Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 143: - Trở Về Ban Đầu

Thiên Phạt Chi Thành

“Hạo Bằng, anh chắc chắn cứ chạy như thế này là có thể chiến thắng sao?”

Một cặp đôi quân nhân khác, Quách Hạo Bằng và vợ, lúc này cũng đang ở trong phòng chạy bộ như ba cặp kia.

Họ vẫn luôn giữ tư thế chạy bộ trên máy, gần như không ngừng nghỉ.

“Đúng vậy, đói thì đổi thức ăn, ăn no nghỉ một lát lại chạy tiếp, chúng ta phải giành hạng nhất.”

“Điểm tích lũy đủ 1000, thật sự có thể về nhà sao?” Vợ Quách Hạo Bằng vừa chạy vừa hỏi.

“Đúng vậy, phải tin tưởng điểm này, cố gắng góp điểm tích lũy!” Quách Hạo Bằng trả lời vợ.

“Em thật lo lắng cho Nhạc Nhạc, nó mới chỉ ba tuổi… Chúng ta cứ biến mất như vậy, thật không biết nó sẽ đối mặt với chuyện đáng sợ thế nào.” Vợ Quách Hạo Bằng đỏ mắt nói.

“Mỗi ngày em đều gọi điện nói chuyện với ba mẹ, ngày hôm đó không gọi điện thoại, nhất định họ sẽ tới đây kiểm tra tình huống, sẽ mang Nhạc Nhạc đi.” Quách Hạo Bằng im lặng một lúc rồi nói.

“Thế nhưng, có lúc hai, ba ngày em mới gọi điện về nhà. Hơn nữa, cho dù họ không nhận được điện thoại của em, cũng không nhất định cho rằng em đã xảy ra chuyện.” Vợ Quách Hạo Bằng lắc đầu.

“Sẽ gọi, họ sẽ đưa Nhạc Nhạc đi.” Quách Hạo Bằng không biết nói gì để an ủi vợ mình.

“Trong nhà khắp nơi đều là ổ điện, còn có bình thủy tinh, còn có thuốc em đặt trên bàn, Nhạc Nhạc rất nghịch ngợm, không có em trông nom, nó có thể làm bất cứ thứ gì. Lỡ như ba mẹ em không phát hiện tình huống khác lạ, thì nó sẽ bị bỏ đói, thật là đáng sợ!” Vợ Quách Hạo Bằng nói xong là khóc.

“Khóc có thể làm được gì? Cố gắng góp điểm tích lũy trở về mới là quan trọng nhất!” Quách Hạo Bằng gầm lên mắng vợ.

“Đều tại anh! Bình thường em và Nhạc Nhạc ngủ chung, chính là ngày đó anh bắt em ngủ chung, kết quả làm ra chuyện như vậy! Đều tại anh!” Vợ Quách Hạo Bằng tiếp tục khóc.

“Trách anh có tác dụng gì? Làm vậy có thể trở về sao? Tại sao em không nghĩ làm tốt chuyện hiện tại? Luôn hối hận chuyện quá khứ có thể giải quyết vấn đề ư?” Quách Hạo Bằng trầm giọng nói.

“Anh chỉ biết mắng tôi! Mắng tôi có thể giải quyết được gì?”

“Em…”

“Tôi làm sao?”

“Được rồi! Đừng cãi! Tiếp tục chạy! Nếu muốn sớm nhìn thấy Nhạc Nhạc, hoặc là sớm đoàn tụ với người nhà, thì không còn cách nào khác, chính là chạy!”

***

Mấy giờ sau.

Lý Đằng tỉnh lại.

Vừa tỉnh lại, hắn phát hiện có chỗ nào đó không đúng lắm.

Rất nhanh hắn liền cảm nhận được.

Là bắp chân của mình.

Chỗ vết thương bị cắn.

Rõ ràng…

Đã khỏi!

Không có nhiễm trùng, không có thối rữa, cơ bắp và da cũng lành lại, chỉ còn lại sợi chỉ đen được may trên da.

“Anh tỉnh rồi sao?” Liễu Nhân nằm nhoài trên giường cũng bị đánh thức.

“Ừ, giúp anh tìm cây kéo.” Lý Đằng nói với Liễu Nhân một tiếng.

Liễu Nhân phát hiện Lý Đằng đang kiểm tra miệng vết thương, vội vàng quay đầu đi.

Không phải nàng sợ nhìn thấy thứ kia, mà là sợ nhìn đến tình trạng miệng vết thương.

Liễu Nhân đã tìm được cây kéo, nghiêng người đưa cho Lý Đằng.

“Không có đáng sợ như vậy, miệng vết thương đã liền da.” Lý Đằng nói với Liễu Nhân, sau đó bắt đầu cắt bỏ chỉ trên lớp da non, sau khi cắt bỏ xong, lại chuẩn bị kéo chỉ ra khỏi da thịt, đau đến mức hắn nhe răng trợn mắt.

“Khép lại? Không thể nào.” Liễu Nhân cho rằng Lý Đằng đang nói giỡn.

“Đúng vậy đó, nơi này rất kỳ quái, có thể liên quan tới thiết lập trong phim. Ngủ có thể khép miệng vết thương, bị thương nghiêm trọng như vậy, ngủ một giấc đã lành lại.” Lý Đằng tiếp tục kéo mấy sợi chỉ còn lại.

Liễu Nhân quay đầu thấy được Lý Đằng đang rút chỉ, cảm thấy hơi khiếp, vội vàng xoay người qua.

Người đàn ông này đúng là cứng rắn! Chẳng hề biết đau là gì.

Có thể so sánh với cha nàng.

Lúc rút chỉ ra, Lý Đằng nhìn thoáng qua vách tường.

Kết quả phát hiện vấn đề.

30 ngày đếm ngược kia, lại có thay đổi.

Vẫn đang ở vào trạng thái đứng yên, thế nhưng 40 phút bị giảm đã được bù trở về.

Lại biến thành 30 ngày.

Hết thảy lại trở về điểm xuất phát.

Đây là ý gì?

Có liên quan tới chuyện hắn ngủ sao?

Lúc trước bị giảm 40 phút là sao?

Rút sạch chỉ khâu, Lý Đằng lập tức tới phòng chạy bộ, bắt đầu tập thể dục.

Trong lúc nhìn dãy số phía sau chữ “Nam”, Lý Đằng còn quan sát dãy số 30 ngày kia có thay đổi gì không.

Nhất định phải tìm hiểu dãy số 30 ngày mang ý nghĩa thế nào.

Dãy số 60 ngày đếm ngược theo thời gian thực, còn 30 ngày đếm ngược lại thay đổi bất quy tắc.

Thoạt nhìn dãy số 60 ngày đếm ngược không có liên quan tới vượt ngục, nhưng mà đếm ngược 30 ngày, rất có thể liên quan trực tiếp tới chuyện vượt ngục thành hay bại.

Độ khó 30 ngày đếm ngược khá lớn, dãy số không chỉ rút bớt, còn có thể bù vào.

Rất có thể khi nào đếm ngược 30 ngày chấm dứt, mới có nghĩa là vượt ngục thành công.

“Anh còn đau không?” Liễu Nhân bước tới, hỏi thăm Lý Đằng một tiếng.

“Miệng vết thương đã khép lại, còn đau cái gì?” Lý Đằng có chút khó hiểu tại sao Liễu Nhân lại hỏi vậy.

“Cắt chỉ lôi ra nhiều máu như vậy, vết thương quá nhiều.” Liễu Nhân cảm thấy nghĩ đến mà đau.

“Đây mà cũng tính là vết thương?” Lý Đằng nhếch miệng.

“Anh đúng là không phải người bình thường.” Liễu Nhân thở dài, cũng bước lên máy chạy bộ, bắt đầu chạy.

Không chạy mà nói, chẳng phải là ăn cơm phải dựa vào Lý Đằng? Như vậy nàng rất có lỗi.

Nửa giờ trôi qua.

Một giờ trôi qua.

Liễu Nhân ngồi một bên thở dốc.

Lý Đằng vẫn còn chạy.

Hiện tại Lý Đằng đã có thể xác nhận, 30 ngày đếm ngược không có liên quan tới chạy bộ.

Chạy bộ chỉ gia tăng dãy số phía sau chữ “Nam”, nhưng không cách nào giảm bớt thời gian 30 ngày đếm ngược.

Hai giờ sau, Lý Đằng ngừng lại.

Hai người kiếm tổng cộng 1500 chỉ số thời gian, tương đương 15 tệ.

Có thể quy đổi khá nhiều thức ăn.

“Muốn ăn cái gì?” Lý Đằng nhấn nút mở thực đơn tủ lạnh, quay đầu hỏi Liễu Nhân.

“Gì cũng được.” Liễu Nhân chỉ cống hiến một phần nhỏ chỉ số thời gian, rất ngại chọn món.

Hơn nữa, 15 tệ cũng không là cái gì.

Lý Đằng mua một túi muối, bốn cái cánh gà, còn có một lon bia.

Dùng nước muối luộc cánh gà, Lý Đằng chia 2 cái cho Liễu Nhân, sau đó tự mình vừa ăn vừa uống bia.

Oa! Đúng là sảng khoái giống như thần tiên.

“Anh ăn nhiều một chút, đều là do anh chạy được.” Liễu Nhân chỉ ăn một cánh gà, đưa cái cánh gà còn lại cho Lý Đằng.

“Đừng nói như vậy, không phải anh mua thêm lon bia ư?” Lý Đằng trả lại cho Liễu Nhân.

“Em ăn không hết.” Liễu Nhân lại đẩy cho Lý Đằng.

“Đừng đẩy qua đẩy lại, vừa rồi anh ăn rất nhiều bột mì, mà em thì lại không ăn.” Lý Đằng lại trả cho Liễu Nhân.

Cũng hết cách, Liễu Nhân đành phải ăn hết.

“Nguy rồi!” Đang lúc gặm cánh gà hớp miếng bia, Lý Đằng đột nhiên nhớ ra cái gì đó, vội vàng đứng dậy vọt tới phòng khách.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Liễu Nhân lại càng hoảng sợ, cũng chạy vọt theo sau.

**Chương 145 - Địa Ngục Thời Gian**

Vừa xông vào trong phòng khách, Lý Đằng nhìn thấy dãy số 30 ngày đếm ngược trước đó, lúc này giảm bớt 23 phút, biến thành 29 ngày 23 tiếng 37 phút.

“Nếu như mình đoán không sai mà nói…” Lý Đằng đi đến chỗ đồng hồ điện, tiêu hao 57 điểm chỉ số thời gian để nạp 1 kWh điện.

Quả nhiên, đếm ngược 30 ngày lại giảm bớt 1 phút.

“Đếm ngược 30 ngày này có liên quan tới tiêu xài chỉ số thời gian, mỗi lần tiêu phí 1 chút chỉ số thời gian, liền giảm bớt 1 giây, điều này chứng tỏ muốn chấm dứt 30 ngày đếm ngược, tổng cộng phải tiêu phí… ước chừng 260 vạn chỉ số thời gian.”

“Thế nhưng, đếm ngược 30 ngày lại có thể phục hồi, nếu như ngủ, nó sẽ trở về như cũ.”

“Cho nên, lượng điểm tiêu phí thực tế phải lớn hơn con số 260 vạn.”

“Nếu như không đủ chăm chỉ, luôn ngủ mà nói, sẽ rất khó giảm bớt đếm ngược 30 ngày, chỉ có cực kỳ cố gắng, mỗi ngày ngủ ít, càng không ngừng chạy bộ, mới có thể thoát khỏi nhà tù thời gian.”

“Độ khó không phải dạng vừa, quả thực là độ khó biến thái!”

“Căn bản chính là một cái nhiệm vụ bất khả thi!”

“Trừ phi, ngoại trừ cách chạy bộ, còn có cách khác tăng tốc kiếm được chỉ số thời gian.”

Lý Đằng đang tự mình lẩm bẩm.

Liễu Nhân nghe không rõ lắm, nhưng sau khi được Lý Đằng giải thích một hồi, nàng cũng đã hiểu đại khái.

“Đạo diễn cho phần thưởng gấp đôi, hắn nói là do hắn tự bỏ ra, chỉ có thành công vượt ngục mới có thể nhận được, căn bản là chúng ta không thể lấy được, loại độ khó này, không có nhóm nào có thể hoàn thành.” Liễu Nhân mắng vài câu.

“Ừ, nhưng vẫn nên chạy bộ, cố gắng kiếm thêm chỉ số thời gian, một là đổi thức ăn, thứ hai chính là không thể trở thành nhóm xếp chót.” Lý Đằng nhẹ gật đầu. Với hắn mà nói, bị nhốt trong này cũng chẳng là gì, vẫn thoải mái hơn so với sống trên đỉnh chóp đá.

***

Lý Đằng rất vui.

Dựa vào đếm ngược 60 ngày trên vách tường, đại khái lúc này là khoảng 12 giờ trưa.

Bên ngoài phòng đột nhiên truyền tới tiếng nổ lớn.

Có tiếng đạn bắn thủng kính thủy tinh truyền tới tiếng xoang xoảng.

Hai người đứng trong phòng lập tức hốt hoảng.

Lý Đằng kịp phản ứng, vội vàng ấn Liễu Nhân nằm trên đất, tiếp đó cùng nhau bò tránh xa cửa sổ trong phòng.

Rất nhanh, tiếng súng từ khắp nơi truyền tới, tất cả cửa sổ đều bị đạn bắn nát, đầu đạn bắn xuyên nội thất trong phòng, dưới sàn nhà, phát ra tiếng va chạm cùng vỡ vụn khủng bố.

Màn cửa cũng bị đạn bắn thủng như tổ ong.

Mưa đạn liên miên nện trên vách tường bên ngoài nhà, phát ra tiếng bang bang, từng chút một đánh nát vách tường bên ngoài.

Trong khoảng thời gian ngắn, dường như hai người đang ở trong mưa bom bão đạn, bất cứ lúc nào cũng có thể bị bắn trúng.

Một lát sau, tiếng súng đã ngừng lại.

Có đèn pha chiếu vào trong phòng, tựa hồ đang tìm kiếm bóng dáng hai người.

Lý Đằng cùng Liễu Nhân sợ tới mức không dám thở mạnh, nằm rạp trên mặt đất không nhúc nhích.

Tiếp đó hai người thầm mắng đạo diễn Lưu Thích Nguyên là một gã biến thái!

Năm phút sau, đèn pha đã tắt.

Hai người thoáng thở hổn hển.

Nhưng đúng vào lúc này, một quả lựu đạn được ném vào trong phòng, “ầm ầm ầm”, sàn nhà cùng vách tường đều chấn động.

Lý Đằng vội vàng kéo Liễu Nhân cùng khom người vọt vào trong phòng ngủ gần đó.

Vừa mới xông vào phòng ngủ, bên ngoài sảnh liền phát ra một tiếng “ầm” nặng nề, tất cả nội thất trong phòng khách đều bị nổ nát bét.

Cửa sổ phòng ngủ đã bị thổi bay, mơ hồ truyền đến tiếng bước chân, còn có tiếng binh sĩ nói chuyện với nhau.

Hai người vội vàng trốn xuống gầm giường, để tránh bị binh sĩ ngoài cửa sổ nhìn thấy.

Đúng vào lúc này…

Lại truyền tới tiếng súng máy hạng nặng “tạch tạch tạch tạch tạch”.

Nòng súng máy hạng nặng bắn ra một loạt đạn xuyên giáp, dễ dàng bắn xuyên vách tường phòng khách từng cái lỗ lớn, đồng thời quét qua giường ngủ trong phòng, rất nhanh sẽ bắn cho chiếc giường hai người núp thành cái sàng gạo.

Sau đó, tất cả vách tường phòng ngủ đều bị bắn sập, đèn pha cực sáng chiếu rọi vào, vị trí ánh đèn là hai người Lý Đằng cùng Liễu Nhân đang nằm.

Vài gã binh sĩ bước tới đi ngược sáng.

Đứng ở trước người Lý Đằng cùng Liễu Nhân.

Đèn pha cường độ sáng rất mạnh, chiếu cho hai mắt bọn họ không nhìn thấy thứ gì.

Sau đó, vài tên binh sĩ giơ súng trường trong tay lên.

Bóp cò, bắn xuyên qua cánh tay Lý Đằng cùng Liễu Nhân, xuyên qua bắp đùi.

Viên đạn bắn ở cự ly gần, nhanh chóng bắn cho hai người bị tàn phế, trong tiếng gào thét thảm thiết của hai người, vài tên binh sĩ rời khỏi căn phòng đổ nát.

Đèn pha cũng tắt đi.

Xa xa truyền đến tiếng xe tăng di chuyển.

Tất cả đều trở nên yên tĩnh.

Ngoại trừ hai người Lý Đằng cùng Liễu Nhân kêu gào thảm thiết khàn cả giọng.

Hai người đã mất đi năng lực đi lại, nằm trên mặt đất đầy cát bụi, không thể nhúc nhích.

Quá thảm rồi.

Cực kỳ bi thảm.

Lý Đằng lại cảm nhận được sự “biến thái” trong lời nói của đạo diễn béo.

Còn tưởng rằng trốn trong bong bóng thời gian thì có thể nghỉ ngơi một đoạn thời gian.

Cái tên biến thái này căn bản sẽ không cho bọn hắn nghỉ ngơi…!

Trong kịch bản thiết kế mấy tên lính này không giết bọn hắn, chỉ bắn cho hai người tàn phế, rõ ràng là đang tra tấn bọn hắn.

