(Đã dịch) Chiến Thần Biến - Chương 40:
Y vốn cho rằng sau khi giao chiến với vô số tinh anh võ giả của bát đại gia tộc, cô gái áo trắng kia hẳn phải kiệt sức mới đúng, nào ngờ nàng vẫn có thể thi triển chiêu thức uy lực kinh khủng đến vậy.
Vèo!
Vèo vèo vèo!
Vèo vèo vèo vèo vèo vèo!
Nhất thời, vô số tiếng xé gió vang vọng khắp sườn đồi phía tây Đằng Gia trấn.
Ba trăm thiết giáp trọng nỗ quân với kinh nghiệm chinh chiến dày dặn, phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, cơ hồ trong nháy mắt đã đồng loạt bắn tên!
Song, tất thảy cũng chẳng cách nào ngăn cản được một kích kinh thế hãi tục của Lục Tử Lăng.
Tất cả hóa thành phấn vụn! Kể cả những chiến sĩ đang khoác giáp cũng không ngoại lệ!
Người trung niên kia thấy tình thế không ổn, xoay người bỏ chạy thục mạng, song vẫn bị đạo kình khí kinh khủng kia đánh cho phun một búng máu tươi, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Những mũi tên bay đầy trời kia trước khi hóa thành phấn vụn cũng bộc phát ra kình lực cực lớn đánh thẳng vào Lục Tử Lăng, khiến nàng bay đi rồi rơi xuống vách đá phía sau.
Lục Tử Lăng đã cùng ba trăm trọng giáp nỗ quân đồng quy vu tận.
Bởi lẽ khi thi triển sát chiêu kinh khủng ấy, chính nàng cũng bị vô số mũi tên bay vút chấn lui. Những người trong bát đại gia tộc đều nhìn thấy, dường như nàng đã phun ra một ngụm tiên huyết…
Ngay sau đó, mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng. Tiếng nước chảy Mang Nang Hà truyền đến như ẩn như hiện nói lên đêm nay là một đêm không bình thường.
Mấy cây đuốc cắm trên mặt đất tỏa ra ánh sáng leo lét, chiếu rọi chiến trường kinh khủng. Mùi máu tươi nồng nặc tràn ngập không gian, rất lâu sau vẫn không tan.
Trong số các thành viên bát đại gia tộc còn sống sót không quá mười người, tất cả ít nhiều đều bị trọng thương. Lúc Lục Tử Lăng thi triển sát chiêu kinh khủng kia, họ cũng bị liên lụy nhưng may mắn thay lại không chết, tuy nhiên tất cả đều mất đi năng lực chiến đấu, nằm thoi thóp chờ đợi cái chết.
Một lúc lâu sau, thân ảnh gầy gò của Đằng Phi từ trong màn đêm mờ mịt lao đến. Y điên cuồng chạy đến chiến trường, đảo mắt tìm kiếm xung quanh nhưng thủy chung vẫn không thấy được thân ảnh màu trắng mà y muốn thấy.
Đằng Phi thở hổn hển, y đã điên cuồng chạy mấy chục dặm không nghỉ, cuối cùng sức lực cũng tiêu hao cạn kiệt, chỉ còn dựa vào nghị lực kinh người mới có thể đến được nơi này. Song, y nào ngờ trường chiến đấu ở đây đã sớm kết thúc, trên mặt đất máu đã bắt đầu khô lại, thi thể sớm đã cứng đờ.
- A... Đau chết ta rồi!
Cách đó không xa bỗng vang lên một tiếng rên rĩ vô cùng thống khổ thức tỉnh Đằng Phi.
Đằng Phi vội vàng đốt lên một cây đuốc, chạy về phía đó tìm kiếm. Trước mắt y là một người trung niên nằm gục trên đất, đang cố gắng bò dậy.
Đằng Phi bước nhanh tới. Người kia nghe tiếng động, quay đầu liếc nhìn Đằng Phi, gương mặt nhất thời trở nên cổ quái, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi, nhưng ngay sau đó lại biến mất. Hắn ho khan hai tiếng, chậm rãi nói:
- Tiểu huynh đệ, giúp ta một chút, ta bị... bị trọng thương rồi!
Đằng Phi nghe Đằng Vũ nói ba nhà Phạm, Lật, Trương đã mang ba trăm thiết giáp trọng nỗ quân tới. Đạo quân này do một người trung niên mặc áo màu xanh chỉ huy. Khung cảnh lúc này rất tối nhưng Đằng Phi vẫn thấy rõ màu sắc y phục của người trung niên kia.
Gương mặt non nớt của y khẽ run vài cái. Y biết rõ, đêm nay, những kẻ xuất hiện ở đây, tuyệt nhiên không phải người của mình.
- Người đã đả thương ngươi đâu?
