Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta - Chương 4: Chapter 4:

Khu Vườn Vĩnh Hằng là một kiệt tác nghệ thuật được nhào nặn dưới bàn tay tài hoa của Florentino Parez, một trong những kiến trúc sư nổi tiếng nhất của Eutharia. Nó nằm ở phía đông của lâu đài, kéo dài từ dãy hành lang chính ra đến tận bức tường thành bên ngoài.

Ánh nắng trưa mùa hè hôm nay không phải là thứ ánh sáng dịu mắt thường thấy ở Aquatania, mà là một tấm lụa vàng rực rỡ, chói chang, tràn ngập cả khu vườn. Nó biến mọi thứ thành một bức tranh sống động với những đường nét sắc sảo và màu sắc cường điệu.

Những lối đi bằng đá cẩm thạch trắng chia khu vườn thành những ô vuông, hình chữ nhật và hình tròn hoàn hảo. Trong mỗi ô ấy là những bồn hoa được chăm sóc tỉ mỉ, tạo thành những họa tiết rực rỡ. Với sắc đỏ thẫm của hồng nhung, màu tím biếc của oải hương và màu trắng tinh khiết của cúc đại đóa. Chúng được sắp xếp thành các dải màu sắc nối tiếp nhau, như một bức tranh khảm của một nghệ nhân bậc thầy.

Hai bên lối đi là những hàng cây hoàng dương và bách xù được cắt tỉa thành những hình khối sắc nét những khối lập phương, những hình cầu, và đan xen là những con kỳ lân, rồng được tạo hình công phu, thể hiện sự kiểm soát tuyệt đối của con người lên thiên nhiên. Dưới ánh nắng trưa, chúng in những bóng đen gọn gàng, sắc cạnh xuống mặt đá.

Giữa khung cảnh ấy, những quý tộc và thương nhân Aquatania thong thả dạo bước. Các quý bà trong những chiếc váy thùng thình bằng lụa và sa tanh, những chiếc mũ rộng vành được trang trí cầu kỳ. Các quý ông trong bộ trang phục linen sáng màu, tay cầm gậy, tiếng nói chuyện râm ran, tiếng cười khe khẽ hòa vào tiếng nước róc rách từ các đài phun nước. Họ là những bóng ma của một thời đại xa hoa đã qua, cố gắng duy trì vẻ điềm tĩnh trong lòng đất nước bị chiếm đóng.

Luther và Mia sánh bước bên nhau, tay trong tay, họ vừa đi vừa trò chuyện.

"Vậy, công việc cụ thể mà ngài Thống chế giao cho anh là gì vậy, Đại úy Ashcroft?" Mia hỏi. Giọng cô nhẹ nhàng, vô tư.

Luther nhìn cô, nhếch mép.

"Cô có thể gọi tôi là Luther. Và nếu tôi nói cho cô biết nhiệm vụ của tôi là gì..."

Anh cúi xuống gần hơn, hạ giọng thì thầm. "Rất có thể ngày mai hai chúng ta sẽ thức dậy trong cùng một xà lim đấy. Ấm cúng, nhưng không phải kiểu hẹn hò lý tưởng của tôi."

Mia bật cười. Một tiếng cười ngắn, giòn giã và đầy sự tự tin.

"Bí mật quốc gia sao? Tôi hiểu mà," cô nghiêng đầu, ánh mắt tinh nghịch. "Thực ra tôi chỉ đùa với anh chút thôi. Nếu anh thực sự trả lời câu hỏi đó, tôi sẽ phải viết báo cáo vi phạm an ninh gửi lên Ngài Thống chế đấy."

Luther khựng lại một tích tắc. Chân anh giẫm lên tán lá khô dưới đất . Thú vị, cô gái đánh rơi bút vì bối rối ban nãy đã biến mất. Trước mặt anh giờ là một thư ký được đào tạo bài bản của Đế chế.

"Một con người đơn giản sẽ không thể ngồi ở bàn làm việc trước cửa phòng Helmgard được." Luther tự nhủ. Anh đã đánh giá thấp con mồi này

"Chà," Luther chép miệng, quyết định thử cô ta một chút. "Mia này, cô thực sự khiến tôi nhớ đến nữ diễn viên Eva Brunny trong bộ phim 'Bí mật của cô thư ký' đấy."

"Vậy ư?" Mia nhướn mày, sự ngây thơ trở lại trên gương mặt. "Tôi chưa xem bộ phim đó. Nội dung của nó là gì vậy?"

"Một tác phẩm kinh điển," Luther giải thích, mắt vẫn không rời khỏi biểu cảm của cô ta. "Kể về một điệp viên người Albion dưới vỏ bọc thư kí cho một vị đại tướng của quân đội Valtreich trong thời kỳ chiến tranh Liên lục địa lần thứ nhất. Cô ta vừa là một điệp viên đánh cắp, sao chép các tài liệu mật, vừa là người tình nóng bỏng của vị tướng đấy. Cô đã phải đấu tranh rất nhiều giữa tình cảm cá nhân và nghĩa vụ với tổ quốc."

Anh ngừng lại một chút để quan sát.

"Rất hấp dẫn. Diễn xuất nội tâm tuyệt vời. Nó thậm chí đã giành được ba giải 'Golden star' nữa đấy."

Mia gật gù, vẻ mặt suy tư. "Golden star... Vậy là nó được sản xuất ở Los Vagos, thuộc Helios à?"

"Chính xác," Luther đáp. "Chỉ có người Helios mới thích làm phim về những cô nàng điệp viên xinh đẹp. Tôi nghĩ ở Eutharia thiếu đi những đạo diễn, biên kịch tài năng cho đề tài này."

Đột nhiên, Mia dừng bước. Cô quay sang, khoanh tay trước ngực, nhìn thẳng vào mắt anh. Nụ cười xã giao biến mất.

"Anh đang nghi ngờ tôi sao, Đại úy Luther Ashcroft?"

"Không hề," Luther lắc đầu. " Tôi chỉ đang cố tỏ ra thân thiện với một quý cô xinh đẹp thôi. Tôi nghĩ bàn luận về phim ảnh là một chủ đề hấp dẫn với nữ giới chứ?"

Mia đánh nhẹ vào bắp tay anh. Một cú đánh không đau, nhưng mang tính cảnh cáo.

"Không hấp dẫn chút nào nếu như nó được dùng làm mồi nhử trong một cuộc thẩm vấn, Luther à," cô nói, giọng đanh lại. "Tôi cũng là người Valtreich giống như anh. Sinh ra và lớn lên dưới bóng cờ Sói Thần. Hồ sơ của tôi nằm ngay ngăn thứ hai trong tủ tài liệu của bộ phận nhân sự, nếu anh muốn điều tra kỹ hơn."

Cô nháy mắt, sự căng thẳng tan biến nhanh như khi nó xuất hiện.

"Đừng dùng mấy trò tâm lý đó với đồng hương, Đại úy. Nó khiến anh trông như mấy lão già khó tính hay dò xét mọi thứ đấy."

Cô ấy không hề nói đến ngài thống chế, đúng không nhỉ?

