Chúng ta chia tay khi vẫn còn yêu - Chương 109: Khoảng Trống Giữa Những Bức Tranh
Ánh đèn vàng hắt hiu từ chiếc đèn bàn vẫn còn đó, nhuốm một màu u hoài lên căn hộ vốn đã mang nhiều nỗi buồn của Linh. Mùi hoa nhài từ ban công, thứ hương thơm cô từng yêu thích, giờ đây chỉ còn phảng phất như một ký ức xa xăm, hòa lẫn với mùi cà phê nguội lạnh còn sót lại trong chiếc cốc trên bàn. Đêm qua, sau cuộc trò chuyện với Trâm và những dòng suy tư miên man, Linh đã chìm vào giấc ngủ muộn màng, mang theo một cảm giác trống rỗng cùng cực. Sáng nay, cô thức dậy khi ánh nắng đã ngập tràn, nhưng tâm hồn vẫn nặng trĩu.
Tuy nhiên, chiều nay là buổi khai mạc triển lãm nghệ thuật của nhóm bạn cô, một sự kiện mà Linh đã mong chờ từ lâu. Cô đã nhắc Khánh về nó từ nhiều tuần trước, và anh đã hứa sẽ sắp xếp công việc để đi cùng cô. Dù nỗi buồn vẫn còn đó, Linh vẫn cố gắng rũ bỏ nó, hy vọng rằng buổi tối nay sẽ là một điểm sáng, một cơ hội để cô và Khánh tìm lại chút kết nối. Cô bước vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, chọn ra chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, màu sắc Khánh từng nói rất hợp với đôi mắt cô. Dáng người thanh mảnh của Linh càng trở nên mềm mại, thướt tha trong chiếc váy này. Cô ngồi xuống bàn trang điểm, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn vào gương. Linh không trang điểm cầu kỳ, chỉ một lớp nền mỏng, chút son môi nhẹ và kẻ mắt tinh tế, đủ để che đi quầng thâm do những đêm trằn trọc và làm nổi bật vẻ dịu dàng vốn có. Mỗi cử chỉ đều chậm rãi, như thể cô đang cố gắng kéo dài khoảnh khắc chuẩn bị, khoảnh khắc của hy vọng mong manh.
Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa bluetooth vang lên, lấp đầy không gian yên tĩnh của căn hộ. Giai điệu du dương, man mác buồn, nhưng lại không đủ sức xoa dịu những sợi tơ lo lắng đang dần giăng mắc trong lòng Linh. Cô liên tục liếc nhìn chiếc điện thoại đặt trên bàn trang điểm, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần ngả màu cam rực rỡ, báo hiệu thời gian đang trôi đi. Đã gần năm giờ chiều. Triển lãm bắt đầu lúc bảy giờ. Khánh vẫn chưa gọi điện hay nhắn tin.
"Anh ấy sẽ đến mà, chắc chắn rồi," Linh tự nhủ, giọng nói nội tâm yếu ớt, cố gắng trấn an chính mình. Cô nhớ lại lần gần nhất họ đi xem triển lãm cùng nhau, đã là chuyện của gần một năm trước. Khi đó, Khánh tuy bận rộn nhưng vẫn luôn cố gắng dành thời gian cho cô, luôn nắm chặt tay cô giữa đám đông, thỉnh thoảng cúi xuống thì thầm một câu bông đùa khiến cô cười khúc khích. Giờ đây, những ký ức ấy dường như đã thuộc về một kiếp sống khác, một Linh và một Khánh khác.
