Chủ Thần Quật Khởi - Chương 511: Thần Ma Hậu Duệ
Đinh đương! Đinh đương!
Trên đường lớn, một chiếc xe ngựa càng lúc càng tiến đến gần, dần hiện rõ toàn bộ.
Chiếc xe ngựa ấy toàn thân được làm từ gỗ trầm hương, trang sức vô cùng hoa lệ, ở bốn góc còn treo lủng lẳng mấy xâu lục lạc vàng. Mỗi khi rung nhẹ, chúng lại phát ra tiếng kêu lanh lảnh đến chói tai.
Tên đầu mục mã phỉ nuốt khan một tiếng, hắn dám lấy đôi tai mình ra mà đảm bảo, bốn chiếc lục lạc kia chắc chắn đều được đúc từ vàng ròng.
Không chỉ xe ngựa, ngay cả hai con tuấn mã kéo xe cũng đều là lương câu nghìn dặm có một. Nếu tùy tiện thả vào trong quận thành này, chúng cũng có thể bán được với giá hơn trăm lượng bạc!
Thậm chí ngay cả người đánh xe cũng không phải gã chăn ngựa thô kệch, mà là một thiếu nữ tuổi xuân, ăn vận váy lụa màu xanh nhạt, mi mắt như tranh vẽ!
Không chỉ bọn mã phỉ, ngay cả tất cả mọi người trong đội buôn cũng đều ngây người nhìn.
Phải là nhân vật như thế nào mới có thể xa hoa đến mức này?
Ùng ục!
Tên đầu mục mã phỉ run rẩy cả người, không phải vì nhìn thấy con mồi béo bở mà kích động, mà thuần túy là vì sợ hãi!
Chuyện ra khác thường tất có Yêu!
Kinh nghiệm làm mã phỉ nhiều năm mách bảo hắn, kẻ phô trương như thế, nhìn thấy mã phỉ chặn đường mà còn một mực tiến tới, nếu không phải là kẻ đầu óc ngu muội không biết sống chết, thì chắc chắn là cao nhân có tuyệt kỹ hộ thân!
Mà hạng người thứ nhất e rằng đã chẳng còn đi được đến đây, xương cốt đã phải vùi thây nơi hoang dã làm mồi cho chó hoang rồi!
"Nhanh... Nhanh..."
Trong nháy mắt, dù trước kia hắn giết người không chớp mắt, giờ hàm răng cũng run lên cầm cập.
"Nhanh! Bắt lấy nha đầu đó!"
"Nhanh, mau ra tay!"
Chỉ là rất rõ ràng là, đám thủ hạ kia đã hiểu lầm ý của hắn. Đồng thời, tính kỷ luật của mã phỉ...
Nhìn thấy tiền tài sắc đẹp bày ra trước mắt, bên mình lại có đến trăm người, thử hỏi có mấy kẻ chịu nhịn được? Cũng không phải tên mã phỉ nào cũng có được khả năng phán đoán như đầu mục của chúng, thế là lúc này liền có mấy chục kỵ mã lao ra.
"Dừng... dừng lại cho ta!"
Tên đầu mục mã phỉ ngỡ ngàng nhìn mười mấy kỵ mã vừa lao ra, phát ra tiếng gào thét kinh thiên động địa.
Đáng tiếc, tất cả đã không kịp.
"Công tử, có mã phỉ cướp đường!"
Cô thị nữ xinh đẹp kia cung kính nói với người bên trong buồng xe.
"Ồ?"
Từ trong toa xe truyền ra một tiếng nói vô cùng trẻ tuổi, nhưng không hề có chút sợ hãi hay phẫn nộ nào, ngược lại còn mang theo một tia... vui mừng?
"Giết!"
"Giết nam, nữ nhân lưu lại!"
Nhưng vào lúc này, những tên mã phỉ lao ra trước nhất đã đi tới trước mặt xe ngựa, nhìn thấy những tấm lụa là cùng chuông vàng kia, càng khiến cho ánh mắt chúng tràn ngập sự tham lam.
Hưu hưu!
Đột nhiên, một vệt sáng trắng từ trong buồng xe bay ra, bỗng nhiên xoẹt qua một vòng.
Sắc mặt mấy tên mã phỉ đi đầu chợt cứng đờ, toàn bộ thân thể chúng bỗng nhiên tan rã ngay giữa lúc xông lên, bị chia năm xẻ bảy.
"Lão Mộc tượng? !"
"Độc Nhãn?"
