(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 569: - Ác Mộng (1)
Thế nhưng hắn cũng không biết cầu thang đặt ở vị trí nào, chỉ có thể tìm trong bóng đêm.
Khá tốt, thang máy cách quầy phục vụ không xa, nhưng lại không có điện, cho nên thang máy không hoạt động.
Đối diện thang máy chính là cầu thang bộ phòng cháy.
Lý Đằng mở cửa cầu thang bộ, dẫn Trình Thiến đi vào.
"Tối quá...! Không nhìn thấy gì hết! Dùng đèn pin rọi đường đi?" Trình Thiến nói với Lý Đằng.
"Lỡ như trong này còn có người khác, hoặc là đồ vật khác thì sao? Chúng ta vừa bật đèn pin, liền biến thành mục tiêu của người khác, tốt nhất là cô đừng nói chuyện, yên lặng trèo lên." Lý Đằng sờ soạng chỗ cầu thang, thử bước lên bậc thang đầu tiên, sau đó chậm rãi từng bậc một.
"Đừng nói là sẽ có thứ gì khác? Lời của anh khiến tôi sợ hãi." Trình Thiến nhỏ giọng thầm thì, âm thanh nấc nghẹn như sắp khóc.
"Đáng sợ nhất không phải là vật gì khác, mà là người cô đi theo hơn nửa ngày, cuối cùng vừa tới chỗ có ánh sáng, phát hiện không phải tôi, mà là một con quỷ." Lý Đằng cười hắc hắc.
"Anh đừng có đùa đáng sợ như vậy được không? Chẳng mắc cười chút nào!" Trình Thiến vừa nghe Lý Đằng nói như vậy, sợ tới mức đứng yên tại chỗ.
"Đừng sợ, tôi là tôi, tôi không phải quỷ, nếu như tôi cũng biến thành quỷ, thì cô cũng vậy thôi." Lý Đằng vội vàng an ủi Trình Thiến.
"Nếu như tôi chết đi, đều do anh làm hại! Anh còn dọa tôi, đúng là không có lương tâm!" Trình Thiến sắp khóc rồi.
"Khục, lỗi của tôi, không trêu đùa cô nữa, tôi nhất định sẽ bảo vệ cô thật tốt, chúng ta mau lên lầu, tìm phòng nào trốn đi." Lý Đằng ôm eo Trình Thiến, mạnh mẽ dìu nàng bước lên bậc thang.
Hai người vòng quanh cầu thang được 2 vòng, lúc gần như trèo đến tầng 3, mới là lầu 2 của khách sạn.
Bởi vì không gian lầu một của khách sạn rất cao, tương đương với hai tầng.
Vừa mở cửa lầu hai, Lý Đằng mở điện thoại soi vào bên trong một cái.
Đúng là nhà hàng, bên trong bày đầy đủ bàn ghế trong nhà hàng, còn có quầy bar các loại.
Ngay lúc hai người nhìn vào nhà hàng, trong nhà ăn đột nhiên truyền tiếng ghế dựa bị ngã xuống đất, giống như là có người bị trượt chân.
Âm thanh rất vang, dọa cho Trình Thiến kêu to một tiếng, nàng vội vàng lôi kéo Lý Đằng trở về cầu thang.
"Không cần sợ, những thứ này đều là thủ đoạn tạo ra bầu không khí đáng sợ mà thôi." Lý Đằng cố giải thích cho Trình Thiến.
"Đương nhiên là anh không sợ, nhân vật của anh đâu có chết." Trình Thiến tức giận nói.
"Ha ha." Lý Đằng cười trừ, lôi kéo Trình Thiến chạy nhanh lên trên.
Không bao lâu sau, hai người đã trèo lên tầng 5.
Trong hành lang vẫn là một mảnh tối thui.
Lý Đằng dùng di động chiếu vào sáng, tiếp đó tiến hành so cửa phòng với số thẻ vừa nãy tìm được, cuối cùng tìm một căn phòng có số đuôi là 8, quẹt thẻ mở cửa phòng ra.
Những cửa khoá từ này đều dùng nguồn pin độc lập để cấp điện, cho dù là mất điện, thì vẫn có thể sử dụng thẻ từ mở cửa bình thường.
"Anh lấy nhiều thẻ phòng như vậy làm gì?"
Vừa bước vào phòng, Trình Thiến liền hỏi Lý Đằng.
"Lấy thêm một ít, lỡ như có người khác tiến vào, vậy cũng không biết được căn phòng chúng ta ở chỗ nào.... " Lý Đằng trả lời Trình Thiến.
"Rất có lý." Trình Thiến nhẹ gật đầu, trái lại nàng không hề nghĩ xa tới vậy.
Lý Đằng cầm lấy đèn pin kiểm tra tất cả các phòng, sau khi xác nhận không có ai, mới bước tới cửa chính khoá trái.
Xác nhận rèm cửa tối màu, hơn nữa sau khi đóng chặt, lúc này Lý Đằng mới cầm thẻ phòng cắm vào chỗ cấp điện.
Không ngờ lại có điện.
"Thật tốt quá! Vẫn có điện! " Trình Thiến phát hiện nơi này có điện liền rất vui vẻ, bằng không thì cảnh tối lửa tắt đèn, thật sự quá kinh khủng.
Lý Đằng tìm thấy một trang giấy, nhúng ướt sau đó dán lên cửa phòng, ngăn chặn lỗ mắt mèo, để tránh cho đèn trong phòng chiếu qua mắt mèo.
Làm xong một lượt, người ở phía ngoài sẽ rất khó phát hiện bọn họ đang ở trong phòng này.
Trừ phi......Không phải người.
"Ai, cả người đầy mồ hôi, mệt chết đi được, tôi tắm trước, sau đó ngủ một giấc." Trình Thiến nói một tiếng với Lý Đằng.
"Cô cẩn thận trong gương xuất hiện quỷ ảnh, hoặc là lúc cô gội đầu, bên trong vòi nước chảy ra máu." Lý Đằng có lòng tốt nhắc nhở Trình Thiến.
"Này! Đang yên đang lành anh doạ tôi làm gì?" Sắc mặt Trình Thiến có chút trắng bệch.
Vốn tiến vào phòng khách sạn, nàng hiếm khi bình tĩnh lại, nhưng Lý Đằng nói lời này, lập tức khiến cho nàng khẩn trương trở lại.
"Không phải tôi dọa cô, là tôi lo lắng cô gặp chuyện không may, có ý tốt nhắc nhở cô. Được rồi, cô đi tắm đi, coi như tôi chưa nói gì." Lý Đằng khoát tay áo, đi đến chỗ giường đặt mông ngồi xuống.
"Lời anh nói......Quả thật có đạo lý......" Trình Thiến lúc này mới kịp phản ứng, Lý Đằng không phải dọa nàng, nếu như một mình nàng tắm rửa, thật sự có khả năng gặp quỷ, đến lúc đó bị nhốt trong phòng vệ sinh thì quá phiền phức.
Hơn nữa một khi nàng và Lý Đằng tách ra, ai biết hai người có thể tách khỏi không gian dị độ hay không?
Nếu như chỉ có mình nàng, tự nàng có thể tự doạ chết mình.
"Nếu không, anh tắm chung với tôi đi? " Trình Thiến nói với Lý Đằng.
Quyền dịch thuật của chương truyện này thuộc về truyen.free.