Chiến Hoàng - Chương 774 : Phát hiện
Biết rõ sẽ chết, nhưng vẫn phải đi.
Ngữ khí bình thản nhưng lời nói lại đầy khí phách, khiến Như Yên chợt có cảm giác đây mới thực sự là một đấng nam nhi đại trượng phu. Với năng lực của Tạ Ngạo Vũ, cho dù Thôn Nhật Bạo Long Thú là cấp Chiến Hoàng, chỉ cần chàng bí mật tu luyện, đạt tới cảnh giới Chiến Hoàng trở lên cũng chẳng có gì là khó. Thế nhưng, chàng lại lựa chọn con đường này, không chỉ vì bản thân, mà còn vì toàn bộ già trẻ Thánh thành.
"Chàng muốn ta làm thế nào?" Như Yên hỏi.
"Hiện giờ ta vẫn chưa biết Thôn Nhật Bạo Long Thú đang ở đâu, vì vậy ta mong nàng có thể giúp ta thăm dò tin tức một chút." Tạ Ngạo Vũ nói.
Như Yên hơi trầm ngâm một lát, nói: "Ta lại có một cách này. Vũ Nguyên Sâm, kẻ mà Vu Nhã Khiết muốn ta để mắt tới, ngày mai sẽ đi qua đây. Chúng ta có thể bắt giữ hắn, tên Vũ Nguyên Sâm này có lẽ biết ít nhiều thứ."
"Vũ Nguyên Sâm ở Vũ gia có địa vị thế nào?" Tạ Ngạo Vũ nói.
"Một công tử bột!" Như Yên cười lạnh nói, "Thế nhưng, công tử bột này lại không giống những kẻ khác. Ông nội hắn chính là Thánh Hỏa Thiên Vương Vũ Liệt Phóng, phụ thân là Vũ gia Tam trưởng lão, Đại ca là Vũ Nguyên Phóng. Chắc hẳn chàng chưa biết Vũ Nguyên Phóng đâu nhỉ? Người này ở Vũ gia có địa vị chỉ đứng sau Vũ Động Thiên, nghe nói là một kẻ say mê võ nghệ, gần như điên cuồng trong tu luyện. Nếu không phải Vũ Động Thiên nắm giữ Tam Sắc Thần Đan, thì tộc trưởng đời kế tiếp của Vũ gia chính là Vũ Nguyên Phóng. Vì thế, nếu bắt Vũ Nguyên Sâm, có lẽ hắn sẽ biết ít nhiều tin tức."
Vũ Nguyên Phóng!
Đối với người này, Tạ Ngạo Vũ tự nhiên đã nghe nói qua, hơn nữa còn ghi nhớ trong lòng. Lúc trước Nhị trưởng lão Thánh Giáp Đảo Khắc La Na từng nhắc qua, Vũ Nguyên Phóng chính là kẻ có huyết mạch chiến đấu trong Vũ gia, là một trong những kẻ thù lớn nhất mà chàng có thể sẽ đối mặt trên Thiên Sứ Thánh Đảo. Chẳng ngờ thân phận của Vũ Nguyên Phóng lại cao đến thế.
"Vũ Nguyên Sâm, được, cứ như vậy đi." Tạ Ngạo Vũ nói.
Như Yên khúc khích cười, "Vậy ngày mai khi hắn tìm đến ta, ta phải ứng phó thế nào đây?"
Tạ Ngạo Vũ nói: "Ngay trên đường hắn đến, chúng ta sẽ bắt hắn."
"Vậy thì sẽ có khả năng bại lộ. Thực lực Vũ Nguyên Sâm tầm thường, chỉ là cấp Thải Hồng, thế nhưng hắn có một con ma sủng là Băng Giáp Độc Giác Mã, ma thú cấp Thiên Vương trung vị." Như Yên nói.
Tạ Ngạo Vũ cười đáp: "Có hay không cũng vậy thôi."
Đêm đó không lời nào được thốt ra.
Ngày hôm sau, gần trưa, khu Tây Thành cũng trở nên náo nhiệt. Bản thân rất nhiều gia tộc đều có đến mấy chục vạn ngư��i, người trong cùng gia tộc còn chẳng nhận ra nhau, đừng nói chi đến người ở những gia tộc khác. Điều này cũng khiến những người nơi đây đối xử với nhau như người xa lạ, làm ăn buôn bán cũng chẳng có chút tình cảm nào đáng kể.
Vì vậy, trên đường phố ầm ĩ, rất là náo nhiệt.
