(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 961: - Té Ngã (2)
Trương Manh Địch bước tới, phát hiện Lý Đằng tỉnh, vội vàng ngồi xổm xuống.
"Anh, anh đã tỉnh?"
"Ừ."
"Cảm giác thế nào? Khá hơn chút nào không?" Trương Manh Địch lại hỏi.
Lý Đằng thử một chút, hắn vẫn không thể khống chế cơ thể.
Nếu đây là giấc mộng, thì cũng quá chân thật.
Nếu như đây không phải mộng, thì là hắn chơi ngu nên bị hại.
Thấy Lý Đằng không lên tiếng, hơn nữa khẽ nhíu mày, Trương Manh Địch biết chắc là không có hy vọng, muốn khóc, nhưng lại không dám biểu hiện ra trước mặt Lý Đằng, miễn cưỡng nở nụ cười, trông còn khó coi hơn cả khóc.
"Mụ mụ! Mụ mụ! Ba ba! Ba ba!"
Na Na trong phòng ngủ la to.
"Mau đi xem Na Na một chút." Lý Đằng nói với Trương Manh Địch.
"Không cần phải xem, theo thói quen mỗi ngày ấy mà." Trương Manh Địch lắc đầu.
"Mụ mụ mau tới...! " Na Na khóc rống lên.
"Nhanh đi!" Lý Đằng thúc giục Trương Manh Địch.
Trương Manh Địch đành phải đi phòng ngủ.
Đã qua một hồi lâu, Trương Manh Địch dẫn Na Na đi tới trong sân.
"Ba ba! Tại sao lại ngủ dưới đất...?" Na Na rất ngạc nhiên nhìn Lý Đằng.
"Đừng đến phiền ba ba, đi qua một bên chơi! Ba ba ngã bệnh." Trương Manh Địch xua đuổi Na Na.
"Ba ba như thế này lại chơi với con." Lý Đằng cười cười với Na Na.
"Nàng tỉnh." Trương Manh Địch đuổi Na Na ra chỗ khác, ngồi xổm xuống nói với Lý Đằng.
"Tiểu Thẩm?"
"Ừ, thế nhưng, nàng chỉ là ngơ ngác ngồi ở đầu giường, em nói chuyện cùng nàng, nàng không phản ứng chút nào, cũng không nhìn em, thoạt nhìn rất kỳ quái." Trương Manh Địch miêu tả.
"Không biết nàng ta gặp gì ngoài thôn, chỉ có thể chờ đợi nàng khôi phục mới có thể hỏi rõ ràng." Lý Đằng nhíu mày.
"Em nấu cho anh bát cháo nhé?" Trương Manh Địch hỏi ý Lý Đằng.
"Manh Địch, hãy nghe anh nói, bây giờ chúng ta đang ở trong mơ, hiện tại trạng thái của anh không bình thường, nhưng anh không cách nào tỉnh lại, cần phải nhờ em giúp đỡ." Lý Đằng cảm thấy không ổn nếu cứ tiếp tục như vậy, vì vậy nói với Trương Manh Địch.
"Nằm mơ? Làm sao có thể......" Trương Manh Địch có chút ngớ người.
"Đúng vậy, em tin tưởng anh là được rồi, hiện tại anh cần em giúp đỡ."
"Em......Em phải giúp anh thế nào?"
"Mang dao phay tới, chém mấy nhát vào cổ anh." Lý Đằng nói với Trương Manh Địch.
Hắn không tin hiện tại là thật, tuyệt đối là đang nằm mơ, chẳng qua là không biết tại sao bị nhốt trong mộng cảnh không tỉnh lại.
Nếu như cách ngã lăn lộn cũng không thể tỉnh lại, như vậy chỉ còn cách cuối cùng, dùng cách tự sát để tỉnh lại.
"Như vậy sao được?" Trương Manh Địch lại càng hoảng sợ, không ngừng lắc đầu.
"Em không tin anh sao? Manh Địch, em phải làm theo lời anh!" Lý Đằng có chút nóng nảy.
Trương Manh Địch khóc thét, rất hiển nhiên, nàng cảm thấy nhất định là Lý Đằng điên rồi.
Lý Đằng thở dài.
"Ba ba." Na Na thấy Trương Manh Địch không có ở cạnh Lý Đằng, vì vậy lén lút chạy tới.
"Na Na, con xem một chút quanh ba ba có đồ vật gì lạ hay không...?" Lý Đằng hỏi Na Na.
"Không có.... "
"Na Na, con có nhớ chuyện đêm qua hay không? Cùng ba ba đào mâm tròn dưới tảng đá?"
"Nhớ rõ...."
"Vậy hiện tại con có thể nhìn mâm tròn kia đang ở nơi nào? Ngày hôm qua ba ba đào nó ra, giấu dưới chăn, nhưng mẹ con lại tìm không thấy." Lý Đằng lại hỏi.
Na Na nhìn bốn phía một vòng, ánh mắt có chút mờ mịt.
"Con cũng tìm không thấy." Na Na lắc đầu nói với Lý Đằng.
"Con biết cái mâm tròn kia dùng để làm gì không?" Lý Đằng tiếp tục hỏi.
"Không biết. "
"Na Na, ba ba có chuyện cần con giúp." Lý Đằng nghĩ một chút nói với Na Na.
"Chuyện gì...?"
"Con đi vào phòng bếp, lấy dao phay tới đây."
"Không được, mẹ không cho con cầm dao phay, dao phay rất nguy hiểm." Na Na ra sức lắc đầu.
"Dao phay đúng là rất nguy hiểm, trẻ con không thể đụng vào dao phay, nhưng lần này đặc biệt, ba ba chơi trò chơi với con, sau khi con làm theo lời ba ba, ba ba sẽ dẫn con đi leo núi." Lý Đằng nói tiếp.
"Được rồi." Na Na do dự trong chốc lát, xem xét bốn phía, không nhìn thấy Trương Manh Địch, vì vậy chạy ùa vào trong bếp.
Một lát sau, Na Na cẩn thận cầm dao phay tới đây.
"Na Na, con dùng hai tay cầm chặt dao phay, sau đó giơ cao lên, dùng sức chặt xuống cổ ba ba." Lý Đằng hướng dẫn Na Na.
"Không được." Na Na nghĩ một lát, cảm thấy chuyện này không đúng, vì vậy lắc đầu.
"Con làm theo lời ba ba, ba ba mua kẹo đường cho con ăn." Lý Đằng nói tiếp.
Na Na do dự, sau đó nhìn chung quanh.
"Ba ba mua kẹo que cho con." Lý Đằng biết rõ Na Na rất thích ăn kẹo que.
"Mẹ nói, một ngày chỉ có thể ăn một cây kẹo que." Na Na nghĩ một chút trả lời Lý Đằng.
"Con giúp ba ba làm việc, ba ba lén lút cho con thêm một cây, hơn nữa cho phép con một ngày ăn hai cây kẹo que." Lý Đằng nói tiếp.
Na Na do dự, lại xem xét bốn phía.
"Na Na con đang làm gì?" Trương Manh Địch đi từ phòng ra, thấy một màn như vậy không khỏi quá sợ hãi, hô to lao đến, cướp dao phay trong tay Na Na, hơn nữa la mắng nàng.
Na Na oà khóc rồi bỏ chạy.
Mọi bản quyền của bản dịch này đều thuộc về website truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.