Chiếc Ví Dưới Ánh Trăng - Chương 25: Chapter 25: (Path B1) - Ánh trăng soi sáng
LƯU Ý: 1 trong 2 kết của Chương 14 (Path B).
Mưa ngừng rơi trên công viên London, sương mù tan dần, để lại ánh trăng tròn sáng như ngọn lửa bất diệt. Chloe đứng cạnh Alexis, tay đan chặt, máu từ vết sượt vai cô và vết đâm hông anh khô lại, hòa vào nhau như minh chứng của trận chiến vừa qua. Laptop trước họ đã tắt, nhưng livestream vẫn vang vọng trong tâm trí triệu người: email Brioni lộ ra, giám đốc thiết kế – thủ lĩnh Vespera – sụp đổ, mạng lưới gián điệp tan rã. Chloe nhập thử "moon7" từ "ánh trăng số 7", một file ẩn hiện ra: "Giám đốc Brioni là Vespera. Vivienne bị ép." Vải lon, Vivienne biết! Cô liếc Vivienne, ánh mắt cô ta hoảng loạn, như xác nhận.
Cảnh sát còng tay sai còn lại, thủ lĩnh mặt nạ bạc ngã quỵ, lẩm bẩm: "Brioni... xong..."
Elise, từ Lisbon, gửi email: "Tôi an toàn, sẽ về London. Cảm ơn." Vivienne biến mất trong sương, để lại thư nhàu nhĩ: "Tôi sai, nhưng Elise sống. Tha thứ cho tôi."
Chloe nhìn Alexis, ánh mắt anh sáng như đêm ngõ Bairro. Cô mỉm cười, giọng khàn: "Chúng ta làm được." Anh kéo cô vào lòng, mưa rửa sạch máu, môi anh chạm tóc cô, nhẹ như lời hứa. "Nhà là đây," anh nói, và dưới ánh trăng, họ biết Aurélie sẽ hồi sinh, không chỉ là thương hiệu, mà là giấc mơ họ cùng xây. Nhưng Chloe thấy trong mắt Alexis một ngọn lửa mới, sâu hơn, như anh đang ấp ủ điều gì lớn lao.
"Anh định làm gì với Aurélie?" cô hỏi, gió lạnh cuốn qua, mang theo mùi cỏ ướt. Alexis hít sâu, ánh trăng chiếu lên mặt anh, làm nổi bật đường nét sắc cạnh và vết sẹo mờ từ dao Vespera.
"Aurélie không chỉ là vải, Chloe," anh nói, giọng trầm, đầy sức hút, như muốn cả thế giới nghe. "Nó là câu chuyện. Vespera muốn cướp công thức để độc quyền, nhưng ta sẽ dùng nó để thay đổi thời trang. Tôi muốn Aurélie là ánh sáng, không phải lợi nhuận." Anh quay lại, ánh mắt khóa vào cô, như muốn cô thấy giấc mơ anh vẽ. "Tôi sẽ dẫn dắt thiết kế, không chỉ để bán váy. Mỗi bộ sưu tập sẽ kể về những người như Elise, như Vivienne – những người đấu tranh, dù tan vỡ."
Chloe nghiêng đầu, tóc ướt dính má, tim cô đập nhanh. Đụ má, anh nghiêm túc. "Cụ thể đi," cô nói, nửa cười, nhưng mắt sáng tò mò.
Alexis bước ra giữa công viên, ánh trăng bao lấy anh, như sân khấu chỉ dành cho giấc mơ này. "Tôi sẽ mở xưởng Aurélie tại London, không nhà máy lớn, không cổ đông tham lam. Chỉ những nhà thiết kế trẻ, như chúng ta từng là, những người dám mơ. Bộ sưu tập đầu tiên, tôi gọi là Lunar – lấy cảm hứng từ ánh trăng đêm nay, từ cô, từ Elise. Mỗi chiếc váy sẽ dùng vải sinh học, công thức Vespera muốn cướp, nhưng công khai miễn phí cho thế giới. Brioni muốn độc quyền? Tôi cho không."
Cô sững sờ, tay siết chặt tay anh. "Cho không? Anh điên rồi, Alexis." Nhưng cô cười, ánh mắt lấp lánh, vì biết anh không đùa. Anh kéo cô lại, giọng hạ thấp, gần như thì thào: "Điên, nhưng đúng. Vespera thắng bằng bí mật, ta thắng bằng sự thật.