Mặc dù ngủ có thể khiến vết thương hồi phục, nhưng loại đau đớn gãy xương này quả thực khó mà chịu đựng.

Đặc biệt là đối với người mới giống như Liễu Nhân, mức độ đau đớn đã vượt ngoài sức chịu đựng của nàng.

Muốn ngủ cũng không thể ngủ…

Đạo diễn như vậy, đúng là đủ biến thái!

Giờ phút này hắn đại khái đang ngồi ở quán cafe hay là chỗ nào khác, vẻ mặt đang mỉm cười mà thưởng thức thảm cảnh của bọn họ?

Nhà tù thời gian, không phải chỗ sống tốt.

Nơi đây không phải nhà tù thời gian, nơi này là địa ngục thời gian!

Hơn nữa, đây chỉ là ngày đầu tiên.

Sau này chỉ sợ sẽ gặp phải cảnh tượng càng thêm khủng bố.

Nhất định phải nghĩ cách mau chóng vượt ngục mới được, nếu không sớm muộn gì cũng bị tra tấn đến phát điên.

***

Cao Phi cùng Elsa, đã trải qua chuyện tương tự.

Một mảnh đổ nát, hai người kêu la thảm thiết.

***

La Bích Kiều cùng Hoàng Tấn cũng không tránh được kiếp nạn này.

Cũng là một đống hoang tàn, hai người rên la thê thảm.

***

Hai vợ chồng Quách Hạo Bằng vừa nghe được tiếng súng thì rất cảnh giác.

Dựa vào kinh nghiệm đi lính nhiều năm, sau khi bị vây công, bị bắn nát vách tường, Quách Hạo Bằng đang muốn nhảy ra ngoài tiến hành phản kích.

Nhưng lại bị đèn pha làm mù mắt, sau đó bị đánh tàn phế tay chân.

Kết cục, không khác gì 3 nhóm khác.

Súng máy, xe tăng, binh sĩ từ bốn phương tám hướng vây kín.

Vây kín hai dân thường tay không tấc sắt.

Chỉ có thể là bị hành hạ đến chết.

Một đoàn phim, tám gã diễn viên, tất cả đều nằm trong đống đổ nát không thể nhúc nhích.

Ngoại trừ kêu thảm thiết, bọn hắn cũng không thể làm gì.

Ngay cả ngủ cũng là một hành động đầy thử thách.

Ngày đầu tiên ở nhà tù thời gian, giữa tiếng kêu gào thê thảm cùng cơn đau bị gãy xương, từ giữa trưa đến ban đêm, chậm rãi trôi qua.

**Chương 146 - Dò Xét**

Khi đếm ngược 60 ngày biến thành 59 ngày.

Cũng chính là giữa đêm lúc 0 giờ.

Lý Đằng bị tàn phế nằm trong đống đổ nát, đột nhiên lúc này ngồi dậy khỏi giường.

Tất cả phòng ốc bị bắn nát, đồ dùng trong nhà, giường chiếu đều khôi phục như cũ.

Tay chân của hắn bị gãy cũng đã khôi phục như lúc ban đầu.

Chỉ số thời gian trên tường vẫn còn lưu giữ.

Đếm ngược 30 ngày cũng vậy.

Có vẻ như đếm ngược 30 ngày chỉ được bù vào khi mình đi ngủ.

Bên ngoài truyền đến tiếng Liễu Nhân kêu gào hoảng sợ.

Lý Đằng hô gọi rồi bước ra ngoài.

Sắc mặt Liễu Nhân vẫn trắng bệch, cả người không ngừng phát run.

Sau khi nhìn thấy Lý Đằng, muốn nói cái gì thế nhưng lại ngậm chặt răng, không nói được gì.

Lý Đằng giang rộng tay về phía nàng.

Liễu Nhân chạy tới ôm ngực Lý Đằng, sau đó khóc rống lên.

Đây là lần đầu nàng bị thương trong lúc diễn xuất, thừa nhận đau đớn vượt sức chịu đựng.

Thân thể nàng đã lành lặn, nhưng mà vết thương tâm lý thì không thể nào lành được.

Liền giống như Daisy, hai trận đầu vẫn còn tốt, nhưng sau khi bị Phùng Đại Hải tra tấn, liền lựa chọn nhảy xuống từ chóp đá.

Không phải người nào cũng có tố chất tâm lý mạnh mẽ như Lý Đằng.

“Không sao, mọi chuyện đã qua rồi.” Lý Đằng vỗ vỗ lưng Liễu Nhân, cố gắng an ủi nàng.

Cái loại vết thương tâm lý này, cho dù là bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp, cũng cần rất nhiều thời gian chữa trị cùng khuyên bảo, mới có thể giúp người bệnh từ từ thoát khỏi bóng ma tâm lý.

Rất hiển nhiên, cách làm này không có tác dụng ở đây.

“Em không muốn sống ở chỗ này, em muốn trở về.” Liễu Nhân vừa khóc vừa nói với Lý Đằng.

“Đây là ngục giam, chỉ có nghĩ cách vượt ngục thì mới có thể trở về.” Lý Đằng cần phải nhắc Liễu Nhân đối mặt với hiện thực tàn khốc.

“Làm thế nào mới có thể vượt ngục?” Liễu Nhân hỏi Lý Đằng một tiếng.

“Em nghỉ ngơi chút đi, anh đi tìm kiếm đáp án.”

Lý Đằng đỡ Liễu Nhân đến ngồi trên ghế sa lon, sau đó cầm theo chiếc ghế dày và nặng, xuống tầng hầm nện ầm ầm vào cửa hợp kim, thế mà không chút tác dụng.

Lưới sắt trên lầu cũng vậy, không tài nào phá được.

Hắn lại trở về tầng trệt, đi vào trong bếp cầm theo một cái nắp nồi cùng một cái chảo.

“Anh sẽ ra ngoài kiểm tra, có lẽ đáp án nằm ở bên ngoài. Sau khi anh rời khỏi, em đừng mở cửa tùy tiện, nếu như là anh gõ cửa, sẽ là 2 gõ liên tiếp, sau đó ba cái, sau đó lại hai cái.” Lý Đằng nghĩ một hồi bèn dặn dò Liễu Nhân.

“Hiện tại bên ngoài tối đen như mực, còn có quái vật, anh đi ra ngoài chính là chịu chết…!” Liễu Nhân vội vàng ngăn cản Lý Đằng.

“Không chết được, người thiết kế kịch bản không muốn giết chết chúng ta, mà chỉ muốn tra tấn chúng ta.” Lý Đằng đã sớm nhìn thấu điểm này.

“Hay là chờ gần sáng rồi đi, đi ra ngoài mà hai mắt không nhìn thấy gì, anh có thể dò xét được gì chứ?” Liễu Nhân tiếp tục khuyên Lý Đằng.

Cuối cùng Lý Đằng đành bỏ qua, đồng ý với Liễu Nhân chờ khi nào gần sáng rồi mới ra ngoài.

Vì muốn Liễu Nhân thả lỏng, Lý Đằng dẫn nàng bước vào phòng chạy bộ, hai người cùng chạy.

Trạng thái tinh thần của Liễu Nhân rất khác với trước, tình huống của nàng giống như Daisy sau khi bị Phùng Đại Hải dùng roi tra tấn.

Lý Đằng có chút lo lắng, nhưng cũng hết cách.

Mấu chốt là, Liễu Nhân hiện giờ còn thảm hơn Daisy.

Lý Đằng rất nghi ngờ, trước khi hắn dẫn Liễu Nhân ra khỏi nhà tù này, cho dù Liễu Nhân muốn tự sát cũng làm không được, mặc kệ chịu tổn thương ra sao, cho dù chết đi, đợi đến lúc 0 giờ, thì tất cả đồ đạc cùng cơ thể sẽ bị khôi phục lại nguyên trạng.

Đây là chỗ biến thái của kịch bản!

Anh không muốn tiếp nhận tra tấn, thế nhưng anh lại không chết được!

***

Đợi đến lúc 0 giờ, Elsa cùng Cao Phi cũng tỉnh dậy trên giường.

Elsa cũng không chạy ra ngoài kêu to giống như Liễu Nhân, mà là nằm trên giường âm thầm chảy nước mắt.

Tình huống Cao Phi cũng chẳng có tốt hơn, ngồi ở đầu giường ngây ngốc.

***

“Mau thả tôi ra ngoài! Đây là chỗ quỷ quái gì? Tên khốn kiếp nào viết ra kịch bản? Bà đây không diễn nữa!” La Bích Kiều kêu gào phản đối như tiếng heo bị chọc tiết, phối hợp giọng nói loly của cô ta, tạo cho người nghe cảm giác quái đản cực kỳ khủng bố.

“Mình đã tạo nghiệt gì…? Buổi sáng bị con mụ chết bầm kia hành hung, buổi chiều lại bị súng bắn, không có lúc nào bình yên, thời gian phải trải qua thế nào…! Đạo diễn! Van cầu anh thả t��i đi!” Hoàng Tấn nằm trên giường ôm lấy đầu khóc chảy nước mũi, hy vọng đạo diễn nhìn thấy sẽ rủ lòng thương, thả hắn rời khỏi đây.

***

“Đừng khóc! Em là quân nhân đó!” Quách Hạo Bằng gào thét mắng vợ.

“Nhưng mà em cũng là con người! Là một phụ nữ! Em không chịu nổi, chuyện này vượt quá sức chịu đựng!” Vợ Quách Hạo Bằng tiếp tục khóc lớn.

“Nghĩ đến Nhạc Nhạc đi, em không muốn trở về bên con ư? Nếu như em không kiên trì nổi, nó phải làm sao bây giờ? Ai sẽ chăm sóc nó? Em muốn nó mất cả cha lẫn mẹ ngay từ bé ư? Em phải tỉnh táo! Chúng ta phải nghĩ cách rời khỏi nơi đây!” Quách Hạo Bằng tiếp tục khuyên giải vợ.

Mọi chuyện bắt đầu từ lúc 12 giờ trưa, cũng tạo thành vết thương tâm lý cực lớn đối với Quách Hạo Bằng.

Nhưng hắn biết rõ mình phải kiên cường, nếu như hắn buông bỏ, thì hắn và vợ liền xong đời triệt để.

Chớ nói chi là chuyện cả nhà đoàn tụ.

“Tỉnh táo? Tỉnh táo lại thì có thể làm gì?” Vợ Quách Hạo Bằng lộ vẻ tuyệt vọng.

“Chúng ta đi chạy bộ.” Quách Hạo Bằng trả lời vợ.

“Chạy bộ có tác dụng gì? Nhìn không ra chút hy vọng nào.” Vợ Quách Hạo Bằng lắc đầu.

“Chạy trước hẳn tính, chờ khi nào sáng, chúng ta ra ngoài nhìn xem, tìm kiếm cách nào đó rời khỏi đây.” Quách Hạo Bằng trả lời vợ.

Vợ Quách Hạo Bằng không nói gì nữa, mang theo vẻ mặt bi thương đi theo Quách Hạo Bằng, tiếp tục chạy bộ.

***

Bên này hai người Lý Đằng cùng Liễu Nhân cũng yên lặng, tiếp tục chạy bộ.

Chỉ số thời gian chậm rãi tăng dần.

Dựa vào loại tốc độ này, cho dù tiêu phí điểm sẽ giảm bớt thời gian đếm ngược 30 ngày, nhưng sau khi ngủ một giấc nó sẽ bù lại như cũ, trừ phi tìm kiếm được phương pháp kiếm nhiều điểm chỉ số thời gian hơn.

Liễu Nhân chạy mệt liền muốn ngủ, Lý Đằng dẫn nàng trở về phòng ngủ, nàng không chịu.

Lý Đằng đành phải đẩy ghế sô pha ở phòng khách vào đây, lại mang chăn mền tới cho nàng ngủ trên ghế sô pha, còn hắn thì vẫn tiếp tục chạy bộ.

Liễu Nhân ngủ mà không yên giấc, sẽ gào thét khi ngủ, thỉnh thoảng sẽ giật mình tỉnh lại, mỗi lúc như vậy Lý Đằng đều dừng lại an ủi nàng, đợi nàng ngủ xong mới chạy tiếp.

Bất tri bất giác, trời đã sáng dần.

Rốt cuộc Liễu Nhân cũng ngủ say, không có gặp ác mộng tiếp, tiến vào trạng thái ngủ say.

Lý Đằng nhẹ chân rời khỏi phòng chạy bộ, đi vào trong bếp lấy nắp nồi và chảo.

Dưới tình huống trước mắt, tiếp tục ở trong nhà đã không còn ý nghĩa.

Lần này hắn phải nghĩ cách đi dò xét xa hơn, để xem có thể tìm được nhiều manh mối hay không.

Muốn đi xa hơn, đầu tiên hắn phải luyện tập chống lại con chuột khổng lồ kia nhảy lên cắn người, nếu như có thể nắm giữ cách đối phó chuột khổng lồ, thì hắn có thể đi được xa hơn.

**Chương 147 - Đặc Quyền**

Lý Đằng ra cửa.

Bên ngoài toàn là sương trắng, tầm nhìn rất thấp.

Lý Đằng đóng sập cửa sau lưng, khom người đi về phía trước vài bước.

Trong sương trắng lờ mờ truyền đến một vài âm thanh kỳ quái, nghe mà muốn són dái.

Lý Đằng cố gắng bỏ qua loại âm thanh xa xôi này, cẩn thận chú ý tới tiếng động ở gần.

Một con chuột khổng lồ đột nhiên nhảy ra khỏi sương mù, tung chân nhào tới Lý Đằng, mở ra cái mồm đầy răng nhọn, chuẩn bị cắn vào bắp đùi Lý Đằng.

Nói là chuột, kỳ thật cũng không giống chuột, cơ thể nó thì giống thỏ, chỉ có cái đuôi là giống chuột, cái đầu thì giống linh cẩu, nhưng mà hàm răng nanh còn đáng sợ hơn linh cẩu nhiều.

Cho dù Lý Đằng đã chuẩn bị tốt, nhưng vẫn không nghe thấy tiếng chuột khổng lồ xông tới, thẳng đến khi nó xuất hiện ở bên cạnh thì mới phát hiện.

Lý Đằng vội vàng giơ chảo trong tay che bắp đùi, ngăn cản cú táp của con chuột khổng lồ tránh cho trúng da thịt.

Chuột khổng lồ đập mặt vào mặt chảo một tiếng “keng”, nó chỉ kêu thảm một tiếng rồi quay lưng trốn vào sương mù trắng.

Cái chảo rất dày, thế mà lại bị lõm một lỗ!

Có thể tưởng tượng ra sức lực của thứ này lớn bao nhiêu.

Thiết lập trong kịch bản, hẳn là chuột khổng lồ phải cắn vào bắp đùi.

Một tay Lý Đằng dùng nắp nồi che đùi, một tay khác cầm chảo bảo vệ phần đùi còn lại, tiếp tục thăm dò trong làn sương trắng mờ ảo.

Hắn cũng không có mục tiêu cố định, tạm thời quyết định đi thẳng.

Mặt đất dưới chân rất cứng rắn, không giống xi-măng, cũng không giống đất cứng, không biết là loại chất liệu gì.

Một đường đi tới, đi được hơn 10 mét, cũng không thấy gốc cây nào.

Đúng vào lúc này, lại có một đầu chuột khổng lồ vọt ra khỏi sương trắng.

Lần này Lý Đằng dùng nắp nồi chặn nó.

Nhưng mà nắp nhôm trực tiếp bị cắn thủng.

Khá tốt, cái lỗ này vừa đủ chặn miệng con chuột khổng lồ, ép cho nó không thể cắn trúng Lý Đằng.

Lý Đằng muốn mượn cơ hội dùng nắp nồi ấn nó xuống đất, thế nhưng thứ này linh hoạt không giống bình thường, sau khi rơi xuống đất liền chạy thoát.

Có thể là xuất phát từ tâm lý muốn trả thù, con chuột khổng lồ này vừa rời khỏi không lâu lại chạy trở về, lần thứ hai nhắm ngay đùi Lý Đằng mà táp.

Khá tốt, lần này Lý Đằng đã có kinh nghiệm ứng phó, trong nháy mắt nó vừa nhảy lên, liền dùng cái chảo đập cho nó bay ra ngoài.

Có thể bị đánh khá đau, lần này nó không dám quay lại.

Tích góp đủ kinh nghiệm, Lý Đằng ngày càng to gan, hắn dùng chảo bảo vệ trước người, bước chân nhanh dần, sau khi đi được hơn 10 mét, phía trước xuất hiện một căn phòng nhỏ!

Căn phòng nhỏ này mặc dù bị đóng kín, nhưng chỉ cần vặn tay cầm, sẽ mở ra được.

Nội thất trong phòng cũng được thiết kế với tông màu u tối.

Nhưng bên trong không có sương mù trắng.

Ngó quanh một vòng không thấy có chuột khổng lồ, cũng không thấy người nào sinh sống, lúc này Lý Đằng mới bước vào nhà, cũng thuận tay khép cửa phòng lại.

Trên vách tường trong nhà, cũng có dãy số đếm ngược, cùng với chỉ số thời gian của nam và nữ.

Có vẻ như thuộc về một phần của căn phòng lớn.

Kéo màn cửa sổ ra, mượn nhờ ánh sáng lờ mờ ngoài cửa sổ, có thể đại khái thấy rõ tình huống trong phòng.

Bên tường có một cái rương lớn, mặt ngoài rương có một màn hình, vừa chạm đã phát sáng.

Bên trong có bán vật phẩm, nhưng quan trọng nhất là, cung cấp một cái ứng dụng cảm ứng, có thể dò xét năng lượng sinh vật!

