(Đã dịch) Chiến Thần Biến - Chương 34:
Thôi xong!
Trước mặt Đằng Văn Hiên mịt mờ tối sầm, suýt chút nữa ngất đi, lão biết đã quá muộn rồi!
Lãnh Nguyên Dã cường hãn đến nhường nào, ngày xưa chỉ có Đằng Vân Chí là có thể dễ dàng đánh bại hắn, còn giờ đây khắp Thanh Nguyên châu gần như không còn ai là đối thủ của Đại Đấu Sư mạnh mẽ này nữa, huống hồ là một tên thiếu niên như Đằng Phi.
Lúc này, giáo quan Lý Mục của Đằng gia ở bên ngoài vòng chiến đột nhiên vút lên, tay cầm một thanh đao cực kỳ chói mắt.
Quanh người Lý Mục lúc này được bao phủ bởi một quầng sáng nhạt màu, quầng sáng nhẹ nhàng trôi chảy, trong bóng đêm nó càng thêm kỳ dị và thiêng liêng, giống như đang tắm mình trong thánh quang vậy.
– Chân Nguyên Võ Thánh!
Trong đám hắc y nhân, có người kinh hãi thốt lên.
– Đằng gia lại còn một Chân Nguyên Võ Thánh?
– Đáng chết, bọn họ làm sao có Chân Nguyên Võ Thánh!
Mấy tên trong đám người áo đen mở miệng mắng to.
Mà bên phía Đằng gia cũng sững sờ đến tột độ, nhất là Đằng Lôi, hắn mắt mở trừng trừng suýt lồi ra, sững sờ nhìn bóng người to lớn trên bầu trời đêm kia, thật khó tin nổi. Đây... đây là vị giáo quan mà hắn rất muốn dạy dỗ một bài đây sao? Người này trong mắt của hắn chỉ là một võ giả bình thường đủ sức dạy dỗ đám tiểu bối mà thôi, lại còn thường xuyên mắng mỏ Đằng Phi nữa? Hắn... hắn không ngờ lại là Chân Nguyên Võ Thánh!
Keng!
Một âm thanh chấn động vang lên, đao kiếm chạm nhau, Lãnh Nguyên Dã muốn một chiêu kết thúc nhưng không ngờ lại bị đao của Lý Mục chắn lại. Lãnh Nguyên Dã chỉ bị ngăn cản thoáng chốc, còn khóe miệng Lý Mục đã rỉ một tia máu tươi.
Hắn đứng trước mặt Đằng Phi, ung dung cất lời:
– Đây là đệ tử của ta, muốn giết hắn, trước tiên phải bước qua xác ta.
Lãnh Nguyên Dã lúc này thình lình tháo bỏ khăn che mặt xuống, rất nhiều người vừa thấy lòng liền chùng xuống, khi mà hắn không thèm che giấu thân phận nữa cũng là lúc muốn ra tay tàn sát.
– Hay cho ngươi! Không ngờ ở Thanh Nguyên Châu này lại còn một Chân Nguyên Võ Thánh vốn vô danh tiểu tốt, ngươi là Tam cấp, hay Tứ cấp? Ta đoán ngươi cùng lắm cũng chỉ là Ngũ cấp Chân Nguyên Võ Thánh. Đáng tiếc thay, nếu hôm nay ngươi không ra tay, mà lặng lẽ bỏ đi, ngươi sẽ không chết ở đây rồi. Với thực lực này của ngươi, đến đâu mà chẳng thể kiếm sống, thật là đáng tiếc, vô cùng đáng tiếc!
Lãnh Nguyên Dã vừa nhìn Lý Mục nói, khóe miệng vừa nở một nụ cười lạnh như băng:
– ��ằng gia có ân với ta không tệ, lúc này ta làm sao có thể bỏ đi? Họ Lãnh, loại người như ngươi, vĩnh viễn cũng không thể nào hiểu được sự kiêu hãnh cùng tôn nghiêm của một Võ Giả là như thế nào!
Lý Mục nhìn Lãnh Nguyên Dã nói giọng châm chọc:
– Lúc trước ta nghĩ ngươi là người không tệ, bây giờ nhìn lại, cũng chỉ là một tên đê tiện bị danh lợi che mắt mà thôi!
