Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 152: Màn Đêm Gượng Gạo và Ngôi Nhà Chưa Tên

Khánh rời đi, cánh cửa căn hộ khép lại một cách nhẹ nhàng, nhưng tiếng động ấy lại vang vọng trong lòng Linh như một hồi chuông báo động. Anh đi rồi, để lại cô một mình giữa căn hộ quen thuộc nhưng giờ đây bỗng trở nên rộng lớn và trống trải đến lạ lùng. Hương trà hoa cúc vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó chỉ làm tăng thêm cảm giác cô đơn đến tê tái.

Linh ngồi thụp xuống ghế sofa, ôm chặt chiếc gối tựa vào lòng. Hơi ấm từ chiếc gối cũng không đủ sức xua đi cái lạnh đang thấm vào tận xương tủy cô. Những câu trả lời của anh, những lời hứa hẹn chung chung, không những không xoa dịu được nỗi lo lắng mà còn khoét sâu thêm vết thương lòng cô. "Anh vẫn muốn. Nhưng em biết mà, mọi thứ cần thời gian. Anh cần ổn định hơn." Lời nói ấy cứ vang vọng trong đầu cô, nghe thật xa vời, thật vô vọng.

Cô nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi từng treo những bức ảnh chụp chung của hai người. Cô nhớ bức ảnh chụp dưới mưa, khi hai người còn đang chìm đắm trong những ngày đầu yêu nhau nồng nhiệt. Khi ấy, anh không cần ổn định, không cần thời gian, anh chỉ cần cô, và cô chỉ cần anh. Giờ đây, mọi thứ dường như đã thay đổi. Anh ấy không hiểu. Hay là anh ấy không muốn hiểu? Linh tự hỏi, một câu hỏi không lời đáp. Những lời Trâm nói lại hiện về, rõ ràng hơn bao giờ hết: "Một tình yêu mà một người cứ phải cố gắng, còn người kia thì cứ lảng tránh, nó sẽ bào mòn cảm xúc của cả hai." Cô đã cố gắng rất nhiều, đã cố gắng thấu hiểu, cố gắng chia sẻ. Nhưng anh thì sao? Anh đã làm gì ngoài những lời xin lỗi và những lời hứa hẹn mơ hồ?

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Linh, rồi lại một giọt nữa, cứ thế tuôn rơi. Cô không khóc nức nở, không gào thét. Chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ, chảy dài trên khuôn mặt trái xoan, thấm vào chiếc gối. Đó là những giọt nước mắt của sự thất vọng, của nỗi hoang mang, và của cả sự bất lực. Cô cảm thấy mình đang lạc lõng giữa chính mối quan hệ của mình, đang trôi tuột khỏi tầm tay anh, dù cô vẫn còn yêu anh nhiều lắm. Tình yêu lúc này, không còn là bến đỗ bình yên, mà là một cơn sóng dữ đang đẩy cô ra xa bờ.

Linh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong tâm hồn. Cô tự nhủ, mình phải làm gì đây khi anh ấy chỉ toàn những câu trả lời trống rỗng? Phải chăng đã đến lúc cô phải tự tìm cho mình một lối thoát cảm xúc, một nơi nào đó để lấp đầy khoảng trống mà Khánh đang để lại? Cô nhớ lại những bức vẽ dang dở, những gam màu tươi sáng mà cô đã bỏ quên từ lâu. Có lẽ, đã đến lúc cô nên quay trở lại với đam mê nghệ thuật của mình, tìm lại chính mình trong những nét vẽ, những gam màu, tìm lại sự bình yên trong tâm hồn mà cô đã đánh mất trong những tháng ngày mải mê chạy theo một tình yêu đang dần xa cách.

