Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chiến Thần Biến - Chương 158

Hai nàng Âu Lôi Lôi cùng Âu Lạp Lạp cười ngọt ngào, nét mặt ánh lên vẻ kích động. Tuy từ nhỏ các nàng đã trải qua sự giáo dục bồi dưỡng đặc biệt, nhưng so với những tri thức học được từ Học viện, đó hoàn toàn là hai khái niệm khác biệt. Nói đơn giản, những điều các nàng học được từ nhỏ là những kiến thức mà học sinh trong Học viện vĩnh viễn không thể tiếp xúc tới, nhưng ngược lại, các loại tri thức trong Học viện cũng là những thứ mà hai nàng chưa từng được biết đến.

Trước khi đi theo Đằng Phi, thậm chí đến tận bây giờ, các nàng chưa từng dám nghĩ tới có một ngày như thế này, có thể bước chân vào Học viện cao cấp nhất đại lục để học tập.

“Cảm ơn công tử đã thành toàn.”

Âu Lôi Lôi với đôi mắt sóng sánh như nước nhìn Đằng Phi. Cô gái mười sáu tuổi duyên dáng xinh đẹp đứng ở đây đúng là một cảnh tượng thu hút bao ánh mắt.

Hơn nữa, Âu Lôi Lôi và Âu Lạp Lạp còn là một cặp song sinh hiếm gặp, điều này càng khiến không ít người chú ý.

Đằng Phi cười, không nói gì.

Đằng Phi lấy ra địa chỉ của Đằng Vũ tại Thủy Tiên Đấu Võ Học Viện mà nhà đã đưa cho, trên đường tiện thể hỏi thêm, rồi tìm đến khu nhà ở đó.

Đây là khu biệt thự riêng, mỗi căn nhà đều mang một nét riêng biệt. Trước lầu có vườn hoa nhỏ, bên trong nở đầy hoa tươi, hương thơm lan tỏa khắp nơi, bướm lượn dập dìu.

“Oa, nơi này thật là đẹp! Tiểu Vũ ở nơi này ư?”

Âu Lạp Lạp kinh ngạc nhìn cảnh vật nơi đây, rồi quay đầu nói với Đằng Phi:

“Nếu chúng ta cũng được ở đây thì thật là quá tốt!”

Đằng Phi mỉm cười:

“Các ngươi nhất định sẽ làm được!”

Đằng Phi biết một vài quy tắc ở các Học viện lớn. Trong những Học viện danh tiếng như thế này, nơi ở của học sinh được chia thành nhiều loại khác nhau. Phổ biến nhất là phòng đôi, có phòng tắm riêng, điều kiện sống cũng khá tốt.

Những con cháu hào môn quý tộc với tiền tài sung túc đương nhiên không muốn chen chúc trong phòng với người khác. Vì vậy, Học viện đặc biệt mở thêm một số khu vực, xây những căn nhà lầu riêng, chuyên dành cho những người này sinh sống, nhưng tất nhiên cũng phải chi trả một cái giá đắt đỏ.

Còn có một trường hợp khác, đó là những học sinh có thành tích xuất sắc ở Học viện sẽ được nhà trường ban thưởng, cho phép họ chi trả rất ít để vào ở những nơi như thế này.

Với thực lực của những cô gái như Âu Lôi Lôi và Âu Lạp Lạp, một khi thể hiện được thực lực và giá trị bản thân, e rằng sẽ ngay lập tức được cấp cho một căn nhà lầu tương tự.

Cho nên, Đằng Phi mới dám nói các nàng nhất định sẽ không có vấn đề gì.

“Thật sao? Vậy thì tốt quá!” Âu Lạp Lạp hưng phấn nói.

Ngược lại, Âu Lôi Lôi nhỏ giọng nhắc nhở muội muội:

“Âu Lạp Lạp, đừng quá nổi bật, chúng ta phải khiêm nhường, đừng gây rắc rối cho công tử!”

