Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 344: - Đúng Nhịp

Mọi người trong phòng bao lúc này đều ngây ngẩn.

Trong căn phòng bao này, thế mà lại có người khiến Lỗ Vĩnh Kim phải quỳ gối!

"Tiểu Lỗ ư...? Đậu má!"

Lý Đằng buột miệng chửi thề.

Hắn đi ngang qua phòng bao, tình cờ gặp Lưu Thi Na.

Lưu Thi Na mời hắn cùng quay lại phòng bao.

Hắn từ chối.

Kết quả lại đụng phải hai tên côn đồ không biết sống chết, đe dọa gặp hắn ở đâu sẽ đánh hắn ở đó.

Bị người ta giở trò hống hách, vả mặt khiến hắn khó chịu, vì vậy Lý Đằng bước vào căn phòng bao này để chuẩn bị...... không, để đòi lại thể diện.

Kết quả Hứa Dương Thụy tuyên bố muốn đàn em cắt chym Lý Đằng.

Chuyện này gợi lại một vài ký ức xấu trong đầu Lý Đằng, khiến hắn nhớ đến đám người đáng khinh, nhớ tới gã lang băm chó má Lưu Hoảng, trái tim nhỏ bé của hắn bị đả kích đến vạn lần.

Ngay lúc hắn chuẩn bị ra tay thiến sống Hứa Dương Thụy, thì người của Lỗ Vĩnh Kim xông vào.

Hết người này đến người kia, đều giở trò hống hách trước mặt hắn.

Nguyên một đám nhảy nhót khoe mẽ, hoàn toàn không đặt Bức Vương Chi Vương như hắn vào mắt.

Cho nên lúc Lý Đằng nhìn thấy Lỗ Vĩnh Kim quỳ xuống, không nhịn được mà chửi bới...

Đậu má! Còn không để ta thể hiện một lần sao?

Lỗ Vĩnh Kim trong lòng hoảng hốt, hoàn toàn không hiểu một câu "đậu má" của Lý Đằng có ý gì.

Chắc chắn là sự tức giận.

Có người động vào nữ nhân của hắn, sao hắn có thể không tức giận?

Lỗ Vĩnh Kim lên tiếng ra lệnh, hơn mấy chục đàn em cả trong lẫn ngoài phòng đều quỳ rạp.

"Tự vả mặt! Đại Chùy chỉ huy!" Lỗ Vĩnh Kim quát lớn với đám đàn em.

"Một, hai! Một, hai! Một, hai!"

Gã đàn ông lưng hùm vai gấu tên Chùy Tử Ca kia, nghe thấy Lỗ Vĩnh Kim ra lệnh, lập tức hô khẩu lệnh.

Dưới sự chỉ huy của Lỗ Vĩnh Kim, mấy chục người đều đồng loạt tự vả mặt một cách nhịp nhàng.

Phải nói là, bất cứ chuyện gì chỉ cần làm theo tiết tấu, đều khiến người ta cảm thấy rất rung động.

Kể cả loại tiết tấu đồng loạt tự vả mặt như thế này.

Hai cha con Hứa Bính Tường, Hứa Dương Thụy lúc này cũng sợ đến vãi đái ra quần.

Đặc biệt là Hứa Dương Thụy, lúc trước hắn cho rằng mình đắc tội Lỗ Vĩnh Kim, cho rằng Hứa gia đã chọc phải đại sát tinh.

Hiện tại hắn mới phát hiện, đắc tội Lỗ Vĩnh Kim kỳ thực chẳng là gì cả.

Cùng lắm cũng chỉ bị chặt một ngón tay mà thôi.

Thế nhưng, hắn lại dám đắc tội người mà ngay cả Lỗ Vĩnh Kim cũng phải quỳ!

Chuyện này không giống như chọc phải đại sát tinh, mà chính là gây họa có tầm cỡ vũ trụ rồi!

Hai mắt Lưu Thi Na đẫm lệ mông lung liếc nhìn Lý Đằng.

Nàng phát hiện bản thân vẫn đánh giá Lý Đằng quá thấp.

Người đàn ông này, không chỉ tung hoành ngang dọc trong phim ma, mà còn tung hoành ở trong cái kịch bản hiện thực này...!

Lý Đằng nhìn thấy đôi mắt ướt át của Lưu Thi Na nhìn về phía mình, vì vậy vẫy tay ra hiệu cho nàng.

Lưu Thi Na vội vàng bước tới, giống như mèo con nhìn thấy chủ nhân, trực tiếp khóc lóc ngã vào trong ngực Lý Đằng.

Lý Đằng ôm eo Lưu Thi Na, ra hiệu bằng mắt cho Lỗ Vĩnh Kim.

"Bà mẹ nó!" Lý Đằng mắng một câu.

"Dừng lại! Xin ông chủ ban lệnh!" Lỗ Vĩnh Kim cảm thấy mình đã làm sai rồi, vội vàng gọi mọi người dừng lại.

"Ông làm gì sai? Sao lại bảo một đám người tự đánh mình?" Lý Đằng hỏi Lỗ Vĩnh Kim.

"Nô tài có mắt không tròng, đã không nhìn thấy ông chủ!"

"Nô tài mạo phạm ông chủ!"

"Tội nô tài đáng chết vạn lần!"

Lỗ Vĩnh Kim vội vàng giở trò cũ.

"Ta không có giận ông, ta tới đây cũng không phải tìm ông tính sổ, ông đột nhiên chạy tới tự vả mặt liên tục, ầm ĩ chết người, có để ta nói chuyện hay không?" Lý Đằng lộ vẻ rất buồn bực.