Đằng Phi trong lòng khẩn trương, nhưng trên mặt vẫn không có vẻ gì khác thường.
Người trung niên vốn định nói người kia đã chết, nhưng chợt nhớ lại cô gái áo trắng ấy xuất hiện liền giúp đỡ Đằng gia, nhất định nàng có quan hệ gì đó với tên tiểu tử Đằng Phi này. Nếu nói nàng đã chết, chắc chắn thiếu niên này sẽ lập tức giết chết hắn!
- Chạy... nàng đả thương ta rồi bỏ chạy rồi! Những người này, đều là do nàng... giết!
Người trung niên khó khăn nói, vừa nói xong ho một cái phun ra một búng máu, bộ dạng hết sức thê thảm.
Bỏ chạy? Đằng Phi thở phào nhẹ nhõm, trong khoảnh khắc, cõi lòng y như trút được một gánh nặng.
Nhưng ngay lúc này, bên kia bỗng nhiên vọng đến một tiếng cười lạnh yếu ớt:
- Kẻ họ Phạm kia... ngươi đừng giả bộ nữa, cô gái kia rõ ràng đã đồng quy vu tận với ba trăm thiết giáp trọng nỗ quân rồi, khụ khụ... Ha ha, ngươi cho rằng chỉ cần nói dối một câu là xong chuyện sao?
M��t thanh âm khác cũng vang lên:
- Lão tử... tận mắt thấy nàng phun ra một ngụm tiên huyết, sau đó... rơi xuống vách đá bên dưới... Mang Nang Hà. Nếu cô gái kia còn sống được... thì... chính là kỳ tích!
- Đúng vậy, ta cũng đã nhìn thấy. Tên họ Phạm kia, bát đại gia tộc chúng ta đánh trận này, nguyên khí tổn thương nặng nề, các ngươi muốn chiếm tiện nghi sao? Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy?
Bên kia có một số người dùng lời lẽ ác độc công kích người trung niên họ Phạm, nhưng tất cả thanh âm này đối với Đằng Phi lại trở nên xa xôi vô cùng. Gương mặt y trắng bệch, lẩm bẩm nói:
- Ta biết, nàng bị thương, tình hình không ổn, ta cũng biết là như vậy...
Đột nhiên Đằng Phi chạy như điên về phía sườn đồi. Y nhìn chằm chằm xuống phía dưới, màn đêm đen nhánh không nhìn thấy bất cứ thứ gì. Hai đầu gối y mềm nhũn, Đằng Phi không tiếng động quỳ xuống đất, hai tay gắt gao nắm chặt nắm đấm, dùng sức ngậm chặt miệng, nhưng vẫn không khống chế được, giọt nước mắt lạnh băng trên gương mặt Đằng Phi ch��y xuống.
- Sư phụ tỷ tỷ... sẽ không chết, nhất định không thể chết!
Đằng Phi lẩm bẩm tự nói một mình, tự an ủi trong lòng, không ngừng cố gắng tự thuyết phục bản thân. Trong trí nhớ y, cuộc sống mấy tháng nay bên cạnh Lục Tử Lăng dần hiện ra.
"Ngươi tên gì?"
"Đằng Phi."
"Ân."
“Được rồi, ngươi đã không sợ chết thì ta đây đáp ứng ngươi, bất quá ngươi nhớ kỹ, sau này không được gọi ta là sư phụ!”
“Chỉ bằng những thứ này sao? Ngươi cũng quá khinh thường bảo khố hoàng gia rồi! Tốt lắm, ngươi trở về đi, ta cũng muốn chuẩn bị một chút, chờ trời sáng, ngươi chào hỏi mọi người trong nhà xong rồi quay lại đây, có lẽ sẽ phải ở đây nửa tháng.”
“Đấu kỹ ta tu luyện ta không thể truyền cho ngươi, bởi vì ngày sau nếu bị người ta nhận ra, ngươi sẽ bị nguy hiểm, cho nên ta chỉ cho ngươi một ít đấu kỹ sơ cấp, mặc dù là cấp thấp, nhưng có còn hơn không, thương thế của ta cũng chưa khỏi hắn, nếu không ta đã tìm cho ngươi những thứ tốt hơn rồi."
“Mặc dù trong thân thể của ngươi không có đấu tuyền, nhưng ngươi vô cùng may mắn vì khi cải tạo thân thể đã mở được bảy đấu mạch!”
Từng hình ảnh, từng câu nói ngày xưa khi còn tu luyện với Lục Tử Lăng như một thước phim quay chậm liên tục xuất hiện trong đầu Đằng Phi.
Thống khổ vạn phần!
Lòng đau như cắt!
Chỉ khi thật sự mất đi người ta mới thấy quý trọng, sự đau khổ này người khác vĩnh viễn không thể hiểu được, cũng như không có cách nào chia sẻ!
- Aaaaaaaaaaaaaaa!
