Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chính Nghĩa Quân Đoàn - Chương 9: Thu phục La Vân.

Tiêu Viêm đã bay đi, nhưng Kim Chấn Vân vẫn chưa hoàn hồn. Hắn biết Tiêu Viêm vì Tiêu gia cũng nằm trong địa phận Nam Lăng Đế Quốc của họ, nhưng hắn không ngờ một thế lực mạnh đến vậy lại từng nhận ân huệ từ Lâm gia của Lâm Quân. Hắn vẫn chưa thể hiểu rõ, rốt cuộc đoàn trưởng của mình là người thế nào.

Đám người Lâm Quân vừa bay vừa chìm trong suy nghĩ riêng nên không ai nói lời nào, chẳng mấy chốc đã đến địa bàn của Hổ Minh. Đây là một quần thể hang động khổng lồ nằm ẩn mình trong dãy núi. Bên ngoài, không chỉ có những triền cát vàng mà còn có một ốc đảo xanh tươi hiếm hoi bao quanh. Hổ Minh là một thế lực được tổ chức với đa số thành viên cao cấp đều thuộc Hổ Tộc, La Vân chỉ là một trong số đó. Người mạnh nhất của Hổ Minh tên là La Phong, nghe đồn đã đạt tới Đại Địa Chiến Thánh, vượt xa đẳng cấp của Kim Chấn Vân và những người khác.

Tuy nhiên, vì đang giả dạng Chiến Đế nên Lâm Quân tỏ ra không hề quan tâm. Hắn đã phóng thích áp lực cực lớn, bao trùm cả ốc đảo và những hang động xung quanh.

Kim Chấn Vân thấy vậy, lập tức hiểu ý, vận công hét lớn: “Hổ Minh minh chủ ở đâu? Yêu Đế đã tới đây, còn không mau ra bái kiến?”

Tiếng hét của hắn vang vọng trong không trung, sóng âm chấn động đến mức làm sụp vài hang động, người của Hổ Minh rốt cuộc cũng phản ứng lại.

Từng tiếng nổ và tiếng hổ gầm giận dữ vang lên, sau đó hàng ngàn thân ảnh đột nhiên xuất hiện trên không trung, dẫn đầu là đa số Hổ tộc, nhưng hiển nhiên các sinh linh khác cũng đông đảo không kém. Họ chỉ bay lơ lửng nhưng không dám manh động, bởi vì, chỉ cần không phải kẻ ngốc, ai cũng cảm nhận được áp lực cực lớn tỏa ra từ Lâm Quân. Sát khí gần như ngưng tụ thành một lớp màn đen kịt bao bọc lấy hắn.

“Ai là Hổ Minh minh chủ, lập tức ra đây bái kiến chủ nhân của ta! Nếu không, đừng trách chúng ta không khách khí!”

Kim Chấn Vân cậy thế hét lớn, nhưng trong lòng hắn cũng không khỏi lạnh toát. Nếu vụ này bị bại lộ, e là đến xương cốt cũng chẳng còn, bởi Hổ tộc vốn nổi tiếng với tính khí hung bạo, một lời không hợp là lập tức nhai xương đối thủ.

“Ta ở đây. La Phong, minh chủ Hổ Minh bái kiến Yêu Đế. Không kịp tiếp đón từ xa, mong Chiến Đế thứ lỗi.”

Một thân ảnh bay tới, đó là một thanh niên khoác bộ y phục trắng, trông phong độ nhẹ nhàng với nụ cười tỏa nắng. Nếu không nói ra, hiển nhiên chẳng ai có thể đoán được đây chính là La Phong, một tên sát thần hung ác khét tiếng của Hổ tộc. Thái độ của hắn cực kỳ khiêm nhường, rõ ràng hắn đã nhận ra Vĩnh Minh Yêu Đế. La Phong không hề để ý rằng, ngay phía sau hắn, La Vân đang đứng đó, và khoảnh khắc hắn nhận ra Gao Bạc cùng Thương Lang, mặt mũi đã trắng bệch không còn chút máu.