"Ông chủ......Là muốn tìm ai tính sổ?" Lỗ Vĩnh Kim dường như ý thức được điều gì đó, quay đầu nhìn về phía Hứa Dương Thụy.

Hứa Dương Thụy trực tiếp ngồi xụi lơ ra đất, quần ướt đẫm một mảng lớn.

Hứa Bính Tường cũng liếc nhìn Hứa Dương Thụy.

Đứa con này của hắn, không lẽ đã trêu chọc người này?

"Hắn, muốn động chạm nữ nhân của ta, còn muốn cắt đồ chơi của ta. Ta đang suy nghĩ, thằng nhóc này tâm tư quá ác độc...! Là muốn ta đoạn tử tuyệt tôn sao?" Quả nhiên Lý Đằng đưa tay chỉ Hứa Dương Thụy.

"Nghịch tử chó má này...!" Hứa Bính Tường nhìn về Hứa Dương Thụy bên cạnh, toàn thân lạnh buốt. Ngày bình thường luôn dạy hắn phải khiêm tốn, đừng quá ham mê sắc đẹp, vậy mà hắn lại không nghe. Mẹ nó, ngay cả nữ nhân của đại lão cũng dám sờ! Thật sự là chán sống...!

"Còn có hai thằng này, nói nhìn thấy ta lần nào là đánh lần đó. Khụ...... Lời này từ trước đến nay chỉ có ta nói với người khác nghe, đây là lần đầu tiên bị người khác đe dọa." Lý Đằng lại chỉ tay về hai gã côn đồ nhuộm tóc.

"Tội chết...! Tội không thể tha thứ...!" Hứa Bính Tường quỳ rạp xuống lạy Lý Đằng, mặc dù hắn không biết Lý Đằng, nhưng có thể khiến Lỗ Vĩnh Kim trực tiếp quỳ gối, tự xưng nô tài, còn bắt đàn em tự vả mặt, hắn không dám suy đoán người này có lai lịch gì.

Hứa gia, đây chính là họa diệt môn!

"Cắt chym mấy thằng này cho tao." Lỗ Vĩnh Kim phất tay ra hiệu cho đàn em, ông chủ đã đích thân lên tiếng, nô tài như hắn chẳng lẽ lại không biết phải làm gì?

Một đám người bặm trợn bước tới chỗ Hứa Dương Thụy cùng với mấy gã côn đồ nhuộm tóc.

Như xách gà, ném ra giữa phòng.

Dao bầu giơ lên cao.

Trong phòng bao vang lên từng tràng tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.

Đám sinh viên trong phòng, gần như ai nấy đều vãi đái ra quần.

Xã hội đã dạy bọn họ một bài học, một bài học khó quên trong đời.

Không có bản lĩnh thì đừng có mà thể hiện.

Không bị sét đánh, thế nhưng sẽ bị người chém.

Ngay cả là đàn ông, cũng phải trực tiếp dùng dao mà trang bức.

"Những thứ rác rưởi này, ta không muốn... nhìn thấy lần nào nữa." Lý Đằng đứng dậy, một tay ôm lấy Lưu Thi Na, tay kia xoa đầu Lỗ Vĩnh Kim, sau đó sải bước rời khỏi phòng bao.

"Nô tài tuân lệnh!" Lỗ Vĩnh Kim dập đầu lạy trước bóng lưng của Lý Đằng, đợi đến lúc Lý Đằng rời khỏi phòng bao, lúc này mới đứng dậy.

"Lỗ gia tha mạng...!" Hứa Bính Tường mất hết dũng khí.

"Đi địa ngục mà sám hối! Nhớ kỹ lần sau đầu thai, hãy dạy con ông cách làm người, không có chuyện gì thì đừng có mà ra vẻ khắp nơi." Lỗ Vĩnh Kim thương hại liếc nhìn Hứa Bính Tường, sau đó giơ tay lên, ra hiệu chém giết.

Sau khi rời khỏi hội quán, Lưu Thi Na sợ sệt giải thích cho Lý Đằng.

"Tôi bị bạn học lừa tới đây, vừa rồi bảo anh cút đi, chính là sợ bọn họ làm hại anh."

Nàng đoán được vì sao Lý Đằng nhìn thấy mình lại chán ghét.

Hứa Dương Thụy, Chùy Tử Ca, Hứa Bính Tường, Lỗ Vĩnh Kim, người nào mà chẳng hung ác.

Nhưng bọn họ nhìn thấy Lý Đằng đều phải quỳ.

Lý Đằng chỉ cần nói một câu bâng quơ, những người kia đều bị chặt mất vài thứ.

Người bên cạnh nàng, mới đúng là đại lão...!

Nàng đắc tội vị đại lão này, trên người có thể bị chặt mất thứ gì đó hay không?

Lý Đằng đưa mắt đánh giá Lưu Thi Na từ trên xuống dưới, nhìn đến nỗi hai chân nàng run rẩy...... Thật sự sẽ chặt sao...?

"Được rồi, Anna cứ mắng ta là tra nam."

Lý Đằng cưỡng ép đè nén dục hỏa.

Nhìn thấy ánh mắt Lý Đằng trở nên dịu dàng, còn có vài phần ý tứ ẩn sâu kia, Lưu Thi Na vừa mới tỉnh táo trở lại, nhưng mà thuốc trong rượu lại bắt đầu có tác dụng.

Mỗi trang lời văn này đều là tinh hoa sáng tạo, chỉ xuất hiện tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free