Luther bật cười thành tiếng. Tiếng cười hoà vào tiếng nước đang chảy gần đấy. Lần này là tiếng cười thật lòng. Anh thích cô gái này. Đã lâu lắm rồi anh mới cảm thấy hứng thú trong việc trò chuyện với một người phụ nữ mà không cần phải nghĩ đến việc chỉ muốn kết thúc sớm mọi thứ vì nhàm chán.

"Thôi được rồi, tôi đầu hàng. Là lỗi của tôi." Luther giơ hai tay lên cao. " Chúng ta có thể quay lại và tán tỉnh nhau một cách bình thường như trước được không, thưa quý cô Mia Sterling?" Anh chìa cánh tay ra.

Rốt cuộc, tranh cãi với phụ nữ chả đem lại kết quả tốt đẹp nào hết, trừ khi bạn đang đứng trước một toà án.

Mia cười khúc khích, cô khoác lấy tay anh, siết nhẹ.

"Được, tôi tạm thời tha thứ cho anh."

Họ tiếp tục rảo bước. Tiếng sỏi lạo xạo dưới chân tạo thành một nhịp điệu đều đặn. Xung quanh họ, Khu Vườn Vĩnh Hằng đang phô diễn sức sống mãnh liệt của mùa xuân. Những bụi hồng nhung nở bung cánh, tỏa hương nồng nàn đến mức gần như ngột ngạt. Và những con ong mật đang vo ve lười biếng quanh các khóm hoa oải hương.

Mia ngước nhìn lên tán cây sồi cổ thụ phía xa, nơi những chiếc lá đang rung rinh trong gió, rồi thì thầm:

"Và thực ra... tôi cũng biết về Eva Brunny. Tôi là một fan hâm mộ cuồng nhiệt của cô ấy đấy. Chúng tôi thậm chí có cùng quê quán với nhau. Thành phố Osteratch."

"Osterath?" Luther nhướn mày. "Thành phố của thép và sương mù."

Một cơn gió nhẹ thổi qua họ, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi hoa cỏ, thổi tung mái tóc của Mia.

"Đúng vậy," Mia đáp. "Nhưng mẹ tôi đã kể cho tôi nghe khi tôi còn bé. Rằng trước khi nó trở thành một vành đai công nghiệp, thành phố đã từng chỉ là một khu rừng già rộng lớn bao bọc lấy những nông trại và vài hầm mỏ."

Cô siết nhẹ cánh tay anh.

"Mẹ kể rằng nông dân, thợ thủ công và địa chủ từng chung sống cùng nhau trong hòa bình... Vào những đêm mùa đông, họ thường tụ tập xung quanh những đống lửa trại, kể cho nhau nghe những câu chuyện ma quái về những sinh vật đang sống trong khu rừng già, về những tiếng thì thầm bí ẩn, và tại sao không nên bước vào trong đó khi mặt trời đã lặn.

"Mẹ cô có nói rằng đã gặp gỡ một vị tiên nào ở trong rừng không vậy, trước khi bà ấy lấy cha cô?" Luther hỏi, một chút bông đùa nhẹ nhàng.

Mia lườm anh, môi cô cong lên. "Mẹ tôi chỉ yêu và cưới cha tôi thôi, bà ấy là một người phụ nữ cổ điển. Rồi họ có một đứa con trai đầu lòng, anh trai tôi. Anh ấy là một người tốt, một đứa con ngoan, luôn biết vâng lời. Chúng tôi đã rất hạnh phúc với cuộc sống đơn giản khi đấy, dẫu chẳng giàu có gì."

Giọng nói của cô chợt trầm xuống, phảng phất nỗi buồn.

"Sau đó thì anh biết đấy, bánh xe lịch sử bắt đầu quay nhanh hơn. Những khu rừng bị đốn trụi, nhường chỗ cho những ống khói đen. Nông dân trở thành công nhân, ruộng đồng biến thành những dãy nhà xưởng. Cuộc sống của gia đình tôi cũng tiến triển tốt hơn nhờ đồng lương công nhân của cha. Nhưng sau khi tôi ra đời không lâu thì..."

Cô ngừng lại, khẽ ho khan để che giấu sự nghẹn ngào.

"Cuộc chiến tranh Liên lục địa lần thứ nhất," Luther tiếp nối, hoàn thành nốt câu nói dang dở.

"Đúng, đúng, cái cuộc chiến đáng nguyền rủa đấy," Mia gật đầu, môi cô run lên. "Cha tôi nhận được một bức thư triệu tập từ chính phủ. Một tờ giấy mỏng manh. Ông ấy đã phải lên đường ra trận, rời xa gia đình của mình, rời xa đứa con gái chưa đầy một tuổi. RỒI KHÔNG BAO GIỜ TRỞ LẠI NỮA."

Luther kéo cô lại gần hơn, một cử chỉ an ủi mang tính phản xạ nhiều hơn là tình cảm. "Rất nhiều người đàn ông đã không quay trở lại, Mia. Những người cha, người chồng, người con... họ đều đã tan biến vào bùn đất."

"Chiến tranh là như vậy, tôi biết. Nhưng sự tàn nhẫn nhất không phải là cái chết, Luther à," Mia nói, ngước nhìn anh với đôi mắt lạnh lẽo.

"Ngay khi tôi vừa biết nói và hiểu được ngôn ngữ, thứ mà tôi phải nghe đến nhiều nhất khi mới chỉ là một đứa trẻ năm tuổi không phải là những câu chuyện cổ tích, mà là một lời than vãn lặp đi lặp lại: 'Chúng ta đã chiến đấu, và chúng ta đã thua'."

Cô cười nhạt, nụ cười chua chát và bất lực.

"Cha tôi chết chả vì cái gì cả. Một cái chết vô nghĩa cho một đất nước thất bại."

Tiếng chim hót líu lo vang lên trên một ngọn cây.

Luther muốn nói gì đó. Anh muốn an ủi Mia, muốn nói rằng sự hy sinh của những người như cha cô là nền móng cho hiện tại, nhưng ngôn từ nghẹn lại trong cổ họng. Anh biết rõ cái cảm giác tuyệt vọng ấy. Anh đã nhìn thấy nó trong mắt cha mình suốt bao nhiêu năm.

"Mẹ tôi và anh trai đã chăm chỉ làm việc để tôi có thể đi học," Mia tiếp tục, giọng cô lấy lại vẻ bình tĩnh. "Anh tôi bỏ học từ sớm. Anh ấy nói rằng đầu óc mình toàn bụi than, không hợp với sách vở, rằng tôi phải cố gắng thay phần của anh ấy."

Cô ngừng lại một lúc, như thể đang cố nhớ lại hoàn cảnh bi thảm mà đất nước của họ từng phải trải qua.

"Anh biết những năm tháng đó như thế nào mà. Bánh mì có giá bằng cả một xe cút kít tiền giấy. Những người lính trở về với thân thể tàn phế bị coi khinh như những kẻ ăn bám. Lòng tự trọng của người Valtreich bị chà đạp dưới gót giày của những kẻ thắng cuộc đang say sưa tiệc tùng ở Albion hay Gallia..."