Cô cầm điện thoại lên, ngập ngừng một lúc rồi gõ tin nhắn cho Khánh. "Anh xong việc chưa? Đừng quên buổi triển lãm hôm nay nhé! Em đang chuẩn bị xong rồi." Linh bấm gửi, rồi lại đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn không rời màn hình, chờ đợi một tiếng "ting" báo tin nhắn đến. Mỗi phút trôi qua, hy vọng trong cô lại vơi đi một chút, nhường chỗ cho sự lo lắng và một nỗi thất vọng quen thuộc đang chực trào. Cô đứng dậy, đi dạo quanh căn hộ, ngắm nhìn những bức tranh nhỏ treo trên tường, những món đồ lưu niệm của những chuyến đi chung. Tất cả đều gợi nhắc về một tình yêu đã từng rất nồng nàn, rất trọn vẹn. Linh đưa tay chạm vào chiếc vòng cổ Khánh tặng nhân dịp sinh nhật, một sợi dây mảnh với mặt đá nhỏ lấp lánh. Nó vẫn còn nằm trên cổ cô, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của anh, dù anh đang ở rất xa. Nụ cười gượng gạo trên môi cô dần tắt hẳn, chỉ còn lại sự ưu tư, trầm mặc. Cô biết, cô không nên quá kỳ vọng, nhưng trái tim cô vẫn cứ ngóng trông, không ngừng. Tiếng chuông điện thoại vang lên, Linh giật mình, vội vàng chạy đến. Nhưng đó chỉ là Trâm, gọi điện hỏi cô đã chuẩn bị xong chưa và có cần cô đến đón không. Linh cố gắng nở một nụ cười qua điện thoại, che giấu đi sự hụt hẫng. "Em xong rồi, Trâm. Để em tự đi cũng được. Chắc Khánh cũng sắp xong việc rồi." Cô nói dối, vừa để trấn an bạn, vừa để trấn an chính mình. Dù cô biết, khả năng Khánh đến giờ này đã rất mong manh.
* * *
Cùng lúc đó, tại văn phòng công ty thiết kế DreamWeaver, không khí căng thẳng bao trùm phòng họp kính. Ánh đèn huỳnh quang sáng trưng chiếu rõ những gương mặt mệt mỏi, căng thẳng của đội ngũ dự án. Tiếng gõ bàn phím dồn dập từ các máy tính xách tay, tiếng điện thoại rung nhẹ, tiếng máy pha cà phê hoạt động hết công suất ở góc phòng, và cả mùi cà phê đặc quánh hòa lẫn với mùi giấy in, mùi vật liệu mới, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và áp lực. Khánh, với dáng người cao ráo nhưng có vẻ hơi gầy đi trông thấy, đang ngồi trước màn hình máy tính, trán nhăn lại, đôi mắt sâu thẳm đầy vẻ mệt mỏi nhưng vẫn tập trung cao độ. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm sau một ngày dài, cà vạt nới lỏng.
Cuộc họp khẩn cấp này đã kéo dài gần ba tiếng đồng hồ, và có vẻ như vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc. Anh Hùng, giám đốc dự án, một người đàn ông cao lớn, phong độ, luôn mặc vest lịch lãm, đang đứng trước tấm bảng trắng, tay cầm bút lông, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng thành viên trong nhóm. Giọng nói trầm, uy lực của anh vang vọng khắp căn phòng, mang theo một áp lực vô hình. "Tôi cần giải pháp, không phải lý do!" Anh Hùng nghiêm giọng, ánh mắt dừng lại ở Khánh. "Khánh, anh chịu trách nhiệm phần này. Báo cáo tiến độ của anh hôm nay không đạt yêu cầu. Chúng ta không còn nhiều thời gian. Đối tác đang mất kiên nhẫn. Tôi cần một phương án khả thi ngay trong đêm nay."
Khánh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Áp lực tài chính và kỳ vọng gia đình như một tảng đá đè nặng lên vai anh, khiến anh không thể thở. Dự án lần này cực kỳ quan trọng, quyết định đến tương lai của anh ở công ty. Anh đã cố gắng hết sức, thức trắng nhiều đêm, nhưng vấn đề phát sinh quá bất ngờ và phức tạp. Anh đưa tay day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi cơn đau đầu.
"Theo tôi, phương án của Khánh có lỗ hổng ở điểm X, nên tham khảo thêm ý kiến của bộ phận kỹ thuật để đảm bảo tính khả thi," Hoàng, một đồng nghiệp khác, luôn chỉnh tề, phong thái tự tin và nụ cười thường trực nhưng ánh mắt lại đầy tính toán, bất ngờ chen vào, giọng nói tự nhiên nhưng đầy ẩn ý cạnh tranh. Hoàng là đối thủ trực tiếp của Khánh trong công việc, luôn tìm cách chứng tỏ bản thân và tranh giành cơ hội. Khánh biết Hoàng đang cố gắng đẩy trách nhiệm về phía mình, và cũng muốn nhân cơ hội này để thể hiện sự sắc sảo của mình trước Anh Hùng.