Cùng lúc đó, Khánh lái xe trên những con đường đêm vắng lặng. Gió đêm lùa vào qua cửa kính xe, mang theo cái lạnh buốt thấu xương. Anh cảm thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Hình ảnh Linh ngồi trên ghế sofa, với đôi mắt long lanh đầy thất vọng, cứ ám ảnh anh. Anh biết mình đã làm cô tổn thương. Anh biết mình đã không thể cho cô câu trả lời mà cô muốn. Nhưng anh thực sự không biết phải làm gì. Áp lực công việc, áp lực gia đình, áp lực về tài chính cứ nghiền nát anh. Anh tự hỏi, liệu mình có phải là người khiến cô hạnh phúc không? Hay anh chỉ đang làm tổn thương cô thêm? Câu nói "Anh không bỏ em. Chỉ là anh đang không còn đủ sức để yêu cho đúng," một lần nữa hiện lên trong tâm trí anh, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. Có lẽ, anh đang dần trở thành gánh nặng của cô, thay vì là điểm tựa. Và có lẽ, đã đến lúc anh phải chấp nhận sự thật tàn nhẫn ấy, chấp nhận rằng tình yêu của họ đang dần chết đi trong sự im lặng và những lời nói dối vụng về của chính anh.

Trong màn đêm tĩnh mịch, cả Linh và Khánh đều chìm đắm trong những suy nghĩ riêng của mình, những suy nghĩ nặng trĩu về một mối quan hệ đang dần rạn nứt, về một tương lai mờ mịt. Khoảng cách giữa họ, không chỉ là không gian vật lý, mà còn là một vực sâu cảm xúc, ngày càng rộng lớn, ngày càng khó có thể hàn gắn.

***

Sáng hôm sau, tiếng xe cộ vẫn vọng lên từ xa, nhưng dường như không còn làm Linh bận tâm. Cô tỉnh dậy với cảm giác uể oải sau một đêm dài trằn trọc, nhưng một tia nắng sớm len lỏi qua khe rèm cửa đã thắp lên trong cô một chút hy vọng mong manh. Mùi hoa nhài từ ban công thoang thoảng bay vào, lẫn với mùi cà phê mới pha từ ấm, tạo nên một bầu không khí yên bình, có chút u hoài khi cô một mình. Linh bước vào phòng tắm, ngắm mình trong gương. Dáng người thanh mảnh của cô vẫn vậy, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh hôm qua giờ đã hằn lên vài vệt quầng thâm mờ nhạt. Khuôn mặt trái xoan của cô ánh lên vẻ ưu tư khó giấu. Cô khẽ chạm vào vết quầng thâm ấy, thở dài.

"Phải vui lên, phải vui lên. Đừng để những chuyện đó làm hỏng buổi tối này," Linh tự nhủ, giọng nói thầm thì như cố trấn an chính mình. Cô biết rằng việc mang theo những muộn phiền từ đêm qua sẽ chỉ khiến không khí buổi hẹn hò trở nên nặng nề hơn. Hôm nay là buổi hẹn hò hiếm hoi mà Khánh chủ động đề nghị, sau bao ngày dài anh chỉ chìm đắm trong công việc. Cô muốn giữ lấy tia lửa nhỏ nhoi ấy, muốn tìm một cơ hội để hàn gắn, để nói rõ hơn những điều cô hằng mong muốn.

Linh chọn một bộ váy màu xanh ngọc bích, nhẹ nhàng và thanh lịch, ôm lấy dáng người thon thả của cô. Cô trang điểm nhẹ nhàng, chỉ một chút son môi và kẻ mắt để che đi vẻ mệt mỏi. Khi nhìn lại mình trong gương, cô cố gắng nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy lại có chút gượng gạo, không đạt đến đáy mắt. Đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ lo lắng, một nỗi ưu tư khó giấu. "Mình phải làm gì để anh ấy hiểu đây?" câu hỏi ấy lại vang lên trong tâm trí, không ngừng thôi thúc. Cô đã cố gắng hết sức, nhưng dường như mọi nỗ lực đều trở thành vô nghĩa trước bức tường vô hình mà Khánh đang dựng lên.