Dựa theo thuyết minh, có thể tải xuống và cài đặt trong di động hoặc là đồng hồ thông minh, sau đó tiến hành dò xét tình huống sinh vật phân bố trong phạm vi 10 mét đổ lại, giới hạn sử dụng trong kịch bản lần này.

“Tiên sư bố mày! Quả nhiên thăng cấp đến tiểu đặc ước vẫn có chỗ tốt, đặc quyền nằm ở đây…!” Lý Đằng vừa nhìn thấy ứng dụng này liền vui vẻ ra mặt.

Người ở trong sương trắng, đi lại chẳng khác gì thằng mù.

Sau khi cài đặt ứng dụng này trong đồng hồ, có thể dò xét tình huống sinh vật phân bố trong 10 mét đổ lại, đã có thứ này, cho dù chuột khổng lồ có núp trong sương trắng ý đồ cắn trộm, hắn cũng có thể sớm biết trước.

Bản tải về miễn phí chỉ là bản dùng thử, chỉ có thể sử dụng một giờ.

Muốn mua bản chính thức thì cần bỏ ra 2000 điểm chỉ số thời gian.

Còn có thể tăng thêm phạm vi dò xét, từ 10 mét tăng đến 20 mét thì cần bỏ thêm 4000 điểm chỉ số thời gian, 20m tăng lên đến 30m thì bỏ ra 8000 điểm chỉ số thời gian, mỗi lần tăng thêm 10m, chi phí tăng lên gấp đôi.

Ngoại trừ ứng dụng này ra, nơi đây còn ra bán thêm giáp chân bảo vệ chuyên chống lại chuột khổng lồ cắn xé, phía trên giáp chân có lồi mấy khối hình chóp đặc thù, nguyên bộ giáp chân chỉ có một kg, không tính là quá nặng, nhưng bởi vì là chất liệu đặc thù, cực kỳ cứng rắn bền dẻo, đủ để chống lại cú đớp của chuột khổng lồ.

Thế nhưng, giá cả quá chát, một bộ giáp chân trị giá 20000 điểm chỉ số thời gian.

Nếu đối thành nhân dân tệ thì cũng quá đắt, trị giá 200 tệ, nhưng vấn đề là, rất khó kiếm chỉ số thời gian.

Sau đó là giáp tay, không có khối hình nón, giá cả chỉ bằng một nửa giáp chân, 10000 điểm chỉ số thời gian.

Ngoại trừ giáp chân ra, còn bán ra lang nha chùy chuyên để săn giết chuột khổng lồ, giá cả 10000 điểm chỉ số thời gian.

Không có thứ nào mà Lý Đằng có thể mua được.

Chạy bộ bằng máy, chỉ có thể miễn cưỡng kiếm được chỉ số thời gian ăn uống, muốn tích góp đủ điểm mua số này thì không biết chờ đến bao giờ.

Lý Đằng suy nghĩ kịch bản không thể nào thiết lập chỉ có một đường cày điểm, lại không mua nổi công cụ vô dụng.

Cho nên, hắn đoán được một khả năng rất lớn.

Đó chính là… săn giết chuột khổng lồ, nói không chừng có thể kiếm được số lượng điểm tích lũy rất lớn!

Sau khi tập hợp đủ bộ trang bị này, Lý Đằng cảm thấy thậm chí hắn có thể chờ đến giữa trưa, thử phản kích mấy binh lính ở bên ngoài.

Nếu như có thể săn giết thành công một tên binh lính, cướp được súng ống trong tay bọn họ, nói không chừng còn có thể tìm được cơ hội giết ngược.

Thế nhưng, nhiệm vụ quan trọng nhất là phải mua được bộ trang bị này thì mới được.

Về phần dưới tình huống không có trang bị làm thế nào giết chuột khổng lồ, Lý Đằng đã nảy ra ý tưởng.

Hắn mở cửa phòng, đi ra ngoài cửa, cố ý tạo ra một ít tiếng động, rất nhanh, ứng dụng dò xét bên trong đồng hồ đã hiển thị một chấm sáng đang di chuyển tới đây, hơn nữa phương hướng di chuyển là nhắm ngay chỗ hắn đứng.

Lý Đằng lui vào trong phòng, chờ đến lúc chấm sáng chuột khổng lồ sắp tới gần, hắn nghiêng người nhanh chóng nhảy ra sau cánh cửa.

Bởi vì quán tính mà chuột khổng lồ nhảy vào trong phòng, trực tiếp đâm thẳng vô vách tường.

Lý ��ằng nhanh chóng khép cửa lại, sau đó giơ chảo lên, ngay lúc chuột khổng lồ rơi xuống, đột nhiên đập tới tấp vào người nó.

Chuột khổng lồ kêu thảm thiết muốn bỏ chạy, nhưng cửa phòng đã đóng kín, hiển nhiên trong phòng nhỏ hẹp cũng không thuận tiện cho nó chạy, sau khi bị Lý Đằng đập cho vài phát, chuột khổng lồ ngoan cố chống cự xoay người lại, kêu một tiếng chói tai muốn đớp đùi Lý Đằng.

Thế nhưng, không có sương mù che chắn cùng tốc độ bị giới hạn, nó vừa mới nhảy lên, đã trở thành mục tiêu tấn công của Lý Đằng, trực tiếp bị Lý Đằng nện cho một chảo sấp mặt vào tường.

Lần này chuột khổng lồ bị đánh trọng thương, sau khi rơi xuống đất thì di chuyển cũng trở nên chậm chạp.

**Chương 148 - Mùi Thơm Bốn Phía**

“Đập chết con súc vật mày!” Lý Đằng phát tiết tất cả cừu hận trước đó lên trên thân con vật, chỉ trong chốc lát đã đánh cho nó máu thịt be bét gần chết, không còn nhúc nhích.

Lại nện thêm vài chảo, Lý Đằng mới tiễn nó lên đường.

Sau khi đập chết chuột khổng lồ, Lý Đằng vội vàng nhìn về phía chỉ số thời gian trên vách tường.

Rõ ràng tăng lên 1000 điểm! Con số này ngang với Lý Đằng chạy liên tục 2 giờ trên máy.

Hiệu suất này so với máy chạy bộ, quả thực cao hơn không biết bao nhiêu lần.

Đương nhiên, đây là quyền lợi cấp bậc tiểu đặc ước giúp cho Lý Đằng, không có ứng dụng dò tìm kia mà nói, căn bản hắn không thể nào săn giết chuột khổng lồ.

Trong bốn nhóm, cũng chỉ có hắn dùng cách này tích góp chỉ số thời gian.

Chuyện này có nghĩa là, sứ mạng thành công vượt ngục giúp mọi người, đang nằm trên vai hắn.

Nhìn nhìn chuột khổng lồ nằm trên đất… Mặc dù ngoại hình có chút ghê tởm, thế nhưng dưới da có mỡ, trên người có rất nhiều thịt.

Hẳn là có thể ăn?

Trước tiên săn thêm vài con, tranh thủ mua đủ trang bị, sẽ dời đám chuột này vào trong phòng lớn, thử bỏ vào nồi luộc ăn.

Thuận tiện giải quyết xong vấn đề thức ăn.

Lý Đằng phấn chấn tinh thần, hắn mở cửa phòng ra, lần núp sau cánh cửa, rất nhanh đã dụ thêm một con chuột khổng lồ nhảy vào phòng.

Sau một hồi giao đấu, chuột khổng lồ bị mất mạng, Lý Đằng lại có thêm 1000 điểm chỉ số thời gian cùng một xác chuột.

***

Một giờ sau, Lý Đằng đã kiếm được 1,2 vạn chỉ số thời gian.

Cùng lúc đó, cái chảo hắn cầm cũng đã hỏng mất.

Ứng dụng dò xét cũng đã hết thời gian dùng thử.

Một vạn điểm chỉ số thời gian, đủ mua được một cây lang nha chùy.

2000 điểm thì mua được ứng dụng dò xét bản chính thức.

Cùng lúc đó 30 giờ đếm ngược đã giảm bớt 3 tiếng.

Trước khi Liễu Nhân ngủ, 30 giờ đếm ngược chỉ giảm được một xíu, lần này giảm xuống gần như là tác dụng khi tiêu xài 12000 điểm chỉ số thời gian.

Dựa theo suy tính lúc trước của Lý Đằng, thời gian ngủ sẽ được bù vào thời gian đếm ngược 30 giờ với tỷ lệ 4:1, cũng có nghĩa là nếu ngủ 4 tiếng thì 30 giờ đếm ngược sẽ được bù vào 1 tiếng.

Hai người cùng ngủ, sẽ bù vào hai tiếng.

Cho nên, hiện tại tốc độ cày chỉ số thời gian, vẫn chưa đủ nhanh để khiến đếm ngược 30 tiếng này trở về 0.

Hắn nhất định phải tìm được phương pháp nhanh chóng kiếm đủ chỉ số thời gian.

Rất nhanh, Lý Đằng đã dụ một con chuột khổng lồ khác vào phòng.

Nắm bắt cơ hội rất chuẩn, Lý Đằng đập thẳng một chùy.

Xảy ra một màn ngoài ý muốn.

Con chuột khổng lồ này bị hắn đập phát chết luôn.

Không hề nghi ngờ, chùy sắt có mặt ngoài phủ vô số gai nhọt, lực sát thương cao gấp mấy lần chảo sắt, một phát chết luôn cũng không quá kỳ quái.

Hiệu suất lại tăng lên rất nhiều…!

Sau khi đập chết 10 con chuột khổng lồ, Lý Đằng đã nắm rõ phương thức tấn công của bọn này, hắn dứt khoát không dụ chúng nhốt vào phòng nữa, dựa vào điểm sáng trên ứng dụng đồng hồ, đợi khi nào bọn nó nhảy lên táp tới, hắn chỉ cần giơ chùy lên đập là chấm dứt chiến đấu.

Hiệu suất lại tăng mạnh.

Sau hơn một giờ, trong phòng liền chất đầy xác chuột khổng lồ.

Lý Đằng cũng thành công mua được giáp tay và giáp chân mặc vào.

30 ngày đếm ngược đã giảm bớt 11 tiếng.

Cho dù Lý Đằng cùng Liễu Nhân cùng nhau ngủ tới tám giờ, thì hôm nay hai người vẫn chiếm lợi.

Đếm ngược 30 ngày, chính thức tiến vào giai đoạn đếm ngược thực sự.

Thời gian hiện tại ước chừng 10 giờ sáng.

Lý Đằng sớm đã đói đến mức da bụng bám lưng, hắn có thể chèo chống mấy canh giờ săn giết chuột khổng lồ hoàn toàn nhờ vào cảm giác thành tựu cùng hưng phấn.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ thu thập trang bị, rốt cuộc hắn đã không thể nào tiếp tục.

Lý Đằng kéo theo 4 cái xác chuột khổng lồ, vừa đi vừa quan sát tình huống trong đồng hồ, dọc đường đập chết thêm một con ý đồ cắn trộm hắn, tiện tay kéo luôn xác của nó, an toàn trở về căn phòng lớn.

Sau khi gõ cửa bằng ám hiệu, Liễu Nhân mở cửa chống trộm ra.

Vừa nhìn thấy Lý Đằng, Liễu Nhân liền thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nhìn thấy Lý Đằng xách theo đám xác chuột, lại sợ tới mức thét lên chói tai.

“Đừng sợ, đều là xác chết.” Lý Đằng vừa đóng cửa bảo vệ lại, liền kéo 5 cái xác chuột vào trong bếp, sau đó bắt đầu lột da bỏ nội tạng.

Liễu Nhân đi tới, nhìn thấy một màn máu tanh trên mặt đất, vội vàng lui trở về.

“Anh đang mặc cái gì? Giống như cosplay.” Liễu Nhân hướng Lý Đằng hỏi một tiếng.

“Trang bị mua được từ việc giết chuột khổng lồ.” Lý Đằng trả lời Liễu Nhân.

“Trang bị? Chơi game sao?” Liễu Nhân cảm thấy mơ hồ.

“Ừ, không kém bao nhiêu đâu, bên ngoài có một gian phòng, trong phòng có bán vũ khí và trang bị, giết một con chuột khổng lồ kiếm được 1000 điểm chỉ số thời gian, những vũ khí và trang bị này đều đổi bằng chỉ số thời gian.” Lý Đằng giải thích cặn kẽ cho Liễu Nhân.

“Khó trách em nhìn thấy chỉ số thời gian trên vách tường vẫn luôn thay đổi, em còn tưởng rằng xảy ra vấn đề gì!” Trước đó Liễu Nhân cũng nghĩ nguyên nhân có phải là Lý Đằng hay không, thế nhưng mỗi lần tăng 1000 điểm, nghĩ sao cũng quá kinh khủng? Phải chạy trên máy bao lâu thì mới kiếm được?

“Chờ ăn no rồi nói, anh sẽ đi ra giết thêm, chúng ta có thể mua được thêm… nhiều nguyên liệu nấu ăn hơn.” Lý Đằng rất nhanh đã lột xong da chuột, bỏ mỡ chuột vào một cái chảo đầy dầu, sau đó bỏ từng khối thịt của nó vào, lại rắc thêm ít muối.

Mùi thơm xông vào mũi.

Chỉ trong chốc lát, mấy khối thịt đã nướng chín, Lý Đằng thử cắn một miếng, không khỏi vui mừng hớn hở.

Vốn cho rằng sẽ vừa thối vừa cứng mà khó ăn, không nghĩ tới ngoại trừ mùi đất và tanh ra, cũng không có mùi lạ nào khác, bắt đầu ăn giống như thịt thỏ rừng.

“Ăn rất ngon, em thử một miếng đi.” Lý Đằng bốc một khối thịt đã nướng chín đặt vào mâm cho Liễu Nhân ngoài cửa.

Mặc dù hắn gọi nó là thịt chuột khổng lồ, trên thực tế thứ này chẳng hề giống thịt chuột.

“Cái này… Có thể ăn không?” Liễu Nhân nhếch nhếch miệng, mặc dù ngửi thấy mùi rất thơm, thế nhưng… nhìn ngoại hình đáng sợ, còn có cái đuôi dài giống con chuột kia, thật sự khiến cho nàng khó chấp nhận.

“Không khác gì thịt thỏ rừng, nếu em đã từng ăn thịt thỏ, khẳng định có thể ăn được cục thịt này.” Lý Đằng khuyên Liễu Nhân vài câu.

“Con thỏ dễ thương như vậy, sao có thể ăn thịt thỏ chứ?” Liễu Nhân nghe thấy lời này liền không vui.

Lý Đằng vỗ vỗ trán, làm sao quên đi vụ này chứ? Liễu Nhân vẫn luôn tự xưng mình là thỏ con.

Đặt thịt thỏ trước mặt nàng…

“Là anh nói nhầm, kỳ thật rất giống thịt chó.” Lý Đằng vội sửa lại.

“Con chó dễ thương như vậy, là người bạn trung thành nhất của con người, sao có thể ăn thịt chó chứ?” Liễu Nhân càng đau lòng.

“Anh lại nói nhầm, thịt này… rất giống thịt chuột.” Lý Đằng đành phải đổi giọng thêm lần nữa.

“Anh… thế mà đã ăn qua thịt chuột?” Liễu Nhân trợn mắt nhìn.

**Chương 149 - Ảo Giác**

“Vậy thì em có thể ăn thịt gì?” Lý Đằng bó tay rồi.

“Thịt heo.”

“Đúng nha! Mùi vị thịt này giống như thịt heo!”

“…”

“Dù sao nó không phải là thỏ, cũng không phải chó, càng không phải là chuột, là một loại quái vật rất đáng ghét, thịt của nó ăn rất ngon.” Lý Đằng đưa khối thịt trong dĩa tới trước mặt Liễu Nhân.

Ngửi thấy được mùi thịt thơm, rốt cục Liễu Nhân nhịn không được há miệng ra, lại để cho Lý Đằng đút khối thịt kia vào.

Khoan hãy nói, đúng là ăn rất ngon.

Liễu Nhân cũng ăn no bụng, đương nhiên, chủ yếu là ngại quá béo, cho nên không ăn nhiều lắm.

Lý Đằng vừa chiên vừa ăn, lấy tất cả thịt còn lại đem chiên sạch.

“Anh không ngủ sao?” Liễu Nhân hỏi Lý Đằng một tiếng.

“Không thể ngủ, chờ tới giữa trưa còn làm chút chuẩn bị.” Lý Đằng trả lời Liễu Nhân.

Nghe được hai chữ “giữa trưa”, Liễu Nhân không khỏi tái mặt, nhớ lại một màn vô cùng thê thảm diễn ra giữa trưa ngày hôm qua.

“Bọn hắn… Sẽ không… tới nữa chứ?” Liễu Nhân nói bằng giọng run rẩy.

“Vì lẽ đó, chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng.” Lý Đằng cũng hết cách an ủi Liễu Nhân, hắn biết rõ Lưu Thích Nguyên rất biến thái, ngày hôm sau nhất định sẽ giống như ngày đầu tiên, phải chịu tra tấn suốt nửa ngày.

Bắt các ngươi từ trên đỉnh chóp đá đến nơi đây được ăn được uống, có chỗ ở còn có thể chữa trị, chẳng lẽ lại cho các người ở đây hưởng thụ? Không tiến hành ngược đãi cùng nghiền ép cực hạn, như thế thì làm quái gì có động lực vượt ngục?

Thiết lập nhà tù thời gian chẳng phải là vô nghĩa?

