(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 771: - Xuất Kỳ Bất Ý (2)
Thẩm Mộng Anh khẽ do dự, rồi vô cùng cung kính nói với Lý Đằng: "Thật vinh hạnh khi được cùng đạo diễn hợp tác, tôi chỉ là người mới, chưa có kinh nghiệm gì, kính mong đạo diễn Lý chỉ bảo, chiếu cố nhiều hơn."
Mặc dù Lý Đằng tuyên bố mình chỉ là đạo diễn tạm thời, nhưng ai mà biết sau này liệu hắn có tiếp tục làm đạo diễn cho bộ phim của nàng hay không? Hơn nữa, Lý Đằng là diễn viên kỳ cựu lâu năm, Thẩm Mộng Anh cảm thấy mình nên tỏ lòng cung kính trước hắn.
Lý Đằng khẽ cười: "Không cần khách khí như vậy. Nếu cô cần, tôi sẽ cố gắng chỉ dẫn và chiếu cố cô."
Nói như vậy, không phải hắn có bao nhiêu lòng thương hoa tiếc ngọc, chủ yếu là bởi vì thân phận Thẩm Mộng Anh khá đặc thù. Trong lúc hắn làm đạo diễn, nàng là diễn viên duy nhất hắn mời được, nàng tựa như tác phẩm của hắn, vẫn là một “xử nữ”.
Đương nhiên hắn vẫn sẽ chiếu cố nàng phần nào.
Chỉ là không ngờ tới, hai người lại nhanh chóng hợp tác trong cùng một bộ phim như vậy.
"Lý đạo, với bộ phim này, bây giờ chúng ta phải làm gì?" Thẩm Mộng Anh lập tức thỉnh giáo. Loại kịch bản này, trước và sau khi tiến vào, hoàn toàn không có bất kỳ gợi ý nào, điều đó khiến nàng rất đau đầu.
Cũng may mắn là nàng đã gặp được Lý Đằng.
Lý Đằng cũng không có suy nghĩ cụ thể nào, hắn nói: "Cứ yên lặng theo dõi những biến đổi bất ngờ. Sau đó sẽ dần dần có gợi ý."
Chắc có lẽ cũng giống kịch bản lần trước? Đến giai đoạn nhất định thì sẽ xuất hiện thôi.
Thẩm Mộng Anh đi tới bên cửa sổ, kinh ngạc nhìn ra phía ngoài: "Bối cảnh trong kịch bản lần này là gì? Cũng chỉ có căn phòng này thôi sao? Chúng ta có thể ra ngoài thăm dò không?"
Lý Đằng cũng đi tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài: "Đây là một thế giới hiện thực giả lập, hoàn toàn sao chép dữ liệu từ thế giới hiện thực. Xét ở một góc độ nào đó, ngoại trừ những thiết lập đặc thù của kịch bản, về cơ bản nơi đây hoàn toàn giống như thế giới hiện thực."
"A...?" Thẩm Mộng Anh có chút giật mình.
Lý Đằng nói thêm vài câu với Thẩm Mộng Anh: "Cô có thể thử liên hệ với cha mẹ, người thân của mình. Loại kịch bản thế giới này thậm chí có thể cung cấp cơ hội gặp gỡ người thân."
"Thật vậy sao?" Nghe Lý Đằng nhắc tới cha mẹ và người thân, giọng nói của Thẩm Mộng Anh cũng có chút run rẩy.
Lý Đằng cười nhẹ: "Đương nhiên là thật." Hắn có thể hiểu được cảm giác của những diễn viên mới như Thẩm Mộng Anh khi nghe được các từ 'thế giới hiện thực' cùng với 'cha mẹ người thân' này, cho dù là giả thuyết, cũng sẽ khiến bọn họ vô cùng kích động.
Thẩm Mộng Anh nhìn thấy điện thoại của Lý Đằng đặt trên bàn, liền hỏi: "Lý đạo, tôi có thể mượn điện thoại của anh được không?"
"Được thôi." Lý Đằng khẽ gật đầu.
