(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 65: - Xin Ăn
Đứng cách xa nhà hàng, Lý Đằng vẫn ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.
Hiện tại đối với hắn mà nói, đây là hương vị tuyệt vời nhất thế gian.
Nếu như Thượng đế đặt một nữ nhân cùng một túi bánh mì lớn trước mặt Lý Đằng để cho hắn lựa chọn, hắn không chút do dự sẽ chọn bánh mì.
Đương nhiên, ắt hẳn sẽ có kẻ tâm tư đen tối, không như Lý Đằng, mà lựa chọn nữ nhân thay vì bánh mì, miệng lưỡi nói muốn hưởng lạc trước rồi ăn sau, thậm chí còn muốn "nhân lúc còn nóng" và đủ thứ trò bỉ ổi khác.
Lý Đằng tuyệt đối không có đen tối như vậy.
Cho dù có đói đến mấy, hắn cũng sẽ giữ ranh giới cuối cùng của con người.
Dù cho bản thân bị hãm trong bóng tối, hắn cũng không để cho tính cách bị bóng tối ăn mòn.
Hiện tại trong nhà hàng rất náo nhiệt.
Ngoại trừ Phùng Đại Hải ra, những người khác đều ở đây.
Mặc dù nhà hàng bán đủ loại sơn hào hải vị, song mọi người vẫn chọn những món đáp ứng ba tiêu chí: ngon, bổ, và giá cả phải chăng.
Người có tiền, ví như Elsa, Cao Phi, Daisy, Anna tiêu xài trong khoảng từ năm đến mười điểm tích lũy.
Kẻ bần cùng, ví như Hoàng Tấn đã thua trong màn diễn xuất đối kháng, trước mặt chỉ có mấy chiếc màn thầu cùng chút dưa muối thái sợi.
Đỗ Khánh ngồi cùng Hoàng Tấn. Trận này Đỗ Khánh bị trừ hai mươi điểm tích lũy, nhưng thoạt nhìn, số điểm tích lũy trong tài khoản hắn vẫn còn kha khá, nên đã mua một suất cơm thịt heo xối mỡ trị giá sáu điểm.
Hoàng Tấn cầm lấy màn thầu, không ngừng xu nịnh Đỗ Khánh, cuối cùng cũng xin xỏ được vài miếng thịt heo từ y, khuôn mặt hưng phấn nở nụ cười như hoa.
Lý Đằng đang trong cảnh điểm tích lũy cạn kiệt, lại bị tên lang băm khốn kiếp kia hung hăng chặt chém một nhát, cũng thuộc hạng bần cùng.
Nếu như có thể xin đồ ăn miễn phí thì tốt rồi.
Trận này Anna kiếm lời sáu mươi điểm tích lũy, tuyệt đối là đại gia...!
Lý Đằng bước tới ngồi đối diện với Anna.
"Làm gì thế? Đi chọn món đi...?" Anna thấy Lý Đằng không chọn món, ánh mắt mở to nhìn hai lồng cơm chay mặn, linh cảm thấy sự tình có chút chẳng lành.
"Điểm tích lũy đã bị tên lang băm lừa gạt, cô không biết mấy ngày qua tôi phải trải qua những gì đâu......" Lý Đằng kể lại câu chuyện thê thảm của mình, từ việc bị kền kền mổ mất vật quý, sau đó đến thành phố điện ảnh bị gã lang băm mổ nội tạng, rồi để chữa lành "ống xả nước" do kền kền mổ mất, hắn còn phải vay bệnh viện chợ đen tới chín trăm chín mươi chín điểm tích lũy, tất cả đều kể cho Anna nghe một lượt.
Lời hắn nói không chút khoa trương nào, ngoại trừ việc hắn đã đổi khoản nợ phải trả từ năm mươi phần trăm thù lao mỗi suất diễn thành chín mươi phần trăm.
Trong nhà ăn rất yên tĩnh, tất cả mọi người đều vừa ăn vừa nghe Lý Đằng kể lại.
Câu chuyện này quả thực kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu, khiến người nghe phải rơi lệ, thê thảm đến mức không ai có thể tưởng tượng nổi.
Mặc dù bọn họ cũng từng bị nhốt trên đỉnh núi đá cheo leo, song nào có ai gặp phải chuyện bi thảm như Lý Đằng...! Ở độ cao một ngàn mét lại có kền kền, hơn nữa còn ăn mất "tiểu đệ" của hắn ư?
Quá ly kỳ khủng bố.
