(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 330: - Hết Tình Hết Nghĩa
"Vậy được, để tôi gọi điện thoại cho cục bảo an, để họ đến kiểm tra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!" Cô cô rút di động ra gọi.
Nàng gọi hơn nửa ngày, nhưng người của cục bảo an vẫn không đến.
Cục bảo an là cách gọi trong thế giới kịch bản, giống như cơ quan cảnh sát ở thế giới trước kia, chuyên phụ trách các vụ án hình sự, đương nhiên cũng bao gồm những vụ trộm cắp.
"Xảy ra chuyện gì? Chẳng phải bảo sẽ gọi cục bảo an sao? Sao chẳng thấy ai đến...?"
"Ăn trộm đồ mà còn dám gọi cục bảo an à? Chắc cô ta chỉ giả vờ thôi."
"Đúng vậy, sau khi người cục bảo an tới đây, khẳng định sẽ trực tiếp bắt cô ta. Cô ta đâu có ngốc, biết rõ trộm bảo vật trấn điếm thì sẽ bị bắt chứ?"
"Đúng là có tật giật mình."
"Ha ha ha ha ha......"
Đám người vây xem lại bắt đầu châm chọc.
Cô cô chờ mãi không thấy người của cục bảo an đến, liền cầm điện thoại gọi lại, thúc giục mấy câu.
Nhưng vẫn không có ai xuất hiện.
"Được rồi, cô làm bộ gọi cục bảo an nhiều như vậy, nhất định là không có ai tới đâu." Bách Diên lên tiếng.
"Tôi không giả bộ! Tôi còn nghe rõ tiếng chuông kết nối cơ mà!" Cô cô vừa cầm điện thoại lại vừa đỏ mặt giải thích.
"Đáng lẽ nể tình cùng xuất thân từ học viện quân sự, muốn cho các người một đường lui. Nhưng các người đã cố tình gọi cục bảo an tới giải quyết, vậy thì để tôi gọi vậy."
"Lý Đằng, nể tình đồng môn, tôi không muốn cậu mất mặt. Đây là cơ hội cuối cùng: 350 triệu, cậu có mua không?" Bách Diên ra vẻ hết lòng quan tâm.
"Diễn tiếp đi." Lý Đằng thấy quá buồn cười.
"Nếu cậu không biết điều, vậy thì chúng tôi sẽ giải quyết theo trình tự. Hai bảo vật này trị giá 350 triệu, lại là bảo vật trấn điếm của Cổ Phường, các người cố tình ăn trộm. Đừng trách tôi không nể mặt, tôi chỉ có thể báo cục bảo an đến xử lý." Bách Diên cầm điện thoại lên, lớn tiếng nói mấy câu.
"Được rồi, tôi cũng muốn nhìn xem rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, chỉ sợ sau khi cục bảo an đến, đoạn video lại biến mất hoặc bị hỏng." Lý Đằng giang tay ra, vẻ mặt bất cần.
Nghe Lý Đằng nói, Bách Diên chỉ mỉm cười, lại bảo Thẩm Nguyệt Thiền gọi điện thoại.
Gần Cổ Phường có một sở bảo an. Vừa rồi cô cô Lý Đằng gọi điện hơn nửa ngày mà không có phản ứng, nhưng Bách Diên vừa dứt lời, vài nhân viên bảo an liền bước vào cửa hàng.
Những nhân viên bảo an đó đã hỏi ý kiến Bách Diên và Thẩm Nguyệt Thiền một hồi, sau đó một nhân viên bảo an nói muốn đến phòng giám sát xem đoạn phim.
Cô cô định đi theo, nhưng bị nhân viên bảo an ngăn lại, nói rằng việc này liên quan đến bí mật kinh doanh của Cổ Phường, người ngoài không được vào phòng giám sát.
Bách Diên lộ vẻ mặt đắc ý. Lý Đằng, thứ nghèo kiết xác, còn dám bén mảng đến Cổ Phường của hắn để mua đồ, đúng là tự rước lấy nhục.
Vu khống các người rõ ràng như vậy, lại còn không cho xem băng giám sát, các người có thể làm gì được chứ?
Sau khi làm xong chuyện này, có thể mang đoạn video này đến liên minh để triệt hạ Lý Đằng, đây là một công lớn...! Sau này, dù là trong thế giới kịch bản hay thành phố điện ảnh, Bách Diên đều sẽ được các đạo diễn ưu ái, chiếu cố.
Nhân viên cục bảo an vào phòng giám sát khoảng năm phút rồi đi ra.
Và mang ra một tin tức chẳng mấy tốt lành.
Hệ thống giám sát của Cổ Phường đã bị lỗi đúng vào khoảng thời gian đó, nên không có bất kỳ dữ liệu nào được lưu lại.
Lý Đằng đã sớm ngờ tới kết quả này.
Ở kiếp trước, rất nhiều chuyện tương tự cứ đến lúc mấu chốt thì video ghi hình hoặc là biến mất, hoặc là bị lỗi. Dù sao thì đó cũng luôn là tình huống có lợi cho một vài kẻ có thế lực.