Cho nên, Lý Đằng biết rõ, buổi trưa hôm nay, khẳng định sẽ tiếp tục một màn hành hạ đến chết.

Mặc dù nỗi đau đứt tay đoạn chân rất khó chịu đựng, thế nhưng phải biết rằng, có rất nhiều lúc, giai đoạn Lý Đằng ở tr��n đỉnh chóp đá, cả ngày phải gánh chịu nỗi đau không kém gì ở đây, hơn nữa là loại không có cơ hội nghỉ thở dốc.

Với hắn mà nói, cái loại nửa ngày bị tra tấn, nửa buổi an nhàn thế này, kỳ thật vẫn tốt hơn khi sống sót ở trên đỉnh chóp đá.

Cái loại đói khát cực độ, khát khô cổ họng, khiến cho người ta bị bóp nghẹt khổ sở, thậm chí tuyệt vọng tan vỡ.

Có ăn có uống, đặc biệt là lúc nào cũng có thể ra ngoài săn thịt, đánh đổi khá nhiều, cũng là chuyện bất đắc dĩ. Ít nhất chuyện xảy ra từ trưa hôm qua, cũng chẳng có ảnh hưởng quá lớn với tâm lý của hắn, càng không có để lại ám ảnh gì.

Buổi trưa hôm nay, hắn cũng đã cân nhắc tới tình huống bết bát nhất.

Hắn không có thời gian ôm lấy oán hận, thứ hắn muốn làm, là mau chóng phá giải toàn bộ mọi chuyện.

“Chuẩn bị cái gì?” Liễu Nhân hỏi Lý Đằng một tiếng, sắc mặt đã bắt đầu tuyệt vọng.

“Vì tránh cho những binh lính bắn tỉa, bắn gãy xương, trước giữa trưa chúng ta phải chạy khỏi nơi này, thoát được càng xa càng tốt, anh không biết đây có phải là cách phá giải hay không, nhưng trước mắt cũng chỉ có thể thử xem.” Lý Đằng trả lời Liễu Nhân.

“Được rồi, em đi chung với anh.” Liễu Nhân vốn không dám ra cửa, nhưng mà những chuyện xảy ra ngày hôm qua quá đáng sợ.

Cái căn phòng lớn này căn bản không phải là phòng an toàn, mà là một căn phòng tra tấn.

Nó cung cấp cho bọn họ an toàn, chỉ là một loại ảo giác mà thôi.

Ăn uống no đủ, đại khái thời gian là 10h40 sáng.

Hai người tắt toàn bộ đèn trong phòng, đóng cửa bảo hộ lại.

Bọn hắn chỉ có 80 phút để thoát khỏi đây.

Thoát khỏi căn phòng tra tấn này.

Lý Đằng cũng không có lựa chọn bên trái hay bên phải, mà là lựa chọn đường thẳng như trước đó.

Dù sao hắn đã thăm dò một phần con đường này, còn không biết bên trái hay bên phải có nguy hiểm gì ẩn núp không.

Liễu Nhân muốn giữ chặt cánh tay Lý Đằng tìm kiếm cảm giác an toàn, nhưng bị Lý Đằng từ chối.

Hắn muốn chiến đấu.

Chỉ có chiến đấu mới có thể bảo vệ bọn họ an toàn khi đi đường.

Đi tới căn phòng săn bắt chuột khổng lồ, Lý Đằng lại bị hai con chuột khổng lồ tấn công.

Nhưng mà thời thế bây giờ khác xưa, đây cũng không phải là vấn đề.

Trong đồng hồ đã nhìn thấy bọn chúng, ngay khi bọn nó xuất hiện khoảng cách gần 2 mét, Lý Đằng đã sớm luyện ra phản xạ chuẩn xác đánh trúng người bọn chúng, thậm chí hai tay của hắn sẽ đánh trước khi não vận chuyển, chém ra một búa vãi lều, liền giống như gậy bóng chày đập trúng bóng.

Tất cả đều là một phát chết luôn.

Ở trong mắt Lý Đằng, thi thể của bọn nó không phải là xác chết, mà là khối thịt thơm phức, đáng tiếc không thể mang về trên đỉnh chóp đá.

Sau khi tới chỗ căn phòng nhỏ, lần này Lý Đằng không có dừng lại, mà là dẫn Liễu Nhân tiếp tục đi về trước.

Trên đường đi lại đánh chết ba con chuột khổng lồ, thử đi tiếp một đoạn dài ngang ngửa từ phòng lớn tới phòng nhỏ, thì phía trước lại xuất hiện một căn phòng lớn.

Căn phòng này rất giống với phòng mà Lý Đằng, Liễu Nhân ở lại.

“Đừng nói là phòng ở của Elsa, Cao Phi và mấy người khác?” Lý Đằng dẫn theo Liễu Nhân đi vòng qua căn phòng lớn.

Cửa chống trộm bị đóng.

Lý Đằng thử ấn chuông cửa, sau đó bảo Liễu Nhân trốn ở sau lưng mình.

Không có ai đáp lại, không có ai mở cửa.

“Anh không đứng ở chỗ mắt mèo, bọn hắn không dám mở cửa.” Liễu Nhân nhỏ giọng nhắc nhở Lý Đằng.

Lý Đằng lại ấn chuông cửa, sau đó bước qua cửa sổ phòng khách gần đó, nhìn vào bên trong.

Đèn ở phòng khách không sáng, rất tối tăm, màn cửa không kéo, mượn ánh sáng ngoài cửa sổ có thể nhìn thấy tựa hồ trong sảnh không có ai.

Nội thất bố trí vân vân, giống y hệt phòng của Lý Đằng và Liễu Nhân.

Lý Đằng không có do dự nữa, một búa gõ nát cửa kính thủy tinh, sau đó leo vào trong.

Sau khi leo vào, Lý Đằng cẩn thận từng chút một đi quanh một vòng, tiếp đó đứng giữa đại sảnh, có chút sợ run.

“Đã xảy ra chuyện gì? Nhìn thấy mấy người Cao Phi, Elsa ư?” Liễu Nhân đứng ở bên ngoài cửa sổ bị vỡ, phát hiện Lý Đằng đứng ngẩn người trong sảnh, không khỏi có chút sợ hãi, vội vàng gọi hắn một tiếng.

Lý Đằng đi qua mở cửa chính, để cho Liễu Nhân đi vào trong phòng.

Hiển nhiên là Liễu Nhân rất sợ hãi, vội vàng bắt lấy cánh tay Lý Đằng.

Lý Đằng dẫn nàng tới gần phòng bếp, để nàng quan sát một lượt.

Da lông chuột mập, chén đĩa còn dơ, dầu mỡ trong nồi.

Nơi này chính là căn phòng của Lý Đằng cùng Liễu Nhân.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Trên mặt Liễu Nhân không che giấu nổi vẻ sợ hãi.

“Trước khi đếm ngược 30 ngày kết thúc, chúng ta làm thế nào cũng đừng nghĩ rời khỏi đây. Căn phòng lớn này, mảnh khu vực này, đúng là một nhà tù, không gian cùng thời gian ở đây đều bị ngăn cách. Anh đoán chừng mặc kệ chúng ta đi tới phía nào, kết quả sau cùng đều sẽ quay lại căn phòng này.” Lý Đằng giải thích cho Liễu Nhân.

Liễu Nhân im lặng, nàng cũng không ngốc, có thể nghe hiểu ý nghĩa trong lời nói của Lý Đằng.

“Cũng không thiếu thời gian, chúng ta thử đi qua trái qua phải một lượt, biết đâu lại gặp may.” Lý Đằng vỗ vai Liễu Nhân.

“Được.” Liễu Nhân đờ đẫn gật gật đầu.

Hai người lại ra ngoài, lần này là đi bên trái.

Ước chừng đi được hơn 100m, xuất hiện một căn phòng nhỏ giống trước.

Sau khi bước vào phòng nhỏ, Lý Đằng càng thêm kinh hãi.

**Chương 150 - Vận Mệnh Phán Quyết**

Cách 100 mét bên trái là chỗ căn nhà nhỏ săn bắn, rõ ràng chính là căn phòng đi thẳng mới nhìn thấy!

Xác chết bầy chuột khổng lồ bên trong đã chứng minh mọi chuyện.

Mỗi con chuột khổng lồ đều do Lý Đằng đánh chết, cho nên Lý Đằng nhớ rõ vị trí đặt xác.

Bởi thế nên hắn khẳng định.

Căn nhà lớn, bất luận là đi tới phương hướng nào đều sẽ gặp căn nhà nhỏ.

Hơn nữa còn là một căn nhà nhỏ giống hệt nhau!

Không chỉ là vòng lặp không gian, còn bị bóp méo.

“Đã xảy ra chuyện gì…?” Hiển nhiên Liễu Nhân cũng phát hiện ra vấn đề.

“Nếu không, hôm nay chúng ta liền trốn ở đây.” Lý Đằng nói nhỏ với Liễu Nhân.

Trong toàn bộ khu vực này, chỉ có hai căn nhà, một căn nhà lớn, một căn nhà nhỏ.

Còn lại, tất cả đều tràn ngập sương mù, hơn nữa ngoại trừ sương mù ra, không có mặt đất nào khác.

Lúc trước Lý Đằng cũng dùng búa nện thử, sàn nhà ở đây vô cùng cứng rắn, hắn dùng búa nện cũng không xi nhê, cho nên cũng đừng hy vọng có thể đào ra một cái hang hay gì đó để che chắn.

“Chúng ta thử về căn nhà lớn, nói không chừng bên phải có lối ra?” Liễu Nhân nói với Lý Đằng.

“Bên phải? Hiện tại bên trái chúng ta có một căn nhà lớn, thật ra lúc này chúng ta cũng đang ở bên phải căn nhà lớn, ở chỗ này bên trái chính là bên phải, bên phải chính là bên trái.” Lý Đằng cảm thấy thử tiếp cũng vô ích.

Liễu Nhân vẫn cố kiên trì, hơn nữa còn có đủ thời gian, hiện tại Lý Đằng cũng không có chuyện gì để làm, vì vậy dẫn nàng trở về căn phòng lớn, sau đó lại đi qua bên phải.

Quả nhiên, lại nhìn thấy căn phòng nhỏ.

“Căn nhà lớn chỗ này cũng không phải căn nhà lớn chúng ta ở lúc đầu, em cảm thấy chúng ta cần trở về căn nhà lúc đầu, rồi mới đi về trái hoặc phải.” Liễu Nhân lại đưa ra ý tưởng mới.

Lý Đằng nhìn thời gian trên vách tường, đồng ý thí nghiệm của nàng, vì vậy lại trở về căn nhà lớn phía trái, tiếp đó chạy về căn nhà nhỏ, sau đó tiếp tục men theo lộ trình lúc tới đây, về tới căn nhà lớn lúc đầu mà Liễu Nhân nói, sau đó lại thử đi qua trái.

Vẫn là căn nhà nhỏ kia.

“Còn muốn thử nữa không?” Lý Đằng hỏi Liễu Nhân một tiếng.

“Không cần.” Liễu Nhân đã hoàn toàn tuyệt vọng.

Còn 20 phút là đến trưa, một màn ngày hôm qua sẽ tái diễn sao?

“Đúng rồi, vũ khí này của anh, có thể phá cửa tầng hầm hay không? Có lẽ chúng ta có thể trốn vào tầng hầm.” Liễu Nhân nhớ ra điều gì.

“Được rồi, chúng ta quay về căn nhà lớn thí nghiệm thử xem.” Lý Đằng lôi kéo Liễu Nhân rời khỏi căn nhà nhỏ, hắn vừa xem đồng hồ vừa dẫn theo Liễu Nhân chạy trở về căn nhà lớn.

Trên đường có một con chuột khổng lồ đuổi theo bọn họ, bị Lý Đằng nện cho một búa xí lắc léo, rất nhanh hai người đã trở về căn nhà lớn.

Vừa mới vào nhà, Lý Đằng trực tiếp chạy tới tầng hầm, dùng búa sắt nện mạnh vào cánh cửa.

Vô dụng, nện không ra.

Lưới trên lầu cũng thế, nện không ra.

Có vẻ như thiết lập của kịch bản, là nhất định phải tìm được chìa khóa thì mới có thể mở ra 2 lối đi này.

Hai người lại trở ra, đi tới căn phòng nhỏ.

Sau đó, chờ đợi vận mạng phán quyết.

***

Buổi sáng, Cao Phi theo đề nghị Elsa, một mình ra cửa.

Kết quả bị chuột khổng lồ đớp cho một miếng chảy máu lênh láng, kêu thảm chạy thoát trở về.

Lúc Elsa đóng cửa, nhưng mà luống cuống tay chân thả chuột khổng lồ vào nhà.

Sau đó Elsa cũng bị cắn cho máu chảy đầm đìa, kêu gào thảm thiết.

Chuột mập cắn hai người bị thương, chạy toán loạn trong phòng, cuối cùng chui vào cửa sắt trên lầu rồi biến mất.

Hai người bị thương nghiêm trọng, cho tới trưa đều trải qua tiếng kêu thảm thiết.

***

La Bích Kiều bị tra tấn nửa ngày hôm qua, hôm nay tâm tình rất tệ.

Hoàng Tấn khóa chặt cửa phòng ngủ, để tránh bị La Bích Kiều tra tấn mình hả giận.

Thế nhưng, hiển nhiên La Bích Kiều cũng không có buông tha Hoàng Tấn, nàng cầm theo một chiếc ghế, nện mạnh vào cửa phòng ngủ Hoàng Tấn.

Cửa phòng ngủ làm bằng gỗ, khóa bình thường, bị nện vài cái, rất nhanh đã bị đập mở.

Mang theo sợ h��i cực độ, Hoàng Tấn mở cửa sổ phòng ngủ ra, sau đó từ cửa sổ nhảy ra khỏi căn nhà lớn.

Rất nhanh, một con chuột khổng lồ ngửi thấy mùi Hoàng Tấn, vọt ra khỏi sương mù trắng, một ngụm cắn lấy bắp đùi Hoàng Tấn.

Hoàng Tấn ngã ngồi trên mặt đất mà kêu la thảm thiết.

Chuột khổng lồ táp trúng liền trở về sương trắng, rất nhanh đã quay lại, lại nhảy vọt tới, một ngụm cắn lấy cánh tay Hoàng Tấn.

Hoàng Tấn kêu gào càng thảm thiết.

La Bích Kiều bước vào phòng ngủ Hoàng Tấn, nghe thấy Hoàng Tấn kêu thảm thiết bên ngoài cửa sổ, nhịn không được đi tới quan sát tình huống bên ngoài.

Phát hiện Hoàng Tấn đang ngồi gần cửa sổ, cả người đầy máu càng không ngừng kêu thảm thiết.

“Cứu tôi…!” Hoàng Tấn mở miệng cầu cứu La Bích Kiều.

La Bích Kiều cảm giác tình huống không ổn, quyết định đóng cửa sổ lại.

Đúng vào lúc này, chuột khổng lồ lại vọt ra, lại cắn lấy cánh tay còn lại của Hoàng Tấn.

Hoàng Tấn thấy La Bích Kiều muốn đóng cửa sổ, không khỏi phẫn nộ cùng tuyệt vọng tới cực điểm, không biết là hắn lấy dũng khí từ đâu, ngay khi chuột khổng lồ đớp lấy cánh tay, hắn không có kêu la thảm thiết, mà là dùng hết sức toàn thân chụp lấy con chuột khổng lồ, hơn nữa… ném vào cửa sổ vẫn chưa được La Bích Kiều đóng lại hoàn toàn.

Trong phòng ngủ lập tức truyền đến tiếng kêu thảm của La Bích Kiều.

Rốt cuộc Hoàng Tấn mới cảm thấy dễ chịu hơn.

Trong sương mù, lại có một con chuột khổng lồ bị đánh thức, vừa mới nghe thấy mùi máu của Hoàng Tấn, hăng hái chạy vọt tới bên này.

***

Buổi sáng hừng đông vừa mới thức dậy, Quách Hạo Bằng cùng vợ hắn bước ra cửa, trên tay hai người là vũ khí tự chế, cái chảo, còn có chân ghế bị gọt thành mũi nhọn.

Cũng giống như Lý Đằng, bọn hắn không muốn ngồi chờ chết.

Sau khi ra ngoài chưa được bao lâu, bọn họ đã gặp phải một con chuột khổng lồ.

Vợ Quách Hạo Bằng bị cắn, Quách Hạo Bằng dùng chảo đập văng con chuột kia đi, sau đó đuổi theo dùng sức đánh tới tấp, thế nhưng vẫn để cho con chuột khổng lồ kia chạy thoát.

Những lớp sương trắng này trợ giúp cho lũ chuột khổng lồ điều kiện chạy trốn.

Không ở trong chỗ kín, dưới tình huống không có trang bị dò xét, muốn bắt nó gần như rất khó.

Quách Hạo Bằng đưa vợ hắn trở về căn nhà lớn.

Sau đó Quách Hạo Bằng lại xuất phát, rốt cuộc hắn đã tìm được căn nhà nhỏ săn thú.

Đáng tiếc, hắn không có đồng hồ hay điện thoại để tải ứng dụng.

Nhưng mà hắn cũng ý thức được có thể là săn giết chuột khổng lồ có liên quan tới chuyện đạt được chỉ số thời gian.

Hắn chọn cách ngu nhất, dùng thân làm mồi, dụ chuột khổng lồ vào phòng nhỏ săn bắt, lợi dụng không gian kín săn giết chuột khổng lồ.

Rốt cục hắn thành công săn giết con chuột khổng lồ đầu tiên.