Khánh siết chặt hàm, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh không có thời gian để đôi co. "Tôi đã xem xét kỹ lưỡng vấn đề đó, Hoàng. Và tôi đang tìm cách khắc phục triệt để. Anh Hùng, tôi sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành trong thời gian sớm nhất." Giọng anh khàn đi vì mệt mỏi. Anh nhìn đồng hồ, đã gần sáu giờ ba mươi phút. Linh! Buổi triển lãm! Một cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng, nhưng anh không thể làm gì khác. Chiếc điện thoại trong túi quần anh rung lên liên tục, nhưng anh không dám nhấc máy. Anh biết đó là Linh. Anh biết cô đang chờ đợi, đang hy vọng. Nhưng giữa cuộc họp căng thẳng như thế này, với ánh mắt dò xét của Anh Hùng và sự cạnh tranh gay gắt của Hoàng, anh không thể lơ là dù chỉ một giây.
Anh Hùng thở dài, ánh mắt nghiêm nghị nhìn Khánh. "Tôi không muốn nghe 'cố gắng hết sức', Khánh. Tôi muốn thấy kết quả. Rõ chưa?"
"Rõ, Anh Hùng," Khánh đáp, giọng dứt khoát. Anh biết, trong kinh doanh, không có chỗ cho cảm xúc, không có chỗ cho sự yếu mềm. Anh phải mạnh mẽ, phải tập trung, phải chứng minh giá trị của mình. Anh lại vùi đầu vào màn hình máy tính, tay gõ phím liên tục, những dòng code, những con số nhảy múa trước mắt anh như một mê cung không lối thoát. Mùi cà phê và giấy tờ, cùng với không khí điều hòa lạnh lẽo, bao trùm lấy anh. Anh cố gắng đẩy hình ảnh Linh ra khỏi tâm trí, cố gắng không nghĩ đến đôi mắt buồn của cô, đến nụ cười hụt hẫng của cô. Anh chỉ có thể tự nhủ, đây là vì tương lai của cả hai. Nhưng liệu Linh có hiểu cho anh không? Hay cô sẽ lại cảm thấy cô đơn, bị bỏ rơi? Câu hỏi đó lẩn quẩn trong đầu anh, khiến anh càng thêm mệt mỏi, kiệt sức.
* * *
Phòng trưng bày nghệ thuật Insight về đêm sáng bừng những ánh đèn dịu nhẹ, hắt lên những bức tường trắng tinh và làm nổi bật từng đường nét của những tác phẩm nghệ thuật hiện đại. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ nhàng vang lên, hòa cùng tiếng bước chân khẽ khàng và những lời thì thầm bình luận của khách tham quan, tạo nên một bầu không khí trang trọng, nghệ thuật và có chút suy tư. Mùi sơn dầu mới, mùi gỗ và mùi không khí điều hòa mát mẻ tràn ngập không gian.
Linh bước vào một mình, dáng người thanh mảnh trong chiếc váy xanh ngọc bích, nhưng ánh mắt to tròn lại ánh lên vẻ lạc lõng. Cô cố gắng tập trung vào những bức tranh trừu tượng đầy màu sắc, những tác phẩm điêu khắc tinh xảo, nhưng tâm trí cô lại không ngừng tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Ánh mắt cô cứ vô thức lướt qua đám đông, hy vọng thấy Khánh xuất hiện ở một góc nào đó, với nụ cười mệt mỏi nhưng ấm áp.
Cô thấy những cặp đôi khác nắm tay nhau, cùng nhau đứng trước một bức tranh, thì thầm trao đổi những nhận định, chia sẻ cảm xúc. Một cặp đôi trẻ đang say sưa chụp ảnh cho nhau, nụ cười rạng rỡ. Một cặp vợ chồng trung niên đang bàn luận sôi nổi về ý nghĩa của một tác phẩm điêu khắc. Cảm giác cô đơn bủa vây Linh, khiến những bức tranh đẹp đẽ kia cũng trở nên nhạt nhòa, vô nghĩa. Cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một bóng hình lạc lõng giữa một thế giới đầy màu sắc và kết nối. Cái lạnh lẽo từ chiếc ghế trống bên cạnh cô, mà cô đã từng hy vọng Khánh sẽ ngồi vào, thấm sâu vào tâm hồn.
