Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiếc Ví Dưới Ánh Trăng - Chương 29: Chapter 29: (Path B2) - Ánh trăng và cái bóng

LƯU Ý: 1 trong 2 kết Chương 14 (Path B).

Công viên London, đêm đen, sương mù nuốt ánh trăng. Livestream đang phát, email Brioni lộ ra – hợp đồng vải sinh học tỷ đô. Đám đông online gào thét, cổ phiếu Brioni lao dốc. Nhưng trong bóng tối, năm bóng áo đen vây quanh Chloe và Alexis, dao lóe sáng. Thủ lĩnh Vespera, giọng lạnh: "Đưa USB, hoặc máu Alexis sẽ loang." Chloe siết USB trong túi, tim đập loạn. Cô liếc Alexis, mắt anh sáng nhưng căng thẳng, như đêm anh hôn cô. Môi anh ấm, giọng khàn: "Em là người tôi không thể mất." Cô đã đáp lại, hứa: "Tôi sẽ ở bên anh." Nhưng giờ, dao kề cổ anh, cô chỉ muốn hét: Khỉ thật, tôi không muốn mất anh!

Cô nhớ sân bay, nụ cười nghiêng lệch, mùi nước hoa gỗ. Nếu tôi không làm rơi ví để anh trả, tôi đã không rơi vào bóng tối này, cô nghĩ. Sương mù dày lên, livestream nhiễu sóng, tiếng fan gào online át tiếng dao. Chloe thì thào: "Alexis, bản sao USB trong áo anh." Anh gật nhẹ, tay lén rút USB rỗng – bản sao từ ngõ Bairro. "Được," anh nói lớn, giọng bình tĩnh, ném USB rỗng về phía tay sai. "Lấy đi." Đám Vespera lao tới, tranh nhau trong sương. Chloe nắm tay anh, kéo chạy, hòa vào bóng tối. Tiếng hét đuổi theo, nhưng sương mù che họ, như ánh trăng che tội lỗi. Họ trốn vào ngõ Dean, thở hổn hển, livestream tự ngắt. Thoát rồi. Nhưng tôi mệt lắm rồi.

Lisbon, vài giờ sau, phố Bairro, ánh trăng mờ. Chloe đứng trước hòm thư số 7, tay siết USB thật, tim nặng. Mẩu giấy Vivienne run trong tay: "Dưới ánh trăng, máu đếm bảy giọt, giấu điều em tôi giữ." Bảy giọt... ánh trăng... số 7? Đêm ngõ Bairro, máu Alexis loang cỏ, cô suýt vo giấy, tưởng đó là bẫy. Nhưng giờ, cô hiểu – đó là mã moon7. Cô mở laptop, ánh trăng chiếu lên màn hình xanh. Nhập "moon7", file bung ra: tọa độ – căn hộ 7B, Lisbon, ghi chú: "Elise an toàn, nhưng không lâu." Cô nhớ lời Elise: "Ánh trăng thứ bảy là vũ khí cuối cùng." Không phải để hạ Vespera, mà để cứu Elise.

Cô liếc Alexis – áo măng tô nhàu, mắt mệt mỏi, nhưng vẫn là ánh mắt đã dẫn cô qua bão. "Tôi tìm được Elise," cô thì thào, giọng nghèn nghẹn. "Nhưng tôi không livestream nữa. Tôi đưa cô ấy đi – biến mất."

Alexis im một giây – như thời gian lặng. "Cô định bỏ tất cả? Bỏ... cả tôi?"

Cô muốn nói không. Muốn nắm tay anh, ép thời gian lùi lại. Cô thấy lại nụ hôn ngõ Bairro, môi anh dịu như gió, lời anh như nhà. Nhưng cô cũng nhớ con dao kề cổ, máu trên cỏ, cơn ác mộng sau livestream.

"Tôi yêu anh," cô nói, giọng vỡ. "Tôi yêu anh nhiều hơn tôi nghĩ. Nhưng ở cạnh anh là sống trong nguy hiểm – là chạy mãi không dừng, là mất Elise, mất chính mình."