Âu Lạp Lạp bĩu môi:

“Tỷ à, nơi này là một trong những Học viện tốt nhất đại lục, chúng ta còn trẻ mà, đúng không? Học sinh trẻ tuổi thì phải thể hiện bản thân chứ…”

Âu Lạp Lạp nhìn vẻ mặt nghiêm nghị dần hiện trên gương mặt tỷ tỷ, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần, cuối cùng thè lưỡi, không còn dám trêu chọc tỷ tỷ nữa.

Dù hai nàng sinh ra cách nhau không lâu, nhưng Âu Lạp Lạp bề ngoài hoạt bát sôi nổi vẫn luôn có chút kính sợ tỷ tỷ trông có vẻ mềm yếu. Bình thường nàng có thể vô tư, nhưng nếu tỷ tỷ thật sự nghiêm túc, nàng vẫn rất sợ.

“Ha ha, không có gì. Âu Lôi Lôi, Âu Lạp Lạp nói đúng, các ngươi ở trong này thể hiện bản thân m���t chút cũng không sao cả, đừng quá gò bó. Nhớ kỹ, sau khi các ngươi vào học viện này, sẽ có thể chấm dứt quá khứ của mình. Các ngươi không còn bị huấn luyện thành bình hoa di động hay sát thủ nữa, các ngươi có thể sống theo ý mình.” Đằng Phi mỉm cười nói.

“Công tử, ý ngài là sau này sẽ không còn quan tâm đến chúng ta nữa sao?”

Âu Lạp Lạp đáng thương nhìn Đằng Phi hỏi.

Đằng Phi không khỏi cười khổ, lắc đầu nói:

“Đương nhiên không phải, chừng nào các ngươi còn muốn theo ta, ta sẽ chăm sóc các ngươi chừng đó, nhưng…”

Không đợi Đằng Phi nói xong, Âu Lôi Lôi cùng Âu Lạp Lạp đồng thanh nói:

“Công tử, bất cứ lúc nào chúng ta cũng là người của ngài, không có ngoại lệ nào hết!”

Đằng Phi bất đắc dĩ phủi tay:

“Được rồi, các ngươi thắng!”

Thực ra, thời gian gần đây Đằng Phi cũng suy nghĩ rất nhiều, bởi vì hoàn cảnh trưởng thành của mình, trên người Đằng Phi không có nhiều tư tưởng truyền thống của con cháu gia tộc quyền quý.

Bởi vì mãi cho đến trước khi gặp Lục Tử Lăng, bên cạnh Đằng Phi thậm chí còn không có một thị nữ nào. Cũng không phải Đằng gia đối đãi Đằng Phi, con trai của Đằng Vân Chí người có công lớn với gia tộc, một cách khắc nghiệt đến thế, cũng không phải vì Đằng Phi là một kẻ phế vật.

Mà là từ nhỏ Đằng Phi đã quen được Lý thúc chăm sóc, sau khi Lý thúc qua đời, Đằng Phi đã tự lập, căn bản không thích bị người khác hầu hạ. Cho nên, lão gia có vài lần hỏi han nhưng đều bị hắn từ chối, những người khác cũng chẳng thèm để tâm.

Bởi vì lúc đó hắn vẫn là một tên phế vật nhỏ bé trong mắt nhiều người Đằng gia, không ai cố ý ngược đãi hắn, nhưng cũng không mấy để tâm đến hắn. Những lời giễu cợt, coi thường thường ngày, đối với Đằng Phi lại càng như gió thoảng mây bay.

Cho nên, hoàn cảnh này đã hun đúc nên tính cách độc lập, tự chủ của Đằng Phi, khiến hắn thường không thích làm phiền người khác. Những gì trải qua lúc nhỏ lại càng khiến Đằng Phi ghét cách đối xử với con người như món hàng.

Đối với hắn, mỗi người đều là một cá thể độc lập, đều có tư tưởng riêng của mình, không ai được phép can thiệp. Những người ở cạnh hắn, Đằng Phi đều khuyến khích họ thể hiện bản thân.