Được thành phố điện ảnh đưa về bệnh viện, lại còn bị bác sĩ mổ xẻ khi vẫn còn sống ư? Rồi lừa gạt điểm tích lũy của hắn?
Chuyện này nhất định là bịa đặt? Căn bản không thể nào phát sinh chuyện như vậy.
Ngay cả Đỗ Khánh cũng nói với Hoàng Tấn rằng Lý Đằng đang "chém gió". Hắn từng gặp mấy gã trong công hội đã tham gia trên mười đợt diễn xuất, thậm chí còn có diễn viên lão luyện đã trải qua hàng trăm màn diễn, nhưng cũng chẳng ai gặp phải nhiều chuyện ly kỳ đến thế trong một thời gian ngắn.
"Cho nên, lần này tôi thảm rồi, chỉ nhận được ba điểm tích lũy, nào có tiền mua đồ ăn...!" Lý Đằng thở dài.
"Tôi tin anh thì có mà quỷ mới tin! Anh đúng là tên lừa đảo giả vờ đáng thương để gạt người!" Anna nhớ rõ lần này nàng bị lừa dễ dàng như vậy, nguyên nhân cũng bởi vì thương hại Lý Đằng mà mua cho hắn con gà nướng.
Hơn nữa, Lý Đằng, anh đi xin ăn, cũng không thể chỉ nhắm vào mỗi mình tôi chứ?
Cho nên, bất luận Lý Đằng thảm thế nào, nàng cũng mặc kệ.
"Đều xuống địa ngục rồi, một bữa này có thể là một bữa cuối cùng trước khi chết, cô giữ nhiều điểm tích lũy như vậy làm cái gì? Còn không bằng giúp tôi ăn no một bữa." Lý Đằng tiếp tục khuyên giải Anna.
"Không cần, cám ơn." Anna khéo léo từ chối Lý Đằng.
Sau khi Lý Đằng thừa dịp Anna không chú ý mà lén chôm mất nửa trái bắp, Anna quyết đoán đứng dậy, ôm lấy thức ăn sang ngồi bàn khác.
"Khà khà khà......" Nhìn thấy Lý Đằng còn thảm hơn mình, Hoàng Tấn nhịn không được mà cười ha hả.
Lý Đằng trừng mắt nhìn Hoàng Tấn, rồi lại đưa mắt nhìn quanh một lượt. Nửa trái bắp trên tay hắn chỉ vừa gặm được hơn chục hạt.
Cao Phi đang ngồi ở bàn bên cạnh, một mình hắn chiếm một bàn lớn, trước mặt chỉ có một chiếc bánh bao, hai cái màn thầu, kèm theo một bát cháo. Lý Đằng cũng xấu hổ không dám xin.
Về phần Elsa cùng Daisy, Lý Đằng không quá quen các nàng.
Đồ miễn phí ắt hẳn sẽ chẳng xin được, chi bằng hắn vẫn nên bỏ ra hai điểm tích lũy mua sáu cái màn thầu.
"Đường Nạp tiểu ca ca, cái này cho anh."
Trong lúc Lý Đằng chuẩn bị đứng dậy mua màn thầu, Daisy vừa mới ăn xong liền bước tới, đặt một túi gà nướng trước mặt Lý Đằng.
"Làm sao có thể nhận được?" Lý Đằng vội vàng từ chối, hắn không muốn chiếm tiện nghi của cô gái trẻ này.
"Không có gì, mau thừa dịp còn nóng mà ăn đi." Daisy chạy vọt ra khỏi nhà hàng.
"Khục......Cái này......" Lý Đằng nhìn thấy bóng lưng Daisy, không biết nên nói cái gì cho phải.
"Nàng đang đầu tư vào cậu đấy! Sau này tham gia diễn xuất, cố gắng chiếu cố nàng một chút." Elsa lúc này cũng rời nhà hàng, khi bước qua bàn Lý Đằng đã nói với hắn vài câu như vậy.
"Haizzz..." Lý Đằng có chút phiền muộn về chuyện này.
Cùng trong một đoàn phim, ngoại trừ quan hệ giữa hắn và Hoàng Tấn là tệ nhất, còn lại khi có thể giúp đỡ, hắn đều cố gắng ra tay. Nhưng có vài tình cảnh, hắn chỉ có thể cố gắng giữ mạng mình, thật sự không thể nào giúp được các nàng.
Ở lúc nguy hiểm, đương nhiên hắn muốn giữ mạng của mình rồi.
Nhân tình này của Daisy, rốt cuộc có nhận hay không?
Gà nướng thơm như vậy, vẫn là ăn đi.