Tôi đã liên hệ với đội truyền thông – livestream của cô là khởi đầu. Lunar sẽ ra mắt trong ba tháng, show diễn tại Old Vic, không bán vé, chỉ mời những người tin vào Aurélie. Elise sẽ dẫn đội thiết kế, nếu cô ấy muốn. Còn cô..." Anh dừng, ánh mắt mềm đi, "Cô sẽ là trái tim của nó, Chloe. Không chỉ là nhà báo, mà là người kể câu chuyện Aurélie cho thế giới."
Chloe cảm thấy tim nóng lên, như cà phê phố Lisle ngày đầu, khi anh nhìn cô như cả thế giới. "Tôi không phải nhà thiết kế," cô nói, giọng run, nhưng anh lắc đầu, ngón tay lướt qua má cô. "Cô là người khiến tôi dám mơ lại, sau Elise, sau mọi tội lỗi. Aurélie cần cô, tôi cần cô."
Cô nhắm mắt, mưa lất phất rơi, và khi mở ra, ánh trăng chiếu vào anh, như lời xác nhận. "Được," cô thì thào, "nhưng tôi dẫn truyền thông, anh lo runway. Đừng để tôi làm hỏng váy." Alexis cười, âm thanh ấm áp át gió lạnh. "Thỏa thuận."
Họ bước ra khỏi công viên, tay đan nhau, ánh trăng dõi theo, như chứng nhân cho giấc mơ mới. Ba tháng sau, Old Vic sáng rực, Lunar ra mắt, mỗi chiếc váy kể một câu chuyện: chiếc váy sương mù cho Vivienne, chiếc váy ánh trăng cho Elise, chiếc váy máu cho đêm công viên. Elise, đứng giữa sàn, mắt sáng, dẫn đội thiết kế trẻ, chứng minh cô không chỉ sống, mà tỏa sáng. Chloe, từ cánh gà, viết bài báo đầu tiên: "Aurélie: Từ ngõ tối đến ánh trăng." Alexis bước ra runway, ánh đèn chiếu, nhưng mắt anh tìm cô, và khi họ nắm tay, đám đông vỡ òa.
Thế giới biết đến Aurélie, không chỉ là thời trang, mà là ngọn lửa của những người dám đấu tranh. Chloe và Alexis, dưới ánh trăng London, xây dựng giấc mơ, không chỉ cho họ, mà cho những người từng lạc lối, như Vivienne, như Elise. Câu chuyện của họ trở thành huyền thoại, từ ngõ tối đến runway, từ máu đến ánh sáng.
Trong khi đó...
Vivienne ngồi trong căn hộ tối ở Lisbon, ánh trăng mờ xuyên rèm. Vết dao trên vai nhức, nhưng nhẫn bạc khắc "moon" trong tay cô đau hơn. Cô nhớ Paris, bốn năm trước, dưới ánh trăng đen – thủ lĩnh Vespera, áo lụa, ánh mắt nuốt cả thế giới, thì thầm: "Vải sóng nước sẽ làm chúng ta bất tử, Vivienne." Cô đã để hắn dẫn, tim rung như sợi vải chạm nước.
Nhưng khi hắn nhắm đến Elise, ánh trăng ấy hóa bóng tối. Cô mở mẩu giấy: "Paris, Vivienne – ánh trăng đen để lại bí mật. Moon7." Ngón tay cô run rẩy. "Moon7 không chỉ hạ hắn," cô nghĩ, nhớ giọng hắn: "Mã này là giấc mơ của ta." Cô đánh cắp nó, cứu Elise, nhưng mã còn mở một bí mật cuối – một két sắt ở Paris, chứa di chúc của hắn, có lẽ là những lời hắn chưa nói.
Cô nhìn nhẫn, ánh mắt cứng: "Ngươi đã chết, nhưng ta vẫn phải biết."Điện thoại sáng. Tin nhắn từ Chloe: "Lunar tỏa sáng, Elise an toàn. Moon7 cứu chúng ta."
Vivienne nhắn: "Giữ bí mật mã. Nó là của ta." Cô đứng dậy, ánh trăng chiếu nhẫn. Paris đợi, không phải để yêu, mà để hiểu ánh trăng đã tắt. Cô thì thầm: "Hắn thua, nhưng bí mật chưa."