(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 480: - I, Robot (5)
Thấy Lý Đằng kéo cửa phòng ra, bọn họ liền bước thẳng vào.
“Ông là Hàn Vĩ à? Có thấy chiếc xe này bao giờ chưa?” Nữ cảnh sát vừa vào cửa, lập tức cầm ảnh chụp đưa tới trước mặt Hàn Vĩ.
“Không biết.” Hàn Vĩ lắc đầu.
Lý Đằng thấy cảnh tượng ấy, sắc mặt liền rất khó coi.
Người bí ẩn đã cung cấp manh mối cho hắn, hiển nhiên cũng đã gửi manh mối này cho cảnh sát.
Cảnh sát cũng đã liệt kê nhà bố vợ và nhà cô của hắn vào diện đối tượng tình nghi.
Rõ ràng đây không phải là điềm báo tốt lành.
“Có người hàng xóm nói, đêm ngày 12, họ nhìn thấy ông lái chiếc xe thể thao đó ra khỏi con đường này.” Nữ cảnh sát tiếp tục hỏi.
“Sao có thể như vậy được? Ngày 12 chúng tôi uống rượu mừng ở dưới quê, cả nhà chúng tôi đều ở dưới quê mà.” Hàn Vĩ lắc đầu nói.
“Ngày 12 đã cách đây nửa tháng, sao ông còn nhớ rõ như vậy?” Nữ cảnh sát lộ vẻ hoài nghi.
“Là bạn thân của tôi cưới vợ cho con trai, làm sao mà tôi không nhớ rõ cho được? Mặt khác, bọn họ mới hỏi qua chuyện này.” Hàn Vĩ chỉ chỉ Lý Đằng và Bạc Hà.
“Hai người là…” Nữ cảnh sát quay đầu nhìn Lý Đằng và Bạc Hà.
“Hỏi đồn trưởng hoặc cục trưởng của các cô, sẽ rõ tôi là ai.” Lý Đằng đưa giấy chứng nhận của Khoa Kỹ Ngân Hà cho nữ cảnh sát.
“Lý Đằng...? Biết rồi, anh là quản lý bộ phận phát triển của Khoa Kỹ Ngân Hà, đúng không?” Nữ cảnh sát nhìn lướt qua giấy công tác rồi trả lại cho Lý Đằng.
“Không phải quản lý, là trưởng phòng.” Lý Đằng sửa lời nữ cảnh sát.
“Chuyện điều tra, vẫn nên giao cho nhân viên chuyên nghiệp như chúng tôi.” Gã cảnh sát bên cạnh nói với Lý Đằng.
“Tùy các anh.” Lý Đằng làm dấu mời, sau đó quay người chuẩn bị rời đi.
“Nếu có manh mối gì thì mau chóng chia sẻ cho chúng tôi!” Nữ cảnh sát chạy theo nói thêm vài câu.
“Tất nhiên rồi.” Lý Đằng không muốn dừng lại, dẫn theo Bạc Hà đi ra ngoài.
“Có người nào đang nhằm vào nhà chúng ta sao?” Bạc Hà lo lắng hỏi.
“Dượng của em làm công việc gì?” Lý Đằng hỏi Bạc Hà.
“Anh không biết sao?” Bạc Hà hỏi ngược lại Lý Đằng.
“Trả lời anh.” Sắc mặt Lý Đằng rất khó coi.
“Là sửa sang nhà cửa! Trước đó từng tu sửa phòng ở nhà anh và chị gái, đã quên rồi sao?”
“Trước kia thì sao? Khi còn trẻ ông ấy vẫn làm công việc này à?” Lý Đằng cảm thấy, người Hàn Vĩ này chẳng hề đơn giản.
“Khi còn trẻ ông ấy từng đi lính, sau đó chuyển ngành làm cảnh sát một thời gian ngắn, trong quá trình tra án, vì phạm sai lầm đánh người nên bị cách chức, về sau đổi sang công việc này.” Bạc Hà bèn kể lại đầu đuôi cho Lý Đằng.