Vẻ mặt Lãnh Nguyên Dã trở nên âm trầm đến đáng sợ, đôi mắt tóe ra lửa giận:
– Hay lắm, lâu lắm rồi không có ai dám nói chuyện với ta như vậy, ngươi muốn tận trung với Đằng gia đúng không? Vậy thì ta sẽ toại nguyện cho ngươi!
Vừa dứt lời, Lãnh Nguyên Dã lại một lần nữa bộc phát ra dũng mãnh đấu khí cuồn cuộn, đấu tuyền nơi đan điền cuộn trào dữ dội, đấu khí nhanh chóng chuyển động. Ở bậc Lục giai Cửu cấp Đại Đấu Sư, lượng đấu khí to lớn đến mức kinh người, tốc độ luân chuyển thì khỏi cần phải nhắc tới, mỗi khắc luân chuyển hai trăm tám mươi ngàn vòng!
Lượng đấu khí này toàn bộ trào ra ngoài thì sức tàn phá mạnh đến nhường nào? Cho dù trư��c mặt là một con mãnh tượng thì Lãnh Nguyên Dã cũng có thể ung dung một quyền đánh bay đi!
Lý Mục dù trông thấy rõ ràng mọi chuyện nhưng chẳng hề lộ ra vẻ sợ hãi, hắn thậm chí còn không quay lại nói với Đằng Phi câu nào, cứ yên lặng đứng đó như một ngọn Thái Sơn sừng sững giữa trời.
Oanh! Oanh!
Hai người lao vào chiến đấu, những tiếng nổ long trời lở đất cũng liên tiếp vang lên.
Chân Nguyên Võ Thánh và Lục giai Cửu cấp Đại đấu sư cùng lúc tung ra tuyệt kỹ của mình thì sẽ tạo nên một lực công phá mãnh liệt đến nhường nào, quả thật khiến người ta khiếp sợ.
Tất cả mọi người bị khí thế của hai người này ép lui hơn mười trượng, những đại thụ cổ thụ ở gần đó cũng bị khí kình do chiến lực cường hãn sinh ra quật gãy. Cửa lớn cửa bé, phòng lớn phòng nhỏ ở Đằng gia tựa như vừa bị một trận cuồng phong thổi qua, toàn bộ lật tung, bay tán loạn khắp nơi.
Đằng Phi chậm rãi lùi về phía sau, hắn bỗng dưng nhận thấy sau khi bản thân trải qua tẩy lễ bằng máu Xích Huyết Giao, đối với bất kỳ khí thế nào, kể cả uy áp tinh thần thì hắn cũng có một khả năng miễn dịch nhất định.
Giống như lúc này, những người khác đã sớm tháo chạy rồi mà hắn vẫn như cũ đứng lại ở nơi đầu sóng ngọn gió.
Những người của bát đại gia tộc đều nhìn Đằng Phi bằng ánh mắt kinh ngạc, trong lòng thầm nhủ thiếu niên này hình như lại có thể tu luyện đấu khí. Ban nãy rõ ràng nghe thấy người bị hắn giết, trước khi chết còn kinh hoàng thét lên thảm thiết như vậy.
Chuyện này há có thể? Chẳng lẽ trên người hắn còn ẩn chứa bí mật gì? Hay là, Đằng gia đã âm thầm nghiên cứu chế tạo ra một thần đan diệu dược có thể đả thông kinh mạch?
Những người của bát đại gia tộc mang theo tâm tư phức tạp quan sát Đằng Phi. Một bên, họ tiếp tục giao chiến; một bên khác, họ vẫn không ngừng dõi theo hai người đang kịch chiến trên không.
Hôm nay rất nhiều người giao chiến, nhưng cuộc chiến quyết định kết quả cuối cùng lại chỉ có hai người, Lãnh Nguyên Dã và Lý Mục!
Nếu như lúc nãy Lý Mục không đột nhiên xuất hiện, cuộc chiến này e rằng đã sớm kết thúc. Ở đây còn ai có thể địch nổi Lãnh Nguyên Dã để cứu Đằng Phi nữa!