Lấy được 1000 điểm chỉ số thời gian.

Thứ này cho hắn khích lệ cực lớn, bắt đầu săn giết mấy con khác.

Chẳng qua là hiệu suất thấp hơn Lý Đằng rất nhiều, hơn nữa rất không an toàn, trong quá trình săn giết, hắn bị chuột khổng lồ cắn nhiều lần bị thương.

Cũng may là ý chí của hắn đủ kiên định, cũng không có ngại khó mà từ bỏ.

***

Liễu Nhân trốn trong nhà nhỏ săn bắn, đã sợ hãi đã đến cực hạn.

Lý Đằng vươn tay ôm lấy nàng, nhưng chuyện này cũng kh��ng giúp cho nàng tìm lại cảm giác an toàn.

Thời gian, từng phút từng giây mà tới gần 12 giờ trưa.

**Chương 151 - Không Ngừng Nghỉ**

Quân đội, xe tăng, binh sĩ trong tưởng tượng cũng không xuất hiện.

Thế nhưng, trong sương mù, truyền đến rất nhiều tiếng bước chân nặng nề.

Còn có tiếng gào thét của dã thú.

Khiến cho người ta có cảm giác bất ổn.

“Anh đi ra ngoài nhìn xem.” Lý Đằng nói một tiếng với Liễu Nhân, bởi vì sương mù bên ngoài quá dày, hắn ở trong nhà nhìn ra cửa sổ chẳng thấy gì, ứng dụng dò xét trong đồng hồ cũng không xuất hiện cái gì.

“Đừng…” Liễu Nhân rất sợ hãi.

“Phòng này bị công kích thì cũng rách như giấy dán, kỳ thật trốn ở bên trong cũng chẳng khác gì ở ngoài.” Lý Đằng vừa nói dứt lời, tiếng chân phía ngoài đột nhiên áp sát.

Hắn vội vàng nhìn về phía đồng hồ.

Chỉ trong chốc lát, ở bên trong đồng hồ hiển thị 10 chấm sáng đang bao vây căn nhà nhỏ.

Cùng lúc đó, tiếng gào thét của dã thú cũng truyền tới rất rõ ràng.

Dựa vào tiếng gào thét kia, có thể tưởng tượng là dã thú to xác.

Rất nhanh hơn mười con dã thú bao vây kín kẽ, Lý Đằng đứng gần cửa sổ nhìn thấy bọn chúng rất rõ.

Cơ thể và vóc dáng giống như lợn rừng, nhưng mà cái đầu thì không giống lợn rừng, đầu bọn này giống như tê giác, giữa đầu mọc một cái sừng nhọn còn to hơn tê giác.

Mồm dài giống như loài gấu, miệng đầy răng nanh.

Hơn mười con hùng tê xông vào, sau đó càng nhiều điểm sáng màu đỏ xuất hiện trong đồng hồ Lý Đằng.

Dựa vào sức chiến đấu hiện tại của Lý Đằng, đừng nói là hơn mười con, vài chục con, cho dù chỉ có một con, hắn cũng chưa chắc đánh thắng được.

Những con hùng tê này vừa áp sát nhà nhỏ, trực tiếp dùng sừng nhọn húc vào vách tường, mỗi lần đụng phải là húc ra một cái lỗ to, mặt tường nhanh chóng xuất hiện vô số vết nứt, ngay sau đó lại đụng, “ầm” một tiếng trầm đục, vách tường đã bị húc ra một cái lỗ to tướng, hùng tê cũng thông qua cái lỗ kia vọt vào.

Lý Đằng chọn đúng cơ hội vung búa đập tới.

Trên mặt con hùng tê bị nện ra một cái lỗ máu, kêu thảm lảo đảo một bên, nhưng nó lập tức lấy lại thăng bằng, hai chân trước lấy đà húc thẳng tới chỗ Lý Đằng.

Lý Đằng lách mình tránh né.

Đúng vào lúc này, lại một con hùng tê húc mạnh cái rầm, vách tường bên cạnh Lý Đằng bị rớt ra một mảng lớn, sau đó thân thể to lớn mang theo sừng tê giác vọt về phía Lý Đằng đang trốn về phía này.

Lý Đằng kêu thảm một tiếng, sừng tê giác chọc ngay eo Lý Đằng ra một lỗ máu, đồng thời hất Lý Đằng dính thẳng vào tường.

Sau đó, vách tường còn lại cũng bị húc đổ, lại một đầu hùng tê xông vào, dùng sừng tê giác xúc cơ thể Lý Đằng vừa mới rơi xuống bay lên lại, bay ra ngoài khu đất trống.

Ngay sau đó là tiếng hét thảm, Liễu Nhân cũng bị thương nghiêm trọng.

Vừa rồi chiến đấu kích liệt, căn bản Lý Đằng chẳng thể bảo vệ Liễu Nhân, nàng nhận phải sát thương chẳng hề kém hơn Lý Đằng.

Hơn mười đầu hùng tê từ bốn phương tám hướng, ngay lúc mở cái miệng đỏ lòm ra chuẩn bị cắn xé Lý Đằng cùng Liễu Nhân, thì truyền tới một tràng tiếng gào thét khủng bố, hơn mười con hùng tê chuẩn bị cắn hai người nghe được âm thanh này, bọn nó liền sợ hãi quay đầu chạy mất.

Một con quái vật thân cao bốn mét, cả ngư��i đầy xúc tu cùng loại với bạch tuộc xuất hiện trong màn sương trắng.

Nó duỗi ra mấy cái xúc tu, cẩn thận quấn quanh cơ thể Lý Đằng cùng Liễu Nhân, sau đó đi đến chỗ sâu trong màn sương trắng.

Chỗ sâu trong màn sương trắng, có một đoàn sương trắng đậm đặc hình tròn rất lớn.

Quái vật bạch tuột kéo theo hai người Lý Đằng cùng Liễu Nhân chui vào trong cái đoàn sương mù trắng đậm đặc to lớn này.

Lý Đằng cùng Liễu Nhân bị trói chặt không thể động đậy, thần trí có chút hoảng hốt, tựa hồ thời gian cùng không gian bên người đều bị xé nứt, sau đó ghép lại.

Ngay khi thần trí bọn họ khôi phục như cũ, lại phát hiện bản thân đang ở trong một cái hang lớn, tựa hồ vách tường đều là thịt, khắp nơi đều tràn đầy dịch nhờn.

Trong động có vài tinh thể phát sáng, chiếu sáng toàn bộ cảnh vật trong động.

Thân thể của bọn hắn bị dính chặt trên vách động, hoặc là nói bị xúc tu bên trong tường thịt nhô ra quấn chặt, vẫn không thể nhúc nhích.

Những thứ xúc tu này rất rắn chắc, dùng sức người không có khả năng thoát ra.

Ngẩng đầu nhìn sang bốn phía, Lý Đằng cùng Liễu Nhân phát hiện, những người khác là Elsa, Cao Phi, Hoàng Tấn, La Bích Kiều, cùng với vợ chồng Quách Hạo Bằng, tất cả đều bị bắt tới đây, cũng bị trói chặt trên tường thịt như bọn họ.

Ngược lại đây cũng là chuyện tốt.

Những vết thương nghiêm trọng trước đó bị lũ hùng tê húc văng, tựa hồ được chữa khỏi nhờ những thứ xúc tu này.

“Đúng là đáng tởm! Đúng là bệnh hoạn! Đây là chỗ quái quỷ nào?” Hoàng Tấn mở mồm mắng.

“Hang động alien?” Elsa suy đoán một câu.

“Không thể nào? Muốn cấy trứng vào bụng chúng ta? Đây là kịch bản chó má gì…? Có thể đừng biến thái như vậy được không?” Hoàng Tấn mắng to.

“Cậu đang mắng đạo diễn? Nhất định là anh ta có thể nghe được, cậu nhất định phải chết.” Cao Phi mở miệng nói.

“Tôi nào có mắng đạo diễn?” Hoàng Tấn vội vàng giải thích.

“Đạo diễn này tâm lý quá biến thái? Xếp đặt thiết kế đều là kịch bản chó má? Tra tấn người làm niềm vui? Thực mẹ nó có bệnh! Bà đây không diễn nữa!” La Bích Kiều mắng to, Hoàng Tấn lại không nói cho nàng biết quy tắc, cho nên nàng chẳng hề cố kỵ mà mắng đạo diễn.

“Hắc hắc, cô không muốn diễn thì sẽ không diễn sao? Tiếp tục tìm đường chết!” Hoàng Tấn nhìn thấy La Bích Kiều phát điên, cũng vô thức sinh ra tâm lý khoái cảm.

“Lý Đằng, có tìm được cách vượt ngục hay chưa? Mau dẫn chúng ta rời khỏi nơi này đi!” Elsa hô gọi Lý Đằng.

Những lúc thế này, tựa hồ chỉ có Lý Đằng mới có thể cứu bọn họ.

“Giết quái chính là cách nhanh nhất gom góp chỉ số thời gian, nhanh gấp mấy lần chạy bộ, có thể lúc đếm ngược 30 ngày chấm dứt, mới có thể vượt ngục thành công?” Lý Đằng cũng không có giấu giếm cách mà hắn tìm ra.

“Vậy cũng quá khó khăn?” Cao Phi thở dài.

“Trước kia các người đều diễn qua kịch bản thế này sao?” Quách Hạo Bằng vội hỏi Cao Phi gần nhất.

“Không phải, trước kia rất ít gặp tình cảnh này, cũng sẽ không dài như vậy.” Cao Phi lắc đầu, hiện tại hắn rất nhớ đạo diễn nữ… Diêu Tuyết, nhiều lắm là để Phùng Đại Hải dùng roi tra tấn bọn họ đã là cực hạn.

Mà cái tên Lưu Thích Nguyên này, đúng là ác mộng đối với bọn họ.

Hơn nữa không thể trốn thoát.

Bất quá vẫn tốt hơn ngày hôm qua.

Ít nhất không có bị binh sĩ dùng súng bắn nát tay chân, chỉ bị trói chặt trên vách tường thịt nhầy nhụa, ít nhất còn có thể chịu được.

Sự thật chứng minh, bọn hắn vui quá sớm.

Một con quái vật bạch tuột còn to hơn gấp đôi con trước, lúc này đang bò từ ngoài động đi vào.

Trên cơ thể nó mở ra một cái lỗ, từ trong lỗ chui ra vô số quái bạch tuột cỡ nhỏ.

Những con quái bạch tuộc cỡ nhỏ này dùng chúng xúc tu nhảy cà tưng, nhanh chóng bò lên trên cơ thể mọi người, hơn nữa bám vào cánh tay của bọn hắn, còn có chân.

Đồng thời bắn ra một loại chất lỏng có tính ăn mòn còn mạnh hơn axit sunfuric đậm đặc, nung chảy phân giải cơ bắp trên cánh tay, trên chân bọn họ thành chất dinh dưỡng để hút.

Trong tiếng kêu gào thảm thiết như xé gan xé ruột, cơ bắp trên tay chân của 8 người dần biến mất, cuối cùng chỉ còn lại xương cốt.

Nhưng mà, bọn hắn không thể chết được, cũng không thể nào hôn mê.

**Chương 152 - Cứu Không Được**

Đống bạch tuột con hút no nê, cũng không có tiếp tục chấm mút bộ phận khác trên cơ thể bọn họ, mà là cùng nhau bò về trên người quái vật bạch tuột mẹ.

Quái vật bạch tuột mẹ nhích cơ thể bò ra khỏi hang.

Để lại trong động tám tên nhân loại khóc lóc thảm thiết, trời đất dậy sóng.

Dưới sự cung cấp chất dinh dưỡng của xúc tu nhầy nhụa trên tường, xương tay chân tám người bắt đầu mọc ra một lớp mô thịt cơ bắp, tựa hồ toàn bộ đang được tái tạo.

Thế nhưng trong quá trình mọc lại ra thịt lại kèm theo cảm giác ngứa ngáy, hòa chung với đau đớn cực độ, khiến cho mức độ thống khổ của mỗi người được nhân lên gấp bội.

Hơn nữa, càng đáng sợ hơn chính là, sau khi mọi người thấy tay chân của mình được mọc ra, rất dễ dàng liên tưởng đến, bọn hắn đã thành thức ăn dự trữ cho đám quái bạch tuột con kia, hơn nữa còn là thức ăn tuần hoàn, một khi tay chân của bọn hắn mọc lại, khẳng định những con quái bạch tuột con sẽ lại tới ăn tiếp!

Mẹ nó đây cũng quá khủng bố?

“Mọi người cố gắng kiên trì, đừng có kêu gào nữa, kêu cũng vô dụng, tất cả chỉ mang tính tạm thời, đợi đến 0 giờ khuya, chúng ta sẽ trở lại trong căn nhà lớn.” Lý Đằng hô hào với đám người.

“Con mẹ nó ai có thể kiên trì nổi? Để cho tôi chết đi! Để cho tôi chết đi!” Giọng nói loly của La Bích Kiều trở thành vũ khí âm thanh có sức công phá cực lớn.

“Thật không có cách nào kiên trì…! Có thể chết sao? Để cho tôi chết đi.” Elsa khóc lớn.

“Để cho tôi chết nốt.” Cao Phi cũng khóc.

Liễu Nhân vẫn luôn kêu thảm, nàng chẳng quan tâm những gì người khác nói.

Vợ Quách Hạo Bằng cũng khóc lóc thảm thiết.

“Chịu đựng! Chúng ta là quân nhân! Hãy nghĩ đến Nhạc Nhạc! Nhất định phải kiên trì! Gắng gượng!” Quách Hạo Bằng nhíu chặt mày, không ngừng an ủi vợ của hắn.

Dưới cơn đau kịch liệt cùng với ngứa ngáy cực độ, bọn họ không thể nào kiên trì nổi.

Trong động tràn ngập tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng chửi rủa.

Trái lại Lý Đằng càng thêm yên tĩnh.

Những người khác nhìn về phía Lý Đằng, phát hiện hắn đã ngủ rồi!

Hoặc là không có ngủ, bị miễn cưỡng chìm vào giấc ngủ.

Bị đau ngứa thành như vậy, còn có thể chìm vào giấc ngủ ư?

Hay là thần kinh của hắn không có cảm giác đau?

Kỳ thực Lý Đằng thừa nhận cơn đau không khác gì mấy người còn lại.

Thế nhưng, ngủ trong tình huống bị đau đớn, cũng không phải là hắn mới làm lần đầu.

Hơn nữa từ lúc 12h khuya cho đến hiện tại, hắn ngoại trừ chạy bộ thì chính là giết quái, về sau lại dẫn Liễu Nhân chạy khắp nơi, không hề nghỉ ngơi giây phút nào, tinh thần cùng cơ thể đã sớm mỏi mệt không chịu nổi, cho nên lúc này mới thiếp đi.

Đây cũng là chuyện hết cách.

Nửa giờ sau, tay chân mọi người đã tái tạo hoàn tất.

Đau đớn cùng cơn ngứa đã rút đi.

Thế nhưng, tâm lý sợ hãi cực độ thì vẫn không giảm, so về lúc trước thì càng thêm mãnh liệt.

Thẳng đến khi quái bạch tuột mẹ xuất hiện lần nữa, khiến cho bọn họ sợ vãi đái.

Vòng đi vòng lại, đã bắt đầu một vòng mới.

Hiện tại còn chưa tới 1 giờ trưa.

12 giờ khuya, phải chờ rất lâu.

***

Lúc 12 giờ đêm.

Quả nhiên tất cả giống như lời Lý Đằng nói.

Bọn hắn đều tỉnh lại trên giường trong căn phòng cũ.

Lý Đằng vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía vách tường.

Đếm ngược 30 ngày kia, cũng không vì hắn ngủ trong hang bạch tuột mà bù trở về.

Hẳn là nếu ngủ từ lúc 0 giờ đêm đến 12 giờ trưa thì sẽ bị trừng phạt, đếm ngược 30 ngày sẽ được bù vào.

Thế nhưng, nếu ngủ từ 12 giờ trưa đến 0 giờ đêm, hẳn là sẽ không bị trừng phạt.

Đương nhiên, đầu tiên là phải ngủ được dưới tình huống bị tra tấn dày vò.

Lúc này tất cả tinh thần cùng cơ thể Lý Đằng đã khôi phục, ngược lại có thể cân nhắc chuyện ra ngoài săn thú.

Sau khi hắn mua được ứng dụng dò tìm, một mảnh đen kịt ở bên ngoài cũng không tính là thứ gì.

Vũ khí và trang bị của hắn…

Lý Đằng cảm thấy mừng rỡ, rõ ràng tất cả vũ khí và trang bị của hắn đều xuất hiện ở đầu bàn cạnh giường!

Lúc 0 giờ sẽ được khôi phục như cũ, cho dù vũ khí cùng trang bị mất đi thì cũng sẽ được trả lại.

Cái thiết lập này xem như có lương tâm, bằng không thì phải bắt đầu lại từ số 0.

Lúc chuẩn bị ra cửa, Lý Đằng đột nhiên nghĩ đến cái gì.

Tình huống Liễu Nhân có chút bất thường…

Mấy lần trước, đều là nàng chủ động chạy tới tìm hắn, tại sao lần này không có động tĩnh?

***

“Đau chết mất, có phải là có thể giải thoát rồi hay không?” Elsa khóc lóc hỏi Cao Phi.

“Cô có thể thử xem.”

Ngày hôm qua lúc Elsa hỏi Cao Phi vấn đề này, Cao Phi còn khuyên nàng.