Luther gật đầu. Rốt cuộc, đấy là lí do mà anh đang đứng ở nơi này, không phải sao.

"Nhưng cuối cùng thì tôi cũng có thể bước vào cánh cổng trường đại học Eisenmark. Và khi đó thì anh trai tôi cũng đã kết hôn với một cô gái công nhân làm cùng xưởng, một người phụ nữ hiền lành, chăm chỉ, rất giống mẹ tôi."

"Đàn ông thường có xu hướng phải lòng những người phụ nữ giống mẹ mình," Luther nhận xét, mặc dù anh không chắc lắm về điều này. Rốt cuộc thì anh chưa kết hôn, và ký ức về mẹ anh chỉ là một khoảng trống mờ nhạt đầy oán trách. Bà đã bỏ đi khi anh còn là một đứa bé.

"Ba tháng trước khi tôi tốt nghiệp, chiến tranh lại bùng nổ," Mia nói, và cười, lần này nụ cười của cô thay đổi. Đôi mắt sau cặp kính sáng lên một ngọn lửa kiêu hãnh, thứ ánh sáng mà Luther đã thấy trong mắt của chính mình khi ở tuổi hai mốt.

"Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Bàn cờ đã thay đổi. Những kẻ thù kiêu ngạo năm xưa đã trở nên yếu đuối, mục ruỗng từ bên trong. Và quân đội của Đế chế nghiền nát chúng như một con voi nghiền nát bầy kiến dưới chân."

Giọng cô đầy nhiệt huyết, không chút nghi ngờ. Đó là niềm tin tuyệt đối của một thế hệ đã chịu quá nhiều nhục nhã và giờ đang say sưa với men rượu mang hương vị của kẻ chiến thắng.

Họ đi sâu vào bên trong khu vườn, đến gần mép hồ nước. Nó trong vắt đến mức có thể nhìn thấy những đám mây trắng lửng lơ trôi trên nền trời xanh thẳm in bóng dưới đáy

Luther nhìn thấy một chiếc thuyền gỗ nhỏ đang trôi trên mặt hồ phẳng lặng. Một nhóm lính trẻ mặc quân phục Valtreich, áo khoác phanh ra, đang cười đùa ầm ĩ.

Một người trong số họ đứng dậy, loạng choạng, tay giơ cao chai rượu như một chiến lợi phẩm. Chiếc thuyền lắc lư dữ dội khiến những người bạn đồng hành hét lên bảo anh ta ngồi xuống. Những tiếng cười sảng khoái lan tỏa trong không khí, bị khoảng cách làm cho méo mó đi một chút.

Trẻ con. Trông họ mới trẻ trung làm sao. Thật ngây thơ. Và trong giây phút ấy, anh chợt nhận ra sự tương phản khủng khiếp giữa sự thoải mái của những người lính kia và gánh nặng của lịch sử mà Mia vừa kể, giữa vẻ đẹp mong manh của khu vườn và hiện thực tàn khốc của cuộc chiến đang diễn ra bên ngoài những bức tường này.

Ngay khi họ chuẩn bị bước sang lối đi rợp bóng cây dẫn khỏi hồ, một cặp đôi tiến đến gần.

Gã đàn ông đi trước, hắn ta có nước da trắng bệch, nhợt nhạt, như thể đang bị ốm hoặc thiếu ngủ triền miên. Gã mặc một bộ trang phục nhung màu đỏ tía, áo khoác ngoài được cắt may theo kiểu mới nhất đang thịnh hành ở thủ đô, cổ áo đứng cao và có đường viền chỉ vàng phô trương.

Gã đến trước mặt Luther, mỉm cười rộng rãi đến mức khiến khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt của hắn càng thêm giãn ra một cách khó coi.

"Đại úy Ashcroft, thật là một bất ngờ thú vị khi được gặp lại ngài ở nơi này." Gã chìa bàn tay đeo nhẫn ra.

Luther bắt tay gã. Anh giữ tay hắn ta một lúc, im lặng, cố gắng lục lọi trong ký ức để tìm xem gương mặt này là ai. Và đã gặp ở đâu.

"Chắc ngài đã quên tôi rồi," gã cười, sự khó chịu thoáng qua trong mắt. "Tôi là Kaspa Berlios, con trai của Bá tước Victor Berlios."

Luther cau mày. Anh không có nhiều cơ hội để gặp gỡ giới quý tộc tại Aquatalia. Ngay khi anh vừa đặt chân đến đây, vị Thiếu tướng cao quý đã gửi tặng anh một tấm vé du lịch đến...

"Gần hai tháng trước," Kaspa tiếp lời, thích thú với sự bối rối của Luther. "Chúng ta đã gặp nhau ở Vega Blanca. Gia đình tôi có trách nhiệm cung cấp thực phẩm cho nơi đấy. Và hôm đó, nếu tôi nhớ không nhầm, là thứ Sáu ngày mười ba, khi chúng ta lần đầu gặp gỡ." Gã liếm đôi môi chảy xệ của mình.

Chà, Luther đã nhớ ra gã đàn ông này. Kẻ với khuôn mặt hợm hĩnh và đầy vẻ khinh bỉ khi nói đến những tù nhân ở vùng đất lạnh giá kia.

"Một ít bánh mì và súp rau củ loãng mỗi ngày là khẩu phần lý tưởng cho đám trộm cướp đấy rồi, thưa ngài. Còn đối với những người phải làm công việc quản lí bầy thú đấy, tôi tin rằng họ xứng đáng có được những khẩu phần ăn chất lượng nhất."

Gã vẫy tay vài cái. Và nhóm công nhân đang khuân vác thực phẩm từ xe tải lập tức tiến đến, mang theo những thùng đồ ăn nặng nề, chất đầy thịt hun khói, khoai tây, xúc xích, rau xanh... Nước bọt tứa ra đầy trong miệng Luther khi thấy chúng.

Quả thực, từ khi anh đến đây, ngay cả khẩu phần ăn của những người quản ngục cũng tồi tệ một cách khó tin, đa phần là đồ khô và thực phẩm ướp muối, khiến ai cũng bị bệnh scorbut nhẹ.

Luther vui vẻ nhận lấy đống thực phẩm tươi ngon đó, và sau này, anh đã sử dụng chúng để phân phát cho những tù nhân có năng suất công việc cao nhất.

Ít ra thì gã Kaspa này đã nói đúng một điều, anh đang là chủ trại, và một người chăn nuôi khôn ngoan sẽ biết cách chăm sóc đàn gia súc của mình.

"À, đúng rồi, là Ngài Kaspa," Luther mỉm cười lịch sự. "Xin lỗi vì trí nhớ tồi tệ của tôi. Hân hạnh được gặp lại ngài ở đây."

Anh quay sang cô gái bên cạnh. "Còn tiểu thư đây là..."

"Em gái tôi, Kariss Berlios," Kaspa hãnh diện giới thiệu, đặt tay lên vai cô ta như thể giới thiệu một món đồ trang sức. "Một trong những quý cô xinh đẹp và duyên dáng nhất Aquatalia này."