Đằng Phi đột nhiên quỳ xuống, ngửa mặt lên trời thét gào, thân ảnh đơn bạc kia tản mát ra hơi thở bi thương vô tận, hệt như một con dã thú bị thương.
Những người của bát đại gia tộc còn sót lại và người trung niên họ Phạm đang mắng chửi nhau thì bị tiếng gào thét của Đằng Phi làm cho sợ ngây người, tất cả lập tức thức thời ngậm miệng lại.
Quả thực là một chuyện không thể tin nổi. Những người ở đây, ai ai cũng có thân phận và địa vị không tầm thường ở Thanh Bình phủ, nhưng lúc này lại bị một thiếu niên làm cho kinh sợ không dám lên tiếng. Nói ra chắc chẳng ai tin.
Đằng Phi lệ rơi đầy mặt, vận mệnh của sư phụ tỷ tỷ lại chấm dứt như thế sao... ngay cả gặp mặt nàng lần cuối cũng không được.
Không để lại một chút gì, tựa như muốn mạnh mẽ xóa đi sự tồn tại của nàng trong trí nhớ Đằng Phi. Nhưng gương mặt thanh tú mỹ lệ ấy đã sớm khắc sâu vào linh hồn của Đằng Phi rồi, sao có thể dễ dàng quên đi được?
Đằng Phi nhìn vách đá đã sớm quen thuộc với y, thậm chí còn quen thuộc hơn cả đại viện Đằng gia. Y biết rõ, một người bị thương ngã từ trên này xuống sẽ có hậu quả gì. Y biết, nhưng vẫn lao nhanh xuống Mang Nang Hà, vẫn hy vọng quá khứ lặp lại, mình lại may mắn cứu được nàng như ngày xưa...
Mọi thứ, chỉ đơn giản vì Đằng Phi không tài nào tiếp nhận sự thật tàn khốc này.
- Cô gái kia chắc chắn đã chết rồi. Nếu nàng không chết thì quả thật không có thiên lý! Ba trăm thiết giáp trọng nỗ quân, bị một kích của nàng tiêu diệt gọn, không lưu lại một chút gì. Nhưng may mắn thay, thiết giáp tr��ng nỗ quân này đều là những binh sĩ kinh nghiệm chiến đấu đầy mình, phản ứng cực nhanh, trong nháy mắt trước khi chết đã bắn tên đầy trời. Nếu không, nữ nhân này đúng là không thể chết được!
Một người của bát đại gia tộc còn sống sót vừa tỉnh lại sau cơn hôn mê, hắn không chú ý tới Đằng Phi đang ở bên cạnh. Thấy đồng đội ai ai vẻ mặt cũng cực kỳ hoảng sợ liền nói ra lời này, ý hắn chỉ là muốn trấn an mọi người mà thôi.
Nhưng không ngờ, những người còn sống sót bên cạnh nghe thấy những lời nói của hắn, tất cả đều giật mình hoảng hốt. Vốn quan hệ vô cùng thân thiết, giờ phút này những người kia đều dùng ánh mắt giết người nhìn hắn, tựa hồ hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.
- Các ngươi... làm sao vậy?
Người này chưa nói hết, bỗng nhiên nhìn thấy bên vách núi, một thân ảnh chậm rãi đứng lên. Thoạt nhìn hết sức gầy gò, hình như là một thiếu niên, hơn nữa, cũng hết sức quen mắt. Đợi đến lúc thiếu niên này đến gần, trong mắt người này toát lên nỗi sợ hãi. Trong lòng hắn tự nhủ: "Hắn không phải đã bị một kích của Lãnh Nguyên đánh cho trọng thương rồi sao?"
Nhưng sao bây giờ hắn lại xuất hiện ở chỗ này? Mẹ kiếp, khó trách những người này lại nhìn hắn bằng ánh mắt ấy, nguyên do là như vậy.
Nghĩ tới đây, con ngươi hắn đảo một vòng, rồi nói:
- Đằng Phi công tử, hôm nay ngươi bỏ qua cho chúng ta, chúng ta thề sau này sẽ không gây khó khăn cho Đằng gia nữa! Chuyện trước kia, lập tức xóa bỏ!
- Đúng vậy, không sai. Tiểu huynh đệ, ngươi hôm nay bỏ qua cho chúng ta, bát đại gia tộc chúng ta tuyệt đối sẽ không làm khó dễ Đằng gia nữa!
- Giết bọn chúng!
Người trung niên họ Phạm bên kia bỗng nhiên nói:
- Phạm gia ta có thể bảo đảm, Đằng gia của ngươi sau này sẽ là đệ nhất gia tộc ở Thanh Bình Phủ! Đừng tin lời bọn chúng, ta chính là Đại Tổng quản của Phạm gia!
Bản dịch này được thực hiện và đăng tải độc quyền tại truyen.free.