Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 96: - Món Khai Vị

Lúc đang suy tư, bả vai Lý Đằng bị ai đó vỗ mạnh một cái.

"Huynh đệ! Nửa tháng không gặp, sao lại gầy gò đến vậy?"

Là Cao Phi.

"Ngươi đã tới rồi à?" Đường Nạp hờ hững đáp lời Cao Phi.

"Ừ, tối nay có rảnh không? Chúng ta đi làm vài chén rượu, như hồi trước, uống tới sáng, hay là ngủ cùng!" Cao Phi nói với Lý Đằng.

"Tối nay ta còn có việc." Đường Nạp từ chối Cao Phi.

"Haiz, huynh đây quả là vì sắc quên bạn...! Có vợ rồi liền bỏ rơi huynh đệ." Giọng Cao Phi có chút xót xa.

"Sau này... chúng ta không cần gặp nhau nữa." Giọng Đường Nạp càng thêm lạnh nhạt.

"Huynh..." Cao Phi thở dài một hơi, sau đó cũng không nói gì, bước nhanh về phía cuối đường.

"Người yêu em nhất luôn là anh, sao em lại nỡ làm anh đau khổ, vào lúc anh cần có em nhất, chẳng để lại một lời, em vội vàng ra đi. Người yêu em nhất luôn là anh, sao em lại nỡ làm anh đau khổ, vì em anh nguyện trả giá tất cả, vậy mà con tim em lại chưa từng lay động......" Nhạc nền lại thay đổi.

(chú thích: lời bài hát "sao em nỡ làm anh đau khổ" của Hoàng Phẩm Nguyên)

"Đủ rồi! Mẹ nó cái nhạc nền chó má này...?" Lý Đằng dở khóc dở cười.

"Tên Đường Nạp này thật đúng là không có giới hạn, ngay cả nam nhân cũng không buông tha. Cao Phi bị tổn thương, nói không chừng đây chính là nguyên nhân khiến hắn biến thành kẻ thông đồng với địch?" Lý Đằng liếc nhìn bóng lưng Cao Phi mà trầm tư.

Quay người lại, Lý Đằng phát hiện Đỗ Khánh đã đứng ở một bên giao lộ, vẻ mặt âm độc nhìn về phía mình.

Nhận ra Lý Đằng đang nhìn mình, Đỗ Khánh vội vàng bước đi.

"Mẹ nó! Suýt nữa quên mất tên này, hắn mới là kẻ có khả năng lớn nhất thông đồng với địch chứ?" Lý Đằng nhíu mày.

Sau khi tách khỏi Cao Phi, Lý Đằng dựa theo kịch bản, đi tiếp dọc theo con đường lát đá.

Khi bước qua một con hẻm, đột nhiên hắn bị người kéo giật vào.

Nhìn lại, là Elsa.

"Ôm một cái!"

Elsa dựa vào sát tường, đưa hai tay ra làm nũng với Đường Nạp.

Lý Đằng đột nhiên nghĩ tới, đúng vậy, trong kịch bản trước đó, Đường Nạp cũng có quan hệ với Elsa.

Ôm một cái liền ôm một cái, ai sợ ai chứ...?

Dáng dấp Elsa cũng không tệ, cơ thể khá mềm......

Lý Đằng đã lâu chưa được thỏa mãn, nào có thể kiềm chế được sự thân mật này?

"Đừng! Trước mặt mọi người, còn thể thống gì nữa?" Lý Đằng vừa vươn tay ra, lại bị vai diễn Đường Nạp rụt trở về.

Đây là kịch bản, diễn một kẻ tâm thần phân liệt...!

"Hừ! Trước kia chẳng phải ở trên núi hoang, trong phòng làm việc, trong xe đều rất hưng phấn sao? Bây giờ giả bộ đứng đắn cái gì? Rõ ràng là huynh đã chán ghét thân thể của muội! Không còn hứng thú!" Elsa tức giận.

"Hai người này thật đúng là phóng đãng... Vấn đề là ta còn chưa có bắt đầu chơi đâu, tại sao lại chán ghét chứ?" Trong lòng Lý Đằng thầm mắng chửi.

"Chuyện quá khứ, cứ để nó qua đi! Huynh đã kết hôn với Daisy rồi, huynh phải chịu trách nhiệm với nàng. Giữa huynh và muội chỉ là một phút sai lầm, vừa mới bắt đầu đã sai lầm rồi, chúng ta đừng mắc thêm sai lầm nào nữa." Đường Nạp nghĩa chính ngôn từ mà khuyên giải Elsa.

"Huynh nói quên đi là xong sao? Muội sẽ không! Đời này muội cũng không từ bỏ huynh!" Elsa gào to trước mặt Đường Nạp, sau đó quay người chạy sâu vào con hẻm.

"Cố chấp ôm chặt nỗi đau chỉ vì tình yêu, cố chấp ôm chặt tổn thương vì thù hận, em không thể rõ ràng giữa yêu cùng hận, phải chăng chỉ là như thế. Máu cùng nước mắt hoà cùng dòng chảy, trái tim em mệt mỏi vỡ tan, bàn tay run rẩy không thể tự chủ, đã không thể nào tha thứ......"

"Yêu thành hận, cuối cùng, tuyệt vọng......"

Nhạc nền lại vang lên không đúng lúc.

(chú thích: lời bài hát "không thể tha thứ" của Lý Giai Lộ)

"Vị này mới đúng là kẻ thông đồng với địch chăng? Thân là đặc vụ ngầm, thế mà ý chí lại không đủ kiên định, vì kéo Đường Nạp nhập bọn, không tiếc sử dụng mỹ nhân kế dụ dỗ, kết quả khiến nàng bị sa vào lưới tình.