Nhưng hôm nay, hắn không định khuyên nàng nữa.

Hắn cũng muốn chết.

Thậm chí hiện tại bọn hắn còn rất hâm mộ Daisy, hâm mộ Daisy đã tính trước tất cả.

Nếu như lúc trước bọn hắn cũng làm giống Daisy, nhảy xuống từ trên chóp đá, tất nhiên hiện tại sẽ không bị hành hạ thế này.

Anna cũng đã đoán trước, sớm chạy.

Nhưng vai quần chúng như bọn họ chạy không thoát.

“Tôi đi thử xem, anh đừng có cứu tôi.” Sắc mặt Elsa đờ đẫn rời khỏi phòng ngủ Cao Phi.

“Sẽ không đâu.” Cao Phi nói nhỏ một câu.

***

“Tôi không muốn sống nữa…! Tôi không muốn sống nữa…! Thà bị sét đánh! Đây là cái chỗ quỷ quái nào…? Là tôi đã đắc tội ai chứ…? Lại ném tôi vào chỗ này…! Ai tới cứu tôi với…! Tôi hết chịu nổi rồi…! Thả tôi đi! A…!” La Bích Kiều kêu gào khóc lớn.

“Nhất định là Lý Đằng đắc tội ai đó, bị trời phạt, hại chúng ta cùng nhau chịu tội!” Hoàng Tấn dùng IQ tối cao của mình suy nghĩ.

“Tôi không chung phe với Lý Đằng! Các người chỉnh hắn không cần phải kéo tôi theo! Tôi là người vô tội…!” Hoàng Tấn nghĩ một lúc bèn rú lên gào thét.

***

“Em không kiên trì nổi nữa, để cho em chết đi!” Vợ Quách Hạo Bằng khóc lóc ở trong phòng.

Lần này Quách Hạo Bằng không có an ủi vợ hắn nữa.

Hắn không biết nên an ủi như thế nào.

Gặp phải tình huống này, có lẽ chết đi mới có thể giải thoát.

Thế nhưng, hắn có một loại cảm giác mơ hồ.

Bọn hắn ở đây không chết được.

Lặng yên đứng cạnh giường một lát, Quách Hạo Bằng bước vào đại sảnh, đi đến chỗ máy chạy bộ.

Sau đó, ra sức chạy.

Chờ tới khi trời sáng, còn phải tiếp tục giết chuột khổng lồ.

Vì để một nhà đoàn tụ, dù chỉ có một tia hy vọng, mình cũng không thể bỏ cuộc.

***

Lý Đằng đi đến phòng ngủ Liễu Nhân, gõ cửa.

Bên trong không người đáp lại.

Lý Đằng cảm giác tình huống không ổn, một đạp sút tung cửa.

Quả nhiên, Liễu Nhân dùng kéo cắt một đường trên cổ tay, cả người nằm trên giường, bàn tay xụi lơ thỏng xuống, máu tươi nhỏ từng giọt từ chỗ ngón tay.

Nghe thấy tiếng Lý Đằng xông vào, Liễu Nhân cũng không có ý định ngồi dậy.

Thậm chí không thèm ngẩng đầu.

Lý Đằng đứng cạnh cửa hơn nửa ngày, cuối cùng hắn không làm gì mà bước ra ngoài.

Không phải hắn không muốn cứu người.

Là cứu không được, cũng không cần phải cứu.

Bởi vì, thiết lập trong kịch bản lần này, chính là bọn họ không thể chết được.

Lúc trước Lý Đằng nghe thấy gã đạo diễn béo nói Lưu Thích Nguyên là “biến thái”, hắn từng nghĩ tới rất nhiều khả năng, thậm chí còn đoán Lưu Thích Nguyên có vấn đề giới tính gì đó.

Không nghĩ tới, loại “biến thái” này lại khủng bố như vậy.

Mức độ “biến thái” thế này, thật đúng là đỉnh cao của “biến thái”!

Cho ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong.

Lý Đằng không có thời gian bi thương hay tức giận, hắn mặc vào giáp tay và chân, cầm lấy lang nha chùy, mở cửa chính bước ra ngoài, đóng sập cửa lại, dứt khoát kiên quyết bước vào bóng đêm.

**Chương 153 - Ý Nghĩa Sống**

Trong đêm tối chẳng thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Độ khó săn giết chuột khổng lồ tăng lên gấp đôi.

Thế nhưng, dùng cả ngày chiến đấu với chuột khổng lồ, sau đó còn giết mấy chục con, Lý Đằng đã thấy rõ cách di chuyển, quy luật công kích của chuột khổng lồ, thậm chí còn nắm rõ tiếng kêu rất nhỏ lúc chúng di chuyển và công kích như lòng bàn tay.

Mượn nhờ đồng hồ quét mục tiêu, cho dù là trong đêm tối, ngay khi chuột khổng lồ tới gần, hắn cũng có thể ra tay kịp thời, mặc dù không thể một phát chết luôn giống như ban ngày, nhưng vẫn có khả năng cao đánh cho bọn chúng tàn tật trọng thương.

Dọc đường giết chết hai con chuột khổng lồ ý đồ cắn trộm, Lý Đằng thuận lợi đi tới nhà nhỏ săn thú.

Ở bên trong nhà nhỏ săn thú có đèn, điện ở đây xài chung với căn nhà lớn.

Mặc dù ngọn đèn rất lờ mờ, thế nhưng đủ dùng nơi này làm lò mổ.

Mục tiêu hôm nay của hắn là săn giết chuột khổng lồ với số lượng lớn, cố gắng mở rộng phạm vi rà soát của ứng dụng.

10m mở rộng đến 20m cần bỏ ra 4000 điểm chỉ số thời gian, 20m mở rộng đến 30m cần bỏ ra 8000 điểm chỉ số thời gian, mỗi lần gia tăng 10m, chi phí mở rộng đều tăng lên gấp bội, nếu như có thể mở rộng đến 100m, như vậy thì phạm vi rà soát của đồng hồ có thể bao trùm khắp khu vực.

Nhưng đó cũng không phải là chuyện thực tế.

Bởi vì muốn mở rộng đến 100 mét, cần hắn săn giết tổng cộng 2044 con chuột khổng lồ, thì phải gom đến 204 vạn điểm chỉ số thời gian.

Dựa vào kinh nghiệm ngày hôm qua mà tính, một tiếng săn giết mười con đã là cực hạn, có thể liên quan tới tốc độ sản sinh chuột khổng lồ, thời điểm vừa mới bắt đầu săn giết, tần suất chuột mập rất cao, tầm 3 phút là dụ được một con, nhưng về sau, mật độ chuột mập giảm mạnh, đợi khoảng 10 phút thậm chí là lâu hơn mới tìm được 1 con.

Hôm nay cho dù hắn nhịn ăn săn giết đến trưa thì tối đa cũng chỉ săn được 100 con là kịch khung.

Cho nên, mục tiêu sơ bộ của Lý Đằng, là mở rộng phạm vi dò xét đến 50m.

Như vậy hắn chỉ cần săn giết 60 con chuột khổng lồ là được rồi.

60 con chuột khổng lồ, đại khái cần bảy đến tám giờ, có thể là lâu hơn, dù sao hắn cũng cần có thời gian hồi sức, trở về mổ thịt rán lên, nếu như mật độ chuột khổng lồ giảm mạnh, thì phải chờ thời gian rất lâu chúng nó mới có thể sản sinh.

Bọn chúng xuất hiện như thế nào, hoặc là nói đổi mới ra sao, tạm thời Lý Đằng còn chưa biết rõ.

Phạm vi dò xét của ứng dụng hiện tại chỉ có 10 mét, còn chưa có năng lực dò xét trên diện rộng.

Đã có mục tiêu, vậy thì chẳng cần suy nghĩ nhiều, bắt đầu thực hiện là được rồi.

Mở cửa phòng, tạo ra tiếng động, đợi vài phút, đã dụ được một con chuột khổng lồ tới đây.

Lý Đằng nhử nó vào giữa phòng, chuẩn xác bổ một chùy đập nó chết tươi.

Sau đó lại ra ngoài dụ con mồi tiếp theo.

Lặp đi lặp lại.

Thời gian dài sẽ cảm giác tương đối khô khan.

Trong quá trình này, Lý Đằng phát hiện lực quan sát, lực phản ứng, lực cánh tay, sức chịu đựng của hắn, tổng thể mà nói thì tố chất thân thể đều chậm rãi tăng lên, đương nhiên không phải là loại tăng điểm thuộc tính trong game hay là tiểu thuyết tiên hiệp, chỉ là con người tiến hành huấn luyện cực đoan thì sẽ gia tăng năng lực, những khả năng này sẽ không chỉ giới hạn ở kịch bản lần này, mà còn có tác dụng lớn đối với những kịch bản sau này.

Đây cũng là chuyện tốt.

Đồng hồ điểm 6 giờ sáng, Lý Đằng săn giết hơn 40 con chuột khổng lồ, kiếm hơn 4 vạn điểm chỉ số thời gian, hắn bỏ ra 28000 điểm chỉ số thời gian, tăng phạm vi dò xét lên tới 40m.

Thật sự là đói không chịu được.

Lý Đằng chọn lấy bốn con chuột béo, trên đường trở về lại giết thêm 2 con, tổng cộng kéo theo 6 con chuột khổng lồ quay trở về căn nhà lớn.

Ném 6 con chuột khổng lồ vào cửa sổ phòng khách chưa khóa, Lý Đằng cũng nhảy từ ngoài vào trong phòng khách.

Quả nhiên Liễu Nhân chưa chết, hai mắt nàng trống rỗng đang ngồi trên salon nhìn thẳng trên trần nhà.

Thấy Lý Đằng trở về cũng không có bất kỳ phản ứng nào, giống như một cái xác không hồn.

Lý Đằng liếc nhìn nàng một cái, rồi kéo toàn bộ chuột khổng lồ vào phòng bếp, mổ bụng lấy nội tạng từng con, lấy mỡ lấy thịt, sau khi làm xong, lại ném tất cả rác rưởi qua cửa sổ, lúc này mới bắt đầu nhóm lửa, đốt mỡ thành dầu, lại bỏ từng khối thịt vào chảo dầu.

Mùi thịt lập tức tràn ngập gian bếp.

Lý Đằng bỏ vài khối thịt vào bát để trong phòng khách, để cho Liễu Nhân ăn.

Liễu Nhân không để ý tới hắn.

Lý Đằng đành phải đặt bát lên bàn đối diện nàng, sau đó trở lại phòng bếp vừa rán thịt, vừa ăn ngon lành hưởng thụ.

Một lát sau, Lý Đằng lại đổi mấy chai bia, sau đó vừa uống bia vừa ăn thịt, cực kỳ vui vẻ ngâm nga bài hát.

“Tại sao anh bỏ mặc em chết đi?” Liễu Nhân đột nhiên bước vào cạnh cửa phòng bếp, chất vấn Lý Đằng một câu.

“Ở chỗ này không chết được.” Lý Đằng trả lời Liễu Nhân.

“Chẳng lẽ những gì xảy ra ngày hôm qua không ảnh hưởng gì đến anh? Tại sao anh có thể bình thản như không có chuyện gì?” Liễu Nhân tiếp tục chất vấn Lý Đằng.

“Ngày hôm qua? Ngày hôm xảy ra chuyện gì?” Lý Đằng thử nhớ lại, dường như hắn không có cãi nhau với Liễu Nhân? Tại sao con bé này lại nổi nóng?

“Không chỉ là ngày hôm qua, còn có hôm trước, tay chân bị gãy, cắt thịt cạo xương, chẳng lẽ không ảnh hưởng chút gì tới anh? Anh còn ăn đến ngon miệng như vậy! Còn uống bia! Ca hát?”

“Anh sống như vậy có ý nghĩa gì?” Liễu Nhân dùng ánh mắt khó hiểu liếc nhìn Lý Đằng, lúc này có lẽ người bình thường đã tự sát rồi?

Nghe thấy Liễu Nhân hỏi, Lý Đằng ngây cả người.

“Ý nghĩa cuộc sống? Còn sống, còn sống thì có thể ăn thịt…” Lý Đằng trả lời Liễu Nhân, lập tức đút một miếng thịt vào trong miệng, giơ lon bia uống một ngụm.

“Chỉ là nguyên nhân này, có thể giúp anh cố gắng sống tiếp? Hơn nữa là sống sót khi phải chịu thống khổ như vậy? Em không tin!” Liễu Nhân rất suy sụp trước đáp án của Lý Đằng.

“Còn sống là còn hy vọng, ví dụ như, anh muốn thực hiện hứa hẹn đối với nàng, trong tương lai trở thành ảnh đế, sau đó tìm nàng, giúp nàng hoàn thành bộ phim điện ảnh kia. Sau đó… nàng cũng sẽ thực hiện hứa hẹn đối với anh.” Lý Đằng suy nghĩ một hồi lại cho thêm đáp án.

“Nàng là ai? Là đạo diễn nữ trước đó sao?”

“Kỳ thật nàng là ai không quan trọng, quan trọng là… quả thật anh có một mục tiêu như vậy.” Lý Đằng lại suy tư trong chốc lát mới nói tiếp.

“Trở thành ảnh đế rất quan trọng đối với anh sao? Cho dù trở thành ảnh đế, anh cũng chỉ là một gã diễn viên bị thành phố điện ảnh đùa giỡn mà thôi! Vẫn không thoát khỏi vận mệnh bị điều khiển! Nếu chỉ có một lý do hoặc mục tiêu hư vô mờ mịt, liền trở thành lòng tin giúp anh sống sót? Em không tin!” Liễu Nhân cảm thấy nàng chưa nghe được đáp án chính xác.

“Anh nghĩ, lý do cơ bản nhất, có thể là… liên quan đến khác biệt lớn nhất giữa anh và em. Em thật sự muốn nghe? Vậy thì anh sẽ nói hết.” Lý Đằng thả lon bia, sắc mặt trở nên nghiêm túc.

“Nói nghe một chút.”

**Chương 154 - Hình Tam Giác**

“Trong cái thế giới kia, anh vẫn luôn sống ở dưới đáy của xã hội, anh vẫn luôn mong muốn dựa vào cố gắng của mình để thay đổi vận mệnh, cho dù là chỉ leo lên từng bước nhỏ, đối với anh mà nói, đây là chuyện mang lại niềm vui sướng thành công mãnh liệt. Liền giống như từng bậc cầu thang, mỗi lần bước lên một bậc, đều có thể nhìn thấy cảnh tượng trước kia nhìn không thấy, đều có thể nắm giữ những thứ trước đó mình không có, tiếp xúc tới chuyện mà trước đó không thể nào chạm vào.”

“Loại cảm giác vui sướng thành công sau khi dùng cố gắng của bản thân thay đổi vận mệnh này, những người vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng như các em mãi mãi cũng sẽ không hiểu. Ở trong quá trình này, cho dù nhận lấy thống khổ hơn nữa, trải qua nhiều gian nan trắc trở hơn nữa, đối với chúng ta mà nói, đều là thứ đáng giá.”

“Cho dù con đường này đã sớm được người khác bố trí, hơn nữa có thể đến sau cùng cũng không thể thoát khỏi vận mệnh bị điều khiển. Thế nhưng, mỗi lần bước thêm một bước, đều có thể cải thiện tình cảnh tốt hơn, đồ ăn càng thịnh soạn, quần áo càng đẹp đẽ, sinh hoạt càng dễ chịu, càng được người khác tôn trọng, nhìn thấy thêm hy vọng tự do, những thứ này mới là quan trọng nhất.”

“Kết quả không quan trọng, quan trọng là… toàn bộ quá trình, cuộc sống của anh trong thế giới hiện thực rất đau khổ, cho dù bản thân có cố gắng thế nào thì cũng không được báo đáp xứng đáng, nhưng từ sau khi đến nơi này, anh phát hiện dường như ưu thế của bản thân rất thích hợp sinh tồn và phát triển trong thế giới này.”

“Mặc dù thế giới này rất tàn khốc, nhưng lại cho anh một con đường đi tiếp, chỉ cần không chết, anh có thể bước lên từng bước. Quá trình cũng rất đơn giản, tích góp đủ điểm, có thể đổi lấy cuộc sống tốt hơn, địa vị cao hơn, càng nhiều quyền lợi hơn.”

“Về phần trên đỉnh tháp là cái gì, thật ra cũng không quan trọng, quan trọng là… anh vẫn đang bước tiếp, ít nhất trước khi con đường thăng cấp bị lấp kín, trước khi anh bị đóng sáp, trước khi anh chạm tới độ cao tuyệt đối, anh sẽ có động lực bước tiếp về trước.”

“Anh nghĩ, đây mới là thứ niềm tin có thể giúp anh sống tiếp.”

“Từ lúc em vừa mới chào đời, thì đã có mọi thứ. Thậm chí phải dựa vào chuyện sinh hoạt như người bình thường để tìm kiếm niềm vui, tự nhiên em sẽ không thể nào hiểu được tâm tính của anh, cùng với ý nghĩa sống của anh.”

Lý Đằng nói xong lại gặm một miếng thịt, sau đó uống cạn bia trong lon.

“Vậy em nên làm gì? Làm sao em mới có thể kiên trì tiếp?” Liễu Nhân vẫn lộ vẻ bất lực.