Nhưng vấn đề là, cho dù Lý Mục là một Chân Nguyên Võ Thánh hiếm có nhưng dưới tình thế trước mắt cũng không mấy lạc quan.
Lãnh Nguyên Dã là một Lục giai Cửu cấp Đại đấu sư, hơn nữa cấp bậc này cũng là từ mười năm trước!
Mười năm trôi qua, thực lực hắn có tăng lên hay không chỉ có trời mới hay. Mà cho dù có không tăng thì cũng ít nhất phải là Lục cấp Chân Nguyên Võ Thánh.
Hơn nữa khi nãy Lý Mục vừa mới đỡ một đao của Lãnh Nguyên Dã liền bị thương rồi, mà thực lực của Lý Mục cũng dễ dàng bị vị Hộ Pháp kia nhìn thấu, rõ ràng giữa hai người khoảng cách lớn đến nhường nào. Bây giờ Lý Mục dù liều mạng cũng khó lòng là đối thủ của Lãnh Nguyên Dã.
Đằng Phi vừa lùi về sau vừa chăm chú theo dõi trận chiến giữa hai người.
Từng chiêu thức của Lý Mục đều vô cùng hào sảng, dũng mãnh, ẩn chứa một khí phách ngang tàng, công kích luôn nhắm vào điểm trọng yếu, lấy cương đối cương thay vì lấy nhu chế cương.
Còn kiếm pháp của Lãnh Nguyên Dã thì biến hóa khôn lường, vô cùng quỷ dị. Đấu khí của hắn cũng mãnh liệt không kém Lý Mục chút nào, mà chiêu thức lại cao thâm hơn một bậc.
Nếu cứ như vậy tiếp tục đánh, Lý Mục thất bại là điều tất yếu.
– Chỉ là một võ giả bình thường thì ra vẻ thanh cao làm gì!
Lãnh Nguyên Dã đâm một kiếm vào vai Lý Mục rồi lạnh giọng nói.
Vừa dứt lời, hắn lại tiếp tục đâm một kiếm thứ hai vào ngực Lý Mục. Một kiếm từ lồng ngực xuyên qua Lý Mục, đâm thẳng ra phía sau lưng hắn!
Keng!
Lý Mục cũng chém được một đao trúng vai Lãnh Nguyên Dã tạo nên một tia lửa tóe ra. Thì ra Lãnh Nguyên Dã có mặc một bộ nhuyễn giáp bằng vàng bên trong. Mà Lý Mục đã bị đâm xuyên qua lồng ngực nên chẳng còn chút sức lực nào nữa, một đao này không đủ sức gây tổn hại đến gân cốt của Lãnh Nguyên Dã, chỉ có thể khiến hắn đau nhức thoáng qua mà thôi.
Hắn tung một cước đá bay Lý Mục, rồi rút kiếm ra khỏi người Lý Mục. Vừa rút kiếm ra vừa nhẹ nhàng xoáy vào vết thương, nhìn Lý Mục té trên mặt đất, hắn lạnh lùng nói:
– Rất tốt, mười năm rồi không ai có thể gây thương tổn cho ta. Ngươi có thể khiến ta bị thương cũng đủ tự hào mà nghênh đón cái chết rồi!
Khụ khụ...
Lý Mục nằm trên mặt đất, ho ra hai ngụm máu tươi, đôi mắt nhìn Lãnh Nguyên Dã đầy khinh miệt, đứt quãng nói:
– Hổ không ở núi, khỉ xưng vương. Họ Lãnh kia, ngươi đừng tưởng rằng... ta đây lại không biết, năm đó, ngươi bị Đằng gia Tam gia... đánh cho... đánh cho phải quỳ xuống đất... van xin tha mạng, ha ha... Hôm nay ngươi tới đây, hẳn là muốn báo thù. Loại người như ngươi, vĩnh viễn... cũng không thể trở thành Đấu Tôn!
Nghe Lý Mục nói xong, gương mặt Lãnh Nguyên Dã trở nên âm trầm đến đáng sợ, khóe miệng khẽ giật. Sau một lúc lâu mới nở một nụ cười lạnh:
– Vậy thì sao, Đằng Vân Chí đã chết, mà ta, ta vẫn sừng sững tồn tại trên đời này.