Anh nhìn cô, như kẻ sắp chết đuối không níu được bờ.

"Chloe..."

Cô cầm tay anh, lần cuối. "Tôi không rời vì tôi không yêu. Tôi rời vì tôi không chịu nổi nếu mất anh lần nữa."

Alexis chạm má cô, run rẩy như ánh trăng chực vỡ. "Nếu em đi, tôi vẫn đợi."

Cô lùi một bước, mắt cay. "Đừng đợi... vì nếu anh chờ, tôi sẽ quay lại. Mà tôi thì không thể."

Căn hộ 7B, Lisbon, ánh trăng lọt qua rèm. Elise đứng đó, tóc ngắn, mắt sắc như ảnh Hà Nội. "Cô phá mã," Elise nói, đưa sổ phác thảo. "Vespera muốn công thức vải, nhưng tôi không để họ thắng. Cô đến vì ánh trăng?" Chloe lắc đầu, mắt mệt. "Vì cô, Elise. Tôi đưa cô đi, sống ẩn danh. Thế giới này không đáng cứu." Elise gật, ánh mắt nhẹ. "Paris, Brioni, Vespera – ác mộng. Nếu cô hứa không nói, tôi đi." Chloe siết tay cô: "Tôi hứa. Không livestream, không báo chí. Chỉ cô và tôi."

Họ rời Lisbon trong đêm, sương mù quấn xe. Chloe không ngoảnh lại, không gọi Alexis. Cô nhớ nụ hôn, hơi ấm môi anh, lời "nhà". Nhưng cô nhớ dao Vespera, máu ngõ Bairro. Tôi không hận anh, Alexis. Nhưng tôi phải buông. Elise, mắt nhìn biển, thì thào: "Cảm ơn, Chloe. Cô là ánh trăng tôi không ngờ." Chloe mỉm cười, tim nặng.

London, vài tuần sau. Thư từ Vivienne, hòm thư số 7: "Elise an toàn, tôi biết. Cô làm đúng, đừng tìm tôi. Vespera rình, tôi mệt rồi. – V." Chloe gấp thư, ánh trăng nhạt nhòa. Vespera chưa sụp, giám đốc Brioni lẩn trốn, Brioni vẫn thao túng. Livestream làm họ lung lay, nhưng thế giới không đổi.

London, vài tuần sau.

Aurélie ra mắt tại Old Vic, váy bạc nhạt, không ánh trăng. Sân khấu im lặng một cách kỳ lạ – như thiếu mất điều gì.

Alexis xuất hiện trên runway, cổ áo cài khăn đỏ đô. Mắt anh không nhìn ống kính, không nhìn khán giả. Anh tìm một gương mặt – nơi hàng ghế đầu, nơi lẽ ra cô sẽ ngồi. Nhưng chỗ đó trống.

Email anh gửi:

"Lunar không rực rỡ. Nhưng tôi tiếp tục – vì Elise, vì em. Nếu em còn đọc được những dòng này, chỉ cần một chữ 'ở đây', tôi sẽ đi tìm."

Chloe không trả lời. Cô đọc, tay siết màn hình, rồi tắt. Mỗi chữ đều như vết dao.

“Tôi đã buông tay anh để cứu Elise. Nhưng sao tim tôi vẫn quay lại nơi anh đứng?”Lisbon, một năm sau. Chloe trên bãi biển, gió lùa tóc. Elise, giờ là "Lena", bán tranh ở chợ, nụ cười nhẹ, không bóng tối. Chloe nhìn cô, tim nhẹ nhưng nặng. Tôi không cứu thế giới, nhưng cứu cô. Ánh trăng chiếu, lặng lẽ. Cô nhớ Alexis, khăn đỏ đô, giọng: "Cô là nhà." Cô suýt gọi anh, tay chạm điện thoại, nhưng dừng lại. Không, tôi chọn ánh trăng này. Bóng áo đen lướt xa, logo Brioni lóe sương. Chloe không ngoảnh. Vespera rình, nhưng cô không quan tâm. Elise sống, và đó là đủ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free