“Nếu như không chết được, vậy thì tìm kiếm cho mình một mục tiêu… ví dụ như cơ thể em yếu như vậy, chạy bộ nhiều một chút sẽ không sai. Hoặc là, cùng đi với anh săn giết chuột khổng lồ, giúp cho bản thân mạnh hơn, sau đó, em phát hiện thân thể mình càng ngày càng khỏe mạnh, năng lực sống sót càng ngày càng mạnh, sức chịu đựng cũng càng ngày càng mạnh, em sẽ vui sướng vì tiến bộ, cũng có thể giúp em phấn chấn lại.” Lý Đằng cho Liễu Nhân một vài đề nghị.

“Thật vậy chăng?” Ánh mắt trống rỗng của Liễu Nhân dường như đã có một tia hy vọng.

“Đúng vậy, trước tiên ăn hết thịt, đúng rồi, em còn muốn ăn thứ gì? Anh kiếm được rất nhiều điểm.” Lý Đằng đi tới cửa tủ lạnh.

“Những thứ này quá béo, em muốn ăn một ít rau quả, hoa quả.” Liễu Nhân nói với Lý Đằng.

“Ừ, em xem điểm đi, hiện tại kiếm điểm rất dễ dàng, không cần tiết kiệm.” Lý Đằng dẫn Liễu Nhân tới trước cửa tủ lạnh.

Liễu Nhân chọn một ít rau quả hay ăn, lại chọn một ít hoa quả thường ngày.

Lý Đằng muốn mua một ít gia vị, sau khi lấy ra tất cả vật quy đổi, bận rộn trước bếp vài phút, không lâu lắm, liền xào ra mấy dĩa đồ ăn đặt lên trên bàn.

Ăn những thứ rau quả này, rốt cục Liễu Nhân đã khôi phục vài phần sức sống.

***

Sau khi ăn xong, Lý Đằng lại đề nghị, Liễu Nhân đi phòng chạy bộ, tiếp tục chạy bộ, trước tiên cứ cường hóa tố chất cơ thể.

Lý Đằng lại ra ngoài, đi tới nhà nhỏ săn bắn, tiếp tục săn bắn chuột khổng lồ kiếm điểm.

Lần này đi ra ngoài, Lý Đằng hơi do dự một chút, cũng không có đi quanh bốn phía, mà là trước tiên chọn hướng trái, sau khi phạm vi dò xét của đồng hồ tăng lên, hắn muốn thử kiểm tra xem bên trong khu vực này có thứ gì bí mật hay không.

Cứ đi vài vòng, là có thể dò xét toàn bộ.

Vốn là không ôm cái hy vọng gì, nhưng không ngờ tới chuyến đi lần này, thật đúng giúp hắn phát hiện ra một chuyện kỳ lạ.

Trong một khu vực ở phía trái, xuất hiện ba chấm đỏ tụ tập chung một chỗ.

Những chấm đỏ còn lại tượng trưng cho chuột khổng lồ đang du đãng, trên cơ bản đều là đang di chuyển.

Duy chỉ có ba chấm sáng đỏ này là không nhúc nhích, còn đứng theo hình tam giác, tựa hồ đang canh giữ thứ gì.

Lý Đằng cẩn thận từng chút một mà áp sát, ba chấm sáng kia vẫn không nhúc nhích.

Một con chuột khổng lồ chán sống lao ra từ phụ cận, bị Lý Đằng đập cho một chùy bể đầu.

Có thể là một chùy này gây ra tiếng động, hoặc là con chuột khổng lồ bị chết tỏa ra mùi máu tươi, ba chấm đỏ ở gần Lý Đằng đột nhiên di chuyển, phương hướng chạy tới là chỗ Lý Đằng.

Tiếng bước chân cho thấy bọn này rất lớn, rất có thể chính là loại hùng tê tập kích bọn hắn chiều hôm qua.

Lý Đằng quay người bỏ chạy, đồng thời quan sát động tĩnh xem có con hùng tê nào tới gần.

Tốc độ chạy của hùng tê rất nhanh, vài giây sau đã đuổi sát đít Lý Đằng.

Cũng may đồng hồ của Lý Đằng hiển thị ra hướng di chuyển của bọn chúng, cũng tính được thời gian nó áp sát.

Trong nháy mắt khi nó định dùng sừng tê giác húc bay Lý Đằng, Lý Đằng nhanh chóng lách mình trốn sang bên cạnh, sau đó đổi hướng tiếp tục chạy.

Hắn chỉ muốn solo với một con hùng tê, cũng không muốn 1 vs 3.

Hùng tê chụp hụt con mồi, sau đó gào rú một tiếng, dựa vào mùi vị mà định vị Lý Đằng, tiếp tục vọt tới.

Cảm giác đã cách hai đầu hùng tê kia khá xa, lần này Lý Đằng lách mình né tránh hùng tê đang xông tới, đồng thời lang nha chùy trong tay cũng không chậm nện vào mặt hùng tê.

Gò má hùng tê bị nện cho vãi máu, nó loạng choạng xông tới vài bước, suýt nữa té lăn quay trên mặt đất, nhưng nhanh chóng nó đã dùng 4 chân giữ thăng bằng, lại cúi đầu tê giác nhắm ngay mục tiêu, chạy như điên lao tới Lý Đằng.

Dựa vào tốc độ của nó, còn có sừng tê giác sánh ngang chất liệu hợp kim, một khi bị nó húc trúng, khẳng định sẽ bị gục ngay, mất nửa cái mạng.

Lý Đằng lại tránh thoát, sau đó dùng chùy nện cho nó một cú vào mặt.

Lại là một lỗ máu, lần này bốn chân hùng tê không thể giữ vững được cơ thể nặng nề, té lăn quay trên mặt đất, đồng thời trượt về trước mấy mét.

Lý Đằng cảm thấy thời cơ thích hợp, lập tức xông tới nện một chùy vào đầu nó.

Kết quả lại khiến cho hắn khá bất ngờ, sức sống của loài hùng tê này quá mạnh, vừa nhìn thấy Lý Đằng xông lại, thế mà hai chân sau của nó co lại đạp mạnh về phía Lý Đằng.

**Chương 155 - Món Kho**

Lý Đằng không ngờ thứ này còn có đòn sát thủ, không kịp phản ứng mà ăn trọng cú đá, trực tiếp bay ra ngoài bảy, tám mét rồi nằm xụi lơ trên đất.

Lang nha chùy trong tay cũng bay mất tiêu.

Phun ra một ngụm máu tươi, Lý Đằng cảm giác xương sườn của mình đã gãy vài đốt.

Hùng tê vừa đá trúng người, lập tức đứng dậy, cúi đầu sừng tê giác vọt tới chỗ Lý Đằng đang ngồi.

Lý Đằng cố nén cơn đau kịch liệt từ ngực, vội vàng đứng dậy lăn một cái né được, tránh né công kích hùng tê, sau đó chạy trở về nhặt lang nha chùy.

Hùng tê đuổi theo không bỏ, Lý Đằng dựa theo chấm đỏ trên đồng hồ mà né được cú húc của hùng tê, tránh khỏi kết cục bị húc nát đít.

Rốt cuộc hắn đã tìm thấy lang nha chùy bị đánh rơi.

Hùng tê húc trật lỗ hậu Lý Đằng vội vàng quay người, gào thét một tiếng xông thẳng tới chỗ Lý Đằng.

Lý Đằng vừa nhặt lấy lang nha chùy vội vàng xoay người nện mạnh một chùy, lần này trúng ngay mặt hùng tê, cộng với vết thương trước đó gây ra, gần như đánh bay nửa mặt của hùng tê ra khỏi hộp sọ.

Lần này hùng tê vừa ngã xuống đã gào thét thảm thiết, hơn nửa ngày cũng không đứng dậy nổi.

Lý Đằng đã có kinh nghiệm, không có trực tiếp xông tới, mà là đi vòng quanh con mồi.

Trong nháy mắt hùng tê vừa định đứng dậy, hắn bất ngờ nện xuống một chùy, đập vào xương đầu hùng tê đã lộ ra, phát ra một tiếng xương cốt vỡ vụn.

Hùng tê kêu thảm ngã lăn ra đất, tiếp đó bốn chân quờ quạng muốn đứng dậy.

“Chết con mẹ mày đi!” Lý Đằng vung chùy nện tới tấp, điên cuồng nhắm ngay sọ não hùng tê mà đập, tích góp những oán hận ngày hôm qua bị giày vò, cùng với cơn đau bị gãy xương sườn xả hết vào trên thân hùng tê, sau khi nện hơn chục chùy, xương sọ hùng tê vỡ vụn hoàn toàn, rốt cục đã bất động.

Một con chuột khổng lồ thừa dịp Lý Đằng mất cảnh giác, đột nhiên xông lại muốn gặm bắp đùi Lý Đằng, kết quả cắn phải khối gai trên lớp giáp, kêu thảm một tiếng chuẩn bị quay người đào tẩu, nhưng Lý Đằng nào để nó thoát, trực tiếp vung chùy đánh cho nó vãi thịt be bét.

Lý Đằng cố nén cơn đau, một tay cầm chùy một tay kéo chân hùng tê, kéo tới chỗ căn nhà lớn.

Sau khi nghe thấy chuông cửa, Liễu Nhân mở cửa phòng ra.

Lý Đằng lôi hùng tê vào đại sảnh, tiếp đó ngồi trên ghế thở như trâu.

“Anh… Anh thế mà… giết được quái vật này?” Liễu Nhân nhìn thấy hùng tê trên sàn lại càng hoảng sợ, nhưng sau khi nhận ra nó đã chết, liền tức giận đá vào mông nó mấy cái.

“Thịt con này tuyệt đối thơm ngon.” Lý Đằng cười cười, sau đó đau đến nhe răng trợn mắt.

“Khi anh có thể ăn mọi thứ trên đời, đại khái chỉ còn hai khái niệm ăn ngon và dở thôi.” Liễu Nhân cũng câm nín trước sự tham ăn của Lý Đằng.

“Khục khục… Anh đi nghỉ một chút, tỉnh ngủ sẽ làm thịt nó, tuyệt đối là bữa ăn ngon.” Lý Đằng vừa cười cười, rồi che ngực đứng dậy.

“Bị thương không nhẹ?” Liễu Nhân vội vàng tới đỡ Lý Đằng.

“Dù sao cũng không chết, bị thương sẽ càng khỏe.” Lý Đằng tiếp tục cười.

“Phục anh rồi! Có phải anh có khuynh hướng tự ngược trời sinh hay không…?” Liễu Nhân vừa nói vừa dìu Lý Đằng vào phòng ngủ của hắn.

“Chuyện không có cách nào phản kháng, chỉ có thể hưởng thụ.” Lý Đằng nằm ở trên giường, sau đó lại đặt chuông báo 30 phút.

“Nghỉ ngơi cho tốt, chữa khỏi vết thương rồi tính.” Liễu Nhân đắp chăn cho Lý Đằng, lúc này mới rời phòng, giúp hắn khép cửa phòng lại, sau đó bước vào phòng chạy bộ, tiếp tục chạy.

Trước khi Lý Đằng nghỉ ngơi, ngẩng đầu nhìn đếm ngược trên tường.

Một con hùng tê, đáng giá 5000 điểm chỉ số thời gian.

Tương đương với săn giết năm con chuột khổng lồ.

Độ khó săn giết quá lớn, chỉ số thời gian lại không có nhiều như trong tưởng tượng.

Lỗ nặng.

***

Nửa giờ sau.

Lý Đằng bị chuông báo đánh thức, xem xét vết thế trên người một phen.

Tựa hồ còn chưa tốt, thỉnh thoảng cử động mạnh sẽ bị đau, thế nhưng ảnh hưởng không lớn.

Hắn rất hưng phấn mà đứng dậy bước vào phòng khách, vừa ca hát vừa kéo xác hùng tê vào bếp.

Căn nhà này rất lớn, phòng bếp cũng khá rộng, dùng để lóc thịt hùng tê cũng không quá chật.

Lột da, róc xương, chỉ trong chốc lát, Lý Đằng đã thái trên người hùng tê ra mấy khối thịt lớn.

Còn có lỗ tai, móng, thịt nạc, đuôi các loại.

Lý Đằng bắt lửa hai cái nồi, một cái nồi nấu súp, bên trong còn bỏ thêm ngó sen mua được từ tủ lạnh.

Cái nồi còn lại thì bỏ đủ nguyên liệu nước sốt, bỏ lỗ tai, móng, đuôi, tim gan các loại nội tạng vào trong nồi làm thành món kho.

“Sau khi nước cạn, giúp anh chỉnh lửa nhỏ, sau đó tiếp tục nấu, nếu như thiếu nước, liền châm thêm một ít.” Lý Đằng đi ra ngoài dặn dò Liễu Nhân vài câu.

“Khẩu vị của anh thật tốt.” Liễu Nhân rất là bội phục Lý Đằng, nàng nhớ rõ Lý Đằng vừa mới ăn xong mấy con chuột khổng lồ, có lẽ thịt trong bụng vẫn chưa tiêu hóa hết? Thế mà lại bắt 2 nồi thịt.

“Hắc hắc, người tham ăn lúc nào cũng vui vẻ, hơn nữa còn là niềm vui đơn giản.” Lý Đằng cười cười.

“Đúng vậy.” Liễu Nhân thở dài, tại sao tâm tính của nàng lại không tốt giống như Lý Đằng chứ?

“Lúc nào có cơ hội, nhất định phải giết đầu bạch tuột khổng lồ kia, khẳng định mùi vị rất tốt.” Lý Đằng liếm liếm đầu lưỡi.

“Anh nói con quái vật dịch nhờn kia sao?” Liễu Nhân nghe được có chút buồn nôn.

“Mùi vị quái vật nơi này sẽ không khác mấy, quái vật càng lợi hại thì ăn sẽ càng ngon.” Lý Đằng thử suy đoán.

“Được rồi.” Liễu Nhân không muốn bàn luận thêm, dù sao đến lúc đó nàng không ăn là được.

Lý Đằng bước ra cửa, lần này, m���c tiêu của hắn là hai con hùng tê còn lại.

Sau khi giết sạch bọn này, hẳn là có thể biết rõ chúng đang canh giữ vật gì.

Có phải là một bảo rương hay không? Bên trong cất giấu nhiều trang bị giúp hắn gia tăng sức mạnh?

Rất chờ mong.

***

Liễu Nhân ngồi trong phòng khách, được vài phút sẽ kiểm tra hai nồi thịt của Lý Đằng, dựa theo lời dặn của Lý Đằng, nước sôi sẽ giảm lửa, khi nào cạn nước sẽ châm thêm.

Chạy được một hồi, ước chừng đã qua hơn 20 phút, chỉ số thời gian trên tường, con số đằng sau chữ “Nam”, đột nhiên gia tăng lên 5000.

“Lại giết được một con…! Đúng là lợi hại!” Hiện tại Liễu Nhân càng ngày càng bội phục người đàn ông này.

Tính tình vui vẻ, tinh thần bất khuất, ý chí cứng như sắt thép, sức chiến đấu mạnh mẽ, vĩnh viễn không lùi bước, vĩnh viễn không chịu thua.

Nhân tài như vậy, rõ ràng trước kia làm việc trong công ty cha nàng, tại sao không có ai phát hiện ra anh ta, đề cử anh ấy cho cha mình chứ?

Đúng là tổn thất lớn cho công ty của cha.

Nếu có cơ hội cùng anh ấy trở về thế giới hiện thực mà nói, nàng nhất định phải đề cử anh ấy cho cha mình.

Được rồi, có thể trở về hay không hẳn tính.

Bản thân mình cũng phải kiên cường hơn, nếu như đã ghép đôi với anh ta, cũng không thể kéo chân người khác.

**Chương 156 - Cầu Sương Mù**

Hơn 20 phút trôi qua, chỉ số thời gian trên vách tường lại tăng lên 5000.

Hiện tại Lý Đằng đã thanh lý sạch sẽ ba chấm đỏ hình tam giác.

Thứ mà ba con hùng tê canh giữ, là một quả cầu sương mù trắng.

Lý Đằng đã có ấn tượng với loại cầu sương mù trắng này.

Lúc trước cái con quái vật bạch tuột khổng lồ kia, chính là kéo theo hắn và Liễu Nhân vượt qua một khối cầu sương mù màu trắng tiến vào sào huyệt của nó, ở đó còn gặp mặt 6 diễn viên khác.

Không hề nghi ngờ, quả cầu sáng này là trang bị dịch chuyển nào đó, có thể dịch chuyển quái vật từ chỗ khác tới đây, đồng thời cũng có thể dịch chuyển quái vật và người ở nơi này tới địa phương khác.

Rất có thể, đằng sau thứ này chính là hang ổ của hùng tê.

Nếu có bảo vật mà nói, có thể cũng giấu trong hang hổ hùng tê.

Có nên vào hay không?

Đi vào rất có thể sẽ mất mạng.

Nhưng mà ở đây không chết được.

Mặc dù hắn còn chưa biết cụ thể cách phục sinh, thế nhưng, bất luận diễn ra chuyện lớn tới đâu, chỉ cần đợi tới 0 giờ ngày thứ hai, tất cả tám vị diễn viên, nhất định sẽ hoàn hảo nằm trên giường.

Cho nên, chui vào có chết cũng chẳng sao.

Nhiều lắm thì chậm trễ nửa ngày thời gian mà thôi.

Hơn nữa Lý Đằng không cho rằng sẽ chậm trễ mất nửa ngày thời gian, rất có thể sau khi chết, sẽ lập tức sống lại từ trên giường, nói cách khác, qua 12 giờ trưa, Lưu Thích Nguyên còn có thể tra tấn mình sao?

Sau khi Lý Đằng hiểu rõ, không chút dự nữa, cất bước tiến vào cầu sương mù.