Luther nhìn cô ta. Một người phụ nữ trông đầy vẻ nhợt nhạt, gầy gò, ốm yếu. Cô mỉm cười yếu ớt và đưa bàn tay trắng mềm nhũn của mình ra.

Anh hôn nhẹ lên đó một cách hời hợt nhất, không để môi chạm vào da.

"Quyến rũ," Luther lẩm bẩm, không chút hứng thú. "Tôi tin ngay cả bức tượng của nữ thần tình yêu Aphronito ở bảo tàng quốc gia Arvanne cũng phải ghen tị với nhan sắc của quý cô ngay trước mặt chúng ta."

"Vâng," cô ta rít lên, bằng giọng cao vút, the thé, khi chắc chắn rằng anh đã nói xong. Khuôn mặt không giấu được sự hãnh diện.

"Tôi đã nghe anh trai mình kể về ngài, Đại úy," Kariss nói, nhanh và gấp gáp. "Cũng như công việc của ngài tại Vega Blanca. Vậy tại sao hôm nay ngài lại đang ở đây? Phải chăng ngài đã không còn làm việc ở đó nữa?

"Kì nghỉ của tôi ở thiên đường băng giá đã kết thúc." Hay đúng hơn là hình phạt đã hết hạn? Luther cười gượng gạo. "Ngài Thống chế tin rằng đã đến lúc giao cho tôi một trách nhiệm mới mẻ hơn, thay vì đứng cả ngày để canh gác đám tù nhân đào mỏ."

Kariss im lặng một lúc, đôi mắt to tròn di chuyển, như đang cố tìm lời để tiếp tục cuộc trò chuyện. Rồi mắt cô ta sáng lên.

"Vậy nhiệm vụ bí mật đó là gì? Ngài có thể nói cho tôi biết được không?"

Lạy Chúa, lại nữa à. Luther lắc đầu, cười nhẹ. "Đó là một nhiệm vụ tuyệt mật, tiểu thư Kariss. Rất tiếc tôi không thể nói rõ chi tiết về nó được."

"Tôi... tôi hiểu rồi." Kariss gật đầu, sự thất vọng lộ rõ trên khuôn mặt.

Bầu không khí giữa họ chợt trở nên ngượng ngùng. Lớp sơn hào nhoáng của cuộc hội thoại xã giao đã bong tróc, để lộ ra sự trống rỗng bên trong. Chẳng ai buồn tìm cách lấp đầy khoảng trống nữa. Sự im lặng kéo dài giữa bốn người, chỉ còn tiếng gió xào xạc trên tán cây và tiếng cười đùa của đám lính ngoài xa chen vào.

Luther quyết định đã đến lúc hạ màn vở kịch này.

Anh kéo tay Mia lên trước, đặt cô vào vị trí trung tâm.

"Còn đây là Mia Sterling, thư kí của Ngài Thống chế Dietrich Helmgard. Cô ấy đang là bạn đồng hành của tôi hôm nay."

Cặp anh em quý tộc kia mỉm cười gượng gạo khi chào Mia, rõ ràng cô không phải đối tượng mà họ muốn nhắm đến trong cuộc trò chuyện này, mà chỉ là một kẻ ngáng đường.

"Thật là một niềm vui thực sự khi được gặp mặt với hai người, nhưng tôi e rằng cuộc hành trình của mình phải tiếp tục," Luther cúi đầu với vẻ trang trọng giả tạo. "Quý cô Mia đây là một người rất bận rộn, và tôi không thể chiếm giữ cô ấy khỏi công việc quá lâu được."

Kaspa vỗ tay Luther một cách thân thiện, hài lòng vì đã hoàn thành nghi thức xã giao, còn Kariss tỏ ra khá miễn cưỡng khi phải chia tay.

Khi họ vừa quay lưng đi, trên bờ hồ, người lính đứng trên thuyền đã rơi xuống nước. Và khi những người bạn vừa té nước vừa cười đằng sau, anh ta lập tức ngoi đầu lên, phun nước vào mặt họ.

"Cô ấy thật lộng lẫy, phải không?" Mia thì thầm bên cạnh.

"Một trong những cô gái đẹp nhất mà tôi từng thấy. Tôi thề, những lời khen ngợi vừa rồi là không đủ để đánh giá trọn vẹn vẻ đẹp đấy." Luther đáp

"Vậy ư." Mia cong môi lên, cánh tay cô siết nhẹ vào bắp tay anh.

"Thật là điềm tĩnh, thật là duyên dáng," Luther tiếp tục say sưa ca ngợi, "mái tóc vàng tuyệt đẹp đó, làn da trắng sữa đó, đôi mắt xanh tuyệt đẹp đó."

"Và còn gì nữa." Cánh tay cô siết mạnh hơn.

"Ừm, tôi đang cố gắng tìm kiếm một tính từ hoa mĩ hơn trong vốn từ vựng hạn hẹp của mình, vậy nên là."

Mia buông tay Luther ra, cô ngừng lại, nhìn thẳng vào anh, đôi mắt sau cặp kính quắc lên.

"Khen ngợi một người phụ nữ khác như vậy khi đang trong cuộc hẹn hò với một người phụ nữ, anh quả thật là một quý ông mẫu mực đấy, Luther Ashcroft à."

Luther nhìn lại Mia, anh mở to mắt, tỏ ra ngỡ ngàng tột độ.

"Tôi nghĩ rằng có hiểu nhầm tai hại vừa xảy ra giữa chúng ta, Mia thân mến." Anh đặt tay lên ngực. "Tôi đang nói đến vẻ đẹp của bức tượng nữ thần Aphonito cơ mà. Chứ tuyệt đối không phải."

Anh hất đầu về phía bóng lưng gầy gò của Kariss Berlios đang xa dần.

"Tiểu thư với vẻ đẹp của một con cá tuyết kia."

Sự im lặng kéo dài trong một giây, rồi cả Mia và Luther cùng bật cười.

Mia lại khoác lấy tay anh, lần này chặt chẽ hơn, và họ cùng nhau bước tiếp.

Trước mặt họ hiện ra một kiến trúc kỳ lạ.

Đó là một tòa nhà lớn được xây bằng đá cẩm thạch đen, lấp lánh dưới ánh mặt trời như một khối than khổng lồ. Nó được thiết kế mô phỏng theo những ngôi đền cổ xưa, với những cột trụ lớn chạm khắc hình những con mắt đang mở to và các biểu tượng thiên văn khó hiểu. Cánh cửa chính bằng gỗ sồi dày, bị khóa chặt bởi một ổ khóa đồng thau to bằng bàn tay.

"Cái này là gì đây?" Luther quay sang hỏi. "Cô có biết không, Mia?"

"Nó được gọi là 'Cánh cổng đến thế giới bên kia'." Mia đáp.

Cô hất hàm về phía cánh cửa đóng kín.

"Tương truyền, đây là nơi pháp sư Gandoll vĩ đại thường lui tới vào ban đêm cùng với các thuộc hạ thân tín, giới quý tộc, và thậm chí cả các thành viên Hoàng gia Beaumont.

