Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 992: - Giam Cầm (3)

"Chờ một chút! Em có phải là Sở Vân Toàn? Là công chúa kia? Em còn nhớ hay không......"

"Khốn kiếp ai là công chúa chứ? Anh có bệnh đúng không?" Sở Vân Toàn cúp điện thoại.

Lý Đằng lại gọi tiếp, phát hiện mình đã bị chặn.

"Tại sao lại tức giận?" Lý Đằng nghĩ mãi mà không hiểu.

"Đừng nói là...... Chỗ nàng ở, gọi tiểu thư mát xa là công chúa, cho nên vừa nghe mình nói nàng là công chúa, lập tức nổi giận?

"Thật sự là oan uổng...!"

Lý Đằng không khỏi cảm thấy phiền muộn.

Trò chuyện cùng Sở Vân Toàn, ngược lại Lý Đằng đã hiểu được một ít tin tức.

Đầu tiên, ghi chú trên danh bạ này không chính xác, rõ ràng tên này đã lừa gạt được 1000 vạn, tại sao lại ghi chú là chưa lừa được gì?

Đương nhiên, còn có một loại khả năng, chính là âm mưu bị khám phá, sau khi gạt được tiền, vì loại áp lực nào đó mà trả tiền lại, loại tình huống này xem như chẳng gạt được cắc bạc nào.

Không thể nhờ cậy vào số 1 Sở Vân Toàn.

Lý Đằng chỉ có thể lướt xuống dưới, gọi điện thoại cho số 2.

Trong danh bạ, số 2 tên là Khấu Anh.

Cái tên này, dường như Lý Đằng có một chút ấn tượng.

Tựa hồ là tên của một vai phụ nào đó trong thế giới kịch bản.

Nhưng cụ thể là kịch bản nào, hắn bó tay không nhớ nổi.

Ghi chú số 2 Khấu Anh: đã chơi qua, có con, phú bà ly dị, lừa gạt từ chỗ nàng 500-1000 vạn.

Những nữ nhân này đ���u là loại giàu có.

Rất hiển nhiên, số 2 này chẳng những bị lừa tiền, còn bị lừa sắc.

Còn sinh con cho hắn.

Đây tựa hồ là tin tốt.

Một người mẹ, làm thế nào cũng không muốn con của mình mất cha đúng không?

Mang theo tâm tình thấp thỏm, Lý Đằng gọi điện thoại cho Khấu Anh.

"Này?"

Bên kia truyền đến một giọng nữ dịu dàng.

"Là anh đây...." Giọng nói Lý Đằng cũng rất ôn nhu.

"Ah, Anh khoẻ chứ?" Giọng nói Khấu Anh rất nhỏ nhẹ, tựa hồ còn mang theo chút ít quan tâm.

"Ai, không tốt." Lý Đằng thở dài.

"Làm sao vậy?" Khấu Anh lo lắng nói.

"Anh bị người bắt cóc, bị chôn trong một cái quan tài, quan tài bị chôn sâu trong lòng đất, dùng cách nào cũng không thể thoát ra. Hiện tại bọn cướp yêu cầu 5000 vạn tiền chuộc, bằng không thì anh chết chắc." Lý Đằng kể lại tình huống.

"A...? Còn có loại chuyện này? Vậy làm sao bây giờ...? Có muốn em báo cảnh sát hay không?" Khấu Anh giật mình nói.

"Ngàn vạn lần đừng báo cảnh sát, báo cảnh mà nói, bọn bắt cóc sẽ giết con tin." Lý Đằng vội vàng ngăn cản Khấu Anh.

Nói không ch���ng bọn cướp đang ở trên mặt đất.

Hơn nữa có thể trong điện thoại di động của hắn cài được phần mềm nghe trộm, một khi để cho bọn bắt cóc biết rõ hắn báo cảnh sát, nói không chừng bọn này sẽ bít ống thở, để cho hắn chết ngạt trong quan tài.

Hoặc là đổ nước vào ống thở, trong chốc lát sẽ bị chết đuối.

Hay là rót axít đậm đặc vào ống, để cho hắn chết không toàn thây, thì càng kinh khủng.

"Nếu như báo cảnh, bọn cướp sẽ giết con tin ư?" Khấu Anh hỏi dò Lý Đằng một tiếng.

"Đúng vậy, ngàn vạn lần đừng báo cảnh sát."

"Ha ha ha ha, giết con tin, vậy thì tốt quá, ác nhân có ác báo, rốt cuộc anh cũng có ngày này...! Không cho báo cảnh sát đúng không? Tôi càng muốn báo cảnh sát, nhìn thấy tên lừa gạt bị giết chết, đây là chuyện quá tốt...!" Khấu Anh nói xong cũng cúp điện thoại.

"Người phụ nữ này quay xe cũng quá khét đi? Trước đó dịu dàng như vậy, chính là đang trêu đùa mình sao?" Lý Đằng choáng váng.

"Chẳng lẽ không nhìn mặt con sao? Không sợ con mình chẳng có cha?" Lý Đằng thở dài.

Lại gọi cho Khấu Anh, đường dây bên kia đã bận.

Có vẻ như nàng ta thật sự báo cảnh sát.

Lần này phiền toái, không biết bọn cướp có nghe lén hay không.

Nếu như bọn cướp nghe được, hoặc là bằng cách nào đó biết hắn báo cảnh sát, phiền phức của hắn càng lớn hơn.

Hai phụ nữ đầu danh bạ này chẳng dùng được, chỉ có thể thử mấy phụ nữ phía sau xem thế nào.

Người đánh số 3, tên là Hạng Chỉ Minh, ghi chú chưa chơi qua, không có con, phú nhị đại, chưa đầy 18 tuổi, tương đối đơn thuần, đã lừa gạt khoảng 100 vạn.

Phụ nữ số 4, tên là Hề Mộng Diễm, ghi chú đã chơi qua, có con, nhân viên công vụ, gia cảnh bình thường, lừa tiền nàng bán nhà, số tiền từ 100 đến 500 vạn.

Trước tiên gọi cho người số 3.

Điện thoại kết nối, bên kia truyền đến tiếng khóc.

"Làm sao vậy? Chỉ Minh?" Lý Đằng vội vàng biểu lộ quan tâm.

"Em vừa bị cha mắng, ông ấy mắng em ngu như heo, nào có người cha nào mắng con gái như vậy? Ông ấy hơi quá đáng! Em muốn đoạn tuyệt quan hệ với ông ấy!" Bên kia truyền đến tiếng tức giận của cô gái.

"Tại sao ông ấy mắng em, m��ng em là heo chứ...?" Lý Đằng hỏi.

"Ông ấy phát hiện em đưa tiền tiêu vặt cho anh, ông ấy nói anh là một tên lường gạt, em nói anh không phải, ông ấy không nghe, em kiên trì nói anh không phải, ông ấy liền tức giận, sau đó mắng em là heo! Quả thực ghê tởm!" Thiếu nữ nói bằng giọng oán hận.

Công sức chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, xin trân trọng ghi nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free