Cô cầm chiếc ví nhỏ gọn, bước ra cửa. Bước chân cô mang theo một chút hy vọng mong manh, như một cánh chim nhỏ giữa cơn bão. Cô muốn tin rằng buổi tối nay sẽ khác, rằng Khánh sẽ mở lòng, rằng họ sẽ tìm thấy một điểm chung, một lời giải đáp cho những bế tắc. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng cô mở từ sáng sớm vẫn vang lên, nhưng không đủ để xua đi tiếng lòng đang thổn thức của cô. Linh khóa cửa, hít thở một hơi thật sâu, như muốn gom hết dũng khí còn sót lại vào lồng ngực. Cô bước đi, mang theo một trái tim vừa yếu mềm vừa kiên định, đến với buổi hẹn hò mà cô hy vọng sẽ là một bước ngoặt, chứ không phải một dấu chấm hết.

***

Khi Linh đến nơi, Nhà hàng Pháp 'Le Jardin Secret' đã lên đèn, lung linh và huyền ảo trong màn đêm. Kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói, cửa sổ vòm, và nội thất gỗ tối màu tạo nên một không gian sang trọng mà vẫn ấm cúng. Tiếng nhạc piano du dương như một dòng suối êm đềm chảy qua không gian, hòa lẫn với tiếng dao dĩa chạm đĩa nhẹ nhàng và những lời trò chuyện nhỏ từ các bàn ăn khác. Mùi thức ăn Pháp thoang thoảng hương bơ, rượu vang, quyện với mùi hoa hồng tươi trên mỗi bàn và mùi cà phê espresso từ quầy bar, tạo nên một bầu không khí lãng mạn, tinh tế.

Khánh đã ngồi đợi sẵn ở một góc khuất, nơi ánh sáng dịu từ cây nến và đèn chùm pha lê đổ xuống, làm gương mặt anh thêm phần trầm tư. Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi màu tối, cổ tay áo được cuộn gọn gàng, toát lên vẻ lịch lãm quen thuộc. Nhưng đôi mắt anh, sâu thẳm và thường nhìn xa xăm, hôm nay lại mang một vẻ mệt mỏi khó giấu. Linh tiến đến, lòng tràn đầy những cảm xúc lẫn lộn. Cô cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt anh, một nỗi bất an lại trỗi dậy.

"Anh đợi lâu chưa?" Linh nhẹ nhàng hỏi, kéo ghế ngồi xuống đối diện anh.

Khánh khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhạt không chạm đến đáy mắt. "Anh cũng vừa tới thôi. Em có vẻ hơi xanh xao. Có phải công việc dạo này bận rộn lắm không?"

Linh cảm nhận được sự quan tâm của anh, nhưng giọng điệu của Khánh vẫn có chút xa cách, như thể anh đang cố gắng giữ một khoảng cách vô hình. Cô khẽ nhíu mày, rồi lại cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. "Cũng hơi bận một chút, nhưng không sao. Hôm nay ở công ty có chuyện này vui lắm anh ạ, Khoa cứ mãi than thở về deadline và cách sếp khó tính 'hành' cậu ấy. Em nghe mà không nhịn được cười." Cô kể, cố gắng làm cho câu chuyện trở nên sinh động, thêm vào những chi tiết nhỏ nhặt về ngày làm việc của mình, về những đồng nghiệp, những dự án. Cô muốn lấp đầy khoảng trống im lặng đang dần bao trùm lấy họ, muốn chia sẻ một phần thế giới của mình với anh.

Khánh lắng nghe, đôi khi gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn mang vẻ mệt mỏi, xa xăm. Anh nhấp một ngụm rượu vang, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa chiều còn vương lại trên kính, làm mờ đi cảnh phố xá Sài Gòn. "Ừm... Nghe hay đấy," anh nói, giọng đều đều, thiếu đi sự hứng thú mà Linh mong đợi. Mỗi câu chuyện của Linh như rơi vào khoảng không, không nhận được sự cộng hưởng cần thiết. Cô cảm thấy mình đang độc thoại, đang cố gắng níu giữ một sợi dây mong manh mà chỉ có mình cô đang kéo.

Linh cảm thấy một sự gượng gạo rõ rệt đang bao trùm lấy không khí lãng mạn của nhà hàng. Cô chạm nhẹ tay Khánh trên bàn, một cử chỉ vô thức, muốn tìm kiếm một chút gần gũi, một sự kết nối. Nhưng Khánh chỉ khẽ giật mình, rồi rút tay lại một cách vô thức, chuyển động như một phản xạ tự nhiên, giống như khi chạm vào một vật thể bất ngờ. Anh cúi xuống nhìn đĩa thức ăn, rồi lại liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Cử chỉ ấy, tuy nhỏ nhặt, lại như một nhát dao cứa vào trái tim Linh. Cô cảm thấy một nỗi đau nhói lên, một sự từ chối không lời nhưng rõ ràng đến tê tái.

