Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 10: Chapter 10:

Ánh trăng nhạt treo lơ lửng giữa bầu trời, soi sáng con suối nhỏ và cánh rừng thưa thớt phía nam sông Hồng. Tiếng nước róc rách bị át đi bởi tiếng gầm kinh thiên động địa của con quái thú cấp cao. Nó đứng sừng sững giữa cánh đồng, cao hơn năm mét, lông đen pha vệt đỏ như máu khô, đôi mắt đỏ rực lớn gấp đôi con quái thú trước, lóe lên sát khí lạnh lẽo. Những gai xương nhọn hoắt mọc trên lưng nó rung lên mỗi khi nó cử động, và mỗi bước chân làm mặt đất nứt ra thành những khe nhỏ. Mùi tanh hắc từ cơ thể nó lan tỏa, hòa lẫn với hơi lạnh của đêm, khiến không khí nặng nề như đè lên ngực.

Lê An đứng trước con thú, tay siết chặt cây giáo dính máu đen, cơ thể tràn đầy sức mạnh sau khi nâng cấp Gươm Thuật Trung Cấp và Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp. Anh hét lớn: "Tướng quân, đánh vào chân nó! Làm nó chậm lại!" Giọng anh vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, át cả tiếng gió rít qua rừng.

Nguyễn Khoái nghiến răng, đại đao giơ cao, lao tới từ phía trái. "Ngươi điên rồi, tiểu tử! Nhưng ta không bỏ đồng đội!" Ông chém mạnh vào chân sau của con thú, lưỡi đao sắc bén để lại một vết cắt sâu hơn lần trước, máu đen bắn ra, nhưng con thú chỉ khựng lại một chút, rồi vung móng vuốt phản công. Nguyễn Khoái lùi lại vừa kịp, nhưng luồng gió từ cú đánh làm ông loạng choạng.

Đám lính – giờ chỉ còn tám người sau khi một người bị thương nặng từ trận trước – đứng thành vòng cung, tay cầm giáo và dao găm, ánh mắt đầy sợ hãi nhưng không dám chạy trốn. Tiểu Đinh hét lên từ phía sau: "Anh Lê An, cẩn thận! Nó nhanh lắm!" Cậu đứng gần suối, tay ôm cánh tay bị thương, không dám tiến lên nhưng vẫn cố cảnh báo.

Lê An kiểm tra hệ thống trong đầu để ổn định tinh thần:

Ký chủ: Lê An

Cấp độ: 2 (100/200 kinh nghiệm)

Điểm chiến công: 5

Kỹ năng: Né Tránh Sơ Cấp, Gươm Thuật Trung Cấp, Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp, Phòng Thủ Sơ Cấp, Chiến Thuật Sơ Cấp, Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp, Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp, Kháng Độc Sơ Cấp

Nhiệm vụ hiện tại: Đến Chương Dương an toàn, gặp Trần Hưng Đạo. Phần thưởng: 150 điểm chiến công, kỹ năng ‘Lãnh Đạo Sơ Cấp’. Thất bại: Mất cơ hội thay đổi lịch sử.

"Chỉ còn 5 điểm… không đủ để làm gì," anh lẩm bẩm, mắt không rời con quái thú. Anh biết mình không thể giết nó một mình – nó mạnh hơn con trước gấp nhiều lần, và vũ khí trong tay anh chỉ là cây giáo tạm bợ. Nhưng anh phải cầm cự, ít nhất để Nguyễn Khoái và đám lính rút lui an toàn. Anh sử dụng Chiến Thuật Trung Cấp, phân tích nhanh: "Chân nó là điểm yếu – nếu làm nó mất thăng bằng, ta có thể chạy. Nhưng mắt nó… có lẽ là chỗ chí mạng."

Con quái thú gầm lên, lao tới Lê An với tốc độ kinh hoàng. Anh kích hoạt Né Tránh Sơ Cấp, nghiêng người tránh cú vung móng vuốt, nhưng luồng gió từ cú đánh làm anh mất thăng bằng, ngã lăn xuống đất. Anh lăn thêm một vòng, đứng dậy ngay, hét lớn: "Đâm vào chân trái trước! Đừng để nó di chuyển!" Anh lao tới, đâm cây giáo vào khớp chân trái của con thú, nhờ Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp, lưỡi giáo xuyên sâu, máu đen phun ra như suối.

"Ký chủ gây sát thương nghiêm trọng cho quái thú cấp cao. Nhận 20 điểm chiến công, 10 kinh nghiệm."

Con thú gầm lên đau đớn, khuỵu xuống một bên, nhưng ngay lập tức vung móng vuốt còn lại về phía Lê An. Anh giơ cây giáo chặn, nhờ Phòng Thủ Sơ Cấp, nhưng lực đánh quá mạnh, cây giáo gãy đôi, và anh bị hất bay ra sau, đâm sầm vào một tảng đá bên suối. Đau đớn lan khắp ngực, anh ho ra máu, nhưng Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp giúp anh đứng dậy được.

Nguyễn Khoái lao tới, chém liên tục vào chân trái của con thú, hét lớn: "Đám lính, hỗ trợ ta! Đừng để Lê An chết!" Đám lính lấy hết can đảm, lao lên, dùng giáo đâm vào cùng chân con thú. Máu đen chảy thành vũng, và con thú bắt đầu lảo đảo, nhưng nó không gục ngã. Nó há miệng, phun ra một luồng khói đen đặc quánh, dày hơn và độc hơn lần trước, bao phủ cả cánh đồng.

