Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiếc Ví Dưới Ánh Trăng - Chương 13: Chapter 13: - Không thuộc về

Vài giờ sau, phòng của Chloe, khách sạn tại London. Cô mở điện thoại, tin nhắn từ Linh vừa đến: "Ê, tiệm Hàng Bông hả? Bà cụ bán hàng nhớ mày. Nói cái ví đó là của một cô gái châu Âu, để lại tiệm cách đây vài năm. Bà bảo cô đó trông buồn lắm, còn dặn 'đừng để ví rơi vào tay kẻ không xứng'. Gì kỳ vậy? Tra gì tiếp không?"

Chloe cứng người. Cô gái châu Âu – Elise? Cô tưởng chiếc ví chỉ là món đồ ngẫu nhiên, nhưng giờ nó như một sợi dây, nối cô với một quá khứ cô không biết. Cô muốn gọi cho Alexis, muốn hỏi về bức thư, về Elise, về tất cả. Nhưng cô dừng lại. Điện thoại tiếp tục rung. Tin nhắn từ Linh:"Chloe, có bài leak trên forum thiết kế. Phác thảo giống y sổ mày, nhưng không ghi Elise. Chỉ 'tư liệu sưu tầm – không xác thực'. Gì kỳ vậy??"

Chloe ngồi phịch xuống giường, laptop vẫn mở, bài leak kia như đang cháy âm ỉ ngay trước mắt. Cô chưa gọi cho Alexis. Chưa nhắn lại cho Linh. Tay cô nắm chặt điện thoại, như sợ nó rơi vỡ – như thể, nếu buông tay, cô sẽ đánh mất cả Elise.

Bỗng, một tin nhắn thoại từ Linh hiện lên.

"Ê, tao hỏi cái này kỳ nha, nhưng tự nhiên muốn hỏi. Mày đã từng nghĩ là mày đang yêu ai chưa? Ý tao là, yêu thật á – không phải kiểu dính líu, hay thấy hợp, mà là kiểu... không có họ thì thấy thế giới méo méo."

Chloe ngước nhìn trần nhà. Một thoáng cười – nhạt, đậm vị chua trong họng.

Tin nhắn thứ hai vang lên, giọng Linh lần này trầm hơn.

"Hay là... mày có bao giờ tưởng mình là người đặc biệt trong chuyện tình nào đó chưa? Rồi nhận ra mình chỉ là người ở giữa? Không là kẻ đứng bên cạnh cũng không được là người được giữ lại."

Chloe siết điện thoại. Hỏi rồi tự hỏi. Cô chưa từng gặp Elise – tất cả chỉ là mảnh ghép từ sổ phác, vài lời kể rời rạc, một cái ví cũ. Nhưng cô tin Vivienne, bởi vì cô nghĩ: nếu là chị gái của Elise, chắc chắn sẽ không phản bội. Sẽ không lặng lẽ chôn Elise thêm lần nữa.

Cô tin Alexis – và vẫn tin – nhưng chính cô lại chọn im lặng, chọn phương án an toàn nhất. Giữ một bản sao. Như thể có thể bảo vệ ai đó mà không dám chọn phe.

Cô trả lời bằng một tin nhắn thoại, tiếng khàn đi:

"Tao không chắc tao từng biết yêu. Tao nghĩ... tao chỉ biết sợ. Sợ mất người, sợ sai, sợ tin nhầm. Nên tao đứng giữa. Mãi đứng giữa."

Một khoảng lặng.

Chloe áp điện thoại vào ngực, tim cô đập như muốn phá vỡ mọi thứ.

"Nhưng giờ tao hiểu rồi. Nếu cứ đứng giữa, cuối cùng sẽ chẳng còn ai để bước về phía nào hết."

Cô mở tin nhắn Alexis ra.

"Gặp em. Ngay."

_______________________________________________________________

Quán cà phê phố Dean, London, sương mù bám cửa kính. Chloe đợi, ly cà phê lạnh ngắt. Alexis bước vào, ánh mắt không còn mềm như khi thì thầm tên cô. Nó lạnh, sắc, tổn thương.

"Em để lại bản sao cuốn sổ?" Alexis hỏi, giọng như dao, không ngồi, mắt xuyên thấu Chloe.

Chloe gật. "Chỉ là bản sao. Giữ bản gốc. Em... không chắc về Vivienne, cũng không chắc về anh. Nếu Elise là em cô ta, thì—"

"Không chắc, nên em để họ tước tiếng nói của Elise lần nữa?" Alexis cắt ngang, giọng căng như dây đàn, đầy hằn học. "Chloe, em nghĩ gì vậy? Để họ làm nhục Elise – và em đứng nhìn?"

Chloe khựng, môi mím chặt. Anh nói đúng.

Alexis cúi đầu, tay siết thành đấm. "Em không hiểu đâu. Elise dạy tôi: 'Sự thật không ở lời hứa, mà ở hành động.' Cô ấy tin tôi, trao niềm tin... và tôi thất bại. Giờ em, em lại để họ xóa sạch câu chuyện của cô ấy."

Chloe cảm cú sốc, nhưng không phản bác. Alexis giận, mắt đỏ, như muốn đập bàn. "Vivienne không chỉ giữ Elise an toàn. Cô ta điều khiển mọi thứ – câu chuyện, sự thật, cả em."

Im lặng đè nặng. Chloe nhìn anh, không xin lỗi, chỉ muốn chuộc lỗi. "Vậy... làm gì bây giờ?" Giọng cô run, nhưng mắt sáng.

Alexis lặng, rút tờ giấy – bản sao email Elise chưa gửi, nói về "người đàn ông Pháp mang cuốn sổ sang châu Âu, ký hiệu riêng". "Tôi không chắc," anh nói, giọng trầm, giận nhưng mệt. "Elise từng nhắc tiệm sách ở London, gửi bản thảo dưới tên giả. Có thể bắt đầu từ đó."

Chloe ngẩng lên. "Địa chỉ?"

Alexis đưa mảnh giấy cũ, góc cháy. "Phố Windburn, tiệm Ezra. Nếu Elise để lại gì, thì ở đó."

Chloe đứng dậy, mắt không né tránh. "Cảm ơn. Và... xin lỗi."

Alexis không đáp. Khi cô quay đi, anh gọi: "Chloe."

Cô ngoảnh lại.

"Lần sau, không chắc về tôi, thì hỏi. Đừng đoán. Đừng để tôi đợi lần nữa." Giọng anh lạnh, nhưng mắt nhói đau.

Chloe gật, bước ra. Gió London quật tóc, thổi sạch do dự của cô. Chloe, phải tìm sự thật.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free