Linh cắn nhẹ môi, cố nén lại tiếng thở dài. "Anh... dạo này vẫn mệt nhiều lắm à? Em thấy anh hơi gầy đi," cô hỏi, giọng nhỏ dần, ánh mắt đầy lo lắng nhìn sâu vào anh, cố gắng tìm kiếm một tia phản ứng, một dấu hiệu của sự thật. Vẻ mệt mỏi của Khánh không phải là điều cô không nhận ra, nhưng sự im lặng của anh lại khiến cô hoang mang hơn bao giờ hết.

Khánh đưa tay lên day thái dương, một thói quen mỗi khi anh căng thẳng hoặc suy nghĩ. Anh lảng tránh ánh mắt cô, nhìn vào khoảng không phía trên vai Linh. "Chuyện công việc mà em. Cũng ổn thôi, chỉ là hơi nhiều thứ phải lo." Anh nói, giọng khô khốc, không đi sâu vào chi tiết hay cảm xúc thực sự của mình. Lại một câu trả lời qua loa, chung chung, như một bức tường vô hình ngăn cách họ. Linh cảm thấy sự xa cách rõ rệt hơn bao giờ hết, lời nói của Khánh không đủ để xoa dịu mà còn làm tăng thêm sự hoài nghi và tổn thương trong cô. Bầu không khí vốn đã gượng gạo nay càng trở nên nặng nề, ngột ngạt. Cô nhận ra, dù đang ngồi đối diện anh, nhưng dường như cô lại đang ở một thế giới khác, lạc lõng và đơn độc.

***

Sự im lặng bao trùm lấy bàn ăn của họ sau câu trả lời của Khánh, nặng nề đến mức tiếng nhạc piano du dương của nhà hàng bỗng trở nên chói tai, mang theo một nỗi buồn man mác. Linh nhìn vào ánh nến lung linh trên bàn, rồi lại nhìn Khánh. Vẻ mặt anh vẫn không biểu cảm rõ rệt, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy lại chứa đựng một nỗi mệt mỏi cùng cực, một sự nặng nề mà cô không thể nào chạm tới. Cô biết, nếu không phải bây giờ, thì có lẽ sẽ chẳng bao giờ cô có cơ hội để nói ra những điều mình khao khát.

Linh hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm vào lồng ngực. Đôi mắt cô long lanh, chất chứa bao niềm hy vọng và cả nỗi sợ hãi. "Anh này," cô bắt đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng kiên định, "em vừa xem được một căn hộ nhỏ ở quận 7, view sông đẹp lắm. Em nghĩ nó rất hợp với hai đứa mình." Cô dừng lại một chút, chờ đợi phản ứng từ anh, nhưng Khánh vẫn im lặng, chỉ nhấp một ngụm rượu vang đỏ.

Linh tiếp tục, cô vẽ ra một viễn cảnh mà cô đã ấp ủ bấy lâu nay, một viễn cảnh rực rỡ và tràn đầy màu sắc. "Giá cũng không quá cao đâu, nếu mình cùng cố gắng thì hoàn toàn có thể được. Sẽ thật tuyệt nếu chúng ta có một tổ ấm riêng của mình, một nơi chỉ của riêng hai đứa, không phải lo lắng chuyện thuê nhà hay chuyển nhà nữa. Em có thể tự tay trang trí, trồng thêm vài chậu cây nhỏ ở ban công, rồi mình sẽ nuôi một chú mèo con, màu trắng muốt có bộ lông mềm mại như cục bông chẳng hạn. Mỗi tối, anh đi làm về, mình sẽ cùng nhau nấu cơm, cùng nhau xem phim, không cần phải vội vã chia tay nhau mỗi đêm nữa. Anh sẽ không còn phải lái xe về muộn trong đêm khuya, và em cũng không còn phải một mình đối mặt với căn phòng trống trải này. Mình sẽ có những buổi sáng cuối tuần thảnh thơi, cùng nhau uống cà phê, đọc sách trên ban công lộng gió. Em đã nghĩ đến việc thiết kế một góc nhỏ để anh có thể đọc sách, một góc khác để em vẽ tranh. Sẽ có cả một giá sách lớn, chứa đầy những cuốn sách mà hai đứa mình yêu thích. Rồi sau này, khi có con, mình sẽ có một không gian đủ rộng để con mình có thể chạy nhảy, vui đùa. Anh nhỉ?"

