(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 658: - Quá Khó Khăn (2)
Chỉ có thể thử lẻn vào doanh trại từ mặt sau.
Khu doanh trại quân sự được bao quanh hai mặt bởi mặt nước, hai mặt còn lại tất nhiên là những ngọn đồi nhấp nhô.
Thật khó để thâm nhập từ phía mặt nước, chỉ đành tìm cách lẻn vào qua hai phía còn lại.
Trước kia, vì chuyện Trương Manh Địch bị gãy chân, Lý Đằng không dám rời khỏi mẹ con các nàng, chỉ cần hắn rời đi, mẹ con các nàng gần như cầm chắc cái chết.
Hiện tại các nàng đã có đôi vợ chồng già chăm sóc, Lý Đằng cảm thấy có lẽ mình nên mạo hiểm đột nhập doanh trại quân sự để thám thính tình hình.
Nói cách khác, tiếp tục ở lại cùng các nàng, chẳng khác nào ngồi chờ chết.
Đương nhiên, làm như vậy cũng rất mạo hiểm.
Kết quả tồi tệ nhất, chính là hắn vừa rời khỏi mẹ con các nàng, đôi vợ chồng già không đủ năng lực bảo vệ các nàng an toàn, thây ma mò đến bờ sông, cắn bị thương các nàng, nhiệm vụ của Lý Đằng cũng sẽ bị tuyên bố thất bại.
Thế nhưng, hiện tại hắn còn lựa chọn nào khác sao?
Toàn bộ ở lại bên nhau, quả thực rất an toàn, nhưng đợi đến trưa mai, còn chưa đầy hai mươi bốn tiếng, đầu đạn hạt nhân sẽ giáng xuống thành phố, đến lúc đó thì cả nhà chỉ còn nước ôm nhau chờ chết.
Hắn bắt buộc phải mạo hiểm.
Bằng không thì nhiệm vụ lần này ắt hẳn sẽ thất bại.
Thu thập một ít đồ ăn, Lý Đằng chạy ra bờ sông.
Đôi vợ chồng già và hai mẹ con Trương Manh Địch vẫn an toàn.
Có vẻ như thi triều không hứng thú với bờ sông.
Giao đồ ăn cho mọi người, Lý Đằng nói cho họ biết kế hoạch của mình.
"Trưa mai, đầu đạn hạt nhân sẽ được ném xuống, nếu như anh không làm gì, chúng ta chỉ có thể chờ chết, cho nên anh phải mạo hiểm một phen." Cuối cùng Lý Đằng kết lời.
"Anh đi đi, em ủng hộ anh, bọn em sẽ chăm sóc Na Na." Trương Manh Địch vẫn cảm thấy mình đang làm phiền Lý Đằng, đã trở thành gánh nặng của hắn, khiến hắn làm gì cũng phải cân nhắc trước sau.
"Cậu cứ yên tâm, chúng tôi sẽ cố gắng bảo vệ hai mẹ con họ. Đúng rồi, đây là ảnh chụp cháu gái tôi, nếu như cậu gặp được cháu trong doanh trại, có thể nói với cháu, dẫn cháu trở về chỗ chúng tôi." Bà lão đưa cho Lý Đằng một tấm ảnh chụp thiếu nữ.
"Tôi biết rồi." Lý Đằng cất ảnh.
Đôi vợ chồng già ở lại cùng mẹ con Trương Manh Địch gần bờ sông.
Lý Đằng cố gắng di chuyển thật nhanh, thế nhưng trời không toại lòng người.
Hắn dọc theo bờ kè tiến bước, vẫn gặp phải trở ngại từ đám thây ma.
Mặt khác, khu doanh trại quân sự này, khẳng định cũng không dễ dàng đột nhập đến thế.
Một khi đã vào bên trong, còn có một trận ác chiến đang chờ đợi.
Nội dung nhiệm vụ lần này quá khó khăn...
Lý Đằng nhớ rõ hắn đã từng chơi một vài trò chơi, những màn đại sát tứ phương thì rất dễ dàng vượt qua, nhưng gặp mấy màn bảo vệ con tin, thông thường đều rất chật vật.
Chủ yếu là con tin rất yếu, lại phải giữ cho người này sống sót, một khi con tin bỏ mạng, nhiệm vụ sẽ thất bại.
Nội dung nhiệm vụ lần này, cũng giống như nhiệm vụ bảo vệ con tin trong những trò chơi đó.
Nếu như Trương Manh Địch không gãy chân, tình huống sẽ tốt hơn một ít.
Chân nàng bị cụt, có thể nói chính là đạo diễn cố ý làm vậy để tăng độ khó.
Sau đó còn phải dắt theo Na Na ba tuổi rưỡi, quả thực khiến cho Lý Đằng đau đầu nhức óc.
Trước kia Lý Đằng từng đọc không ít tiểu thuyết mạng, bên trong có nhắc đến tiểu la lỵ.
Tiểu la lỵ trong những tiểu thuyết mạng đó, cùng tiểu la lỵ trong hiện thực là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Tiểu la lỵ trong tiểu thuyết mạng giả vờ đủ kiểu đáng yêu, tốt với nhân vật chính, đủ loại thông minh, quả thực chính là một hình mẫu thông minh.
Mà tiểu la lỵ trong hiện thực......
Đúng là một lời khó nói hết.
Trong mắt độc giả tiểu thuyết online, hầu hết đều là những đứa trẻ nghịch ngợm.
Tựa như Na Na, chỉ cần không có người chăm, không ai biết chốc lát sau nàng sẽ chạy đi đâu, hoặc là làm ra chuyện gì.
Ngay cả khi bên ngoài khắp nơi đều tràn ngập thây ma, nàng vẫn sẽ khóc, mà còn khóc rất lớn tiếng.
Cũng đành chịu, chuyện này không thể trách nàng, đứa trẻ chỉ hơn ba tuổi, cái gì cũng không hiểu.
Với số tuổi này, coi như nàng đã rất ngoan ngoãn rồi.
Lúc rời khỏi bờ kè, Lý Đằng cảm thấy như trút được gánh nặng.
Một người thật thoải mái! Muốn làm gì thì làm, muốn chạy bao xa cũng được.
Thây ma thì có gì đáng sợ?
Dám cả gan lại gần ta sao?
Lý Đằng ung dung vung vẩy gậy thép, đập nát đầu vài con thây ma trên đường, phóng đi như điên một đoạn, cũng chẳng lo đám thây ma dám đuổi theo mình.
Dưới tình huống một người không có gánh nặng, Lý Đằng không để đám thây ma vào mắt.
Đương nhiên, nghĩ đến bản thân nhẫn tâm gửi gắm Trương Manh Địch và Na Na ngây thơ lại cho đôi vợ chồng già chăm sóc, trong lòng Lý Đằng vẫn không khỏi có chút áy náy.
Tựa như một người cha, luôn vắng nhà, bỏ bê vợ con ra ngoài kiếm tiền.
Mặc dù ra ngoài kiếm tiền cũng rất mệt, rất vất vả, nh��ng so với chăm sóc đứa trẻ, thật sự không thể sánh bằng.
Rất nhiều người mẹ trẻ tuổi, thà đi làm còn hơn ở nhà nội trợ chăm sóc con cái, nguyên nhân là đây.
Đi làm ít nhất còn có thời gian nghỉ ngơi, có thời gian thở.
Truyen.free xin khẳng định đây là bản dịch độc quyền, mọi hành vi sao chép đều không được phép.