Lâm Quân nhe răng cười hỏi: “Ta muốn hỏi, ai cho bọn Hổ Minh các ngươi lá gan dám trêu chọc huynh đệ và tọa kỵ của ta?”

La Phong không biết chuyện, lắc đầu nói: “Có lẽ ngài hiểu lầm. Nếu biết ngài ở đâu, chúng tôi trải giường dọn chiếu còn không kịp, lấy đâu ra chuyện đắc tội với ngài?”

Lâm Quân chỉ tay về phía La Vân, cười nói: “Ngươi có thể hỏi kẻ kia.”

La Phong nhìn sang, thấy La Vân mặt mũi đã trắng bệch, liền biết chuyện chẳng lành. Ngay cả kẻ ngu cũng biết lời Yêu Đế nói là thật. Nếu là người khác, La Phong chắc chắn sẽ giao ra, nhưng La Vân chính là em ruột của hắn, nên hắn có chút khó xử.

Trầm ngâm trong chốc lát, La Phong gỡ một chiếc nhẫn trên tay, cung kính đưa cho Lâm Quân rồi nói: “Tại hạ nguyện giao ra tất cả tài bảo để đổi lấy một mạng của La Vân, đồng thời xin lỗi Yêu Đế ngài.”

Kim Chấn Vân tiến tới cầm lấy chiếc nhẫn. Sau khi thần thức lướt qua, hắn gật đầu liên tục. Hắn cũng hơi chấn động trước số lượng tài bảo trong nhẫn. Trong lòng thầm nghĩ, vậy là ổn rồi, Lâm Quân nên rút lui thì hơn.

Ai ngờ, Lâm Quân chỉ liếc nhìn rồi hờ hững đáp: “Chưa đủ.”

La Phong lập tức có chút lúng túng, đó là toàn bộ tài sản của y. Khẽ cắn răng, hắn nói: “Vậy Yêu Đế ngài muốn thế nào? Nếu không, cá chết lưới rách!”

Lâm Quân liếc nhìn La Phong, áp lực đột nhiên ập tới hắn. La Phong lập tức cảm thấy như từng ngọn núi lớn đè nặng lên ngực, sát khí ngút trời giáng thẳng vào linh hồn hắn.

“Phụt.”

Phun một ngụm máu lớn, thần sắc La Phong trắng bệch.

“Rất đơn giản, La Vân đấu với huynh đệ ta một trận công bằng. Nếu hắn thua, phải làm tọa kỵ cho huynh đệ ta. Nếu thắng, chuyện này cứ thế mà bỏ qua.”

Lâm Quân nói với ngữ khí không cho phép từ chối. Hiển nhiên hắn cũng hiểu Gao Bạc, với sự kiêu ngạo của cậu ta, chỉ có thể tự tay báo thù mới là tốt nhất, mượn tay người ngoài thì kiểu gì cũng không ổn.

La Phong nghe thế, trong lòng có chút mừng thầm. Thực lực Gao Bạc nhìn kiểu gì cũng chỉ ở Kim Đan cảnh giới, còn La Vân đã là Pháp Tướng Chiến Hoàng, chẳng nhẽ lại không đánh lại? Nhìn sang La Vân, La Phong gật đầu.

La Vân thấy vậy, khuôn mặt hiện lên vẻ hung tợn. Tuy thương thế của mình chưa lành hẳn, nhưng dù sao hắn cũng dư sức đánh bại Gao Bạc. Lần trước, kẻ gây thương tích nặng nhất cho hắn là Gao Hunter, chứ Gao Bạc thì chẳng làm được gì cả. La Vân tiến lên, hai bên sinh linh lập tức hiểu ý, lùi ra, nhường khoảng trống cho Gao Bạc và La Vân.

Nhìn Gao Bạc tiến tới, La Vân cười có chút dữ tợn: “Ta sợ Yêu Đế, nhưng ngươi thì chẳng là gì cả.”

Gao Bạc hờ hững chẳng buồn đáp lời, cậu ta rút Ám Ma Thương ra, hô lớn: “Gao Access!”

Gao Bạc với bộ giáp mạnh mẽ, hung lệ lại xuất hiện. Có điều lần này, mặt nạ của cậu ta không còn là đầu sói mà đã chuyển thành mặt nạ đen trắng, vật phẩm tiêu ký của quân đoàn.

