Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chính Nghĩa Quân Đoàn - Chương 15: Mì gói.

Tên: Triệu Vân – Đến từ vũ trụ Tam Quốc Chí.

Thân phận: Một trong Ngũ Hổ Thượng Tướng nước Thục.

Chủng tộc: Nhân loại.

Đẳng cấp: Cấp 80 – Kim Đan Thương Tông cao cấp.

Công pháp: Bách Điểu Triều Phượng, Hoành Tảo Thiên Quân.

Thần Binh: Triều Phượng Thương.

Thần Thông: Nhân Thương Hợp Nhất, Thương Ý trung cấp.

Thân phận thiết lập: Bạn thời thơ ấu của Lâm Quân, cùng học chung mẫu giáo, hiện là binh lính đóng tại Hắc Thủy thành.

Độ trung thành: 100.

Thân phận hệ thống gán cho Lâm Quân vẫn hết sức bá đạo và khó hiểu. Tên hệ thống này lười đến mức nào mới tạo ra một thân phận như vậy, hoàn toàn không có chút logic nào đáng kể.

Triệu Vân – cái tên mà Lâm Quân vừa triệu hồi – đối với hắn không thể nào quen thuộc hơn. Trong một thế kỷ mà trò chơi điện tử phát triển rộng khắp, Triệu Vân là một cái tên nổi tiếng trong các tựa game Tam Quốc Ngụy Thục Ngô do Trung Quốc sản xuất. Lâm Quân cũng chẳng mấy bận tâm đến tiểu sử của Triệu Vân, bởi hắn chưa từng đọc Tam Quốc Chí. Hắn chỉ biết Triệu Vân rất mạnh, trong các trò chơi đều thuộc hàng tướng top, chỉ thua mỗi chiến thần Lữ Bố.

“Bệ hạ, nếu có một người cưỡi ngựa trắng mặc giáp bạc đến, xin hãy cho phép hắn tiến vào. Đó chính là nhân tuyển thần đã tâu với bệ hạ.”

Lê Minh Vũ nửa tin nửa ngờ, nhưng vì Lâm Quân luôn có những điều thần kỳ, biết đâu sự thực đúng là như vậy. Hắn bèn nói: “Được, nếu h��n hợp nhãn với trẫm, học bổng của Vô Song Học Viện vẫn sẽ thuộc về ngươi. Thời gian nhập học chính là sau một tháng nữa.”

“Vâng, bệ hạ. Hiện tại, dù có ban chức thống soái cũng chẳng thể làm được gì, bởi lẽ Tống Quan quốc đang không có đủ lương thực để phát động chiến tranh.”

Lâm Quân nghi hoặc, nhưng tình hình của Tống Quan quốc thì hắn đã nắm rõ. Hiện tại, mùa đông vừa kết thúc, là thời điểm cả nước bắt đầu gieo trồng lại lương thực. Lấy đâu ra quân lương dư thừa để binh sĩ chiến đấu? Nên nhớ, việc Tống Quan quốc tuyên chiến với Minh Hỏa cốt là để giảm số lượng nhân khẩu do thiếu lương thực.

“Lâm Quân, trẫm có nên nói ngươi ngốc không? Nếu chưa gặp ngươi, có lẽ trẫm sẽ không nghĩ vậy, nhưng hiện tại, trẫm đã phát hiện ra một thứ thú vị trong cửa tiệm quân đoàn, đủ sức giúp chúng ta kéo dài chiến tranh.”

“Bệ hạ, ngài nói là…?”

“Có một thứ tên là mì gói đấy, ngươi không biết sao?”

Lâm Quân và Lê Minh Vũ trừng mắt nhìn nhau. Sau đó, Lâm Quân bất lực thở dài nói: “Cái cửa tiệm đó ta kh��ng dùng được.”

Thế nhưng, Lâm Quân cũng kinh ngạc. Không ngờ cửa tiệm đó lại có cả mì gói, lại càng không ngờ Lê Minh Vũ có thể tìm ra được nó.

“Là vậy sao? Nhưng ngươi biết mì gói chứ? Ta đã xem sơ qua về công dụng của nó, phải nói đây chính là một vật phẩm thần kỳ ghê gớm. Công dụng của nó chính là thứ chúng ta cần bây giờ, mà giá cả lại rất phải chăng.”

“Bệ hạ, nếu ngài mua được cả nhà máy sản xuất mì gói thì hẵng nói, chứ một hai gói không đủ thấm vào đâu.”

Lâm Quân nói. Hắn không hiểu vì sao thân là quân đoàn trưởng mà mình lại chẳng thể xem được vật phẩm trong cửa tiệm. Tên hệ thống thật đáng ghét!

“Ở đây ta đã tìm thấy một phương pháp chế tạo mì gói. Không ngờ loại sợi mì này chỉ được làm từ một thứ gọi là tinh bột. Mà Tống Quan quốc chúng ta có thể sản xuất được tinh bột theo phương pháp này, từ rất nhiều loại cây. Nếu có thể xây dựng được một vài nhà máy, e rằng nạn đói của Tống Quan quốc sẽ được giải quyết hoàn toàn!”