Từ những người cũ trong Đằng gia như Trần Phương, Đằng Vân Trác, Đằng Vân Thảo… cho đến Bạo Long sau này, Đằng Phi đều đối xử như vậy; cho đến bây giờ Âu Lôi Lôi cùng Âu Lạp Lạp, Đằng Phi vẫn không thay đổi.

Cũng chính vì tính cách này của Đằng Phi, mới khiến những người đi theo hắn đều một lòng trung thành, chưa bao giờ thay đổi.

Đằng Phi cầm tờ giấy ghi địa chỉ của Đằng Vũ, dẫn Âu Lôi Lôi và Âu Lạp Lạp đi vào trong.

Người qua lại trong này đã thưa thớt hơn, cảnh vật tao nhã, ngẫu nhiên gặp được một hai người đều có việc gấp, hiển nhiên là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với bên ngoài.

Ở trong này, dù ngươi có là cô gái xinh đẹp sắc nước hương trời, người khác cao lắm cũng chỉ liếc nhìn thoáng qua, hiếm khi có ánh mắt hay hành động thô lỗ.

Đây, chính là khí chất và nội hàm của Học viện nổi danh khắp đại lục!

Nhìn từ bên ngoài, khu nhà này trông có vẻ không rộng lớn lắm, nhưng càng đi sâu vào bên trong, càng cảm nhận được sự rộng lớn của nó.

Những căn lầu nhỏ mọc san sát nhau trải dài đến vô tận, mặt đường lát đá cẩm thạch phẳng lì đến mức có thể soi bóng, hai bên là những rãnh thoát nước được ẩn mình sau những bụi cây. Đi trong này tự nhiên dâng lên một cảm giác vui vẻ, thoải mái.

Ba người tìm được căn nhà của Đằng Vũ, cửa khép hờ, Đằng Phi đứng ở ngoài cất tiếng hỏi to:

“Xin hỏi, có ai không?”

Trong sân, một cô gái xinh đẹp đang phơi quần áo sửng sốt một lát, ngẩng đầu thấy một chàng thiếu niên tuấn tú, thanh nhã, bên cạnh có cặp song sinh tuyệt sắc, liền sững sờ trong giây lát, rồi vội hỏi:

“Các người… tìm ai?”

Đằng Phi mỉm cười nói:

“Tỷ tỷ này, xin hỏi có phải Đằng Vũ ở đây không?”

“Các ngươi tìm… Đằng Vũ? A, ngươi… ngươi là Đằng Phi phải không? Tỷ tỷ của ngươi ra ngoài rồi, mau vào đây!”

Cô gái xinh đẹp kia liền mừng rỡ đi ra mở cửa, sau đó nói:

“Các người vào trước đi, ta đi gọi tỷ tỷ của ngươi tới.”

Đằng Phi có chút bất ngờ, không ngờ đối phương lại biết mình, li��n khẽ gật đầu đáp lễ:

“Vậy cảm ơn tỷ tỷ.”

“Hì hì! Không cần khách khí như vậy, tỷ tỷ của ngươi ngày nào cũng nhắc đến ngươi trước mặt chúng ta, tai chúng ta sắp bị mài mòn hết cả rồi.”

Cô gái xinh đẹp hết sức nhiệt tình mời Đằng Phi vào nhà.

Vừa vào cửa là một phòng khách rất lớn. Cô gái nhanh nhẹn pha trà cho ba người Đằng Phi, sau đó cười nói:

“Các ngươi chờ ở đây một lát, ta đi tìm tỷ tỷ của ngươi về.”

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gọi lười biếng:

“Ngữ Đồng, ta về rồi, còn không mau ra đón tiếp?”

“Kìa, là tỷ tỷ ngươi.”

Cô gái xinh đẹp cười với Đằng Phi, để lộ hai chiếc răng khểnh đáng yêu, sau đó chạy ra cửa, đứng chặn ở đó, cười hì hì nói:

“Tiểu Vũ, đoán xem là ai tới?”