Đầu óc quay cuồng, tựa hồ thời gian cùng không gian bên người đang bị xé rách, sau đó lại kết hợp.

Ngay khi Lý Đằng tỉnh táo lại, phát hiện bản thân đang đứng trong một hang đá.

Hắn đứng trên một bàn đá rất dài nằm trong hang đá, hai đầu bàn đá là vực sâu không thấy đáy.

Vách tường bên cạnh, rõ ràng có treo một màn hình, hiển thị hai dòng chữ số đếm ngược và chỉ số thời gian.

Phía sau có một cái sân thượng, trên sân thượng có quả cầu sương mù dịch chuyển tới căn nhà lớn, cùng với một máy bán nước tự động.

Bên trong bán loại đồ uống năng lượng chưa từng thấy, tốn 1000 điểm chỉ số thời gian mới mua được 1 chai.

Bên ngoài mười mấy mét, có một cái cửa động rất sâu.

Bên cạnh cửa động đó, có một cái rương thanh đồng phát sáng.

Rất giống với loại bảo rương trong game.

Ở gần không có quái vật canh giữ, tựa hồ có thể lấy bảo vật mà không tốn sức.

Mặc dù rất lo lắng có cạm bẫy, thế nhưng cùng lắm thì bỏ mạng, sợ cái đếch gì?

Chẳng lẽ có thể mất chỉ số thời gian…?

Nghĩ tới đây, đúng là Lý Đằng hơi lo lắng.

Nếu như có thể dùng mạng bất tử đi thử cầm bảo rương, khẳng định trong kịch bản sẽ có hạn chế, sẽ khiến cho loại hành vi này trả giá đắt.

Liền giống như sau khi nhân vật trong game bị chết, sẽ phải rơi trang bị hay là rớt cấp.

Cho nên, vẫn nên cẩn thận tối đa.

Lý Đằng chậm rãi bước tới chỗ bảo rương.

Đi được một hồi, Lý Đằng lại nhíu mày.

“Mẹ nó!”

Lý Đằng lại đi về phía một hồi.

“Đậu xanh!”

Hắn lại mắng một tiếng.

Bởi vì hắn phát hiện mình đi được nửa ngày, thế mà khoảng cách giữa hắn và bảo rương lại không thay đổi.

Rất nhanh hắn đã hiểu đang xảy ra chuyện gì.

Mặt đá dưới chân hắn di chuyển.

Hắn bước về trước, cái mặt đá này sẽ lui ra sau, liền giống như đang bước trên một cái máy chạy bộ, khiến cho hắn không thể bước tới.

Nếu chạy lấy đà rồi nhảy vọt lên?

Thế nhưng lại đụng một tầng không khí đánh bật trở về.

Thoạt nhìn chỗ này cấm nhảy.

Chẳng lẽ chạy không đủ nhanh?

Lý Đằng thử tăng tốc chạy.

Ừ, có hiệu quả, khoảng cách giữa hắn và bảo rương đang kéo gần lại.

Cùng lúc đó, màn hình lớn bên cạnh, chỉ số thời gian cũng tăng lên.

Thoạt nhìn chỗ này chính là một cái máy chạy bộ cỡ lớn.

Càng chạy về trước, tốc độ trượt của mặt đá lại càng nhanh, nhất định Lý Đằng phải chạy nhanh hơn thì mới không bị bỏ lại.

Bất đắc dĩ, vì bảo rương, Lý Đằng cố sức vắt chân lên cổ mà chạy.

Khoảng cách giữa hắn và bảo rương, cũng được kéo gần từng chút một.

Thế nhưng, ngay khi khoảng cách chỉ còn 3 mét, rất khó để tiến tới.

Dưới chân xuất hiện một thước đo tính bằng cm, có thể tùy thời nhìn thấy khoảng cách giữa hắn và phần cuối còn rất xa.

Bảo rương bị khung sắt cố định trên mặt tường, muốn dùng dây thừng để kéo là chuyện không thể.

Trên nắp bảo rương có màn hình, có vẻ như phải tới gần mới có thể mở bảo rương, hoặc là thông qua cách đổi điểm nhận lấy bảo vật bên trong.

Lý Đằng đã tháo giáp tay và chân trên người ra, đặt tất cả cùng với lang nha chùy ở sân thượng sau lưng, tiếp đó trở về ra sức chạy, rốt cục đã kéo gần khoảng cách với bảo rương, đại khái giảm bớt vài cm.

Vừa thở một cái, vài cm kia đã trở về.

Rốt cuộc hắn đã biết tại sao trong phòng lớn có máy chạy bộ.

Thoạt nhìn muốn phá giải một vài bí mật trong nhà tù này, nhất định phải có năng lực bỏ chạy cực mạnh.

Lúc trước cường độ chạy của Lý Đằng trên máy còn chưa đủ, cho nên không thể nào vượt qua kiểm tra nơi này.

Hiện tại trở về căn phòng lớn, cũng chỉ có thể tiếp tục săn giết chuột khổng lồ, Lý Đằng đã chán giết chuột khổng lồ, hắn đang rất tò mò rốt cuộc bên trong bảo rương sẽ có bảo vật gì.

Thậm chí tải xuống ứng dụng bá đạo hơn.

Cho nên, hắn quyết định ở tại đây rèn luyện năng lực chạy nhanh, tranh thủ mau chóng chạy tới chỗ bảo rương.

Dù sao thì chạy cũng có thể tăng chỉ số thời gian.

Đã có bảo rương làm động lực, tiềm năng trong người Lý Đằng bị ép sạch, hắn không giữ tốc độ chạy giống như trong phòng chạy bộ, mà là tiến hành chạy nước rút, dùng tốc độ nhanh nhất.

Sau khi tốc độ chạy được đẩy tới cực hạn, chỉ số thời gian kiếm được cũng tăng nhanh, thoạt nhìn chỉ cần chạy đủ nhanh, chưa chắc hiệu suất kiếm chỉ số thời gian sẽ kém hơn săn giết chuột khổng lồ.

Năm phút sau.

Lý Đằng kiệt sức ngồi ở trên bàn đá, há miệng thở phò phò.

Vừa rồi lúc gần nhất, hắn gần như chỉ cách 2 mét rưỡi, nhưng cuối cùng lại hết sức mà ngã quỵ.

Chạy tốc độ cao trong 5 phút, thậm chí mức độ tiêu hao còn lớn hơn chạy đều trong 1 giờ.

Nhưng mà 5 phút chạy tốc độ cao, cũng mang về cho Lý Đằng 300 điểm chỉ số thời gian, gấp 6 lần so với máy chạy bộ trong căn nhà lớn!

Chỗ này bị giới hạn quy tắc đặc thù, chỉ có thể chạy, không thể nhảy, bằng không thì hắn có thể dùng sức bật nhảy tới chỗ bảo rương.

Trừng mắt nhìn bảo rương kia, trong lòng Lý Đằng cảm thấy rất khó chịu.

Suy tư một hồi, hắn quay đầu nhìn về máy bán nước tự động, dùng 1000 điểm chỉ số thời gian đổi một chai nước năng lượng.

Không biết uống vào sẽ có tác dụng gì?

Khẳng định là không giống với thức uống trong thế giới hiện thực.

Lý Đằng ngước cổ lên, nốc một hơi cạn sạch chai nước uống 600ml.

Một dòng khí nóng bắt đầu vọt lên trong cơ thể, khiến cho sự mỏi mệt vừa rồi tan biến, cả người tràn trề năng lượng giống như thùng thuốc súng.

Dưới sự tiếp sức của nguồn năng lượng khổng lồ này, Lý Đằng lại chạy một cách điên dại.

**Chương 157 - Khủng Bố Được Báo Trước**

Lần này, hắn lại rút ngắn thêm 5cm, khoảng cách bảo rương gần nhất chỉ còn 2.45 m.

Năm phút sau, vẫn thất bại.

Chạy khoảng 5 phút, lại kiếm hơn 300 điểm chỉ số thời gian, so sánh với chuyện bỏ ra 1000 điểm chỉ số thời gian mua đồ uống năng lượng, thì hắn bị thiệt hại khoảng 700 điểm.

Nhưng Lý Đằng cảm giác tốc độ chạy tối đa của mình, tựa hồ lại tăng lên.

Đây là quá trình huấn luyện và tăng lên rất nhanh, chỉ phải bỏ ra một mớ chỉ số thời gian mà thôi.

Trước đó hắn đã kiếm không ít chỉ số thời gian, đủ cho hắn tiêu xài thả ga.

Sau khi cảm nhận được loại nâng cao này, Lý Đằng lại quay đầu mua một chai đồ uống nốc cạn.

Sau đó, lại là 5 phút chạy hết ga.

Không đúng, là 5 phút 10 giây.

Dưới sự nghiền ép chạy hết tốc lực, sức chịu đựng cơ thể hắn lại tăng thêm.

Mỗi lần khiêu chiến, đều chấm dứt bằng thất bại.

Thế nhưng, mỗi lần thua cuộc đều chạm càng gần tới chiến thắng.

Thẳng đến giữa trưa 11 giờ 59 phút, một đoàn sương trắng đột nhiên bao trùm lấy cơ thể hắn, dịch chuyển hắn về căn nhà lớn.

“Sắp bắt đầu rồi.”

Lý Đằng tỉnh táo lại sau khi được dịch chuyển, lúc ngồi bật dậy khỏi giường, vừa khéo nhìn thấy gương mặt Liễu Nhân tràn ngập sợ hãi.

Liễu Nhân nghe thấy tiếng động trong phòng ngủ Lý Đằng bèn chạy tới, phát hiện không biết từ lúc nào Lý Đằng đã ngồi trên giường.

Kèm theo tiếng Liễu Nhân phát ra, thời gian ở một khắc này, cũng đúng lúc điểm 12 giờ trưa.

Hai người không nhịn được mà nín thở.

Tựa hồ nhịp đập trái tim của hai người cũng ngừng lại.

Cho dù hiện tại Lý Đằng đã có sức chịu đựng vượt qua người thường, nhưng lúc đối mặt với sợ hãi, thì cũng khó mà giữ nổi bình tĩnh.

12 giờ trưa hôm nay, bên ngoài không có đèn pha, không có truyền đến tiếng động cơ xe tăng, không có ai nã đạn vào trong nhà.

Cũng không có tiếng bước chân của dã thú.

Bốn phía trở nên yên ắng dị thường.

Chỉ là ánh nắng ngoài cửa sổ, trong nháy mắt trở nên đen kịt, tựa hồ bị màn đêm bao phủ.

Sợ hãi mỗi ngày, tựa hồ cũng không giống nhau.

Hôm nay sẽ bị thứ gì tra tấn?

“Phía sau ngươi…”

Lý Đằng và Liễu Nhân gần như cùng lên tiếng.

Lý Đằng nhìn thấy sau lưng Liễu Nhân xuất hiện một con quỷ, nữ quỷ tóc tai bù xù, đang duỗi móng vuốt ra, từ phía sau bóp lấy cổ họng Liễu Nhân.

Cùng lúc đó, Lý Đằng cũng cảm thấy cổ của mình truyền đến một tràng cảm giác lạnh giá.

Hắn cố gắng muốn phản kháng.

Thế nhưng, cơ thể đã không nghe hắn khống chế rồi.

Rõ ràng đây là sức mạnh siêu nhiên, so với hai ngày trước thì bọn họ càng không có sức phản kháng.

Hai con quỷ, chia ra bóp cổ Lý Đằng cùng Liễu Nhân, giống như xách hai con rối, xách hai người vào trong phòng khách.

Sau đó đặt hai người trên ghế salon.

Nói đúng ra thì hai con quỷ ngồi xuống trước, sau đó mới đặt hai người vào trong ngực bọn nó.

Vách tường tối màu đối diện, đột nhiên xuất hiện một màn sáng, giống như đang chiếu phim cinema.

Bắt đầu phát ra một bộ phim kinh dị sát nhân cầm cưa điện.

Thân thể cứng ngắc, kể cả mí mắt đều bị đông cứng, bị sức mạnh siêu nhiên khống chế, không thể động đậy hay nhúc nhích, muốn quay đầu nhắm mắt là chuyện không thể nào.

Ngoại trừ miệng có thể cử động, có thể kêu thảm thiết.

“Chẳng lẽ hôm nay là bị bắt buộc xem phim kinh dị? Thứ này cũng quá trẻ con.” Lý Đằng chẳng có chút cảm giác gì, trước kia hắn từng là một tay ghiền kinh dị, phim truyền hình kinh dị, tiểu thuyết kinh dị.

Gần như đã cày nát tất cả thể loại kinh dị, đến cuối cùng, đã không còn bất cứ tác phẩm kinh dị nào hù được hắn.

Có lẽ đối với người nhát gan mà nói, ví dụ như Liễu Nhân bên cạnh, bị bắt buộc xem phim kinh dị là một loại chuyện cực kỳ khủng bố, nhưng đối với Lý Đằng mà nói, căn bản là vô tác dụng.

Hiển nhiên là Lý Đằng vui mừng quá sớm.

Đây không phải phim kinh dị bình thường.

Nhân vật trong phim đang bị trói chặt trên bàn giải phẫu, bị tên sát nhân đeo mặt hề dùng cưa điện chặt chân, đúng lúc này chân và xương đùi của bọn họ lập tức cảm nhận được đau đớn như bị cưa điện chặt đứt, sau đó vừa kêu la thảm thiết vừa trơ mắt nhìn chân mình bị đứt rời giữa không khí, rơi xuống trên mặt đất.

Cái loại đau đớn này, đúng là cực kỳ đau xót.

Đương nhiên, một lát sau, cái chân bị đứt trên mặt đất lại trôi nổi trên không, bắt đầu dính chặt vào cơ thể bọn họ, để tránh cho bọn hắn không thể nào hưởng thụ được loại cảm giác kích thích ở phân cảnh tiếp theo.

Sau khi biết rõ nhân vật trong phim bị tra tấn, đồng dạng trên người mình cũng sẽ bị tra tấn tương tự, phim kinh dị thế này đúng là khiến cho người ta cảm giác rất khủng bố.

Loại tự trải nghiệm thế này, là thứ mà phim 4d trong thế giới hiện thực, thậm chí 5d cũng không cách nào làm được.

Cho nên, ngay khi nhân vật chính bị trói trên bàn giải phẫu, mà tên sát nhân mặt hề cầm dao giải phẫu bước tới, Liễu Nhân đã sớm kêu la thảm thiết.

Bộ phim quả nhiên không khiến bọn họ thất vọng, màn tiếp theo chính là nhân vật trong phim bị mổ sống.

Biết được những gì sẽ xảy ra tiếp theo, so với chuyện không biết còn khủng bố hơn, bởi vì biết trước nên sợ hãi, tâm lý đã bị tác động sâu sắc, sau đó mới là cơ thể của ngươi.

Ngay khi nhân vật bị dao giải phẫu tách rời, cơ thể của bọn họ cũng bị xẻo thịt chảy máu, miệng vết thương giống y hệt trong phim, đau đớn chẳng khác gì bị mổ sống trong hiện thực.

Lý Đằng không khỏi nhớ lại cảnh tượng bị tên lang băm chó chết kia tra tấn.

Đáng sợ hơn chính là, kịch bản phim càng ngày càng khủng bố, cảnh tượng khủng bố càng ngày càng dày đặc.

Mà bộ phim này, sẽ chiếu liên tục cho đến 0 giờ khuya.

Hiện tại chỉ mới 12 giờ rưỡi.

Đây cũng là một ngày dài đăng đẵng.

***

Elsa và Cao Phi cũng trải qua một màn tương tự.

Lần này Quách Hạo Bằng cùng vợ hắn trốn ở trong nhà nhỏ săn bắn, kết quả trực tiếp bị hai luồng sương trắng dịch chuyển về căn nhà lớn, sau đó bị hai con quỷ bóp cổ xách ra phòng khách.

Hoàng Tấn thì đã học khôn, lần này trước khi 12 giờ trưa bắt đầu, hắn cố ý chọc giận La Bích Kiều, thậm chí chủ động đánh trả La Bích Kiều, kết quả bị La Bích Kiều dùng “quạt như ý đánh bay” cộng thêm quyền cước bữa bãi đánh cho miệng phun máu tươi, bất tỉnh nhân sự.

Vốn cho là sẽ tránh được một kiếp.

Không nghĩ tới, đúng 12 giờ trưa, hắn lập tức tỉnh lại từ trong cơn mê, tất cả vết thương đều khôi phục, sau đó cùng La Bích Kiều bị quỷ bóp cổ ngồi ở ghế salon.

Dưới thiết lập của kịch bản, tất cả ý đồ muốn tránh thoát màn tra tấn sau 12 giờ trưa, đều bị bóp nát.

Lưu Thích Nguyên dùng kịch bản này tra tấn diễn viên, hiển nhiên là bọn hắn cũng không phải nhóm đầu tiên.

Bằng không thì không thể nào thanh danh “biến thái” của Lưu Thích Nguyên lại truyền tới tai mấy đạo diễn khác.

Cho nên, kịch bản đã sớm thuần thục, tránh cho bọn họ lợi dụng kẽ hở.

Thậm chí đạo diễn có thể tiến vào bong bóng thời gian trải qua cùng mốc thời gian với diễn viên, vừa thưởng thức kịch bản, vừa có thể sửa chữa điều chỉnh kịch bản, ngay tại chỗ ngăn chặn diễn viên tận dụng lỗ hổng kịch bản để kiếm lợi.

Tất cả tinh túy của tác phẩm đều được bảo toàn trọn vẹn tại truyen.free, chỉ dành cho những tâm hồn đam mê.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free