Lê Minh Vũ hai mắt sáng rỡ nói, quả thực vật phẩm này quá thần kỳ. Vừa rẻ, bảo quản được lâu, lại tiện lợi cho việc di chuyển.

Gạo là một thứ xa xỉ ở Tống Quan quốc, bởi sản lượng nơi đây thực sự rất thấp. Nếu tính trên đầu người, chỉ đủ đáp ứng cho một nửa dân số, phần còn lại phải nhập từ các nước khác với cái giá cắt cổ. Nhưng nếu có mì gói thì lại là chuyện khác. Ngoài việc đáp ứng nhu cầu trong nước, còn có thể bán ra các nước khác hoặc đổi lấy gạo.

Lê Minh Vũ càng nghĩ càng kích động, chuyện này hoàn toàn có thể làm được!

Lâm Quân ngồi đối diện thì liên tục cảm thán. Đối với hắn, mì gói là một món ăn hết sức quen thuộc, là thứ chỉ để cầm hơi khi hết tiền. Thế nhưng, không thể phủ nhận, mì gói được coi như một loại văn hóa tại Trái Đất, được mệnh danh là phát minh vĩ đại nhất thế kỷ 20 của người Nhật. Bỏ qua những tác hại của mì gói như thiếu dinh dưỡng…, thì nó vẫn được coi là một thứ thức ăn quốc dân. Từ già tới trẻ, từ bé tới lớn, hầu như chưa có ai là chưa từng ăn qua mì gói.

Lê Minh Vũ không nghĩ ngợi thêm nữa, hắn muốn bắt tay làm ngay.

…….

Ngay buổi sáng hôm sau, Lê Minh Vũ dẫn theo Lâm Quân lên đường về kinh thành. Đi cùng còn có Triệu Vân đã trình diện. Minh Vũ Đại Đế sau khi nhìn thấy Triệu Vân Thương Thần thì hai mắt tỏa sáng rực rỡ, không nói hai lời liền giao cho Triệu Vân chức thống soái ba quân và trao học bổng cho Lâm Quân. Tuy nhiên, chức tước của Triệu Vân phải về kinh thành mới có thể sắc phong.

……

Bỏ qua Lê Minh Vũ đang kích động suy nghĩ về chuyện mì gói, Lâm Quân nhàm chán ngồi trong xe ngựa. Xung quanh hắn là mấy khẩu súng mà hắn nhận được.

Lâm Quân đang suy nghĩ về Lâu Đài Hắc Ám mà hắn chỉ còn một ngày nữa phải tiến vào. Trong lòng, hắn không biết có nên nhờ Lê Minh Vũ hay quay lại Phong Tỏa Bí Cảnh triệu tập đám người Kim Chấn Vân. Điều khiến hắn ngứa mắt nhất là chuyện Tiêu Viêm vẫn chưa gia nhập quân đoàn. Hệ thống có nói, chỉ khi độ trung thành trên 75 thì nhân vật được triệu hồi mới tự động gia nhập quân đoàn. Đằng này, độ trung thành của Tiêu Viêm mới chỉ có 62, tuy có tăng lên nhưng lại rất chậm chạp. Về phần Triệu Vân, L��m Quân triệu hồi ra khi quân đoàn đã đủ nhân số, nên không thể cùng hắn tiến vào Lâu Đài Hắc Ám.

“Hệ thống đại ca, một mình ta vào có được không?”

Hệ thống khinh bỉ đáp: “Mặc dù thực lực của sinh linh trong Lâu Đài Hắc Ám sẽ điều chỉnh theo thực lực của người tiến vào, nhưng chủ ký sinh muốn một mình solo thì đừng hỏi. Chú em chỉ có đẳng cấp, không hề có chút thực lực nào.”

Lâm Quân lại ngứa răng muốn chửi thề. Hắn mới tới thế giới này được một tháng, còn chưa biết tu luyện là gì. Đẳng cấp của hắn đều do hệ thống trợ giúp tăng lên.

“Vậy có thể dời thời gian tiến vào không? Chỉ cần ba tháng thôi?”

Lâm Quân lại hỏi. Hiện tại, hắn đã có cơ hội tiến vào Vô Song Học Viện. Chỉ cần cho hắn một chút thời gian, hắn có thể biến đẳng cấp của mình thành thực lực. Đến lúc đó, dù hắn có solo tiến vào cũng đủ sức.

“Được. Dùng ba lần ân huệ hệ thống thì có thể dời lại ba tháng. Chú em muốn sử dụng luôn không?”

“Được.”

Lâm Quân nói rồi xếp bằng ngồi tu luyện. Phải một ngày nữa mới có thể tới kinh thành. Nhàm chán, hắn cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài việc tiếp tục tu luyện Phổ Thông Quyết. Từng luồng nguyên khí được hắn hấp thụ, đều chuyển hóa vào Kim Đan để làm lớn mạnh nó. Lâm Quân còn chẳng biết mình phải tu luyện kiểu gì, chỉ đơn thuần là hấp thu, nạp vào rồi chuyển hóa.