Đám mã phỉ khác kinh hãi gần chết nhìn cảnh tượng này, những kẻ có đầu óc lanh lợi đã bắt đầu ghìm cương chuyển đầu ngựa, nhưng càng nhiều hơn lại là những kẻ máu nóng xông lên não, chuẩn bị xông lên báo thù cho huynh đệ.
Xì xì!
Những tiếng xì xì rất nhỏ không ngừng vang lên. Lúc này, đám mã phỉ khác mới nhìn rõ ràng, từ trong buồng xe bay ra, rõ ràng là từng dải nước trong suốt, dưới ánh mặt trời óng ánh long lanh, lập lòe quang mang.
Chỉ là những dòng nước vốn cực kỳ nhu thuận, lúc này lại tựa như hóa thành xích sắt đoạt mệnh của Diêm Vương, sắc bén vô cùng. Dù là thiết giáp, thậm chí cả thân ngựa, cũng không ngăn cản nổi những đường bạch tuyến sắc bén cắt chém.
Cách đó vài trăm mét, bất luận là tên đầu mục mã phỉ hay những người trong đội buôn, đều ngây người nhìn cảnh tượng này.
Mười mấy đạo dòng nước cực kỳ linh hoạt, tựa như Tử Thần, tiến hành cuộc thu hoạch và chém giết vô tình!
Chỉ trong khoảnh khắc, mấy chục kỵ mã vừa lao ra đã thành thi thể nằm la liệt trên đất, tay chân cụt bay tứ tung, khiến cho khu vực xung quanh đã biến thành một chốn Tu La.
"Thực sự là buồn ngủ đến rồi đưa gối..."
Tiếng nói ma quỷ kia lại vang lên. Trong chốn Tu La, những dòng máu rải rác khắp nơi chợt phun trào, kỳ lạ thay, chúng trôi nổi lên, hóa thành những giọt máu khắp trời, rồi dung hợp thành mấy con Huyết Long màu đỏ thẫm, ngay lập tức cô đọng lại rồi bay vào trong toa xe.
"Quỷ! Quỷ a!"
Tình cảnh này thật sự dọa người đến cực độ, không chỉ bọn mã phỉ, ngay cả đám võ giả trong đội buôn cũng sợ đến tè ra quần, lập tức tan tác như chim muông.
"Nhanh! Chạy mau!"
Tên đại hán làm đầu mục mã phỉ này, tự nhiên có kiến thức rộng rãi hơn những người khác, hắn biết trên xe ngựa không phải Yêu Ma gì cả, mà là một võ giả có thủ đoạn lợi hại đến cực điểm.
Nhưng càng hiểu rõ điều đó, hắn lại càng liều mạng quất vật cưỡi dưới thân, chẳng hề tiếc rẻ con Thiên Lý lương câu đã tốn một số tiền lớn để mua về này.
"Chân khí thoát thể, triển lộ dị tượng... Thế này ít nhất cũng là võ giả Địa Nguyên cảnh cường đại rồi!"
"Đám gia hỏa chỉ có nước tiểu ngựa trong đầu đó, dám đi trêu chọc Diêm Vương gia kia, quả đúng là kẻ điếc không sợ súng! Điều quan trọng nhất là, còn liên lụy đến mình!"
Điều khiến hắn hơi yên tâm là, cao thủ trong xe ngựa kia sau khi giết sạch đám mã phỉ khiêu khích vẫn chưa thừa thắng truy kích, mà lại tiếp tục lên đường.
Đinh đương! Đinh đương!
Tiếng chuông lanh lảnh vẫn vang lên như trước, nhưng những người còn lại của Lạc Phong thương hành lại như thể vừa nhìn thấy Diêm Vương, vội vàng dạt sang hai bên đường, với ánh mắt vô cùng kính sợ nhìn chiếc xe ngựa đi qua.
"Đáng sợ..."
Mọi người nằm phục trên đất, nửa ngày trời cũng không dám thở mạnh. Mãi cho đến khi chiếc xe ngựa khuất hẳn bóng dáng, tên quản sự kia mới đứng dậy, lau đi mồ hôi lạnh trên mặt: "Một võ giả ra tay tàn nhẫn đến mức này, không biết là lão ma đầu Địa Nguyên cảnh ẩn dật bao nhiêu năm rồi. Lần này chúng ta tránh được một kiếp, thật sự may mắn..."
Những người khác yên tĩnh không nói, nhìn về cái chốn Tu La vừa rồi.
Chỉ thấy nơi đó cỏ cây xanh biếc, không một vệt máu nào được để lại, ngược lại càng khiến người ta kinh sợ.
Cảnh tượng lúc này, cùng với chiếc xe ngựa và những chiếc lục lạc kia, tất cả sẽ trở thành ác mộng mãi mãi ám ảnh cuộc đời bọn họ.