Lý Mục chẳng thèm để ý đến Lãnh Nguyên Dã nữa, mà cố gắng quay đầu lại, nhìn Đằng Phi đang chạy về phía mình, khẽ lắc đầu, khó nhọc cất lời:
– Thằng nhóc ngốc, còn không mau chạy đi, ta là một người sắp chết rồi... còn quan tâm ta làm gì?
– Giáo quan!
Đằng Phi quỳ m��t gối xuống đất, ôm lấy Lý Mục, lòng đau như cắt. Hắn xé rách áo Lý Mục, tay run rẩy lấy ra Đằng thị sinh cơ tán, cố gắng rắc lên vết thương.
– Đừng... uổng công làm gì, vô dụng thôi, ta sắp chết rồi...
Lý Mục nhìn Đằng Phi, trong ánh mắt mang theo vài phần an ủi, xen lẫn tiếc nuối:
– Con là đứa bé... khắc khổ nhất mà ta từng gặp. Thật ra... có chuyện này... ta vẫn luôn muốn nói cho con biết...
– Giáo quan, đừng nói nữa, người sẽ không chết đâu, người sẽ khá hơn thôi!
Nước mắt nam nhi không dễ rơi, chỉ là chưa đến lúc quá bi thương...
Lúc này, nước mắt Đằng Phi từng giọt từng giọt lăn dài.
– Ta biết... ta tự biết thương thế của mình chứ... thằng nhóc ngốc à!
Lý Mục bỗng nhiên nắm lấy tay Đằng Phi, nắm chặt đến nỗi Đằng Phi cảm thấy đau nhức, nhưng hắn vẫn cố chịu đựng, không hề giãy dụa.
– Ta muốn nói với con, Tam gia... Là người ta bội phục nhất! Ta đời này, chỉ bội phục duy nhất một người! Thằng nhóc ngốc, trước kia ta đối xử với con như vậy, là không muốn... không muốn Tam gia phải đoạn tuyệt huyết mạch, ta cảm thấy khi đó con... không thích hợp để... tu võ. Nhưng... cuối cùng con lại nằm ngoài dự liệu của ta... con đã làm rất tốt, thực sự rất tốt, đứa trẻ ngoan, con phải cố gắng sống sót! Nhất định phải sống sót! Ta không có cơ hội trông thấy phong thái Tam gia, không có cơ hội phò tá Tam gia, nhưng hôm nay... ta sẽ vì Tam gia... làm một chuyện cuối cùng!
Câu cuối cùng Lý Mục gần như thét gào, rồi bất ngờ không biết từ đâu dũng khí lại trào dâng, hắn một tay đẩy Đằng Phi ra, thân thể vốn đã suy yếu kia liền vút lên, giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, nhào thẳng về phía Lãnh Nguyên Dã!
– Ngươi muốn chết!
Lãnh Nguyên Dã lạnh lùng hừ một tiếng, trường kiếm trong tay tuôn trào đấu khí mãnh liệt, đâm thẳng vào trái tim Lý Mục!
Nhưng ngay sau đó, sắc mặt Lãnh Nguyên Dã bỗng biến đổi kịch liệt, giống như là gặp phải chuyện vô cùng kinh hãi, vội vàng lùi lại phía sau.
Ầm!
Một tiếng nổ lớn vang dội, thân thể Lý Mục nổ tung, chính xác hơn là chân nguyên trong đan điền hắn bạo phát. Trong nháy mắt sinh ra một lực ép kinh khủng khiến không gian xung quanh vặn vẹo ghê rợn.
Lãnh Nguyên Dã đã rút lui rất nhanh nhưng vẫn bị cổ lực lượng khủng bố này đánh cho phun ra một ngụm máu tươi, đôi mắt tràn ngập vẻ kinh hãi và khó tin.
Hắn nằm mơ cũng không thể ngờ, Lý Mục lại có thể quyết tuyệt đến nhường này, thậm chí không tiếc cả thi thể, dùng phương thức tự bạo này hòng kéo hắn xuống địa ngục!
Ở Chân Vũ hoàng triều cực kỳ coi trọng việc nhập thổ vi an, điều này quả thực là cực kỳ hiếm gặp.
Mọi nỗ lực dịch thuật này đều được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.