"Chắc anh ấy bận thật... Nhưng một tin nhắn cũng không có sao?" Linh tự nhủ, giọng nói nội tâm yếu ớt, đầy tổn thương. Cô rút điện thoại ra từ chiếc túi xách nhỏ, màn hình vẫn tối đen, không một thông báo tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ nào từ Khánh. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô nhớ lại lời Trâm đã cảnh báo hôm qua, từng chữ từng chữ như đâm sâu vào tâm trí: "Đừng để công việc bào mòn tình yêu của mình, Linh à." Liệu có phải tình yêu của cô và Khánh đang bị bào mòn thật rồi không? Hay nó đã tan biến từ lúc nào mà cô không hay biết?
Linh đưa tay chạm vào chiếc vòng cổ Khánh tặng, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt đá. Cô đã từng tin rằng chiếc vòng này sẽ luôn mang hơi ấm của anh bên mình, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một vật vô tri, một kỷ vật của những ngày tháng đã qua. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu nỗi buồn. Cô ước gì mình có thể mạnh mẽ như những người phụ nữ khác, những người có thể tự mình tận hưởng mọi thứ mà không cần đến sự hiện diện của ai đó. Nhưng cô không phải là người như v��y. Cô khao khát sự sẻ chia, khao khát được lắng nghe, khao khát được cảm nhận sự hiện diện thực sự của người mình yêu.
Cô đi chậm rãi giữa các tác phẩm, ánh mắt lướt qua những đường nét, những mảng màu, nhưng tâm trí cô lại đang ở một nơi rất xa, nơi có một người đàn ông đang vùi đầu vào công việc, và có lẽ đã quên mất sự tồn tại của cô trong buổi tối đặc biệt này. Cô dừng lại trước một bức tranh trừu tượng, những mảng màu tối đan xen với những vệt sáng nhỏ nhoi, như thể nó đang phản chiếu chính tâm trạng của cô lúc này – một sự hỗn độn của nỗi buồn và hy vọng mong manh. Cô cảm thấy một sự trống rỗng cùng cực, một nỗi cô đơn bủa vây lấy cô. Cô không còn cảm nhận được sự ấm áp, sự bình yên mà nghệ thuật thường mang lại. Cô chỉ cảm thấy lạnh lẽo, lạc lõng.
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, đau đớn và ám ảnh: "Liệu có phải mình cũng đang dần trở nên mờ nhạt trong cuộc sống của anh ấy không?" Cô nhớ đến những lời hứa hẹn về một tương lai chung, một mái nhà, những đứa trẻ. Cô nhớ đến chiếc nhẫn đính hôn, thứ mà Khánh đã úp mở sẽ dành tặng cô vào một dịp đặc biệt, nhưng dịp đặc biệt đó cứ mãi xa vời, và chiếc nhẫn vẫn chưa bao giờ xuất hiện. Cô khẽ nhìn xuống ngón áp út của mình, nơi lẽ ra đã có một chiếc nhẫn lấp lánh, một biểu tượng của tình yêu và sự gắn kết. Nhưng ở đó chỉ có sự trống rỗng, lạnh lẽo, giống như chính trái tim cô lúc này.
Linh cảm thấy mình đang bị giằng xé giữa việc hiểu cho Khánh và nỗi tổn thương của chính mình. Cô biết anh đang vất vả, cô biết anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng liệu sự cố gắng đó có đáng để đánh đổi bằng sự cô độc và xa cách này không? Cô không cần cuộc sống xa hoa, cô chỉ cần anh ở đây, ở bên cạnh cô, lắng nghe cô, thấu hiểu cô. Dù chỉ là một tin nhắn, một cuộc gọi ngắn ngủi, một lời xin lỗi chân thành, cũng đủ để xoa dịu trái tim cô. Nhưng anh đã không làm vậy. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào. Cô cảm thấy mình đang dần mất đi sự kết nối với anh, mất đi người đàn ông mà cô đã từng yêu thương hơn cả bản thân mình.
* * *
Khi Linh trở về căn hộ, kim đồng hồ đã chỉ gần mười một giờ đêm. Ánh trăng mờ ảo đã lẩn khuất sau những tầng mây, và thành phố chìm trong một sự tĩnh lặng hiếm hoi. Mùi hoa nhài từ ban công đã nhạt dần, chỉ còn lại chút hương thơm nến đã cháy hết từ lâu trong phòng khách. Căn hộ vắng lặng, chỉ có tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng xe cộ thưa thớt vọng lên từ xa. Linh đặt chiếc túi xách xuống sàn, từ từ cởi giày, rồi ngồi phịch xuống sofa, tay vẫn còn cầm tấm vé vào cửa triển lãm. Nó là bằng chứng vật chất duy nhất cho một buổi tối cô độc, một nỗi thất vọng kéo dài.