Lâm Quân thấy Gao Bạc biến thân, hai mắt cũng ánh lên vẻ ao ước. Bộ giáp này còn ngầu hơn cả bộ giáp siêu nhân mà hắn từng biết. Đoạn, Lâm Quân nhìn sang Nobita, gật đầu.

Nobita không nói, rút từ trong người ra Đồng Hồ Ngưng Đọng Thời Gian, rồi bấm nút.

Ngay lập tức, thời gian ngừng đọng lại, chỉ có một mình Nobita có thể di động.

Nobita đã quá quen thuộc, liền bay tới phía Gao Bạc, rút trong túi ra một chiếc áo choàng màu trắng. Vật này tên là Áo Choàng Siêu Nhân, có thể giúp người đeo tăng thực lực lên 50 cấp độ (Lv), nhưng chỉ kéo dài ba phút. Đeo áo choàng cho Gao Bạc, làm cho màu sắc của nó hòa vào áo choàng của cậu ta, Nobita bay ngược về phía sau, bấm đồng hồ thêm một lần nữa.

Mọi thứ trở lại như bình thường, không ai phát hiện ra hành động của Nobita. Chỉ có Gao Bạc ở trong trận đột nhiên cảm nhận được một nguồn sức mạnh lạ lùng tràn ngập cơ thể, hắn chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế. Cấp độ (Lv) của Gao Bạc lúc này đã là 125, tương đương với Đại Địa Chiến Thánh sơ cấp.

La Vân nhằm tránh đêm dài lắm mộng, lập tức biến thân thành một con hổ đỏ khổng lồ. Phía sau lưng hắn cũng xuất hiện một hư ảnh đầu hổ màu đỏ, hắn đã triệu hồi Pháp Tướng của mình. La Vân lao tới Gao Bạc, sức mạnh của Pháp Tướng truyền vào cơ thể, vuốt hổ giơ cao. Đối với yêu tộc, công pháp vũ kỹ gì đó đều là thứ vô dụng, chỉ có công kích của bản thân mới là đáng tin nhất.

Gao Bạc không thèm né tránh, ngước mắt nhìn chiếc vuốt hổ to chục mét đập xuống đầu. Tự nhiên hắn có cảm giác La Vân thật yếu ớt. Đoạn, cậu ta nâng Ám Ma Thương lên, đâm thẳng vào vuốt hổ.

Một sức mạnh to lớn đâm tới, vuốt hổ của La Vân chấn động rồi dừng khựng lại. Hắn có cảm giác vuốt mình tê rần, không đủ sức mà hạ xuống. Khẽ xoay người, đuôi hổ biến thành một chiếc roi dài vụt tới, quất về phía Gao Bạc.

Gao Bạc không nhìn, nhẹ nhàng chụp được đuôi hổ, nắm chặt trong tay.

“Không thể nào? Chuyện này làm sao có thể xảy ra?!”

La Vân thầm nghĩ thì có cảm giác mình bị nhấc bổng lên cao, một sức mạnh to lớn đang nắm lấy đuôi hắn, đau đớn kèm cảm giác thốn thốn khó tả dâng trào.

“Rầm!”

Gao Bạc cầm lấy đuôi hổ, ném La Vân xuống đất. Khói bụi mù mịt bay lên, thân thể La Vân không biết đã đập sụp bao nhiêu hang động, tàn phá bao nhiêu cây cối.

Nhún người lao xuống, thừa lúc La Vân vẫn chưa tỉnh hồn, Gao Bạc cầm Ám Ma Thương giơ cao, dùng như một cây gậy, đập xuống.

“Rầm!”

“Rầm!”

“Bụp!”

Gao Bạc ra tay thật, đập thật. Ngoại trừ chỗ hiểm ra, khắp người La Vân đều bị Gao Bạc đập trúng. Ám Ma Thương phảng phất như biến thành một tia sáng bạc, vung lên hạ xuống liên tục, những tàn ảnh chấn động cả không khí. Chỉ trong vài giây, La Vân đã “ăn” không biết bao nhiêu gậy. Nếu không phải hắn da dày thịt béo và Gao Bạc còn chút lưu tình, có lẽ chỉ vài gậy là đã đi gặp hổ tổ rồi.