"Nếu không có video, vậy cũng không thể chứng minh chúng tôi trộm đồ. Chúng tôi xin phép rời khỏi đây." Cô cô nói với nhân viên cục bảo an.
"Mặc dù không có video, nhưng trên người các người có tang vật, các người không thể giải thích được, vậy coi như đã có cả tang chứng vật chứng rồi. Mời các người theo chúng tôi một chuyến." Nhân viên cục bảo an thẳng thừng từ chối.
"Tôi không trộm đồ! Tôi không đi đâu!" Cô cô cảm thấy tuyệt vọng, nàng cảm giác có người vu oan giá họa. Trong tình huống này, đến cục bảo an cũng không thể chứng minh mình trong sạch.
"Xin lỗi, chuyện này không do các người quyết định. Xin hãy theo chúng tôi một chuyến! Nếu như không hợp tác, chúng tôi đành phải áp dụng biện pháp cưỡng chế." Nhân viên cục bảo an xúm lại, chuẩn bị áp dụng biện pháp cưỡng chế với hai người Lý Đằng.
"Ha ha, loại chuyện này chỉ cần một câu không đi là xong sao?"
"Đúng là vừa ăn cắp vừa la làng."
"Thật đáng thương...! Cũng không phải lỗi của cậu, nhưng hành vi ăn cắp thì khó có thể tha thứ."
"Làm người ngay thẳng không chịu, nhất định phải làm trộm mới vừa lòng sao?"
Mấy người vây xem tiếp tục châm chọt.
Phóng viên cũng không ngừng chụp ảnh, người có sức ảnh hưởng trên mạng tiếp tục livestream, lượt xem cũng đạt tới con số bùng nổ.
Bắt trộm tại chỗ, à không, bắt kẻ ăn cắp trang sức trị giá 350 triệu, tin tức này đủ khiến cư dân mạng chấn động.
"Khoan đã." Lý Đằng cuối cùng cũng lên tiếng.
"Không vội, cứ nghe hắn nói." Bách Diên rất hứng thú nhìn Lý Đằng. Hắn đang cố tình hãm hại Lý Đằng. Hiện tại, hắn rất muốn nhìn xem Lý Đằng, khi biết rõ mình bị hãm hại nhưng lại không cách nào minh oan, rốt cuộc sẽ có vẻ mặt thế nào.
"Nếu như tôi nói, cửa tiệm này là của Lý gia, vậy thì các người sẽ không có quyền bắt chúng tôi đi, đúng không?" Lời nói tiếp theo của Lý Đằng đủ khiến mọi người bất ngờ và khiếp sợ.
"Ha ha ha ha ha...... Cửa tiệm này là của Lý gia các người sao? Nếu đúng là của Lý gia, đương nhiên các người cứ thoải mái lấy đồ rồi!" Bách Diên phá lên cười.
"Vậy thì không thành vấn đề gì." Lý Đằng cầm điện thoại lên.
"Không thành vấn đề ư? Vấn đề lớn lắm chứ...! Vấn đề lớn nhất là... cửa tiệm này là của Bách gia chúng ta!" Bách Diên vênh váo tuyên bố trước đám đông.
"Cổ Phường này có giá trị lên tới mấy tỷ lận. Tôi nghe nói Bách gia là cổ đông lớn nhất, chiếm hơn hai mươi phần trăm cổ phần." Vị phu nhân kia lớn tiếng nói.
"Oa! Mấy tỷ lận cơ à! Có người đang chém gió muốn biến cửa hàng mấy tỷ thành của riêng mình kìa!"
"Đây là tin mắc cười nhất mà tôi từng nghe!"
"Này này, chém gió tiếp đi! Sao không nói cả thành Hoàng Hạc cũng là của hắn luôn đi?"
"Không, toàn bộ Nhân Tộc đều là của hắn!"
"Hắn tưởng mình là hộ quốc đại tướng quân chắc?"
Đám đông hóng hớt, đứng cạnh vị phu nhân, nghe Lý Đằng nói xong thì lộ vẻ thích thú, buông đủ lời khó nghe, châm chọc mỉa mai.
Cô cô Lý Đằng cũng ngạc nhiên nhìn về phía Lý Đằng. Nàng còn rõ tài lực Lý gia hơn cả Lý Đằng. Lý gia hiện tại, đừng nói là Cổ Phường, cho dù Cổ Phường tùy tiện móc ra hai ba món trang sức đắt tiền, Lý gia cũng chẳng thể mua nổi! Bằng không thì nàng đã không phải bán di vật bà nội Lý Đằng để lại để mua quà sinh nhật cho Lý Mẫu.
"Mọi người có thể giữ im lặng để tôi gọi điện thoại được không?" Lý Đằng cao giọng nói.
Mọi người vây xem đều im lặng, ai nấy đều tò mò nhìn Lý Đằng.
Một tên trộm đáng thương, lại muốn dựa vào một cuộc điện thoại mà mua đứt Cổ Phường trị giá mấy tỷ sao?
Chuyện này há chẳng phải quá đỗi viển vông sao?
Truyen.free – Nơi lưu giữ những dòng văn chân thật nhất.