(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 262: - Đào Lên
Khi Lý Đằng bước vào phòng bệnh, ông chủ đội xây dựng đang ngồi xổm trong góc tường, cúi đầu không rõ đang nói gì.
"Chào anh." Lý Đằng bước tới vỗ vai hắn.
Ông chủ đội xây dựng lại càng thêm hoảng sợ, quay đầu trông thấy Lý Đằng, sắc mặt mới dần bình tĩnh trở lại, rồi lại nhìn ra sau lưng Lý Đằng.
"Tốt nhất là anh nên trả lời vài câu hỏi của tôi, các cô ấy sẽ không đánh anh đâu." Lý Đằng ngồi xổm xuống rồi nói.
"Những bức ảnh kia... Những bức ảnh kia..." Ông chủ đội xây dựng lẩm bẩm trong miệng, thân thể lại run rẩy.
"Bức ảnh gì?" Lý Đằng gặng hỏi.
"Cậu bảo tôi giấu chúng đi, hơn nữa không được nói cho bất kỳ ai." Ông chủ đội xây dựng trả lời Lý Đằng, sau đó lại cúi đầu nhìn vào góc tường.
"Đúng vậy, là tôi bảo anh giấu đi, hiện tại những thứ kia đang ở đâu? Tôi cũng cần anh trả những thứ đó lại cho tôi, sau khi trả những thứ đó về, những oan hồn kia sẽ không còn bám lấy anh nữa." Lý Đằng vỗ vỗ vai ông chủ đội xây dựng.
"Bọn họ không cho tôi vào, bọn họ không cho tôi vào, sẽ đánh..." Ông chủ đội xây dựng lắc đầu.
"Không sao, tôi là ông chủ của nơi này, không ai dám ngăn cản tôi, kẻ nào dám đánh anh, tôi sẽ đấm kẻ đó. Mau dẫn tôi đi tìm những bức ảnh kia." Lý Đằng kéo ông chủ đội xây dựng đứng lên, sau đó dìu hắn ra khỏi phòng bệnh.
Ông chủ đội xây dựng cúi đầu khom lưng như mèo, đi tới đi lui trong hành lang phức tạp của trung tâm nghiên cứu, nhiều lần vòng đi vòng lại, hơn mười phút sau, dưới sự dẫn dắt và giúp đỡ của Lý Đằng, cuối cùng cũng đã tới nơi, nhưng cửa căn phòng kia đã bị khóa.
Ông chủ đội xây dựng chỉ vào căn phòng gần đó.
Lý Đằng bước tới, cửa phòng không đóng, bên trong có một gã bảo vệ cao to vạm vỡ đang ngồi.
"Mau mở cánh cửa căn phòng kia ra." Lý Đằng ra lệnh cho gã bảo vệ.
"Viện trưởng Hồ căn dặn, không thể mở cửa căn phòng kia." Gã bảo vệ từ chối Lý Đằng.
"Anh có biết tôi là ai không?" Lý Đằng lên giọng.
"Cậu là ông chủ, nhưng ở đây tôi chỉ nghe lệnh Viện trưởng Hồ." Gã bảo vệ tiếp tục dứt khoát từ chối Lý Đằng.
"Tôi đếm đến ba, anh lập tức mở cánh cửa kia ngay lập tức." Lý Đằng bắt đầu đếm.
"Cậu đếm tới một trăm tôi cũng sẽ không mở đâu." Gã bảo vệ không hề xem lời uy hiếp của Lý Đằng ra gì.
Sau khi đếm tới ba, Lý Đằng thục cho gã bảo vệ một đấm thẳng vào mặt, đánh gã bảo vệ ngã lăn ra đất, gã bảo vệ giận dữ đứng dậy đánh trả Lý Đằng.
Nhưng hắn đâu thể chống lại Lý Đằng, mấy đấm của hắn chẳng thể chạm tới một cọng lông trên người Lý Đằng.
Sau một tràng đấm đá, Lý Đằng đã đánh cho tên bảo vệ nằm yên bất động.
"Chìa khóa." Lý Đằng đặt đầu gối lên cổ gã bảo vệ.
"Trên lưng... Tôi sai rồi, xin tha cho tôi, tôi không thở được..." Gã bảo vệ cầu xin Lý Đằng tha thứ.
Lý Đằng tìm thấy một chiếc chìa khóa trên lưng gã bảo vệ, ông chủ đội xây dựng nhận ra chiếc chìa khóa kia, hắn vui vẻ chạy tới cầm lấy chìa khóa đi mở cửa phòng.
Xác nhận cửa phòng đã mở, Lý Đằng giơ tay xoắn đầu gã bảo vệ một cái, gã bảo vệ liền nằm yên bất động.
Sau đó Lý Đằng kéo thi thể hắn vào trong phòng, cũng tiện tay đóng cửa lại.
Mấy nữ diễn viên trông thấy cảnh này không khỏi hoảng sợ.
"Tôi không muốn rắc rối, tránh để người khác quấy rầy lúc chúng ta điều tra." Lý Đằng giải thích cho mấy cô gái.
"Đều chỉ là mấy NPC, hơn nữa rất có thể là NPC thuộc phe nhân vật phản diện, chỉ là một đoạn mã máy tính mà thôi, các cô chớ suy nghĩ quá nhiều." Elsa giải thích giúp Lý Đằng vài câu.