Họ đến đây để... theo lời lão là 'tìm hiểu và khám phá các chiều không gian khác biệt với Trái Đất', nơi tâm trí được giải phóng khỏi thể xác phàm tục."

Luther cau mày, anh buông tay Mia ra, bước tới trước cánh cửa, gõ ngón tay lên đó.

"Vậy họ có tìm thấy một vài con kỳ lân hay rồng nào ở trong đó không vậy?" Anh hỏi.

"Chưa," Mia nhún vai, vẻ mặt tỉnh bơ. "Có lẽ vì họ chưa 'nghiên cứu' đủ sâu."

Cô bước lại gần hơn.

"Vậy nên giờ đây, thỉnh thoảng các sĩ quan cao cấp của Aquatania, đám thương nhân, và cả giới quý tộc vẫn duy trì thói quen học thuật đó. Họ thường tập trung tại đây vào buổi tối, đi kèm với một vài 'nữ pháp sư' trẻ tuổi ăn mặc thiếu thốn vải vóc hết mức có thể. Tất cả cùng nhau chui vào trong, khóa cửa lại, và tiếp tục miệt mài tìm kiếm những điều kỳ diệu của vũ trụ sau cánh cửa này."

"Một truyền thống tốt đẹp," Luther nhận xét, gật gù ra vẻ tán thưởng. "Tri thức quả là vô tận, và sự hy sinh của họ cho khoa học thật đáng ngưỡng mộ."

Anh đưa tay lên, sờ vào ổ khóa đồng thau lạnh ngắt. Rồi xoay người lại, tựa lưng vào cánh cửa, nhìn xuống Mia với đôi mắt nheo lại đầy vẻ tinh quái.

"Mia này." Anh nhẹ nhàng nói. "Cô có tình cờ giấu chiếc chìa khóa dự phòng nào trong túi áo không? Để chúng ta có thể lẻn vào xem thử cái gọi là 'phép thuật' trông như thế nào?"

Mia lắc đầu, một chút sắc hồng lan trên gò má cô.

"Một lời đề nghị hấp dẫn, Đại úy ạ. Nhưng tiếc là tôi không có chìa khóa," cô đáp, giọng pha chút tiếc nuối. "Và tôi e rằng chúng ta không thể dành quá nhiều thời gian trong ngày hôm nay chỉ để tập làm phù thủy được."

Luther nhún vai, buông tay khỏi ổ khóa.

"Thôi vậy. Tôi đoán chúng ta đành phải tiếp tục cuộc hành trình và bỏ lại sau lưng những bí mật của giới thượng lưu."

Họ tiếp tục sánh bước bên nhau trong im lặng. Rồi Luther quyết định thử vận may lần nữa.

"Mia này," anh mở lời, tự nhiên như thể đang bàn về thời tiết. "Ngài Thống chế liệu có..."

"Rất tiếc, tôi không thể trả lời câu hỏi đó được," Mia cắt ngang, nhanh chóng và ngắn gọn.

Luther khịt mũi, một nụ cười nửa miệng hiện lên trên môi. Anh còn chưa kịp hoàn thành câu hỏi, có thể là về thói quen của Helmgard, về Pord, hay về bất cứ thứ gì. Nhưng cô gái này đã chặn họng anh ngay từ trong trứng nước. Có vẻ như bản năng của một gã thợ săn đã sai lầm lần này.

Họ đi qua hai bức tượng hiệp sĩ bằng đá cẩm thạch trắng đang ở trong tư thế xung trận, giương kiếm chĩa thẳng vào nhau ở hai phía đối diện của con đường.

Lối đi bắt đầu thu hẹp lại, sau khi len lỏi qua những tán cây tiêu huyền rậm rạp. Hai người đã đứng trước khu vực tiểu cảnh của khu vườn.

Sát bên bức tường thành, một tòa tháp cao vút màu trắng ngà hiện ra, đứng tách biệt và kiêu hãnh như một ngón tay khổng lồ chỉ thẳng lên bầu trời. Dưới chân tháp, là những bụi trúc đào đang nở hoa một cách hoang dại, che giấu nọc độc bên trong những cánh hoa mỏng manh. Vài cây Ô liu già vặn mình trong gió, và mùi hương ngai ngái của thạch thảo tím lan toả trong không khí.

"Đó là gì vậy?" Luther hỏi, nheo mắt nhìn khối kiến trúc tinh xảo đằng xa.

"Đó là Tháp Mặt Trăng," Mia giới thiệu. "Một công trình kiến trúc được Vua Jezal Beaumont yêu cầu xây dựng để làm minh chứng cho tình yêu bất diệt của mình với Hoàng hậu Teres Beaumont. Dân thường đồn đại rằng, nếu một cặp đôi leo lên đỉnh cao nhất của tòa tháp vào đêm trăng tròn và thề nguyện tình yêu với nhau, thì số phận của họ sẽ gắn kết mãi mãi."

Luther ngước nhìn lên đỉnh tháp cao chót vót.

"Có vẻ như cần phải tốn quá nhiều công sức và mồ hôi chỉ để chứng minh một thứ tình cảm trừu tượng như sự vĩnh cửu nhỉ," anh nhận xét một cách khô khan.

Rồi anh quay sang, nhìn vào mắt cô.

"Vậy cô có từng leo lên đó chưa vậy, Mia?"

Một thoáng im lặng bao trùm giữa hai người. Mia cũng nhìn lên tòa tháp, cô trả lời với vẻ mặt đượm buồn.

"Tôi đã từng," cô thì thầm. "Một lần."

"Với ai vậy?"

Mia lắc đầu, Cô mỉm cười, một nụ cười bí hiểm, vừa dịu dàng vừa xa cách, và không đáp.

À, ra là vậy.

Nó lí giải cho sự thân cận của Mia với Helmgard. Sự bảo vệ mà Thống chế dành cho cô khi "cho mượn" đi dạo cùng Luther nhưng dặn dò không được giữ quá lâu. Và giờ là sự im lặng đầy ẩn ý.

Anh đã hiểu ra rồi.

Suy cho cùng, những cô thư ký xinh đẹp, thông minh và kín tiếng luôn là nhân tình lý tưởng của những vị sếp quyền lực. Đàn ông sẽ vẫn là đàn ông, Dietrich Helmgard cũng không phải là ngoại lệ.

Luther gỡ tay Mia ra khỏi tay mình. Một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, tạo ra một khoảng cách vô hình giữa họ.

"Đây chắc đã là điểm cuối của cuộc hành trình rồi," anh nói, đầy vẻ tiếc nuối, nhưng ánh mắt thì trở nên lạnh lùng và xa cách. "Thật đáng tiếc khi không thể đồng hành với cô lâu hơn, quý cô Mia. Nhưng tôi muốn tự mình dành chút thời gian riêng tư để thăm thú khung cảnh xung quanh tòa tháp ấn tượng này."

Mia nhận ra sự thay đổi trong thái độ của anh. Và bầu không khí lãng mạn giữa họ tan biến. Cô gật đầu, không thắc mắc, không nài nỉ.

