(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 616: - Thở Dài (1)
"Trước tiên phải xem cô ta có cử động không đã." Phan Vũ lộ rõ vẻ sợ hãi.
"Cử động cái gì? Xác chết làm sao biết di chuyển?" Lưu Diên Lương nói với vẻ mất kiên nhẫn.
"Không biết cử động? Vậy thì tại sao cái ngăn kéo ở giữa tự đóng lại?" Phan Vũ không chịu thua.
"Cái ngăn tủ đó có quỷ, nhưng không phải ngăn tủ nào cũng có quỷ. Nếu ngăn tủ nào cũng có quỷ, chúng ta diễn thế nào được nữa! Nhanh lên! Nếu cậu không chuyển thi thể, chúng ta sẽ bị trừng phạt, sau khi bị loại bỏ cũng sẽ biến thành quỷ! Không, còn đáng sợ hơn quỷ, sẽ biến thành tượng sáp!" Lưu Diên Lương tiếp tục thúc giục Phan Vũ.
"Anh kéo tủ ra hết đi, anh chỉ kéo một chút, tôi làm sao mà vác lên được." Phan Vũ tiếp tục tìm lý do để trì hoãn.
"Vừa rồi chỉ nói mở cửa tủ thôi mà? Sao giờ lại thay đổi?" Lưu Diên Lương vô cùng bất mãn.
"Nói là anh mở cửa tủ, tôi chuyển xác chết. Anh chỉ mở hé một chút, tôi chuyển thi thể thế nào được? Hay là tôi kéo tủ ra thêm chút nữa, anh tới chuyển thi thể?" Phan Vũ lại ra điều kiện với Lưu Diên Lương.
"Thật chịu cậu rồi! Mọi chuyện đã bàn xong còn ra điều kiện! Vậy lần này chúng ta phải nói rõ, tôi kéo ngăn tủ ra, cậu chuyển thi thể, không được phép ra điều kiện nữa!" Lưu Diên Lương tức giận mà không thể phát tiết.
"Sẽ không bàn điều kiện nữa! Anh mau kéo ngăn tủ ra đi!" Phan Vũ thúc giục Lưu Diên Lương.
"Đi cùng tôi."
"Được, cùng đi."
Hai người bước đến gần ngăn kéo.
Sau khi đến gần, Lưu Diên Lương nắm lấy cửa tủ, đột nhiên kéo mạnh ra ngoài, khiến đầu xác chết nhô hẳn ra.
Sau đó hai người cùng nhau nhìn về phía xác chết.
Hai người cùng sững sờ.
Đó là một thi thể nữ, một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, hai mắt khép hờ, tựa như đang nằm đó ngủ vậy.
Thần thái vô cùng bình thản.
Mấu chốt của vấn đề là...
Không có quần áo.
"Để tôi chuyển xác chết!" Lưu Diên Lương nhìn đến mức nước bọt cũng chảy ra.
"Không, đã nói trước rồi! Lần này đến tôi!" Phan Vũ vội vàng xông tới, định đẩy Lưu Diên Lương sang một bên.
"Cùng nhau khiêng! Một người làm không khéo, nhỡ đâu để rơi xuống đất thì sao?" Lưu Diên Lương nắm lấy ngăn kéo không chịu buông ra.
"Anh làm gì vậy? Đã thỏa thuận xong rồi không được lật lọng!" Phan Vũ rất tức giận.
"Lần này tôi giúp cậu chuyển thi thể, lần sau cũng để cậu giúp tôi chuyển thi thể, được không?" Lưu Diên Lương liền thương lượng với Phan Vũ.
"Cút sang một bên! Chuyện tốt đẹp đều để anh chiếm hết sao?" Phan Vũ nghe xong liền tức giận, nhỡ đâu cái xác tiếp theo là một tên ăn mày hôi thối thì làm sao?
