Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Chiến Lật Cao Không (Dịch) - Chương 1109: - Ly Kỳ (1)

Gã cao gầy đau đớn dựa vào tường, thỉnh thoảng cười ngốc, thỉnh thoảng lại che mặt như rất xấu hổ.

Dựa lưng vào tường, bất tri bất giác hắn đã ngủ thiếp rồi.

Không biết trôi qua bao lâu.

Gã cao gầy chợt giật mình tỉnh dậy.

Hắn cảm thấy lạnh.

Ở trong thành phố điện ảnh quá lâu, hắn thường có cảm giác lúc thức dậy không biết mình đang ở đâu.

Ôm lấy cơ thể suy nghĩ một lúc lâu, gã cao gầy mới nhớ ra.

À, hắn đang bị giam.

Kịch bản lần này quá tệ.

Hắn đã chọc nhầm người, rõ ràng đối phương bật hack, một chiêu giết được sáu người của hắn, đấu với người như vậy hoàn toàn không thể thắng, hắn lại không cam lòng, cố gắng đấu với đối phương, kết quả bị chơi khăm, thua càng thảm hại hơn.

Sau một lúc suy nghĩ, tiếng bước chân ngoài hành lang khiến gã ta giật mình.

Sao tiếng bước chân nghe kỳ lạ thế? Không giống tiếng bước chân của người bình thường?

Rất nhanh, tiếng bước chân đi tới trước phòng tạm giam, rồi dừng lại.

Gã cao gầy đột nhiên cảm thấy rùng mình.

Hắn biết nhân vật trong game chết rồi, người thật trong thế giới kịch cũng không thể sống quá 24 giờ.

Hiện tại hắn bị nhốt trong phòng tạm giam của cảnh sát, ban đầu có chút cảm giác an toàn.

Nhưng bây giờ cảm giác an toàn này, vừa nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, đã biến mất hoàn toàn.

Một cơn gió không biết từ đâu thổi vào, lạnh đến sởn gai ốc, hắn vội ôm chặt lấy cơ thể, nhìn chằm chằm về phía cửa phòng giam.

Đèn trong phòng giam chập chờn vài cái, phát ra tiếng điện kêu xẹt xẹt.

Đúng lúc này, cửa phòng giam phát ra vài âm thanh nhỏ, giống như có ai đó đang cạy khóa.

Đột nhiên, một tiếng “cạch” vang lên, có vẻ như khóa sắt của cửa phòng giam bật mở!

Có ai đó muốn vào?

Hay là... thứ gì đó muốn vào?

Cửa sắt phòng giam từ từ mở ra.

Gã cao gầy hồi hộp đến mức thòng tim, hắn cực kỳ căng thẳng nhìn chằm chằm về phía cửa, muốn biết là ai hay thứ gì đang âm thầm lén lút tiến vào.

Phải biết rằng đây là đồn cảnh sát! Không phải nơi người bình thường có thể tự tiện vào!

Cửa từ từ mở ra, càng lúc càng mở to, thần kinh gã cao gầy căng cứng, trong lòng càng sợ hãi.

Cuối cùng...

Cuối cùng, cánh cửa mở ra hoàn toàn.

Nhưng bên ngoài lại không có ai.

“Không phải chứ!”

Nếu là người khác bị nhốt vào phòng tạm giam, gặp tình huống này, nhìn thấy cửa tự động mở mà không có ai ngăn cản, chắc chắn sẽ chạy ra ngoài.

Nhưng gã cao gầy thì không hề muốn ra ngoài chút nào.

Lúc trước, cánh cửa sắt đóng chặt làm hắn cảm thấy rất an to��n.

Hiện tại cánh cửa sắt được mở ra một cách kỳ lạ, sự an toàn mỏng manh kia chợt tan biến.

Gã cao gầy nghiến răng, dũng cảm chạy tới đóng cửa lại.

Khi hắn định quay lại và dựa vào tường thì từ phía cửa sổ vang lên tiếng động.

“Kẹt” một tiếng, chốt cửa sổ tự động bật mở.

Sau đó, cửa sổ bị gió lạnh thổi tung.

Trong gió lạnh, còn mơ hồ nghe thấy tiếng khóc của ai đó.

Dù vậy, gã cao gầy chẳng hề cảm thấy quá sợ hãi.

Bởi vì cửa sổ có lưới sắt rất dày, đủ để ngăn cản hắn trốn thoát cũng như ngăn cản bất cứ thứ gì bên ngoài vào.

Nhưng rất nhanh, gã cao gầy phát hiện ra lưới sắt cửa sổ không đáng tin chút nào.

Bởi vì, có hai “người” đang từ ngoài lưới sắt bò vào phòng.

Đầu người bình thường không thể chui qua khe hẹp của lưới sắt, khe hở của lưới sắt nhỏ hơn đầu người nhiều, không ai có thể dùng đầu chui qua được.

Nhưng, người có đầu bị bánh xe ô tô cán dẹp thì ngoại lệ.

Thanh niên tóc đỏ với cái đầu bị bánh xe cán nát, cùng với tên đồng bọn bị xe cán qua đầu, đưa cái đầu dẹp vào khe lưới sắt.

Có câu nói “vót nhọn đầu chui vào trong” chính là tình huống này.

Tiếng khóc kia cũng là do bọn hắn phát ra.

“Đại ca! Chúng tôi chết thảm quá! Sao anh không báo thù cho chúng tôi?” Hai cái đầu dẹp đang bò vào phòng, vừa di chuyển vừa hỏi người cao gầy.

“Tôi cũng muốn báo thù cho các cậu! Nhưng tên khốn đó quá gian xảo! Tôi bị hắn lừa!” Gã cao gầy biện minh.

“Anh quá ngu ngốc! Anh không xứng làm đại ca của chúng tôi! Chúng tôi đều bị anh hại chết! Trả mạng lại cho chúng tôi! Không trả được mạng thì đi cùng chúng tôi!” Hai bóng đầu dẹp đưa tay ra, lảo đảo tiến về phía gã cao gầy.

Gã cao gầy cảm thấy tình huống không ổn, vội vàng quay lại kéo cửa phòng và chạy ra ngoài hành lang, khóa cửa lại từ bên ngoài.

“Có ai không? Mọi người đâu hết rồi? Đồn cảnh sát mà cũng có ma, không ai quản lý sao?” Gã cao gầy hét lớn trong hành lang vắng vẻ.

Nhưng ngoài giọng nói của hắn, hắn không nghe thấy bất cứ gì khác.

“Đại ca! Tôi chết thảm quá!”

Lúc này, phía sau hắn phát ra một giọng nói.

Là tên đồng bọn cố leo xuống tầng 2 khi gặp hoả hoạn, đầu hắn ta bị biến dạng nghiêm trọng.

Đầu biến dạng nghiêm trọng, hắn ta đưa tay đặt lên vai gã cao gầy.

Gã cao gầy quay đầu thấy cái đầu biến dạng kia, bất ngờ giật mình lùi lại vài bước, vô thức ngồi bệch xuống đất.

Mông hắn đè lên thứ gì đó.

“Đại ca! Anh đè lên chân tôi! Tôi đau quá!”

Một giọng nói từ sau lưng hắn truyền tới.

Gã cao gầy quay đầu lại, thấy một tên đồng bọn khác ngồi sau lưng, ngực hắn ta có một thanh sắt rỉ xuyên qua, vẻ mặt đau đớn.

Bản dịch tinh tế này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free