Thông qua Linh Dục Bách Biến thuật của Như Yên, diện mạo Tạ Ngạo Vũ cũng đã thay đổi hoàn toàn, giống như một hán tử mặt đen ngoài ba mươi.
Như Yên thì lại thông qua Linh Dục Bách Biến thuật hóa thành một nữ tử hết sức bình thường, cùng Tạ Ngạo Vũ ngồi bên cửa sổ lầu hai của một quán rượu.
"Nàng xác định hắn sẽ đi qua con đường này?" Tạ Ngạo Vũ hỏi. Nơi đây là con đường xa nhất dẫn đến trang viên của Hắc Liên giáo, có thể nói là đường vòng.
Như Yên cười nói: "Hắn nhất định sẽ đi qua đây. Trên con đường này có ba gia đình con gái khá xinh đẹp, hắn mỗi lần đến đều sẽ ghé qua trêu chọc, thậm chí có thể 'vui vẻ' tại chỗ."
Tạ Ngạo Vũ lắc đầu, còn có hạng người như vậy.
Đối với điều này, Như Yên dường như đã sớm đoán được, "Nếu là chàng, e rằng chàng cũng sẽ như thế thôi."
"Ta là loại người đó sao?" Tạ Ngạo Vũ liếc mắt.
"Nếu là ta đợi chàng đây?" Như Yên chớp mắt đưa tình.
Tạ Ngạo Vũ hai mắt sáng ngời, nói: "Vậy khẳng định là phải vui vẻ cho thỏa thích, nếu chưa đã thèm thì lại kéo nàng theo cùng."
"Chàng được không?" Như Yên nói giọng nũng nịu.
Tạ Ngạo Vũ vừa định đáp lời, thì nghe tiếng bước chân từ phía cầu thang vọng lên.
Tiếng bước chân rất khẽ, rất nhỏ, hầu như không nghe thấy. Nếu không phải chàng không ngừng vận chuyển Tâm Nhĩ Thông, thì quả thật không thể nghe thấy. Chàng liền quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy có ba người từ dưới lầu đi lên.
Đều là những kẻ chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, trang phục cũng không hề xa hoa.
"Dù không cố ý dằn nhẹ bước chân, nhưng chúng lại khẽ như lông hồng, hiển nhiên là những kẻ có trình độ cao về thân pháp. Thực lực của mấy người này cũng không hề thấp, mũi nhọn giấu kín, tựa hồ là thích khách!" Tạ Ngạo Vũ thầm nhủ. Bởi vì đang ở Thần Vũ Thành, có thể nói là kẻ địch đang rình rập khắp nơi, một khi bại lộ, rất có thể sẽ gặp họa sát thân. Vì thế, Tạ Ngạo Vũ vô cùng cẩn thận, khi thấy ba người này, chàng cũng đã để tâm đến họ.
Như Yên nói: "Bọn họ đều đã dịch dung."
"Ồ? Dịch dung ư?" Tạ Ngạo Vũ đương nhiên sẽ không lo lắng Như Yên nhìn nhầm, bởi với một cao thủ Linh Dục Bách Biến thuật, trong lĩnh vực dịch dung, nàng chính là bậc có quyền uy nhất. "Nàng có thể nhận ra được dung mạo thật sự của bọn họ không?"
"Đương nhiên, sau khi đạt tới cảnh giới viên mãn, đây là năng lực cơ bản nhất của Linh Dục Bách Biến thuật. Ngay cả là đại tông sư dịch dung, ta cũng có thể quan sát dáng vẻ sau khi dịch dung của hắn, mà miêu tả ra được diện mạo thật sự." Như Yên tự tin nói, nàng quét mắt nhìn một người trong số đó, rồi đơn giản miêu tả tướng mạo của kẻ đó.
Tạ Ngạo Vũ vừa nghe, trong mắt loé lên một tia tinh quang.
"Chàng biết sao?" Như Yên khẽ hỏi.
"Chắc nàng cũng đã gặp rồi." Tạ Ngạo Vũ nói.
Suy nghĩ cẩn thận một lát, Như Yên nói: "Chàng nói thế, hình như ta có chút ấn tượng, nhưng rất mơ hồ."
Tạ Ngạo Vũ cười nói: "Chắc lúc đó nàng dồn hết tâm tư v��o ta rồi, nên không để ý những người khác. Xem ra mị lực của ta quá lớn mà."
"Tự luyến quá." Như Yên cười nói, "Hắn là ai vậy?"