"Tùy cậu, dù sao tôi cũng sẽ giúp cậu chuyển thi thể này! Làm người phải có nghĩa khí, loại chuyện này sao có thể để cậu làm một mình? Đã là anh em thì nhất định phải chia sẻ một phần." Lưu Diên Lương hiện rõ vẻ kiên quyết.
"Hừ! Được rồi được rồi! Nhanh lên!" Phan Vũ rất không vui, nhưng Lưu Diên Lương không chịu buông tay, hắn cũng đành chịu.
Vì vậy hai người cùng nhau khiêng xác chết.
Một người giữ một chân.
Sau đó cùng nhìn nhau, hai người đứng sững hồi lâu.
"Tôi nói... Khụ khụ..." Lưu Diên Lương cùng Phan Vũ liền làm động tác ra hiệu cho nhau.
"Nghĩ gì thế?" Phan Vũ giận dữ quát mắng Lưu Diên Lương.
"Khốn kiếp! Giả bộ đứng đắn cái gì? Nhìn ánh mắt cậu kìa! Tôi không tin cậu không muốn!" Lưu Diên Lương hiện rõ vẻ khinh bỉ.
"Camera giám sát." Phan Vũ im lặng một lúc, nhỏ giọng nhắc nhở Lưu Diên Lương.
"Hắc hắc, vừa rồi tôi cũng chỉ nói đùa thôi." Lưu Diên Lương liếc nhìn camera trên trần nhà, đồng thời cũng nghĩ tới đạo diễn đang quan sát bọn họ, đầu óc lập tức trở nên tỉnh táo.
Hai người cùng nhau khiêng xác đặt lên xe đẩy.
"Anh có cảm thấy thi thể này sờ vào hơi kỳ lạ không?" Lưu Diên Lương thò tay sờ mó, sau đó hỏi Phan Vũ.
"Có gì kỳ lạ?" Phan Vũ cũng sờ thử rồi hỏi Lưu Diên Lương.
"Chẳng phải xác chết đều cứng đờ sao? Vì sao..." Lưu Diên Lương cau mày tiếp tục sờ.
"Đúng vậy, rất kỳ quái." Phan Vũ cũng tiếp tục sờ.
"Ai..."
"Vừa rồi là anh thở dài sao?" Lưu Diên Lương ngẩng đầu nhìn sang Phan Vũ.
"Tôi không có, là anh thở sao?" Phan Vũ cũng ngẩng đầu nhìn sang Lưu Diên Lương.
"Tôi cũng không...!" Lưu Diên Lương lắc đầu nói.
"Chẳng lẽ lại..." Hai người cùng nhìn về phía xác chết trước mặt.
"Mau đưa đi phòng hóa trang! Cứ dây dưa nữa là hết thời gian!" Phan Vũ đột nhiên có chút sợ hãi, vội vàng nói với Lưu Diên Lương.
"Ừ, mau đưa qua phòng hóa trang." Lưu Diên Lương cũng nhanh nhảu làm theo.
"Cứ đẩy qua như vậy sao? Không lấy gì che lại à?" Phan Vũ hỏi Lưu Diên Lương.
"Che vải làm gì?" Lưu Diên Lương khó hiểu.
"Trong phòng hóa trang có một nữ sinh, để bộ dạng như vậy thì rất xấu hổ." Phan Vũ có chút do dự.
"Xấu hổ? Hắc hắc, như thế càng vui chứ, đi thôi! Cứ để nguyên xi mà đẩy qua!" Lưu Diên Lương nói bằng giọng điệu đầy ẩn ý.
Phan Vũ bèn im lặng.
Hai người đẩy xe ra khỏi phòng chứa xác, đi dọc hành lang, sau đó đẩy tới phòng hóa trang.
Hai bên hành lang đều là các phòng khóa kín, cũng không phải khóa điện tử thông minh, tất cả đều là loại khóa cơ kiểu cũ kỹ, không biết tại sao lại thiết kế như vậy, chẳng tương xứng với độ hiện đại của nhà xác chút nào.
Bản chuyển ngữ độc đáo này được phát hành duy nhất tại truyen.free.