(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 553: - Cạch, Cạch, Cạch (5)
"Đồ khốn!" Trương Hải Dương lại chửi một tiếng, sau đó đột nhiên tung cước đạp mạnh vào cánh cửa.
Nhưng không ngờ, cửa gỗ buồng vệ sinh không bị đạp văng, ván cửa bị hắn đạp thủng một lỗ, một chân của hắn kẹt lại trong khung cửa.
Lúc Trương Hải Dương định rút chân ra, thì bên trong lại có một cánh tay túm lấy mắt cá chân của hắn, khiến hắn không thể rút chân về được.
Bàn tay đang nắm lấy mắt cá chân hắn lạnh buốt tựa băng đá trong tủ lạnh. Sau khi túm lấy, nơi bị nắm lấy lập tức truyền đến cảm giác đau nhói.
"Rốt cuộc là cái quái gì vậy?" Trương Hải Dương nhấc chân còn lại lên không trung, hai tay bám chặt vào khung cửa, định dùng chân còn lại đạp vào cánh cửa hòng kéo chân kia ra.
Nhưng bàn tay đang nắm lấy mắt cá chân hắn có lực đạo mạnh đến lạ, hắn không tài nào giãy giụa được.
"Mau buông tay ra...! Bằng không tôi sẽ kêu người tới!" Trương Hải Dương xoay người định nhặt điện thoại, thế nhưng một chân đang bị giữ chặt, hắn không thể với tới điện thoại di động của mình.
"Chết tiệt, chuyện quái quỷ gì thế này! Rốt cuộc trong đó là người nào?" Đây là lần đầu Trương Hải Dương cảm thấy hoảng loạn. Hắn ra sức đấm vào cánh cửa gỗ, dồn sức đẩy ra, hòng rút chân ra. Nhưng hắn không thể kéo chân trở về, ngược lại, cánh tay kia càng kéo càng mạnh, giờ đây ngay cả bắp đùi của hắn cũng đã lún sâu vào ô cửa.
"Có ai không! Có người xông vào cục cảnh sát!" Trương Hải Dương vùng vẫy đã lâu, giờ đây đã kiệt sức. Không thể thoát thân, hắn đành phải lớn tiếng kêu cứu, hy vọng có người nghe thấy mà đến giúp hắn.
Bàn tay kia tiếp tục lôi kéo, với một lực đạo cực lớn, dường như muốn kéo đứt chân hắn, kéo đến mức khiến xương chân hắn kêu răng rắc.
"Có ai không...! Cứu mạng với...! Cứu mạng đi...!" Trương Hải Dương vốn rất sĩ diện, giờ đây chẳng còn quan tâm đến thể diện nữa, chỉ biết dùng hết sức gào thét thảm thiết cầu cứu.
"Cạch, cạch, cạch......"
Tiếng giày cao gót xuất hiện ở phía ngoài hành lang.
Dường như đang tiến về phía nhà vệ sinh.
Trương Hải Dương vô cùng hoảng sợ liếc nhìn ra phía cửa ra vào, nghe thấy tiếng giày cao gót đã ở rất gần.
Sau đó, tiếng bước chân liền ngừng lại.
***
"Vị cảnh sát Trương kia hình như ra ngoài quá lâu rồi thì phải?" Lý Đằng liền nhắc Thẩm Hinh đang ở trong phòng.
"Không được hút thuốc là y như rằng không sống nổi!" Thẩm Hinh hơi mất hứng đứng dậy, đi đến cửa, nhìn ra hành lang bên ngoài.
Trong hành lang không một bóng người, cực kỳ yên t��nh.
"Lão Trương! Lão Trương anh ở đâu vậy?" Thẩm Hinh lớn tiếng gọi vào hành lang.
Không có ai trả lời.
"Này! Đồng nghiệp phòng giám sát! Nhìn xem lão Trương đi đâu rồi!" Thẩm Hinh trở vào phòng, rồi lấy điện thoại gọi cho phòng giám sát.
Điện thoại reo rất lâu mới có người nhấc máy.
"Vừa rồi lão Trương đi ra ngoài hút thuốc, sau khi ra ngoài liền không trở về. Tôi ra ngoài tìm thì không thấy anh ta đâu nữa, có ai thấy anh ta đi đâu không?" Thẩm Hinh nói lớn tiếng vào điện thoại.
Không có trả lời, chỉ có tiếng nhiễu xè xè.
"Này! Tôi đang nói chuyện đó! Tại sao không có ai trả lời...? Các người ngủ rồi sao?" Thẩm Hinh tức giận quát to vào điện thoại.
Không có ai đáp lại.
Một lát sau, đầu dây bên kia truyền đến tiếng giày cao gót.
"Dường như đã xảy ra chuyện! Không thấy Trương Hải Dương! Điện thoại phòng giám sát cũng không ai trả lời, hơn nữa lại có tiếng giày cao gót kỳ quái." Thẩm Hinh quay sang nói với Trình Thiến và Lý Đằng.
"Tôi đã bảo không cho anh ta ra ngoài hút thuốc, thế mà anh ta không nghe!" Trình Thiến không khỏi có chút bực bội. Nàng vốn nghĩ trốn ở cục cảnh sát sẽ an toàn, chẳng ngờ, ngay cả cảnh sát trong cục cũng gặp chuyện!
"Tôi phải đi tới phòng giám sát nhìn xem đã xảy ra chuyện gì. Tình huống hiện tại rất bất thường." Thẩm Hinh vẫn kiên quyết.
"Vậy hai chúng tôi sẽ đi cùng cô!" Trình Thiến nói với Thẩm Hinh.
Tình huống hiện tại khiến Trình Thiến vô cùng khó xử.
Nếu để nàng ở lại một mình với Lý Hoa Đằng, nàng rất lo sợ Lý Hoa Đằng sẽ giết nàng như đã giết Hoàng Yên.
Bản dịch này là tâm huyết của đội ngũ truyen.free.