"Tôi hiểu. Chúc anh một buổi chiều thú vị, Đại úy."

Cô quay lưng bước đi, bóng dáng khuất sau những hàng cây được cắt tỉa gọn gàng.

Luther đứng đó, nhìn theo hình bóng cô, tay anh lấy ra một bao thuốc từ trong túi áo, mở nắp, lấy bật lửa và một điếu thuốc, châm lửa. Một sự tiếc nuối nhè nhẹ bao phủ tâm trí anh, giống như làn khói thuốc đang tan vào không khí. Đã lâu lắm rồi anh mới gặp được một cô gái thông minh, đồng hương, và có thể khiến anh cười thật lòng như vậy.

Nhưng rõ ràng, sẽ không khôn ngoan chút nào nếu đụng chạm vào "đồ chơi" riêng của cấp trên. Nhất là khi cấp trên đó nắm quyền sinh sát trong tay. Dính vào phụ nữ của sếp chỉ mang lại những kết cục tồi tệ.

Anh rít một hơi thuốc dài, quay lưng về phía lối đi mà Mia vừa rời khỏi. Ném đầu lọc thuốc xuống đất. Di mạnh gót giày lên nó, và bước về phía toà tháp. Con đường ở đây trông cũ kĩ, đôi chỗ nứt vỡ

Ngay dưới chân tháp, trên một chiếc ghế đá cẩm thạch trắng được chạm khắc hình dây nho, gã đàn ông trong bộ vest màu bạc, người vừa rời khỏi văn phòng Thống chế, đang ngồi. Gã vắt chân lên cao, đầu ngửa ra sau, tựa lên thành ghế, mắt nhắm nghiền, để mặc cho ánh nắng trưa phả vào mặt như thể đang tắm mình trên một bãi biển nhiệt đới nào đó.

Luther tiến đến gần, bóng của anh đổ dài lên người gã đàn ông, che khuất ánh nắng.

"Xin chào," Luther lên tiếng. "Có vẻ như chúng ta lại gặp nhau rồi nhỉ."

Gã đàn ông mở mắt. Hơi nheo lại để nhìn anh, rồi một nụ cười nở trên môi gã, để lộ hàm răng trắng bóng.

"Xin chào, anh hẳn là."

"Đại uý Luther Ascroft, hân hạnh được gặp ngài." Anh đưa tay ra, gã bắt lấy, một cái bắt tay thân thiện.

"Henry Pord." Gã nói

"Tôi có thể ngồi cạnh ngài được không?"

"Tất nhiên, xin mời," gã dịch người sang một bên, chiếm dụng ít không gian hơn nhưng vẫn giữ nguyên vẻ thoải mái.

Luther ngồi xuống. Trên tay anh vẫn cầm bao thuốc lá Carmen. Anh gõ nhẹ bao thuốc vào lòng bàn tay.

"Ông không phiền chứ?" Anh hỏi, giơ bao thuốc lên.

"Tất nhiên là không rồi. Anh cứ tự nhiên."

Luther liếc nhìn gã. Anh thấy đầu lưỡi của gã lướt nhanh qua đôi môi khô khốc. Một phản xạ vô thức. Anh cười nhẹ, rút một điếu thuốc ra khỏi bao.

"Một điếu chứ, thưa ngài Pord?"

Gã đàn ông khựng lại. Đôi mắt dán chặt vào điếu thuốc trên tay Luther như một kẻ đói nhìn thấy miếng bánh mì. Gã nhíu mày, ra vẻ cân nhắc dữ dội, cuộc đấu tranh nội tâm diễn ra ngay trên những nếp nhăn nơi khóe mắt. Rồi tặc lưỡi.

"Tại sao lại không nhỉ?" Gã với tay cầm lấy điếu thuốc, kẹp nó giữa hai ngón tay thon dài được chăm sóc kỹ lưỡng, rồi đưa lên môi.

Luther bật lửa. Ngọn lửa bùng lên, phản chiếu trong mắt gã.

Gã rít vào một hơi dài. Sâu. Đầy thỏa mãn. Rồi một hơi nữa. Rồi hơi thứ ba.

Và rồi gã ho sặc sụa.

Cơn ho dữ dội khiến gã gập người xuống, mặt đỏ bừng. Điếu thuốc rơi khỏi miệng, rớt xuống nền đá.

"Ông không sao chứ?" Luther vỗ nhẹ vào lưng gã, thể hiện sự quan tâm đúng mực.

"Tôi ổn," gã khò khè đáp, lấy khăn tay ra lau nước mắt. "Lẽ ra tôi nên lắng nghe lời khuyên của mấy tay bác sĩ chết tiệt đó. Khốn kiếp thật."

Có vấn đề gì với sức khỏe của ông à?"

"Lá phổi của tôi," gã chỉ vào ngực, giọng vẫn còn khàn. "Các bác sĩ khuyên rằng cần phải sống lành mạnh, chăm chỉ tập thể dục, tránh xa khói thuốc... Nhưng anh biết đấy, thứ đó đã đi theo cuộc sống của tôi hơn bốn mươi năm nay rồi. Nó còn chung thủy hơn cả hai bà vợ cũ cộng lại."

Luther bật cười lớn.

"Phải rồi," anh gật gù. "Đối với một người đàn ông đích thực thì một cuộc sống không có chất kích thích chỉ là một cuộc sống nhàm chán, tẻ nhạt, đáng vứt đi mà thôi. Ông có nghĩ vậy không?"

"Hoàn toàn đồng ý với anh, Đại úy," gã cười, ánh mắt thèm thuồng nhìn xuống điếu thuốc đang cháy dở dưới đất. "Vậy nên... tôi có thể có một điếu khác được không?"

Luther lắc đầu, cất bao thuốc vào túi áo ngực. "Rất tiếc, nhưng tôi nghĩ việc thử thách giới hạn của cuộc sống hôm nay có thể tạm ngưng lại rồi. Tôi không muốn phải giải thích với Thống chế tại sao khách quý của ngài ấy lại lăn ra ngất xỉu vì một điếu thuốc."

Pord chép miệng, đầy vẻ tiếc nuối như một đứa trẻ bị tước mất kẹo, rồi dựa lưng vào ghế, thở dài.

Cả hai im lặng một lúc, lắng nghe tiếng gió thổi xào xạc bên tai. Khu vực này có rất ít khách vãng lai, có vẻ như không có nhiều cặp đôi muốn đến đây khi trời vẫn còn sáng.

Pord gõ ngón tay lên ghế đá, từng nhịp một, tạo thành một giai điệu kì lạ, rồi đột nhiên gã nói tiếp.

"Anh hẳn là một người rất quan trọng đối với Thống chế Helmgard nhỉ?"

"Sao ông lại nghĩ vậy?" Luther nhíu mày lại, tỏ ra ngạc nhiên.

"Lúc nãy trong văn phòng, ngài ấy đã thúc giục tôi nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện để dành thời gian cho anh đấy," gã liếc nhìn anh. "Helmgard không phải là người lãng phí thời gian cho những kẻ vô dụng."