“Ai? Hắn ta đến đây? Lại muốn ta tránh ra cho mấy người sao. Thiệt là, người ta đang mệt mỏi lắm, muốn ngủ nướng một giấc. Quên đi, không quấy rầy hai vợ chồng son các ngươi thân mật….” Tiếng nói lười biếng của Đằng Vũ không ngừng truyền vào tai Đằng Phi, trên mặt Đằng Phi không khỏi nở một nụ cười. Tỷ tỷ này, đã ba năm rồi, cái miệng vẫn y như cũ.

“Ối trời, ngươi muốn chết hả? Người kia của ta là ai chứ? Đã sớm nói với ngươi, ta không có quan hệ gì với hắn, đều là người trong gia tộc nói lung tung thôi… Được rồi, hôm nay không nói chuyện phiền phức. Tiểu Vũ, hôm nay có người rất quan trọng với ngươi đến rồi đây, nếu ngươi không mau hối lộ ta một chút, ta sẽ không cho ngươi vào nhà đâu!”

Cô gái xinh đẹp đứng ở cửa, cười nhe hai chiếc răng khểnh nói với Đằng Vũ đang đứng ở trong sân.

“Rất quan trọng với ta? Chẳng lẽ là? A…”

Đằng Phi đang lắng tai nghe liền bị tiếng thét chói tai cuối cùng làm giật mình. Tiếp theo cô gái xinh đẹp Ngữ Đồng kia oán giận:

“Tiểu Vũ đáng chết, ngươi đụng chết ta mất rồi! Ngươi phải bồi thường! Bồi thường cả tinh thần lẫn thể xác!”

Vừa nói xong, cô gái xinh đẹp Ngữ Đồng mới nhớ tới còn có Đằng Phi ở trong phòng, sắc mặt liền đỏ bừng, thè lưỡi nhìn Đằng Vũ đã xông vào phòng khách, đang nhìn vào Đằng Phi, cười nói:

“Thế nào, ta không lừa ngươi chứ?”

Đằng Vũ đứng giữa phòng khách, lẳng lặng nhìn Đằng Phi đứng lên mỉm cười nhìn nàng. Trên khuôn mặt xinh đẹp của Đằng Vũ, đầu tiên là sự kích động tràn đầy, trong đôi mắt trong suốt, đọng một tầng hơi nước, nàng cố nén không để nước mắt rơi ra. Vội bước tới trước mặt Đằng Phi, ngẩng đầu, mím chặt môi, nghẹn ngào nói:

“Tiểu đệ, đệ lại cao lên rồi!”

Ti��p theo liền trừng mắt, hung hăng nói:

“Ngươi còn nhớ mình có một người tỷ tỷ ở đây hay sao? Thằng nhóc đáng ghét kia, ngươi nói, ngươi đã đến đế đô bao lâu rồi? Vì sao không nói trước cho ta biết? Ngươi đã làm bao nhiêu chuyện kinh thiên động địa như vậy, ngươi có biết không, ta đã lo lắng muốn chết rồi đây. Bây giờ ngươi có bản lĩnh rồi, thành đàn ông rồi, thì không cần tỷ tỷ bảo vệ nữa có đúng không?”

Rốt cuộc không nhịn được, nước mắt chảy dài theo đôi má xinh đẹp của Đằng Vũ.

Ngữ Đồng đứng bên cạnh vốn định trêu chọc Đằng Vũ mấy câu, cũng không nhịn được khẽ chớp mắt, khóe mắt đỏ hoe, đánh mắt ra hiệu cho Âu Lôi Lôi và Âu Lạp Lạp, ba người lặng lẽ lên lầu.

Khi Âu Lạp Lạp lên lầu, còn không nhịn được nhìn thoáng qua Đằng Vũ với dung mạo không hề kém cạnh hai tỷ muội mình, trong lòng tự hỏi: Đằng Vũ này, hình như thích chủ nhân thì phải!

Âu Lôi Lôi kéo nhẹ một cái, Âu Lạp Lạp thè lưỡi, quay đầu đi lên lầu.

Phiên bản dịch này được tạo ra và giữ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free