Từ xa, hai phe nhân mã chứng kiến trận chiến mà há hốc mồm kinh ngạc. Nếu như ngược lại La Vân đập Gao Bạc thì chẳng ai có ý kiến gì, đằng này lại là Gao Bạc treo lên đập La Vân. Một tên Kim Đan lại đập một tên Pháp Tướng như chó, thậm chí đến mẹ cũng không nhận ra. Khẽ lau mồ hôi lạnh trên trán, nhân mã phe Hổ Minh thầm cầu nguyện La Vân đừng bị đánh chết.

Tiếng vù vù, tiếng gào thét vang vọng, máu đỏ văng tứ tung. La Vân có thể thề, từ khi hắn có nhận thức, đây là lần thảm hại nhất. Toàn cơ thể hắn bị đập nát quá nhiều, xương cốt đã vỡ vụn đến mức không còn sức duy trì cơ thể khổng lồ đó nữa, mà biến thành một con hổ nhỏ chừng năm mét. La Vân không thể nói chuyện được, vì hàm răng cũng đã bị Gao Bạc đập gãy, chỉ còn biết nằm cong người lại, cầu nguyện Gao Bạc dừng tay.

Sau cùng, ba phút cũng trôi qua, sức mạnh tăng cường của Gao Bạc biến mất. Hắn phải chống Ám Ma Thương xuống đất mới không té sụm. Thở hồng hộc, Gao Bạc hỏi: “Phục chưa?”

La Vân mở mắt nhìn Gao Bạc, ánh mắt ngấn nước. Hắn phục rồi, nhưng không thể mở miệng nói.

“Chưa phục thì đánh tiếp!” Gao Bạc làm bộ hung ác nói.

“Dừng tay, La Vân thua rồi!” La Phong từ xa vội bay tới, vội vàng lấy đan dược ra, nhét vào miệng La Vân. Sau khi vận khí giúp La Vân tiêu hóa đan dược, La Phong nhìn Gao Bạc, cười khổ: “Hắn chịu thua rồi, cậu đừng đánh nữa. Sau này hắn sẽ là tọa kỵ của Chiến Đế.”

Vì Yêu Đế cũng là Yêu tộc, nên La Phong cũng chẳng bài xích việc La Vân làm tọa kỵ của Yêu Đế. Trong Yêu tộc, đi theo cường giả mạnh hơn để trưởng thành cũng được coi là một tạo hóa lớn, cũng là một truyền thống. Ít ra, đi theo Yêu Đế cũng không khiến Hổ tộc mất mặt. Có điều… haha… nếu La Phong biết Lâm Quân chỉ giả dạng, chắc hẳn hắn sẽ hối hận đến chết!

Nói rồi, La Phong nhìn La Vân. La Vân hiểu ý, một luồng khói đỏ bay ra từ người hắn, bay tới trước mặt Lâm Quân. Đây chính là linh hồn của La Vân, đại biểu cho việc ký kết khế ước phụ thuộc. Không chỉ là tọa kỵ, mà sau này sinh tử của La Vân sẽ nằm hoàn toàn trong một ý nghĩ của Lâm Quân.

Lâm Quân trừng mắt nhìn nhưng không biết làm gì, hắn còn chẳng biết khế ước là thứ gì.

“Hệ thống đại ca, giờ sao rồi?”

Hệ thống trong đầu hắn có chút khinh bỉ đáp: “Để anh, nhưng chú tốt nhất nên bổ túc kiến thức gấp, anh chưa thấy thằng chủ ký sinh nào u u mê mê như chú đâu.”

“Ting! Chúc mừng chủ ký sinh thu phục được La Vân – Hỏa Vân Hổ.”

“Ting! Chúc mừng chủ ký sinh lần đầu thu phục tọa kỵ, thưởng cho ba lần ân huệ hệ thống.”

Bản quyền của văn bản đã được trau chuốt này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free