"Triệu Đình Hiên của Triệu gia!" Tạ Ngạo Vũ thản nhiên đáp.
"Là hắn ư? Sao hắn cũng lại ở Thần Vũ Thành?" Như Yên hơi kinh ngạc.
Triệu Đình Hiên, người xuất sắc trong thế hệ trẻ của Triệu gia – gia tộc thích khách phụ thuộc Trịnh gia, từng có giao thủ với Tạ Ngạo Vũ tại thành Virginia, đế quốc Đồ La Natalia. Hơn nữa, nhờ hắn thi triển đấu kỹ thân pháp "Truy Phong" của Triệu gia mà Tạ Ngạo Vũ đã ngộ ra thức thứ hai của Phong Vũ Hành là "Như Mây Như Khói".
"Người Triệu gia lại cũng đến." Tạ Ngạo Vũ nhấp chén rượu, thầm nhủ trong lòng, "Người Triệu gia đến mấy người? Hay là rất nhiều người?"
Nếu có nhiều người, có lẽ có thể lợi dụng họ để ngăn chặn sự phục sinh của Thôn Nhật Bạo Long Thú. Dù sao đối với phe Trịnh Tiêu mà nói, sự phục sinh của Thôn Nhật Bạo Long Thú cũng không phải điều họ mong muốn. Nếu lợi dụng họ truyền tin tức này ra ngoài, chắc chắn sẽ kinh động Perkins, mà Perkins khi ấy cũng sẽ lôi Tiễn Vương Linh Tôn Tín vào cuộc. Dù sao hiện tại hai người họ đang kiềm chế lẫn nhau.
Như vậy, hi vọng tiêu diệt Thôn Nhật Bạo Long Thú vẫn là rất lớn.
Bùa dịch chuyển của chàng đã bị hỏng, không còn thủ đoạn nào khác để truyền tin tức. Thế nhưng Triệu Đình Hiên hẳn là có cách, đặc biệt là họ vốn là gia tộc thích khách, tự thân trong phương diện tình báo đã có phương thức truyền tin riêng biệt.
"Chàng có phải muốn lợi dụng bọn họ?" Như Yên hỏi.
Tạ Ngạo Vũ cười nói: "Kẻ hiểu ta, ấy là Như Yên nàng."
"Chuyện này cứ giao cho ta xử lý. Ta đảm bảo sẽ khiến họ tin tưởng về chuyện Thôn Nhật Bạo Long Thú." Như Yên cười híp mắt nói, rất tự tin.
"Ừm, tốt." Tạ Ngạo Vũ đương nhiên tin tưởng năng lực của Như Yên trong phương diện này.
Hai người bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện, Tạ Ngạo Vũ cũng vểnh tai lắng nghe, nhưng kết quả lại chẳng có bất kỳ thông tin hữu ích nào. Ba người Triệu Đình Hiên trò chuyện có vẻ tùy ý, nhưng Tạ Ngạo Vũ cảm thấy đây đều là những ám ngữ riêng của Triệu gia, người khác căn bản không thể nghe ra được tin tức gì từ đó.
Chừng hơn mười phút sau, Vũ Nguyên Sâm – người mà Như Yên vừa nhắc đến – đã xuất hiện ở cuối con đường.
Người này thì lại khá tuấn tú, chỉ là hốc mắt trũng sâu, sắc mặt hơi trắng bệch, vừa nhìn đã biết là do tửu sắc quá độ, thân thể đã bị rút cạn. Hắn cưỡi một con ma thú toàn thân phủ vảy trắng, trên đỉnh đầu có một chiếc sừng. Đây chính là một loại ma thú tương đối hiếm gặp... Băng Giáp Độc Giác Mã!
Phía sau Vũ Nguyên Sâm có bốn tên hộ vệ, cũng có thể nói là tay sai. Thực lực của bọn họ cũng không tệ, đều là cấp Thải Hồng, tên nào tên nấy cà lơ phất phất.
"Hắn sẽ vào tiệm vải kia, con gái chủ tiệm vải có quan hệ thân mật với hắn. Đây chính là cơ hội của chúng ta." Như Yên thấp giọng nói. Quả nhiên, khi đi ngang tiệm vải, Vũ Nguyên Sâm liền xuống ngựa, thu con Băng Giáp Độc Giác Mã lại, rồi đi vào tiệm.
Mọi bản quyền chuyển ngữ của nội dung này đều thuộc về truyen.free.