Mấy nữ diễn viên không nói gì thêm nữa, nhưng có thể thấy các nàng vẫn còn sợ hãi, dù sao đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Lý Đằng làm loại chuyện này, trong lòng các nàng, hắn vẫn là hình tượng một người đàn ông ấm áp.
Bước qua cánh cửa phòng bị khóa, bên ngoài là một vườn hoa nhỏ.
Ông chủ đội xây dựng trực tiếp chạy tới một bồn hoa vắng vẻ trong vườn, sau đó tiện tay cầm lấy chiếc xẻng bên tường, hắn bắt đầu đào xới đất trong bồn lên.
Đào một hồi lâu, hắn moi hết đất trong bồn sâu tới nửa mét, sau đó móc lên một bình thủy tinh cùng loại với chai thức ăn rỗng, rồi vội vàng đưa cho Lý Đằng.
Bên trong bình thủy tinh có rất nhiều trang giấy chồng chất lên nhau, miệng bình và nắp bình có bọc một lớp nilông để tránh ẩm thấp, những trang giấy bên trong vẫn còn nguyên vẹn.
"Vất vả cho anh rồi." Lý Đằng đoán chừng những thứ hắn tìm đều ở trong này.
Về phần ông chủ đội xây dựng này, thoạt nhìn bệnh tình của hắn cũng không nhẹ, muốn cạy miệng hắn hỏi ra chuyện gì đó thì quá khó.
"Cậu nói phải giữ gìn chiếc bình này thật tốt, lúc mang trả lại cho cậu, sẽ thưởng cho tôi một bữa ăn ngon." Ông chủ đội xây dựng nói với Lý Đằng.
"À... anh muốn ăn món gì?" Lý Đằng hỏi hắn một tiếng.
"Thịt kho tàu!" Ông chủ đội xây dựng chảy nước miếng nói.
"Dễ thôi, tôi sẽ xem trong phòng bếp của trung tâm hồi phục có thịt kho tàu hay không, tôi sẽ sai bọn họ làm một phần đưa tới." Lý Đằng khẽ gật đầu.
"Thịt kho tàu! Thịt kho tàu!" Ông chủ đội xây dựng không ngừng nuốt nước miếng ừng ực.
Thời gian cũng đã gần tới giữa trưa.
Lý Đằng dẫn ông chủ đội xây dựng trực tiếp đi tới nhà ăn.
Đầu bếp đang nấu ăn.
Có hơn mười mâm đồ ăn đã được chuẩn bị rất thịnh soạn, đang đặt trên xe thức ăn, đều là nguyên liệu nấu ăn tốt nhất, đầy đủ màu sắc, hương vị.
Người đầu bếp đang chuẩn bị nấu một nồi thức ăn lớn, trông có vẻ không ngon miệng lắm.
"Thức ăn này đưa tới đâu?" Lý Đằng chặn xe thức ăn lại.
"Là đưa tới văn phòng Viện trưởng Hồ." Người giúp việc trong bếp trả lời Lý Đằng.
"Tịch thu." Lý Đằng dứt khoát tuyên bố.
"Hả...? Không thể nào?" Người giúp việc trợn tròn mắt nói.
"Tôi nói có thể, là có thể." Lý Đằng quật ngã người giúp việc, ăn xong bữa cơm này, hắn cũng vừa hay muốn đi tìm Viện trưởng Hồ để "tâm sự", không biết vì sao, trong tiềm thức hắn đã cảm thấy vị Viện trưởng Hồ này không phải loại tốt lành gì.
Cũng không phải hoàn toàn do tiềm thức, gã bảo vệ lúc trước cũng nói chỉ nghe lệnh Viện trưởng Hồ các loại, khiến cho Lý Đằng vị 'ông chủ' này rất mất hứng, cho nên lúc này mới đoạt lấy đồ ăn của đối phương.
"Đã xảy ra chuyện gì? Có chuyện gì vậy?" Hai gã đầu bếp bước ra, trông thấy người giúp việc bị đánh, vội vàng giơ xẻng muốn đập Lý Đằng.
Lý Đằng thi triển vài đường quyền cước, đánh ngã bọn hắn.
Sau khi mấy cô gái trông thấy Lý Đằng hành hung gã bảo vệ, thì cũng chẳng còn kinh sợ với chuyện trước mắt nữa.
Đều chỉ là mấy gã NPC mà thôi.
Thoạt nhìn, người đàn ông ấm áp này còn kiêm thêm thuộc tính bạo lực...!
Giành được xe đẩy thức ăn, vừa vặn có thịt kho tàu, Lý Đằng bày một bàn cho ông chủ đội xây dựng, lại cho hắn thêm chút thức ăn và một chén cơm lớn, kéo hắn qua một bên tự ăn.
Vì lý do an toàn, Elsa vẫn bố trí một cô gái đi nếm thử trước, qua hơn mười phút không có chuyện gì xảy ra, lúc này những người khác mới ngồi xuống bắt đầu ăn uống.
Bản dịch này, với tâm huyết của người dịch, được độc quyền xuất bản tại truyen.free.