Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiếc Ví Dưới Ánh Trăng - Chương 22: Chapter 22: - Thổ lộ

Chloe ngồi trong căn hộ nhỏ ở Lisbon, ánh trăng lọt qua cửa sổ, chiếu lên USB của Vivienne trên bàn. Email Brioni trong USB – hợp đồng Vespera mua công thức vải sinh học, trị giá hàng tỷ, không chỉ để may váy, mà để độc quyền thời trang toàn cầu – làm cô rùng mình. Vespera không chỉ là công ty, mà là một cỗ máy sẵn sàng nghiền nát Elise, Alexis, và cả cô.

Tin nhắn từ Vivienne đến lúc nửa đêm, khi Chloe đang kiểm tra USB:

“Brioni. Mã 643-D. Cửa sau. 3 giờ sáng. Không báo cảnh sát.”

Không lời giải thích. Không cảnh báo.

Alexis đọc lại ba lần, cau mày. “Cô ta giăng bẫy, hoặc... đang đưa ta cơ hội.”

Chloe liếc đồng hồ. Hai giờ. “Chúng ta không có chọn khác.”

________________________________________

Họ đến nhà kho Brioni đúng giờ. Cửa sau có bàn phím. Alexis nhập 643-D, đèn xanh bật sáng. Cửa mở.

Không báo động. Không người gác. Chỉ có ánh đèn vàng yếu và tiếng quạt thông gió quay chậm.

Chloe lách vào trước, tay siết USB. Alexis theo sau. Trong phòng lưu trữ, họ tìm thấy một két sắt – ký hiệu Brioni, tài liệu giấy lẫn ổ cứng.

Chloe cắm thiết bị sao chép. Trong ổ là hợp đồng sản xuất vải, ghi âm nội bộ, và một file mã hóa chỉ ghi: “Dự án E.”

“Chết tiệt...” Alexis thì thầm. “Vespera không chỉ thao túng chất liệu. Họ tạo ra một loại vải điều khiển hành vi.”

Rắc.

Một tiếng động trên trần. Alexis quay phắt lại.

“Chạy.”

Chuông báo rú lên.

Chloe rút thiết bị, chưa kịp bỏ túi thì ba bóng đen ập vào. Dao lóe lên. Gã đầu tiên tấn công – Alexis đỡ, phản công, đấm hắn bật ngửa.

Chloe xoay người tránh cú chém từ tên thứ hai, nhưng lưỡi dao sượt vai – rát buốt như lửa.

Tên thứ ba lao tới. Alexis vật lộn, rồi ngã đập mạng sườn vào bàn thép. Anh rên khẽ, tay ôm hông – máu rỉ ra, thẫm đen áo.

Chloe đứng sững. Trong tay cô là dữ liệu. Trước mắt là Alexis đang gục.

Lý trí hét: Chạy!

Nhưng tim bảo: Không bỏ lại anh.

Cô quay lại, đỡ anh dậy. Mùi máu nồng. Hơi thở anh gấp, mặt tái xanh.

“Anh đứng được không?”

“Còn thở là còn đi.”

Họ lách ra ngõ Bairro phía sau, sương sớm London nuốt lấy cả hai.

________________________________________

Chloe ngồi sụp xuống, vai đau rát, áo thấm máu. Alexis tựa tường, mặt nhợt, tay giữ vết thương, máu chảy không ngừng.

"Anh... máu chảy nhiều quá..." cô thì thào, giọng nghẹn. "Anh ngu thật đấy."

“Đỡ hơn em chết,” Alexis cười nhạt, thở gấp.

Chloe bật thốt, “Đồ điên.” Nhưng tay cô vẫn nắm tay anh, máu họ dính vào nhau – ấm, và thật.

Anh nhìn cô, mắt sáng dù môi tái.

“Chloe…”

Cô ngước lên.

Alexis siết tay cô. “Với tôi… em là nhà.”

Chloe sững lại. Gió lạnh phả qua cổ, nhưng lòng cô nóng lên, ngực như thắt lại. Câu nói ấy – giữa máu, giữa sương, giữa tất cả những điều tồi tệ – lại khiến cô muốn bật khóc.

“Đừng nói sến thế...”

“Không sến. Thật.” Anh thở ra, giọng khàn. “Giữa ngõ chết tiệt này, giữa tin giả, dao thật, và những cú ngã đau điếng – tôi vẫn chọn quay lại, vì em.”

Cô nhìn anh, môi mím chặt, rồi nhẹ nhàng: “Nếu anh chết, tôi giết anh lần nữa.”

Điện thoại Chloe rung – tin nhắn thứ hai từ Vivienne:

“Phố Dean, kho Brioni, 2 giờ sáng. Đừng chậm.”

“Không phải chúng ta vừa từ Brioni ra sao?” Chloe lắc đầu, đứng dậy. “Cô ta muốn gì nữa?”

Alexis nheo mắt. “Còn hòm thư. Elise từng nhắc đến... ánh trăng, căn hộ 7B. Có thể là manh mối.”

Chloe nhìn anh – rồi chạy. Đến góc phố, cô tìm hòm thư số 7.

Bên trong, đúng như lời Vivienne từng thì thầm:

"Dưới ánh trăng, máu đếm bảy giọt, giấu điều em tôi giữ."

Mảnh giấy ướt sương, chữ mực lem, run như tay người viết đang sợ chết.

Chloe vẫn còn run, máu rịn bên vai và từ hông Alexis vẫn không ngừng chảy. Tiếng còi xe xa xa vọng lại – không rõ là xe cảnh sát hay của Vespera. Họ không thể ở lại lâu.

Alexis dựa vào tường, thở gấp. “USB đâu?”

Chloe gật, chạy đến hòm thư số 7. Tay cô lục tìm – một USB màu bạc và một mảnh giấy nhỏ gấp gọn, dính máu khô.

Cô nhét cả hai vào túi áo, chưa kịp đọc, rồi quay lại, đỡ Alexis. “Đi thôi, tôi không nghĩ bọn chúng bỏ cuộc nhanh vậy.”

Anh gật, tay siết hông, máu thấm ướt khăn băng tạm. “Bệnh viện?”

Cô lắc đầu, cứng giọng. “Không. Đến chỗ an toàn trước. Rồi mới kiểm tra thứ này.”

Anh bật cười, kéo cô sát, trán chạm trán, hơi thở hòa trong sương, máu hòa trên tay. Điện thoại rung lần nữa, Vivienne nhắn: "Phố Dean, kho Brioni, 2 giờ sáng. Đừng chậm." Chloe hít sâu, cất USB, ánh trăng vỡ trên ngõ. "Đi thôi."

Chloe đỡ anh bước đi, từng bước nặng nề, máu họ nhỏ xuống ngõ lát đá như đánh dấu đường rút lui. Cô không thấy Vivienne đứng xa, áo khoác trắng lấp lánh trong sương, ánh mắt vỡ tan.

Vivienne siết điện thoại, nước mắt rơi. Súng Vespera dí sau lưng, giọng lạnh: "Nhắn, hoặc Elise chết."

Cô nhớ Elise, em gái cô, thì thào trong căn hộ 7B: "Chị, ánh trăng giữ sự thật." Cô biết mã, nhưng không dám nói. Cô nhét file giả vào USB – "Alexis giấu Elise" – để lừa Vespera, và viết mẩu giấy, liều lĩnh: "Dưới ánh trăng, máu đếm bảy giọt, giấu điều em tôi giữ." Cô nhét vào hòm thư số 7, cầu Chloe thấy, nhưng sợ Vespera phát hiện.

Trăng soi phía trước, trắng lóa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free