Linh nhìn thẳng vào mắt Khánh, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao, phản chiếu niềm mong chờ, khao khát về một tương lai chung, về một cuộc sống bình yên bên người mình yêu. Cô đã nói ra tất cả những gì mình ấp ủ, những giấc mơ giản dị mà cô tin rằng cả hai đều xứng đáng có được. Cô mong chờ một ánh mắt đồng điệu, một nụ cười ấm áp, một lời hưởng ứng dù chỉ là nhỏ nhất từ Khánh.

Nhưng chỉ có sự im lặng trả lời.

Sự im lặng ấy không phải là khoảng trống vô nghĩa, mà nó mang sức nặng ngàn cân, đè nén lên lồng ngực Linh. Khánh không nói một lời. Anh cúi xuống nhìn đĩa thức ăn đang nguội lạnh, món bò Wellington tinh xảo giờ đây trở nên vô vị. Sau đó, anh lại ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương đêm mờ ảo giăng mắc, làm cảnh vật bên ngoài trở nên mơ hồ, xa xăm. Rồi anh lại nhìn xuống bàn, đôi tay anh đặt trên đùi, nắm chặt đến mức những khớp xương trắng bệch. Gương mặt anh không biểu cảm rõ rệt, không tức giận, không vui mừng, chỉ có một vẻ nặng nề, mệt mỏi đến lạ. Anh như một bức tượng, bất động và vô cảm.

Linh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Nụ cười trên môi cô vụt tắt, đôi mắt lấp lánh niềm hy vọng giờ đây dần trở nên u tối, ngập tràn nỗi hoang mang. Cô cảm nhận được từng nhịp đập chậm rãi, nặng nề của trái tim mình. Mùi hoa hồng trên bàn bỗng trở nên ngột ngạt, tiếng nhạc piano thì như đang gõ từng nhịp vào nỗi đau của cô.

"Khánh... Anh nghĩ sao? Em thấy cũng hợp lý mà..." Linh lại hỏi, giọng cô nhỏ dần, run run, gần như thì thầm. Cô cố gắng níu kéo, cố gắng tìm kiếm một chút phản ứng, một chút dấu hiệu rằng anh có nghe cô nói, rằng anh có đang suy nghĩ về những điều cô vừa chia sẻ. Nhưng Khánh vẫn im lặng. Anh thở dài một hơi thật khẽ, không đủ để tạo ra tiếng động, chỉ là một sự chuyển động nhỏ ở lồng ngực. Anh vẫn không nhìn cô.

Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy như có một vực sâu vô hình đang mở ra giữa hai người. Cô đã trải lòng mình, đã đặt cả niềm tin và hy vọng vào anh, nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là một khoảng trống, một sự trống rỗng đến cùng cực. Nỗi bất an từ đêm qua, từ những lần Khánh né tránh, giờ đây biến thành một nỗi đau rõ rệt, một vết cứa sâu vào trái tim cô. Cô biết, trong sâu thẳm, chiếc nhẫn đính hôn mà Khánh có lẽ đã từng nghĩ đến, hoặc thậm chí đã mua, sẽ mãi nằm im trong hộp, không bao giờ được đeo lên tay cô nếu anh cứ mãi chìm đắm trong sự im lặng và những áp lực không thể chia sẻ ấy. Lời hứa về một tương lai chung, về một "tổ ấm" mà cô vừa vẽ ra, bỗng chốc trở nên xa vời, tan biến như làn khói mỏng.

