Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiếc Ví Dưới Ánh Trăng - Chapter 10: - Trả giá

Chloe bước ra từ khách sạn nhỏ ẩn trong lòng London, nơi sương mù dày đặc quấn lấy những con phố, ánh đèn vàng mờ ảo như những đốm sáng lạc lối trong bóng tối vô tận. Cô mở laptop, ngón tay lướt trên bàn phím, gửi email báo cáo công tác ngày thứ ba: một bài tóm tắt từ hội thảo báo chí điều tra, nơi cô đã dành hai ngày ghi chú trong khán phòng ngột ngạt, và giờ là những ngày khảo sát nguồn tin để giữ cho công việc không trượt khỏi tầm tay. Đây là streak của cô – chuỗi công việc liên tục, như sợi dây mỏng manh níu giữ cuộc sống khỏi cơn lốc xoáy của vụ án mà cô vô tình bị kéo vào từ sân bay Heathrow, nơi cô nhặt chiếc ví của Alexis.

Điện thoại rung lên, tin nhắn từ anh hiện trên màn hình: "Giữ báo cáo đều, Chloe. Đừng để ai nghi ngờ. Tôi đang theo dõi một manh mối nguy hiểm." Lòng cô thoáng ấm vì sự quan tâm của anh, nhưng cảm giác bất an vẫn len lỏi, và rồi một tin nhắn lạ xen vào, từ số ẩn danh: "Cô đi quá xa, Chloe." Hơi thở cô đông lại, tim đập mạnh, như thể cả thành phố đang siết chặt quanh cô, biến cô thành con mồi.

Cô ngoảnh lại, ánh mắt lướt qua màn sương, và thấy một bóng áo đen đứng lặng dưới ngọn đèn đường, logo Brioni lấp lánh trên ngực áo – dấu hiệu của Vespera, hay chính Vivienne, kẻ mà Alexis nhắc đến với giọng đầy cảnh giác? Chloe siết túi xách, bước nhanh qua đám đông trên phố Oxford, hơi thở rối loạn, mỗi tiếng giày chạm đá như nhịp đếm ngược của số phận.

Người áo đen bám theo, bóng dáng mờ dần rồi hiện rõ trong sương, bước chân đều đặn, không chút vội vã. Cô nhắn Alexis, ngón tay run rẩy: "Có người theo tôi!" Anh trả lời ngay: "Rẽ vào ngõ Dean, tôi đến liền." Nhưng khi cô rẽ vào ngõ tối, một bóng đen lướt qua, ánh dao lóe lên trong sương, sắc lạnh như lời cảnh báo. Chloe hét lên, giọng run rẩy, gọi tên anh: "Alexis! Ai đó theo tôi! Vespera!"

Cô chạy, bước chân gấp gáp như tim đập loạn. Có lẽ cô đã đồng ý giúp Alexis quá sớm. Không, dù cô từ chối, chiếc ví đó đã gắn số phận cô với chuyện này. "Chloe, đừng quay đầu. Mày luôn tiến về phía trước." Yên bình đắt giá, nhưng có thể giành lại. Cô nâng mắt về hướng mặt trời, xác định.

Chloe ngước mắt lên, chợ hiện ra phía bên trái. Người đông, tiếng ồn hỗn loạn. Cô hít một hơi, nắm chặt tay. Thời khắc đến rồi.

Cô chạy thẳng, rồi rẽ gấp vào ngõ Dean. Nhưng chưa kịp mừng, cô thấy phía trước – một gã áo đen đã đứng đó. Hắn chưa nhìn thấy cô. Nhưng chỉ cần Chloe chạy nhanh hơn, hoặc bây giờ trực tiếp bước ra, cô xong đời.

Tim cô chùng xuống. Không ổn.

Chloe xoay vần, kiếm cách thoát thân. Alexis chưa đến kịp, cô phải đánh lạc hướng. Chloe liếc nhanh sang bên. Chợ nằm song song, chỉ cách vài mét. Cô cúi người, rút giày và áo khoác, ném mạnh về phía sạp trái cây.

Bốp! – Tiếng động khiến một ông chú quay lại, bị áo khoác trùm lên mặt. Ông ta la lên.

Kẻ đuổi phía xa giật mình, quay đầu về phía chợ. Chloe không chờ thêm giây nào. Cô xoay người, lách vào giữa hai bức tường hẹp.

Gập người xuống, cô kéo miếng bìa các-tông dựng tạm, rồi ngồi sụp, nín thở. Qua khe nhỏ, cô thấy bóng đen lao vào khu chợ theo tiếng hô.

Chloe chưa kịp thở phào. Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Có ai đó.

Ngay sau lưng cô.