Về sau nếu gặp trường hợp không nguy hiểm tính mạng, có cơ hội cứu nàng, thì sẽ trả lại phần nhân tình này.
Dù sao hiện tại hắn nghèo rớt mồng tơi, có thể tiết kiệm thì nên tiết kiệm.
Tiến vào đoàn phim địa ngục, còn không biết có thể sống trở về hay không!
Người chết thì hết nợ.
"Này Elsa, cảnh quay này nếu như không nhờ Lý Đằng, chắc chắn cô sẽ bị bán đứng không còn đường thoát, cô mà chết thì sẽ thẳng đường xuống địa ngục. Tôi cảm thấy cô thiếu cậu ta một nhân tình rất lớn, đáng lẽ cô nên mua gà nướng tạ ơn cậu ta mới phải." Cao Phi nghe thấy lời Elsa nói, liền đứng ra nói vài câu.
"Không thể nói như vậy được, cậu ta cũng là vì chính mình. Nếu như cậu ta khai ra, phe chúng ta thua trận, chắc chắn cậu ấy cũng sẽ bỏ mạng, vậy sao có thể nói tôi nợ cậu ấy?" Elsa không đồng ý với cách nói của Cao Phi.
"Dù sao tôi vẫn cảm thấy cậu ta đã thay cô xuống địa ngục." Cao Phi có chút bất mãn đối với Elsa.
"Trận đầu là cậu ta cứu anh, mà anh chỉ mua mấy cái màn thầu để tỏ lòng cảm tạ, vậy mà anh còn dám nói tôi?" Elsa bị Cao Phi nói như vậy, trên mặt lộ rõ vẻ khó chịu.
"Nói mới nhớ, trận đầu tôi suýt chút nữa bị Quách Chí Bằng lái xe đụng chết, là vì thay cô nhặt thẻ ngân hàng, chuyện này tôi vốn không muốn tính với cô." Cao Phi mượn cơ hội nhân thể tính sổ món nợ cũ với Elsa.
"Được rồi, không muốn cãi với anh." Elsa đi tới quầy bán đồ ăn, mua mấy cái bánh bao đặt ở trước mặt Lý Đằng.
Có bánh bao thịt, bánh bao rau, bánh bao đậu, bánh bao đường, bánh bao mè đen, mỗi loại một cái, vô cùng phong phú.
"Đây là......" Lý Đằng ngẩng đầu nhìn về phía Elsa.
"Cám ơn cậu, tôi không giống anh ta luôn miệng xưng huynh gọi đệ, mà chưa bị tra tấn đã vội bán đứng anh em." Elsa thả bánh xuống rồi bước ra khỏi nhà hàng.
"Tôi......" Cao Phi lập tức nghẹn lời.
"Người anh em, tôi không hề xem thường anh, đừng nghĩ quá nhiều." Lý Đằng an ủi Cao Phi vài câu.
"Cám ơn người anh em, chuyện ngày hôm nay, đáng lẽ tôi phải xin lỗi mới phải." Cao Phi cũng đứng dậy bước tới quầy bán đồ ăn, mua cho Lý Đằng hai món, một mặn một chay, cộng thêm một quả táo.
"Bà mẹ nó! Tên lừa gạt này! Mánh khóe lừa người thật cao minh! Quả thực moi móc của cả nam lẫn nữ... Chỉ một lát đã có nhiều đồ ăn như vậy!" Hoàng Tấn cực kỳ hâm mộ và ghen tị.
"Tại sao mấy người kia lại ngu dại đến thế? Không nhìn ra hắn là một tên lừa gạt? Không nhìn ra hắn đang cố ý diễn thảm? Khó trách trên đời này lừa đảo vẫn tồn tại, cũng bởi vì vẫn còn tồn tại những loại người ngu dốt đó!" Trong lòng Hoàng Tấn rất khó chịu, vừa rồi hắn cũng đi xin ăn một lượt, kết quả chẳng xin được thứ gì, còn bị người khác xua đuổi như chó dại.
Cuối cùng hắn hao hết cả miệng lưỡi, nịnh nọt đủ điều, mới xin được một miếng thịt heo từ Đỗ Khánh, nhưng Lý Đằng chỉ dùng ba tấc lưỡi thêu dệt một câu chuyện láo toét, kết quả đồ ăn đã đầy cả bàn!
Tại sao chênh lệch giữa người và người lại lớn tới vậy?
Bản dịch này là món quà riêng mà truyen.free dâng tặng quý độc giả, không một nơi nào khác có được.