***

Buổi hẹn hò kết thúc chóng vánh, không lời, sau sự im lặng đầy nặng nề của Khánh. Linh không còn tâm trạng để nói thêm bất cứ điều gì, và Khánh cũng không tìm thấy một lời nào để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt ấy. Trên đường về, cả hai ngồi trong chiếc taxi, khoảng cách giữa họ như được nới rộng ra trong không gian chật hẹp của chiếc xe. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào từ những con phố tấp nập của Quận 1, tiếng nhạc xập xình từ các quán bar ven đường, tất cả đều trở nên vô nghĩa, không thể lấp đầy sự trống rỗng giữa họ. Mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố bay vào xe qua cửa kính, tạo thành một hỗn hợp mùi khó chịu, ngột ngạt.

Khánh đưa Linh về căn hộ của cô. Chiếc taxi dừng lại dưới ánh đèn đường vàng vọt. Anh xuống xe, mở cửa cho cô, nhưng ánh mắt anh vẫn không dám đối diện với cô. "Anh về đây. Em ngủ ngon," anh khẽ khàng nói, giọng đều đều, vội vã, như muốn kết thúc nhanh chóng mọi chuyện. Không có một cái chạm nhẹ, không có một cái ôm, chỉ là một câu chúc ngủ ngon cụt lủn và một sự vội vã rời đi.

Linh bước xuống xe, nhìn theo bóng Khánh khuất dần vào màn đêm. Cô đứng đó, giữa con đường đêm se lạnh, gió nhẹ lùa qua mái tóc dài. Lòng cô nặng trĩu. Khi cánh cửa taxi đóng lại, mang Khánh đi, Linh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy toàn thân. Cô bước vào căn hộ của mình, không bật đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường hắt vào. Căn phòng vốn quen thuộc giờ đây trở nên lạnh lẽo và trống rỗng hơn bao giờ hết. Mùi hoa nhài vẫn phảng phất, nhưng không còn mang lại sự bình yên như buổi sáng, mà chỉ gợi lên nỗi cô đơn. Tiếng gió lùa qua khe cửa nghe như tiếng thở dài của chính cô.

Linh khẽ khàng đóng cửa lại, tựa lưng vào cánh cửa lạnh lẽo. Cô đứng đó một lúc, cảm nhận sự lạnh giá thấm vào tận xương tủy. Nỗi bất an đã biến thành nỗi đau rõ rệt, một vết cứa sâu vào trái tim cô. Cô ngồi thụp xuống ghế sofa, gục mặt xuống gối, vai khẽ run lên. Những lời không nói của Khánh cứ ám ảnh trong tâm trí cô, nặng nề hơn bất kỳ lời chỉ trích hay cãi vã nào. Anh không nói "không", nhưng sự im lặng của anh còn tàn nhẫn hơn cả một lời từ chối thẳng thừng.

Những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên má Linh, thấm ướt chiếc gối. "Anh ấy... anh ấy không còn yêu mình nữa sao? Hay là mình đã đòi hỏi quá nhiều?" cô tự hỏi, giọng nói nghẹn ngào trong tiếng nấc. Cô đã khao khát một tương lai, khao khát một sự cam kết, khao khát một ngôi nhà. Nhưng dường như những khao khát ấy lại trở thành gánh nặng cho anh, và cho chính mối quan hệ của họ.

Chiếc điện thoại trên bàn sáng lên với một tin nhắn từ Trâm, có lẽ là một lời hỏi thăm về buổi hẹn hò. Nhưng Linh không có tâm trạng để đọc, để trả lời. Cô chỉ muốn chìm vào bóng tối của sự cô đơn, để nỗi đau gặm nhấm. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy mình đang trôi dạt vô định, lạc lõng giữa một biển cả mênh mông, và Khánh, người mà cô từng coi là bến bờ, giờ đây lại đang đẩy cô ra xa hơn bao giờ hết. Có lẽ, đã đến lúc cô phải tự tìm cho mình một chiếc phao cứu sinh, một lối thoát cảm xúc cho riêng mình, để không bị nhấn chìm hoàn toàn trong vực sâu của nỗi thất vọng này.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free