……………

Đường dài, ai cũng có những suy nghĩ riêng nên họ rất ít gặp mặt, chỉ khi ăn uống mới tập trung đầy đủ. Cả một đoạn đường không gặp hiểm nguy nào, đoàn xe lặng lẽ di chuyển về kinh thành, không chút phô trương, bởi hoàng đế không muốn bất cứ ai biết. Đôi khi có vài tên đui mù chặn đường cướp bóc, nhưng tất cả đều được hộ vệ giải quyết, đến nỗi Lâm Quân còn chẳng buồn ló đầu ra.

Ngày hôm sau, khi bình minh ló dạng, đoàn người đã đến được Hỏa Long Thành, kinh thành của Tống Quan quốc. Là trung tâm của cả một nước, thành này phi thường náo nhiệt, xe cộ tấp nập, người đi lại đông như mắc cửi. Sau khi kiểm tra qua loa tại cổng thành, đoàn người vẫn lặng lẽ tiến về hoàng cung, một đường không hề có bất ngờ nào.

…………..

Trong Quân Chính Điện, Minh Vũ Đại Đế lại ngồi trên ngai vàng. Lần này, hắn không còn rầu rĩ như lần trước, mà mặt mũi tràn đầy hồng quang. Ai nhìn cũng biết hoàng đế bệ hạ đang rất cao hứng.

Triệu Vân và Lâm Quân đứng trong đại điện, hứng chịu không ít ánh mắt tò mò của các quan viên. Ai nấy đều không biết hai thanh niên này là thần thánh phương nào, nhưng vì được bệ hạ tự thân dẫn về, chắc chắn họ không phải hạng người đơn giản.

Không khí Quân Chính Điện có chút yên tĩnh, các quan viên đều đang suy nghĩ lung tung. Ngay ngày hôm qua, Kiều gia đã bị huyết tẩy không còn sót một ai. Một vài vị trí quan viên cũng đang bỏ trống, đặc biệt là vị trí tể tướng của Kiều Thế Lôi.

Lê Minh Vũ híp mắt nhìn đám quan viên, đoạn lên tiếng nói:

“Hôm nay, sắc phong Triệu Vân làm thống soái tam quân, phẩm cấp nhất phẩm, có quyền điều động toàn bộ binh quyền của Tống Quan Quốc. Ban thưởng ba nghìn mẫu ruộng tốt, vạn lượng hoàng kim và cho phép tổ chức một quân đoàn mới.”

“Sắc phong Lâm Quân chức tể tướng, phẩm cấp nhất phẩm. Ban thưởng ba nghìn mẫu ruộng tốt, vạn lượng hoàng kim.”

“Các khanh gia, có ai có ý kiến gì không?”

Quần thần không hề có ý kiến gì, đồng lòng quỳ xuống hô: “Bệ hạ thánh minh!”

………..

Chuyện thật như đùa. Lâm Quân cứ nghĩ nó sẽ dây dưa dài dòng lắm, rằng sẽ có kẻ đứng ra phản đối, rồi Minh Vũ phất tay tiêu diệt lập uy, hay có vài gã đui mù lao ra nói “Bệ hạ khoan đã…”. Nhưng không, mọi chuyện từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc còn nhanh hơn một bài hát. Minh Vũ chỉ hạ lệnh một tiếng, quần thần lập tức răm rắp nghe theo, chẳng dám nói nhảm nửa lời.

Lâm Quân dĩ nhiên không biết, Minh Vũ Đại Đế còn có một biệt danh khác là Minh Vũ Bạo Quân. Kẻ nào nói nhảm, nói nhiều mà phản đối hắn, nhẹ thì mất chức, nặng thì đầu một nơi thân một nẻo. Có lẽ Kiều gia đã máu nóng lên não mới nghĩ đến chuyện phản bội một tên bạo quân như vậy. Cũng có lẽ họ đã coi thường sức mạnh của gã bạo quân nên mới dẫn đến kết cục đáng tiếc.

Lâm Quân u u mê mê đứng trong đại điện, nghe Minh Vũ và đám quần thần bàn chuyện chế tạo mì gói. Hắn nghe mà một chút cũng chẳng lọt tai. Đối với một tể tướng vừa được sắc phong như Lâm Quân, không biết Minh Vũ có dùng nhầm người hay không. Chắc bảo Lâm Quân đi đồ sát thêm 10.000 tên lính nữa còn dễ dàng hơn cho hắn.

Sau tất cả, Minh Vũ Bạo Quân giáng chiếu chỉ. Tám hành tỉnh và 67 thành trì còn lại của Tống Quan quốc đồng thời gấp rút tạo dựng nhà máy chế tạo mì gói, với chính hắn là người giám sát. Còn Triệu Vân tạm thời sẽ lo việc huấn luyện quân đội. Ngược lại, Lâm Quân lại cứ như một pho tượng, chẳng phải làm gì cả.

Truyen.free giữ quyền sở hữu trí tuệ đối với tác phẩm được biên tập tỉ mỉ này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free