Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiếc Ví Dưới Ánh Trăng - Chương 17: Chapter 17: .5 - Chọn cách sống

Chloe bước trên phố Lisle, Lisbon, ánh nắng trưa lấp lánh trên vỉa hè, mang theo mùi biển mặn. Alexis đi bên cạnh, bước chân thoải mái, nhưng ánh mắt căng thẳng, như biết căn hộ 7B sẽ thay đổi mọi thứ. Hồ sơ Vespera trong túi cô, nặng như bí mật, nhưng cô không vội. Cô muốn một khoảnh khắc bình thường, trước khi đối mặt Elise.

"Anh đã bao giờ ngồi dưới mưa, chỉ để cảm nhận nó chưa?" Cô hỏi, bất ngờ chính mình. Alexis nhìn cô, ánh mắt sáng lên. "London, đúng không? Cô thích mưa vì nó che giấu mọi thứ." Cô gật đầu, nhớ những ngày viết nhật ký dưới hiên, mưa làm cô quên áp lực. "Còn anh?" Cô hỏi, giọng nhẹ.

Anh cười, tự giễu. "Tôi từng làm đổ cà phê lên phác thảo ở Paris, chỉ vì mải nhìn mưa. Tôi thích lộn xộn, nó thật." Anh trêu: "Không như em, luôn kiểm soát." Cô mỉm cười, hiếm hoi, và cảm thấy tim lệch nhịp. "Anh không biết tôi đâu," cô nói, nhưng ánh mắt cô mềm, như muốn anh hiểu. Khoảnh khắc này ngắn, nhưng sâu – cô cảm thấy trách nhiệm, không chỉ vì sự thật, mà vì anh, người làm cô muốn ở lại.

Họ dừng trước căn hộ 7B. Căn hộ nhỏ, phác thảo thời trang vương trên bàn. Elise đứng đó, mái tóc ngắn, ánh mắt sắc lạnh như những lần cô từng nhìn Chloe. Cô không tỏ ra bất ngờ khi nhóm của họ xuất hiện. Cô đã biết trước họ sẽ đến. Mọi thứ như đã được sắp đặt từ lâu.

"Chloe, tôi đã đợi em," Elise nói, giọng trầm, không vội vã. Cô đưa cuốn sổ cho Chloe. "Vespera không chỉ muốn bản quyền vải độc quyền. Họ cần công thức này. Đó là lý do tôi phải rời bỏ tất cả."

Cô dừng lại, rồi tiếp tục: "Vải này không chỉ là một sản phẩm thời trang. Nó là sự sống. Tôi cùng nhóm nghiên cứu sinh học phát triển một loại vải phân hủy sinh học cao cấp. Nó nhẹ hơn lụa, bền hơn da, và sẽ là giải pháp hoàn hảo cho người dân ở những vùng nhiệt đới, giúp họ chống chọi với khí hậu mà không cần quá nhiều lớp vải công nghiệp độc hại."

Chloe không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm cuốn sổ, mắt dừng lại ở những dòng chữ trong đó. Elise biết rằng cô ấy sẽ hiểu. Chắc chắn sẽ hiểu.

"Vespera đã nhận ra giá trị của công thức này, và họ đã bắt đầu đầu tư mạnh vào nó. Nhưng họ không công nhận tôi. Họ chỉ đứng tên bản quyền, giấu kín nguồn gốc của nó. Họ muốn kiểm soát mọi thứ. Còn tôi, tôi từ chối ký hợp đồng chuyển nhượng, vì tôi không thể để họ chiếm lấy những gì tôi đã tạo ra," Elise giải thích, ánh mắt vẫn lạnh lùng.

Elise nhìn Chloe và Alexis một lát, như thể đang cân nhắc điều gì đó trong tâm trí.

Cô rút hơi thở sâu rồi tiếp tục:

"Nhưng đây không chỉ là về tôi hay Vespera," Elise nói, giọng trầm và dứt khoát. "Điều quan trọng hơn là lý tưởng tôi đã theo đuổi – vải này không chỉ để thay đổi ngành thời trang, nó là một phần trong cuộc cách mạng nhân đạo mà tôi muốn tạo ra. Một giải pháp bền vững cho những người cần nó nhất."

Chloe cảm thấy một cảm giác lạ lẫm trỗi dậy trong lòng, như thể cô đã đứng trên bờ vực của một thứ gì đó rất lớn, nhưng chưa sẵn sàng để nhảy vào. "Vải sinh học... nó sẽ giúp những người sống ở vùng nhiệt đới?" Cô hỏi, đôi mắt sáng lên một chút, cố gắng hiểu rõ hơn về lý tưởng ấy.

Elise gật đầu, ánh mắt cô trở nên dịu dàng, nhưng vẫn không thiếu phần quyết đoán. "Chúng ta đang sống trong một thế giới nơi tài nguyên bị vắt kiệt, nơi thiên nhiên bị khai thác quá mức. Vải này sẽ giúp người dân ở các khu vực nhiệt đới sống sót mà không phải phụ thuộc vào những loại vải công nghiệp độc hại. Nó có thể thay đổi cách ngành thời trang vận hành, từ một ngành gây ô nhiễm thành một ngành có thể bảo vệ thiên nhiên. Nhưng Vespera không nhìn thấy điều đó, họ chỉ thấy lợi nhuận."

Cô dừng lại một chút, rồi tiếp tục: "Vậy nên, tôi không thể cho phép họ kiểm soát nó. Vì nếu tôi làm vậy, chúng ta sẽ không bao giờ có được thứ chúng ta cần. Thời trang phải phục vụ con người, chứ không phải ngược lại."

Alexis, vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh, nhìn vào Elise, mắt anh tối lại. "Vậy cô đã biết từ trước rằng Vespera sẽ không dừng lại. Họ sẽ không để cô thoát, không phải vì vải, mà vì cái gì đó lớn hơn – quyền lực, lợi ích. Chúng ta phải chuẩn bị cho điều đó."

Chloe gật đầu, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Nhưng ánh mắt của Elise lại đầy quyết tâm. "Tôi đã sẵn sàng. Và tôi sẽ không từ bỏ. Cuộc chiến này không chỉ là của tôi. Đây là một phần của lý tưởng về thời trang, về công bằng. Chloe, Alexis, hai người đều không đơn độc trong chuyện này."

Chloe nhìn vào Elise, cảm nhận một sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết. "Tôi sẽ giúp cô," cô nói, giọng kiên quyết.

Elise mỉm cười, nhưng là một nụ cười đầy tiếc nuối. "Cảm ơn cô, Chloe. Nhưng tôi cần các bạn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Vespera không dễ dàng bị đánh bại"

Thời gian lắng đọng. Thông tin về vải sinh học, giống như cát trong đồng hồ cát, không thể ngừng chảy. Mỗi câu nói của Elise là một hạt cát rơi vào thời gian, từng chút một, nối tiếp nhau, xếp lại một câu chuyện không thể tách rời. Sau khoảng lặng, Elise dường như đã có quyết định, tiếp tục...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free