Thẩm Mộng Anh vội vàng đi tới cầm điện thoại lên, gọi một dãy số.
Sau khi bắt máy, Thẩm Mộng Anh liền gọi "cha", kết quả đầu dây bên kia truyền tới một giọng nữ nói nàng gọi nhầm số.
Thẩm Mộng Anh không cam lòng, lại gọi thêm lần nữa, thừa dịp đối phương còn chưa cúp máy, nàng vội vàng nói ra tên cha và tên của mình.
Kết quả đầu dây bên kia vẫn nói nàng gọi nhầm số, khiến nàng không dám gọi tiếp nữa.
Thẩm Mộng Anh vẫn không cam lòng, lại bấm thử vài dãy số, có cả bạn học, bạn bè, người thân. Bất kỳ số nào nàng nhớ được đều thử gọi.
Kết quả hoặc là gọi nhầm số, hoặc là số máy không tồn tại.
Trí nhớ của Thẩm Mộng Anh rất tốt, thậm chí nàng còn nhớ số điện thoại công ty của cha mình, vì vậy nàng thử gọi.
Kết quả công ty kia cũng không phải là công ty của cha nàng, cũng chưa từng nghe nói đến tên cha nàng.
"Thế giới song song." Lý Đằng dường như đã đoán ra điều gì đó.
Lúc Thẩm Mộng Anh ở thế giới hiện thực, căn bản không phải người cùng thế giới với hắn.
Cho nên trong cái thế giới này, căn bản nàng không thể tìm được cha mẹ, bạn bè hay bất kỳ ai quen thuộc.
Điều này khiến Thẩm Mộng Anh vô cùng uể oải và thất vọng.
Cứ tưởng rằng có thể gặp được cha mẹ và người thân!
Dù biết là giả tưởng thì cũng được...!
Không ngờ nguyện vọng này cũng không thể nào thực hiện được.
Thẩm Mộng Anh cố gắng bình phục tâm tình, rồi mới trả điện thoại lại cho Lý Đằng: "Lý đạo không thử gọi điện cho người thân hay bạn bè sao?"
Lý Đằng lắc đầu: "Tôi không có cha mẹ hay người thân."
"À... tôi xin lỗi."
"Không có gì, tôi đã sớm không còn cảm giác gì rồi." Lý Đằng đã sống mấy trăm tuổi, những thứ phẫn nộ cùng đau lòng kia đã sớm tan biến.
Thẩm Mộng Anh khích lệ Lý Đằng: "Anh g��i thử xem... nếu như nơi này là thế giới song song, nói không chừng họ vẫn còn sống thì sao? Nói không chừng anh có thể trở về nhà!"
Lý Đằng trả lời Thẩm Mộng Anh: "Nơi này chính là nhà của tôi...! Đây là phòng ngủ của tôi..."
"Đây là nhà của anh sao...?" Thẩm Mộng Anh lộ vẻ hơi kinh ngạc.
Lý Đằng chỉ chỉ khắp bốn phía: "Phòng ngủ của tôi, giường của tôi, bàn của tôi, điện thoại di động của tôi..."
Thẩm Mộng Anh có chút mất tự nhiên: "Ôi... Có lẽ tôi nên nghĩ đến... nơi này chính là nhà của anh mới đúng... Tôi vừa tiến vào kịch bản liền bị ném đến nhà của anh sao?"
Lý Đằng lắc đầu: "Tuy nhiên, rốt cuộc thế giới bên ngoài ra sao, thế giới kịch bản này đã xảy ra chuyện gì, hiện tại tôi cũng không rõ lắm. Có lẽ thế giới kịch bản chỉ giới hạn trong căn phòng này, phía ngoài đều là ảo giác. Ra khỏi cánh cửa này, tình huống bên ngoài như thế nào cũng không thể chắc được."
Thiết kế kịch bản quan trọng nhất là phải có tình tiết không ai ngờ đến, mới có thể khiến người xem sợ đến mức "trứng dái đánh lô tô".
Mọi nẻo đường sao chép đều vô nghĩa, chân bản chỉ tìm thấy nơi truyen.free.