...
"Vốn đang định tìm chút vật thí nghiệm, mà đám mã phỉ này đã tự động đưa tới cửa, thật sự may mắn..."
Lúc này, bên trong xe ngựa, Ngô Minh, người mà tên quản sự kia gọi là "lão ma đầu", lại đang đánh giá khối máu đông đặc trên tay mình, trên mặt mang theo vẻ hài lòng.
"Còn có Huyền Thủy Chân Pháp, dùng dao mổ trâu để cắt tiết gà, mà uy lực cũng phi phàm thật!"
Hắn sau khi đọc hết tàng thư của Tam Dương tông, liền nảy sinh ý niệm muốn lên đường. Vì đã đáp ứng tiện thể báo thù cho Lâm Tâm Lan, hắn tự nhiên một đường hướng về quận Thương Ngô mà đi tới.
Đinh Tiêu tìm mọi cách níu kéo cũng không giữ lại được, cuối cùng đành tự mình đưa ra ngoài thành ba mươi dặm, rồi dâng tặng bộ xe ngựa này. Đương nhiên, còn có ý định kiên quyết nhét bảy, tám đệ tử tâm phúc làm người đánh xe, bất quá Ngô Minh đã khéo léo từ chối.
Dọc đường đi đến đây, hắn cuối cùng cũng coi như cảm nhận được cảm giác loạn thế của thế giới Thần Võ, có thể nói là dân chúng lầm than, giặc cướp hoành hành khắp nơi.
Bất quá đều là những phiền toái nhỏ, Lâm Tâm Lan có thể tự mình giải quyết. Còn những kẻ hôm nay gặp phải, ngược lại là một nhóm lớn nhất, lại còn giúp Ngô Minh có thể phát huy thực lực của Huyền Thủy Chân Pháp.
Công pháp này tu luyện ra nội lực có thể cương có thể nhu, chỉ cần khẽ biến hóa, liền dễ như trở bàn tay cướp đi tính mạng mấy chục tên mã phỉ. Một võ giả Địa Nguyên cảnh bình thường đều rất khó làm được điều này.
"Võ giả sau khi đạt đến Địa Nguyên cảnh, liền có thể phát huy các loại dị năng... Phát triển đến cuối cùng, chính là ảnh hưởng đến thiên tượng một vùng... Mà Huyền Thủy Chân Pháp của ta là Vạn thủy chi nguyên, sau khi đạt đến Địa Nguyên cảnh liền có năng lực Khống Thủy..."
Trên thực tế, nếu võ công của Ngô Minh tiến thêm một bậc nữa, đạt đến cấp bậc Thiên Tượng, vừa nãy chỉ cần vẫy tay một cái liền có thể khiến máu tươi của tất cả sinh linh trong phạm vi mấy chục dặm vọt ra khỏi thân thể.
Chỉ là đến lúc đó chỉ sợ hắn cũng thật sự sẽ ngồi vững thân phận Đại ma đầu, một cái danh xưng kiểu Huyết Hải Lão Tổ là không thể thiếu được.
Đương nhiên, trước đây hắn thu thập tinh huyết mã phỉ cũng không phải vì có ham mê đặc thù gì, mà chỉ đơn thuần vì nghiên cứu.
"Quả nhiên..."
Ngô Minh khẽ nhắm hai mắt, nguyên thần cấp bậc Thiên Tiên lập tức xâm nhập vào trong khối máu. Sau khi loại bỏ gần chín mươi chín phần trăm tạp chất, hắn liền cảm ứng được một luồng khí tức hùng hồn mênh mông.
Luồng khí tức này mang theo mùi vị man hoang, nhưng lại quá hỗn tạp, rất khó để lợi dụng.
"Mọi Nhân tộc trong thế giới Thần Võ... trong cơ thể đều có huyết thống Thần Ma hỗn tạp, có lẽ đến từ Hung thú, Hoang thú thời đại Man Hoang, hay có thể được gọi là 'Thần Ma hậu duệ'!"
Đây là hiện tượng độc đáo của thế giới này.
Ít nhất, ở Đại Chu thế giới, thậm chí các thế giới Tiên đạo khác, Ngô Minh đều chưa từng nhìn thấy Thần Ma hậu duệ trên quy mô lớn.
"Vì lẽ đó... võ giả của thế giới này, sau khi đạt đến cấp sáu, đều là đi theo con đường khai quật tiềm lực huyết mạch, thoát thai hoán cốt, thành tựu Thần Ma chi khu sao?"