Cô ngồi thẫn thờ trong bóng tối, chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo từ phòng khách hắt ra, tạo nên những cái bóng đổ dài trên tường. Nỗi cô đơn và sự tủi thân bủa vây lấy cô, nặng nề hơn bao giờ hết. Cô không khóc, nước mắt đã cạn từ lâu, chỉ còn lại một sự tê dại trong tâm hồn. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu. "Mình có đang đòi hỏi quá nhiều không?" Câu hỏi đó lại vang lên, yếu ớt và đầy nghi ngờ. Nhưng rồi cô lại tự hỏi, một người yêu có cần sự hiện diện của người mình yêu, có cần được chia sẻ những khoảnh khắc quan trọng, có cần một lời hỏi han, dù chỉ là một tin nhắn ngắn ngủi, có phải là đòi hỏi quá nhiều không?
Gần một giờ sáng, tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên, phá vỡ sự im ắng chết chóc. Khánh bước vào, dáng người anh mệt mỏi rã rời, áo sơ mi nhàu nát, cà vạt tuột hẳn, khuôn mặt góc cạnh giờ đây chỉ còn là một mảng biểu cảm trống rỗng vì kiệt sức. Đôi mắt sâu của anh đỏ ngầu, không còn chút sức sống nào. Anh không nhìn thấy Linh đang ngồi trên sofa trong bóng tối. Anh quăng cặp xuống ghế một cách vô thức, cởi áo khoác rồi đi thẳng vào phòng ngủ, bước chân nặng nề.
"Anh xin lỗi... có chút việc đột xuất... Anh Hùng..." Anh khẽ lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, đứt quãng, như một lời xin lỗi đã được chuẩn bị sẵn, nhưng lại quá muộn màng và hời hợt. Anh không đợi Linh đáp lời, thậm chí không nhận ra Linh đang ở đó. Anh chỉ kịp đổ gục xuống giường, chìm vào giấc ngủ ngay lập tức, như thể cơ thể anh đã chạm đến giới hạn cuối cùng.
Linh vẫn ngồi im trên sofa, nhìn theo bóng anh. Cô thấy sự kiệt quệ của anh, thấy nỗi vất vả mà anh đang gánh chịu. Lý trí cô mách bảo cô phải hiểu cho anh, phải thông cảm cho anh. Nhưng trái tim cô thì quặn thắt lại, đau đớn. Nỗi tổn thương trong lòng cô không thể nào xoa dịu được, dù cô có cố gắng đến mấy. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng dậy, bước vào phòng ngủ.
Căn phòng tối om, chỉ có tiếng thở đều đều của Khánh. Linh nằm xuống bên cạnh anh, quay lưng lại, cố gắng kìm nén tiếng khóc đang chực trào nơi cổ họng. Nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên gò má, thấm ướt gối. Trong đầu cô, câu hỏi đau đớn nhất vang vọng không ngừng: "Anh có còn yêu em không, hay em chỉ còn là gánh nặng?" Cô sợ hãi câu trả lời, sợ hãi cái sự thật rằng tình yêu của họ đã bị những guồng quay cuộc sống bào mòn đến mức không thể cứu vãn. Cô sợ hãi cái viễn cảnh mà Trâm đã cảnh báo, về một tình yêu không hết nhưng vẫn phải buông tay. Cô cảm thấy mình đang đứng trên một vực thẳm, và mỗi ngày trôi qua, khoảng cách giữa cô và Khánh lại càng lớn hơn, như một hố sâu không đáy. Sự im lặng giữa họ, ngay cả khi nằm cạnh nhau, giờ đây trở nên đáng sợ hơn bất kỳ cuộc cãi vã nào. Linh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong bóng tối, nhưng chỉ có nỗi đau và sự tuyệt vọng bao trùm lấy cô, dự báo cho những cuộc đối thoại khó khăn hơn, những quyết định đau đớn hơn đang chờ đợi phía trước.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.