"Vậy ư," Luther nhún vai, che giấu sự hài lòng. "Thật vinh hạnh khi được nghe điều đó."

"Mà này," gã tiếp tục, giọng điệu chuyển sang tò mò. "Anh đến gặp ngài Thống chế để làm gì vậy?"

"Ngài ấy đã giao cho tôi một nhiệm vụ."

"Nhiệm vụ gì vậy? Anh có thể nói cho tôi nghe không? Biết đâu tôi giúp được gì đó."

Luther lập tức giơ tay lên. " Xin lỗi, rất tiếc, ngài Pord. Nhưng đó là một nhiệm vụ bí mật. Tôi không thể kể cho ngài được. Trừ khi có lệnh của thống chế."

Pord bật cười khùng khục, tiếng cười vang và sảng khoái một cách kỳ lạ.

"À phải, những bí mật," gã huýt sáo khe khẽ, tỏ ra rất vui vẻ.

Luther cau mày, anh quyết định lật bài ngửa thêm một chút.

"Vậy, lúc nãy tôi đã nghe ngài mời Thống chế đến thăm căn nhà nghỉ ở bãi biển của mình. Tôi tò mò muốn biết nó nằm ở đâu vậy? Bờ biển phía Nam Gallia chăng?"

Gã quay sang nhìn anh. Nụ cười trên môi cứng lại.

"Anh đang điều tra tôi ư, Đại úy?"

"Không hề," Luther giơ hai tay lên, vẻ mặt vô tội. "Tôi chỉ tò mò chút mà thôi. Ngài không cần phải trả lời nếu thấy phiền."

"Tôi là một doanh nhân Gallia đã quy phục Đế chế," gã nói chậm rãi, như thể đang đọc một bản tuyên thệ đã thuộc lòng. "Ngài Helmgard đã cho phép tôi tiếp tục công việc kinh doanh của mình, vậy nên chuyến viếng thăm hôm nay đơn thuần chỉ là một lời cảm ơn mà thôi. Căn nhà đó... nằm ở một nơi rất đẹp, rất xa chiến tranh."

"Công việc của ngài là gì vậy?"

"Cái đó," gã nhếch mép, khôi phục lại vẻ tự tin vốn có, "là một bí mật thương mại. Tôi không thể nói với anh chi tiết được. Giống như nhiệm vụ của anh vậy."

Ngày hôm nay có quá nhiều bí mật cần được giải đáp.

Anh im lặng, quan sát Pord. Gã nói tiếng Eutharian với chất giọng Gallia gần như hoàn hảo, những âm mũi đặc trưng, sự luyến láy ở cuối câu. Nhưng có một cái gì đó... có một cái gì đó, khiến Luther cảm thấy gã không phải là người mà gã đang nói đến.

Đó là gì được nhỉ?

"Luther này, anh có nghe qua về những diễn biến ở chiến trường phía bắc hiện tại giữa chúng ta và liên bang Sarynth chưa?" Pord hỏi, mắt vẫn nhìn về phía những đám mây trôi lững lờ trên đỉnh tháp.

"Cả thế giới đang theo dõi nó." Luther đáp nhanh mà không cần suy nghĩ. Phải rồi, cuộc chiến mà kết quả cuối cùng sẽ là câu trả lời cho việc ai sẽ là bá chủ ở lục địa Eutharia.

"Ban đầu, mọi thứ diễn ra hoàn hảo cho quân đế chế," Pord cười nhẹ, mắt gã nheo lại đầy vẻ thích thú. "Các mũi thiết giáp của chúng ta tiến công như vũ bão, bao vây và nghiền nát toàn bộ các phương diện quân của địch. Valtreich và đồng minh chiếm được những vùng lãnh thổ rộng lớn, thu về chiến lợi phẩm khổng lồ. Có vẻ như không gì có thể ngăn được bước tiến của sói thần trước một đối thủ được cho rằng chỉ là gã khổng lồ với đôi chân đất sét."

Pord dừng lại, gã cau mày, vẻ mặt trở nên đăm chiêu.

"Nhưng rồi sự kháng cự của Sarynth bắt đầu cứng rắn lại một cách kỳ lạ. Khiến tốc độ tiến công của chúng ta bị chậm lại đáng kể. Chúng ta vẫn thắng, nhưng mỗi tấc đất bây giờ phải trả giá bằng máu nhiều hơn. Chúng chiến đấu với một sự ngoan cường điên cuồng, trên từng ngôi làng, từng ngọn đồi."

Luther gật đầu. Anh biết điều đó. Những báo cáo thương vong từ mặt trận phía Đông không bao giờ nói dối, dù bộ máy tuyên truyền có cố gắng che đậy thế nào.

" Sự áp đảo ban đầu của đế chế, ngài Pord, có lẽ một phần nhờ vào việc tổng tư lệnh Sarynth hiện tại, Ngài Josef Vossilian, đã quá chú tâm chơi trò chơi vương quyền của ông ta ở thủ đô Krasnograd của họ."

Một tia sáng ranh mãnh lóe lên trong mắt Pord. Gã quay sang nhìn Luther với vẻ tán thưởng.

"À phải, thời điểm không thể tốt hơn cho Đế chế, khi nhà lãnh đạo thông thái của Sarynth đang bận rộn bắt giữ, xử bắn một nửa bộ chỉ huy dưới quyền ông ta, còn một nửa còn lại run rẩy chờ đến lượt."

Gã bật cười khoái trá. "Trong khi đế chế vận hành như một cỗ máy được bôi trơn hoàn hảo, thì bộ máy chiến tranh của họ lại bị chính người cầm lái phá hoại. Anh nói đúng, Đại úy, đó là một món quà từ số phận."

"Nhưng." Gã hắng giọng. "Tôi nghĩ Đế chế cần phải kết thúc cuộc chiến với Sarynth càng sớm càng tốt."

"Chắc chắn là bất cứ người Valtreich nào cũng muốn điều đó rồi, ngay cả tôi, ngài Pord ạ." Luther búng nhẹ tàn thuốc vào không khí.

"Có rất nhiều quân đoàn hùng mạnh trong quá khứ đã gục ngã tại Sarynth khi mùa đông đến. Đế chế Morgul, hay cựu Hoàng đế Gallia Napoleon... Chúng tôi cần phải tránh đi vào vết xe đổ của họ. Băng tuyết ở đó rất giỏi trong việc chôn vùi những tham vọng."

"Chính xác. Mùa đông là một con chó cái tàn nhẫn," Pord gật đầu. "Nhưng nói thì dễ hơn làm. Và Đế chế cũng cần phải đề phòng những kẻ cơ hội nữa."

Gã hạ giọng xuống, gần như thì thầm, nghiêng người về phía Luther như đang chia sẻ một bí mật kinh doanh.

"Ý ngài là?" Luther nhìn lại gã, đôi mắt xám nheo lại.

"Đôi khi trong tự nhiên, khi hai kẻ săn mồi vĩ đại quá chú tâm vào cuộc tử chiến của chúng, cắn xé nhau đến kiệt sức, chúng sẽ bỏ qua sự hiện hữu của một kẻ thứ ba," Pord nói chậm rãi. "Một kẻ đang rình mò, quan sát, kiên nhẫn chờ đợi thời cơ thích hợp để xuất hiện và kết liễu cả hai con mồi đã rệu rã."