Cũng có thể trước đây nàng đã yêu Đường Nạp, sau đó lôi kéo Đường Nạp nhập bọn để thỏa mãn bản thân, gã Đường Nạp hám gái này mê luyến thân thể của nàng, cùng nàng làm chuyện mờ ám, cũng bởi vậy mà đồng ý gia nhập."

"Vừa rồi mỗi nhân vật xuất hiện đều có nhạc đệm, ca từ trong nhạc nền của Elsa là mãnh liệt nhất, "không thể nào tha thứ, yêu thành hận, tuyệt vọng", nếu một phụ nữ tuyệt vọng, thì chuyện gì cũng có thể làm ra được. Cũng sẽ không phân rõ yêu và hận, còn gì là tình cảm quốc gia nữa? Thông đồng với địch cũng rất hợp tình hợp lý."

"Đại khái chính là nguyên nhân này, Đường N��p mới chia tay Anna? Hoặc là Đường Nạp bị Elsa bắt được nhược điểm uy hiếp, cho nên mới hủy bỏ hôn lễ với Anna?"

"Về sau Đường Nạp lựa chọn kết hôn cùng Daisy, là để trốn tránh Elsa làm phiền? Đơn giản là dùng Daisy làm bia đỡ đạn?"

"Hẳn là phương hướng của kịch bản là thế này."

"Tên tra nam này đúng là cặn bã...! Ngay cả ta cũng xem thường hắn!"

"Vòng tình cảm rối rắm."

"Còn loạn hơn 10 năm trước!"

"Nếu như kịch bản do nữ biên kịch viết, cũng chẳng có gì kỳ lạ."

"Kịch bản chiến tranh tình báo êm đẹp, bị các nàng cải biên thành phim tình cảm máu chó, cũng không phải một hai lần."

"......"

"Vấn đề tới rồi, ta nhìn ai cũng thấy giống kẻ thông đồng với địch, thế này còn diễn thế nào?"

......

Sau một đoạn tình tiết máu chó, buổi diễn xuất đã chính thức bắt đầu.

Có người thông báo cho Đường Nạp, Anna, Elsa, Daisy, Cao Phi, Micky rằng tên trùm Hán gian cùng với tay sai trước đây đã tra tấn họ đã sa lưới, để cho mấy người bọn họ đại diện cho nhân dân đi thẩm vấn.

Rất giống với buổi diễn xuất lần trước, hiện trường là một căn phòng trống trải rộng lớn.

Lưu Hoảng cùng Hoàng Tấn bị dây thừng trói chặt trên cây cột.

Bên cạnh cây cột có một cái bàn.

Trên mặt bàn đặt một chiếc vali xách tay.

Lý Đằng đi tới, mở vali ra xem xét.

Đao giải phẫu, kìm sắt, kéo, bàn ủi, que sắt, và vân vân, không thiếu một món gì.

"Hỡi các vị huynh tỷ đệ muội, cô dì chú bác, ông nội bà nội... Chúng ta đã đồng cam cộng khổ mấy màn diễn rồi, có chuyện gì thì ngồi xuống nói chuyện, diễn xuất nhẹ nhàng thôi, đừng có nghiêm hình tra tấn gì đó mà tổn thương tình cảm...! " Hoàng Tấn nhìn thấy Lý Đằng lấy ra những công cụ kia, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, hai chân không ngừng run rẩy.

"Chớ làm loạn...! Tốt nhất là diễn xuất theo kịch bản! Bộ giám sát sẽ xem xét lại! Các ngươi dám làm bậy nhất định sẽ bị đóng băng!" Lang băm hiểm độc Lưu Hoảng ngoài mạnh trong yếu, đe dọa mấy người Lý Đằng.

"BỐP! BỐP BỐP!" Anna không nói hai lời, bước tới vài bước, trực tiếp tát Lưu Hoảng vỡ mồm phun máu, da mặt cũng sưng phồng.

"Cô nương..." Lưu Hoảng chưa từng nghĩ tới Anna hung ác như vậy, ngay cả thẩm vấn cũng không nói một lời, trực tiếp ra tay đánh người.

Anna đột nhiên tung một đấm vào bụng Lưu Hoảng, đánh cho Lưu Hoảng ngậm mồm không kịp thốt lên lời nào, sau đó là một cái móc gối, hai quả trứng dái liền nát bấy.

Đây chỉ là món ăn khai vị.

"Tên tay sai này sẽ giao cho ngươi, ta tới tiếp đãi trùm Hán gian." Lý Đằng nháy mắt với Cao Phi, sau đó mang theo thùng dụng cụ đi tới trước mặt Lưu Hoảng.

Anna đánh đã thỏa mãn xong mới lui ra, nhường lại sân bãi cho Lý Đằng.

"Cũng có ngày ngươi rơi vào tay ta sao? Giang tinh, lần này chuẩn bị cãi lý thế nào?" Cao Phi móc từ trong hộp dụng cụ ra một cây châm sắt, đi tới trước mặt Hoàng Tấn.

"Huynh đệ! Màn trước lúc Phùng Đại Hải đánh huynh, vẫn là ta nói mới khiến hắn dừng tay lại, huynh đã quên rồi sao?" Hoàng Tấn vội vàng nhắc nhở Cao Phi.

"Ừ, ta nhớ được, bất quá ta càng nhớ rõ hơn, là hắn vẫn luôn không ra tay đánh ta, nhưng mà ngươi cứ lãi nhãi bảo hắn, vu hãm ta là kẻ nói dối, để cho hắn cầm bàn ủi ấn vào người ta, cầm roi quất ta, bây giờ còn giả bộ người tốt cái gì...?" Cao Phi giơ thiết châm tới trước mặt Hoàng Tấn.

Truyện này do truyen.free độc quyền chuyển ngữ, kính mong quý độc giả thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free