Cô mở miệng định hét, nhưng một bàn tay bịt chặt miệng, một cánh tay giữ cô lại.

– “Là tôi, Chloe. Bình tĩnh. Em an toàn rồi.” Alexis xuất hiện, áo măng tô phấp phới trong gió lạnh, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao cắt qua màn sương. Anh đẩy Chloe ra sau, quét mắt khắp ngõ tối, chỉ để lại sự tĩnh lặng đáng sợ.

Alexis siết tay cô, ánh mắt quét nhanh về sau lưng. “Run à? Đi được chứ?”

Bàn tay anh ấm. Đủ để khiến Chloe bớt lạnh – và bớt sợ.

Họ lặng lẽ rẽ qua những ngõ ngoằn ngoèo của Soho, ánh đèn neon chập chờn in bóng họ trên tường, tiếng nhạc từ quán bar gần đó át đi bước chân.. Khi chắc chắn không còn ai bám theo, anh dừng lại dưới ánh đèn mờ, giọng vỡ ra, đầy đau đớn: "Lạy Chúa, tôi sai rồi. Tôi không nên kéo em vào. Vespera nguy hiểm hơn tôi nghĩ, và tôi đã đẩy em vào lằn ranh vì Elise."

Chloe giật tay ra, cơn giận bùng lên, run rẩy. "Vì Elise? Tôi chẳng biết cô ấy là ai, thời trang là gì, hay Vespera làm gì! Tôi chỉ thấy nguy hiểm – người cầm dao, tin nhắn đe dọa – và tôi được gì? Không gì ngoài việc có thể mất mạng!" Cô hít sâu, giọng lạc đi: "Anh biết cô ấy còn sống, đúng không? Sao giấu tôi? Cho tôi một lý do để tiếp tục, Alexis, nếu không, tôi dừng lại ngay!"

Anh cúi đầu, ánh mắt đau đớn, như thể lời cô vừa đâm vào tim. "Chloe," anh nói, giọng khàn, đầy tiếc nuối, "tôi nghi ngờ Elise còn đâu đó, nhưng tôi sợ nếu nói ra, em sẽ bỏ cuộc. Giờ quá muộn – Vespera và Brioni biết em là người tôi trả ví ở sân bay, và Vivienne... cô ta muốn kỷ vật của em gái mình, thứ tôi vô tình để lộ. Elise để lại một mã ẩn, và với ngòi bút báo chí của em, chúng ta có thể phơi bày Vespera."

Chloe lắc đầu, nước mắt lăn dài trên má lạnh giá, mâu thuẫn xé toạc lồng ngực. "Mã ẩn? Báo chí? Đó là chuyện của anh, không phải tôi! Tôi không muốn chết vì một người xa lạ, vì một khoảnh khắc tôi vô tình làm rơi ví! Sao tôi phải tin anh, khi tất cả chỉ là hiểm nguy?"

Anh bước tới, siết vai cô, ánh mắt đau đớn nhưng kiên định: "Vì Elise là quá khứ, Chloe, nhưng em... em là hiện tại tôi muốn bảo vệ. Tôi xin lỗi vì bốc đồng, nhưng tôi tin em có thể thay đổi mọi thứ.

"Đừng giấu tôi nữa, Alexis. Nếu chúng ta làm, phải cùng nhau." Cô nhìn anh, tim lệch nhịp, anh là ánh sáng duy nhất trong bóng tối, nhưng cũng là người đẩy cô vào đó. Nếu anh giấu điều gì, nếu anh sai, cô sẽ mất tất cả.

Anh dẫn cô về sảnh khách sạn, kiểm tra kỹ lưỡng để đảm bảo không ai bám theo, rồi đưa cô một mẩu giấy nhỏ, viết tay số liên lạc mới. "Số an toàn," anh nói, giọng trầm, "gọi nếu em cần ánh trăng."

Chloe nắm giấy, môi cong lên bất giác, một nụ cười yếu ớt giữa cơn bão cảm xúc. Anh chạm nhẹ tay cô, hơi ấm xuyên qua cái lạnh của sương mù, và cô bám lấy tay anh một giây, ánh mắt nghi ngờ nhưng tuyệt vọng, như thể anh là phao cứu sinh duy nhất. Nhưng trong đầu, một ý nghĩ sắc như dao cắt qua: Nếu tôi không làm rơi ví để anh trả ở sân bay, tôi đã không rơi vào bóng tối này.

Cô bước vào thang máy, điện thoại rung lên lần nữa. Tin nhắn lạ, vẫn số ấy: "Bỏ Elise, hoặc mất tất cả." Chloe siết mẩu giấy của Alexis, yếu đuối, nản lòng, nhưng lần này, cô không đơn độc. Chưa đơn độc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free