"Và đấy có thể là ai vậy?" Luther cau mày.

"Một gã thợ săn... hoặc một loài chim chẳng hạn," gã nháy mắt, khóe môi nhếch lên. "Nhất là lũ đại bàng đầu hói. Chúng là lũ khốn kiếp chuyên rình cướp mồi của những con chim tội nghiệp khác, anh biết chứ?"

Rồi Pord ngả người ra sau ghế, nở một nụ cười thoải mái, với vẻ hưởng thụ hiện rõ trên khuôn mặt hồng hào.

Luther ngồi im như tượng, điếu thuốc trên tay cháy dần về phía đầu lọc.

Anh nghĩ mình đã biết gã Henry Pord này từ đâu đến

Luther đã gặp hàng trăm, hàng nghìn người Gallia trong quá khứ, khi anh còn ở quốc gia này. Anh đã nhìn vào mắt họ, từ những tên trộm vặt ở bến cảng cho đến những vị giáo sư già kính cẩn trong trường đại học. Dù họ thuộc tầng lớp nào, dù họ đang quỳ gối xin tha mạng hay đang ngẩng cao đầu khinh bỉ, thì trong đôi mắt họ luôn tồn tại một thứ giống nhau: Sự oán hận.

Đó là cái nhìn của những kẻ bị chinh phục. Một sự căm thù âm ỉ, được che giấu vụng về sau những nụ cười xã giao hoặc sự phục tùng giả tạo. Họ nhìn người Valtreich như những kẻ xâm lược dơ bẩn đang làm ô uế đất nước của họ.

Nhưng gã Pord này thì không.

Trong mắt gã hoàn toàn không có sự oán hận. Chỉ có sự tự mãn. Sự thoải mái của một kẻ chưa từng nếm mùi thất bại. Gã nhìn Luther không phải như một kẻ thù, mà như một đối tác làm ăn.

Và hàm răng đó nữa. Trắng bóng, đều tăm tắp, hoàn hảo.

Giới quý tộc hay thương nhân Eutharia, thường mang bộ răng xỉn màu vàng ệch như những trang sách cũ. Họ coi đó là lẽ tự nhiên. Chỉ có một nơi duy nhất trên thế giới mà người ta ám ảnh với việc tẩy trắng răng, ám ảnh với vẻ bề ngoài đến như vậy.

Và cuối cùng, là câu chuyện về kẻ đi săn và con mồi.

Tất cả những mảnh ghép đó đang kết hợp lại, tạo thành một từ duy nhất tâm trí Luther

Helios , Tân Thế Giới. Người họ hàng xa hoa, giàu có và đểu cáng ở bờ đại dương bên kia.

Dù chưa chính thức tuyên chiến, nhưng bộ chỉ huy tối cao ở Eisenmark đã chuẩn bị sẵn cho kịch bản tồi tệ nhất. Kịch bản mà gã khổng lồ thức giấc và quyết định tham gia vào cuộc chiến.

Luther rùng mình, anh hy vọng cái kịch bản tồi tệ đấy sẽ không xảy ra.

"Đã đến lúc tôi phải đi rồi, Đại úy Luther," tiếng Pord vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh.

Gã đứng dậy, phủi bụi trên chiếc quần vest đắt tiền, rồi ngoái đầu lại.

"Chúc anh có một buổi chiều vui vẻ."

"Vui vẻ," Luther lẩm bẩm. Nhưng sự vui vẻ mà anh mong muốn đã bị cuốn bay theo gió mất rồi.

Một gã doanh nhân người Helios làm gì trong căn phòng của một Thống chế người Valtreich? Họ đã bàn luận những vấn đề gì? Đã nói những bí mật gì với nhau?

Câu hỏi đấy ám ảnh tâm trí Luther, bám lấy anh như một con đỉa đói suốt chặng đường đi ra khỏi Khu Vườn Vĩnh Hằng.

Anh bước ra cổng, nơi chiếc xe Jeep Panther đang nổ máy chờ sẵn.

Và Đại tá Siegmund Graves là người cuối cùng đứng đó để tiễn anh.

Gã khổng lồ trong bộ quân phục đứng sừng sững bên cạnh chiếc xe, bóng gã đổ dài trùm lên cả Luther. Gã không nói gì, chỉ lẳng lặng chìa bàn tay to lớn, thô ráp ra.

Luther nhìn vào bàn tay đó một lúc. Anh nhớ lại cái bắt tay chết người lúc mới đến, lời cảnh cáo không lời về sức mạnh cơ bắp.

Anh mỉm cười, một nụ cười thân thiện, rồi giơ tay ra, nắm chặt lấy tay Siegmund. Lần này, anh gồng cứng cánh tay.

Trong thế giới của bầy sói, bạn không được phép quỵ ngã nếu không muốn trở thành con mồi.

Siegmund không siết mạnh như lần trước. Gã nắm lấy tay anh, rồi bất ngờ kéo Luther sát lại gần. Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài tấc, đủ để Luther ngửi thấy mùi mồ hôi trên người gã.

"Hãy cố gắng hoàn thành nhiệm vụ mà Ngài Thống chế giao cho anh, Đại úy Ashcroft," Siegmund nói, giọng gã trầm và khàn.

Đôi mắt gã nhìn chằm chằm vào Luther, không chớp.

"Và nên nhớ," gã nhấn mạnh từng từ, "chỉ cần tập trung vào nó là đủ rồi."

Luther buông tay gã ra. Anh gật đầu.

Siegmund gật đầu, hài lòng, hoặc ít nhất là chấp nhận câu trả lời đó. Gã lùi lại, ra hiệu cho tài xế.

Luther leo lên xe. Chiếc Panther rồ máy, lao vút đi, bỏ lại tòa lâu đài và những bí mật đen tối của nó trong đám bụi mù mịt phía sau.

Anh dựa lưng vào ghế, châm một điếu thuốc mới. Tay anh hơi run nhẹ, nhưng anh nhanh chóng trấn áp nó.

Anh đã có câu trả lời cho riêng mình về việc phải làm gì.

Đó là mặc kệ.

Ít nhất là vào lúc này.

Suy cho cùng, đấy là cuộc chơi của những kẻ nắm giữ quyền lực tối thượng. Sẽ không khôn ngoan chút nào nếu anh tiếp tục mắc lại sai lầm như với Leonardo Voncad. Quá tò mò là con đường ngắn nhất dẫn đến cái chết.

Kết cục lần này, rất có thể sẽ là một viên đạn 9mm vào sau gáy, hoặc một tấm vé một chiều trở lại Vega Blanca, chắc chắn không phải với tư cách quản ngục.

"Đến trụ sở an ninh Miravalle," Luther ra lệnh cho tài xế. "Tôi có một nhiệm vụ quan trọng đang chờ đợi."

Rốt cuộc, bạn cần phải thực tế để tồn tại chứ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free