thuộc bắt đầu hình thành, một câu nói mà anh biết, một ngày nào đó, anh sẽ phải thốt ra: "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng."
Linh đứng đó, quay lưng lại với Khánh, nước mắt chảy thành dòng. Cô cảm thấy như mình đang tan chảy, đang vỡ vụn thành từng mảnh. Cô đã cố gắng hết sức, đã đặt hết hy vọng vào bữa tối này, vào cuộc trò chuyện này, nhưng tất cả đều sụp đổ. Cô không thể cứ mãi sống trong sự chờ đợi và nỗi thất vọng này. Lời khuyên của Trâm, về việc tìm lại chính mình, tìm lại những đam mê, giờ đây không chỉ là một lựa chọn, mà là một mệnh lệnh. Cô cần phải tự cứu lấy bản thân mình. Cô cần một "phao cứu sinh". Cô sẽ tìm lại những bức vẽ cũ, những cuốn sách đã bỏ dở. Cô sẽ tìm lại chính mình, người con gái đã từng tràn đầy năng lượng và niềm vui, trước khi mối quan hệ này biến cô thành một cái bóng cô đơn. Cô sẽ không buông tay anh, nhưng cô sẽ bắt đầu học cách buông bỏ nỗi đau này, học cách tự yêu lấy mình, để không bị nhấn chìm bởi sự im lặng và những khoảng trống vô hình giữa hai người. Cô sẽ phải tìm cách lấp đầy khoảng trống trong tim mình, không phải bằng sự quan tâm của anh, mà bằng chính những giá trị nội tại của bản thân.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.