Tuy rằng mỗi người trong thế giới Thần Võ đều mang huyết thống Thần Ma hỗn tạp trong cơ thể, nhưng quả thật quá hỗn tạp, rất khó sử dụng.
Chỉ khi tự thân đạt đến cấp Thiên Tượng, mới có thể khai phá sơ bộ, đồng thời thuần hóa. Sau khi tích lũy đến một cảnh giới nhất định, thì sẽ tiến vào kỳ Niết Bàn, triệt để thoát thai hoán cốt, giác tỉnh huyết thống Thần Ma thích hợp nhất với bản thân, dùng lực lượng Thế giới rèn đúc Thần Ma chi khu, tiến vào cấp bậc Thần Ma!
"Võ giả của các thế giới khác... cũng không có được điều kiện được trời cao chiếu cố như thế này... Phải thay đổi..."
Ngô Minh khẽ lắc đầu, tiện tay đem khối máu ném ra ngoài cửa sổ.
"Công tử?"
Từ phía trước xe ngựa, truyền đến tiếng kinh ngạc thốt lên của Lâm Tâm Lan.
"Không có chuyện gì... 'Cửu Xuyên Bát Sơn Hành Mạch Pháp' của ngươi, tu luyện đến đâu rồi?"
"Nhận được công tử chỉ điểm, thiếp đã vừa tìm thấy phương hướng rồi!"
Tiếng nói Lâm Tâm Lan truyền đến, mang theo lòng biết ơn chân thành.
"Rất tốt... Ngươi lúc này hãy vận hành công pháp!" Ngô Minh lặng lẽ suy tư vài ý nghĩ, bỗng nhiên nói.
"Hiện tại?"
Lâm Tâm Lan vẫn đang nắm chặt dây cương, có chút mịt mờ không biết phải làm sao.
"Tâm phân nhị dụng, mặc kệ ngoại giới trời long đất lở, tâm linh của mình cũng không hề bị lay động! Nếu ngươi muốn luyện thành nội công cao thâm, thì đây là điều kiện tất yếu!"
Tiếng nói của Ngô Minh chậm rãi truyền đến, lại mang theo ý an ủi: "Mặt khác... ngươi cứ việc yên tâm thử nghiệm, ta sẽ ở đây quan sát ngươi!"
Xoẹt!
Tiếng nói vừa dứt, một dòng nước liền từ trong buồng xe hung hăng trào ra, trôi nổi quanh Lâm Tâm Lan, thậm chí hóa thành từng tia từng sợi, chui vào các khiếu huyệt của nàng.
Nếu Đinh Tiêu thấy cảnh này, chắc hẳn cằm cũng phải rớt xuống đất.
Dù hắn cũng có thể phát ra Hỏa Diễm đao khí, nhưng làm sao có thể dễ sai khiến như Ngô Minh lúc này, có thể cương có thể nhu, có thể giết người, cũng tương tự có thể cứu người.
Đây chính là lực thao túng nguyên thần khác biệt.
Không nghi ngờ chút nào, ở phương diện này, dù cho võ giả cấp Thiên Tượng, cũng không hơn gì Ngô Minh.
"Tuân... Tuân mệnh!"
Lâm Tâm Lan mang theo vẻ cảm kích, nghiêm chỉnh vâng lời, bắt đầu vận hành công pháp.
Chỉ là những dòng nước xung quanh, tựa như có mắt, khiến nàng có cảm giác toàn thân đều bị nhìn thấu, không khỏi hai gò má lại ửng hồng.
"Hãy bình tĩnh! Không nên suy nghĩ bậy bạ!"
Tiếng nói của Ngô Minh lần thứ hai truyền đến, quả nhiên thật giống như ngay cả chút tâm tình nhỏ bé ấy cũng đều nhận ra được.
"Vâng!"
Lâm Tâm Lan cố gắng tập trung tinh thần, vừa điều khiển xe ngựa vừa vận chuyển công pháp.
Nàng cho rằng đây là Ngô Minh có ý chỉ điểm võ công cho mình, cũng không biết Ngô Minh cũng là dựa vào thân thể nàng, dòm ngó được thêm nhiều huyền bí của thế giới Thần Võ.
"Quả nhiên... Bất luận nam nữ, nơi sâu xa trong các khiếu huyệt, đều tiềm tàng huyết mạch Thần Ma Man Hoang thời Thượng cổ... Đối với bọn họ mà nói, trong khi tu luyện công pháp, cũng là đang đào tạo tinh huyết trong khiếu huyệt..." Bạn có thể tìm đọc toàn bộ bản dịch này tại truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn đang chờ đón.