Cảnh sát… Đánh người…
Lý Đằng lập tức liên hệ với hai từ “bạo lực” và “phản điều tra”.
Đừng nói là ông ta thật chứ?
Nếu thật sự là Hàn Vĩ, vậy thì giữa Hàn Vĩ và Cao Minh Đạo sẽ có liên hệ gì?
Bây giờ Hàn Vĩ cũng không phải ông chủ công ty, chẳng qua chỉ là một thợ sửa chữa trong công ty.
Cao Minh Đạo là một kẻ giàu có.
Quan hệ giữa hai người này có bắn đại bác cũng chẳng tới.
Hàn Vĩ cũng không có khả năng vô duyên vô cớ giết chết Cao Minh Đạo.
Trừ phi…
Nữ sinh viên xinh đẹp Hàn Anh 19 tuổi.
Tình tiết vụ án dường như đã dần rõ ràng.
“Chẳng lẽ anh nghi ngờ…” Bạc Hà không ngốc, cũng nhanh chóng hiểu được suy nghĩ của Lý Đằng.
“Hy vọng biểu muội của em không nói dối.” Lý Đằng liếc nhìn Bạc Hà.
Bạc Hà không lên tiếng.
…
Tại một trường đại học nọ.
“Em không biết chiếc xe thể thao này, cũng không biết Cao Minh Đạo.” Hàn Anh nhìn ảnh chụp lắc đầu.
“Tiểu Anh, anh rể sẽ không hại em, nếu như em nói ra mọi chuyện, bọn chị mới có thể giúp em được.” Bạc Hà ở bên cạnh nói vài câu.
“Có thể là gì? Không biết chính là không biết, em có thể nói cái gì chứ?” Hàn Anh tỏ vẻ khó chịu.
“Tiểu Anh, cảnh sát đã gõ cửa nhà em rồi, hiện tại chị đến đây hỏi em là muốn giúp em, nếu em không nói cho bọn chị biết tình hình thực tế, đợi đến khi cảnh sát tự mình tra ra, đến lúc đó anh rể muốn bảo vệ em cũng chẳng được, em phải biết phân biệt nặng nhẹ.” Bạc Hà nói với Hàn Anh.
“Gia đình em là người đàng hoàng, sống đúng mực, không làm phật lòng ai, dựa vào đâu mà suy đoán nhà em phạm tội? Chẳng phải thế giới này luôn bảo vệ người tốt hay sao? Chẳng lẽ lại bảo vệ kẻ xấu?” Tâm tình Hàn Anh trở nên gay gắt.
“Tối ngày 10, em đã làm gì ở đâu? Có phải ở cùng Cao Minh Đạo hay không?” Lý Đằng đột nhiên lên tiếng, giọng nói trầm hẳn.
“Em không muốn nói chuyện cùng các người! Em còn phải làm bài tập!” Hàn Anh biến sắc, quay người chạy đi.
“Tiểu Anh…” Bạc Hà muốn đuổi theo, nhưng lại bị Lý Đằng đưa tay kéo lại.
“Em có số di động của cô bé không?” Lý Đằng vội hỏi Bạc Hà.
“Có.”
“Thông báo cho tổ chuyên án trong công ty, điều tra trước ngày 12… Không, là bắt đầu điều tra từ hai tuần trước ngày 12, anh muốn mọi thông tin về điện thoại của cô bé. Giữa cô bé và Cao Minh Đạo, chắc chắn có mối liên hệ nào đó.” Lý Đằng ra lệnh cho Bạc Hà.
“Tốt, em sẽ nhắn họ sau khi tra ra kết quả sẽ gửi vào điện thoại của anh.” Bạc Hà cầm lấy điện thoại bắt đầu gọi điện.
Rất nhanh đã có kết quả.
Giữa Hàn Anh và Cao Minh Đạo không hề có liên lạc.
Thế nhưng, Hàn Anh lại liên lạc với Nhuế Khiết, cứ cách hai ba ngày lại gọi một lần, vào buổi chiều ngày 10, số cuộc gọi lại lên đến 5 lần.
Xin mời độc giả đón đọc trọn vẹn tại truyen.free.