Đám lính ho sặc sụa, ngã quỵ, vài người ôm cổ họng, mắt đỏ ngầu. Nguyễn Khoái che miệng, lùi lại, nhưng cũng ho dữ dội. Lê An hít phải khói, nhưng nhờ Kháng Độc Sơ Cấp, anh chỉ cảm thấy chóng mặt nhẹ. Anh hét lớn: "Tất cả, lùi ra sau! Đừng hít khói!" Anh lao qua đám khói, kéo Nguyễn Khoái và một người lính gần nhất ra khỏi vùng nguy hiểm.

"Tiểu tử, ngươi điên thật!" Nguyễn Khoái ho khan, nhưng ánh mắt ông đầy kiên định. "Ta không bỏ ngươi đâu – đánh tiếp đi!" Ông nhặt một cây giáo rơi trên đất, lao trở lại, nhắm vào chân phải của con thú.

Lê An thở hổn hển, nhìn con thú qua làn khói mỏng dần. Nó đang yếu đi – chân trái gần như không cử động được, và tốc độ chậm lại rõ rệt.

Anh hét lên: "Tập trung vào mắt nó! Đó là điểm yếu!" Anh nhặt một thanh gươm từ xác một người lính ngã xuống, lao tới, nhắm vào mắt trái của con thú. Anh nhảy lên, kích hoạt Gươm Thuật Trung Cấp, đâm mạnh. Lưỡi gươm xuyên qua mắt, máu đen bắn tung tóe, và con thú gầm lên đau đớn, lùi lại mấy bước.

"Ký chủ gây sát thương chí mạng cho quái thú cấp cao. Nhận 30 điểm chiến công, 20 kinh nghiệm."

Nhưng con thú không gục. Nó vung móng vuốt loạn xạ, hất Lê An bay ra xa. Anh ngã xuống đất, lăn mấy vòng, thanh gươm rời khỏi tay. Đau đớn lan khắp người, nhưng anh nghiến răng, đứng dậy. Nguyễn Khoái lao tới, đâm đại đao vào mắt phải của con thú, hét lớn: "Chết đi, đồ quái vật!" Lưỡi đao cắm sâu, máu đen phun ra, và con thú khuỵu xuống, gầm lên lần cuối trước khi đổ sầm xuống đất, rung chuyển cả cánh đồng.

"Ký chủ và đồng đội hạ gục quái thú cấp cao. Nhận 100 điểm chiến công, 50 kinh nghiệm."

Lê An ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển, máu đen dính đầy người. Anh kiểm tra hệ thống:

"Ký chủ: Lê An

Cấp độ: 2 (180/200 kinh nghiệm)

Điểm chiến công: 155"

Nguyễn Khoái bước tới, vỗ vai anh, cười khàn khàn: "Tiểu tử, ta chưa thấy ai điên như ngươi! Hai lần đánh quái, lần nào cũng suýt chết, mà vẫn sống. Ngươi đúng là phúc tinh của ta!" Ông quay sang đám lính: "Còn ai sống không? Đứng dậy hết!"

Đám lính lục tục đứng lên, may mắn không ai chết, dù vài người bị thương nặng vì khói độc. Tiểu Đinh chạy tới, ôm vai Lê An: "Anh Lê An, anh giỏi quá! Tôi cứ tưởng mình toi rồi!" Anh cười nhạt, vỗ đầu cậu: "Ngươi cũng gan lắm, đừng lo."

Nhưng niềm vui ngắn ngủi. Xác con quái thú bắt đầu bốc khói đen, tan ra thành một vũng chất lỏng đặc quánh, thấm vào đất. Bóng dáng áo trắng xuất hiện lần nữa, đứng bên suối, cách họ chừng ba chục mét. Giọng nói lạnh lẽo vang lên trong đầu Lê An:

"Ngươi mạnh hơn ta nghĩ, kẻ ngoại đạo. Nhưng máu ngươi đã đánh thức kẻ chủ – nó sẽ đến sớm thôi. Chạy đi, hoặc chết – lựa chọn là của ngươi."

Lê An hét lớn: "Kẻ chủ là gì? Nói rõ đi!" Anh lao về phía bóng dáng, nhưng cô ta tan biến, để lại mặt nước yên ả. Nguyễn Khoái cau mày, bước tới: "Ngươi lại hét gì thế? Thấy ma nữa à?"

Lê An lắc đầu, giọng trầm xuống: "Không… nhưng có gì đó lớn hơn đang đến. Tướng quân, ta phải đi ngay – Chương Dương là nơi duy nhất an toàn lúc này." Anh quay sang hệ thống: "Phân tích vũng chất lỏng kia!"

"Chất lỏng: Dấu hiệu của năng lượng siêu nhiên cấp cao, liên quan đến ‘lời nguyền’. Có khả năng triệu hồi thực thể mạnh hơn. Nguy cơ tái xuất hiện: 90% trong 24 giờ tới."

Lê An nghiến răng, nhìn về phía nam. "24 giờ… đủ để đến Chương Dương nếu ta đi nhanh." Anh quay sang Nguyễn Khoái: "Tướng quân, không nghỉ nữa. Ta đi ngay – thứ tiếp theo có thể giết hết chúng ta!"

Nguyễn Khoái gật đầu, dù ánh mắt ông đầy nghi ngờ. "Được, nghe ngươi. Nhưng ngươi phải giải thích rõ chuyện này sau khi gặp Hưng Đạo Đại Vương!" Ông ra lệnh: "Tất cả, đứng dậy! Đi tiếp, không dừng lại!"

Đám lính lê bước, mang theo người bị thương. Lê An đi cuối cùng, mắt không rời rừng sâu. Anh siết chặt thanh gươm nhặt lại từ đất, tự nhủ: "Kẻ chủ… dù ngươi là gì, ta sẽ không để ngươi thắng. Đại Việt phải sống, và ta cũng vậy."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free