Chí Tôn Kiếm Hoàng - Chương 782: Khủng bố cường đạo
Khác với chiếc bàn trước đó, ba người trẻ tuổi y phục lộng lẫy đang ngồi, hai gã thanh niên vạm vỡ cất giọng, thần sắc khinh miệt, nhìn chằm chằm vào ba người Tần Mặc.
"Đồ ngư dân đầu đen!" Hắc Côn dựng ngược đôi mày, dù không rành thế sự, hắn vẫn hiểu đây là lời mắng chửi người.
"Tiểu béo!" Khuôn mặt phúng phính của Đông Đông Đông sa sầm lại, người mập ai cũng có chung một nỗi kỵ, ghét nhất kẻ khác chê béo.
"Muốn lột da bản hồ đại nhân, chế thành bao tay ư? Còn chê lông bản hồ đại nhân tạp nham?" Ngân Lâm gầm rú trong tâm niệm, suýt chút nữa bùng nổ tại chỗ.
Tần Mặc nắm lấy đuôi cáo, ra sức đè nó xuống, nếu con cáo này hi���n nguyên hình, sự tình sẽ đại loạn, bọn họ lập tức biến thành cáo qua đường, ai nấy đều hô đánh.
"Bình tĩnh! Ngân Lâm các hạ, dù muốn gây sự, cũng không nên ở đây." Tần Mặc khuyên nhủ bằng tâm niệm.
Lúc này, thanh niên áo lam ngồi giữa bàn đặt chén rượu xuống, ngước mắt dò xét Ngân Lâm, chậm rãi nói: "Hồ ly ở Bắc Hàn Thánh thành rất hiếm, con này dù lông tạp nham, nhưng vật hiếm thì quý, lột bộ da nguyên vẹn, chế thành đôi bao tay da cáo, sư tôn ta nhất định sẽ thích. Hai vạn Chân Nguyên kết tinh tệ, bán cho ta!"
Lời nói của thanh niên áo lam đầy vẻ chắc chắn, hắn lấy ra hai tấm ngân phiếu ném qua, mỗi tấm trị giá một vạn Chân Nguyên kết tinh tệ.
Có người nhận ra lai lịch của thanh niên áo lam, đây là An Vĩnh Phàm, đệ tử hạch tâm của Băng Hiên Cung.
Băng Hiên Tông chính là một tông môn Tam phẩm gần băng nguyên này, bá chủ của khu vực này.
Tần Mặc không nói gì, chỉ nhặt hai tấm ngân phiếu lên, ném trả về, nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt thanh niên áo lam.
"Ngươi dám không bán?" Sắc mặt thanh niên áo lam trầm xuống.
"Hai lúa, hai vạn Chân Nguyên kết tinh tệ đâu phải con số nhỏ! Cơ hội phát tài thế này đâu dễ gặp, nên biết đủ, kẻo phát tài không thành, lại rước họa vào thân." Một gã thanh niên vạm vỡ lạnh giọng nói.
"Nhóc con, nghe cho rõ, hai vạn là giá trên trời đấy." Thanh niên vạm vỡ còn lại liếc bộ lông đen trắng của Ngân Lâm, "Con cáo lông tạp này, chỗ khác hai trăm Chân Nguyên kết tinh tệ còn chẳng ai thèm, đầu óc ngươi có vấn đề à."
Trên vai Tần Mặc, bốn móng vuốt của Ngân Lâm đều bấu chặt, nó vặn vẹo thân mình vẻ bất an, thực ra là giận đến run người.
"Chưa ai dám trước mặt bản hồ đại nhân mà đòi lột da ta, ba tên này chết chắc rồi..." Giọng Ngân Lâm lạnh băng vang lên, lộ rõ sát khí.
Tần Mặc nhíu mày, lo con cáo này bùng nổ tại chỗ, vậy thì đại phiền toái.
Quay đầu nhìn về phía hộ vệ trạm dịch U Hoang phân quán, Tần Mặc hô: "Trạm dịch U Hoang các ngươi đối đãi hành khách thế này sao? Để mặc ba tên kia sủa bậy, không cho người yên?"
Không xa, mấy hộ vệ đã thấy cảnh này, nhưng không muốn xen vào. Nhưng Tần Mặc đã lên tiếng, tôn chỉ của U Hoang thương hội liên minh là khách hàng chí thượng, mấy hộ vệ chỉ đành bước tới, bảo An Vĩnh Phàm ba người im lặng.
"Hay cho thằng nhãi, có gan!"
Một gã thanh niên vạm vỡ cười lạnh, chỉ vào đầu Tần Mặc, không nói gì thêm.
Hơn một canh giờ sau, đoàn xe cơ quan xuất phát, một bầy thần câu cơ quan bảy con kéo một thùng xe, tổng cộng hai mươi chiếc, dọc theo đại lộ băng tuyết mà bay, bụi đất mù mịt.
Loại thần câu cơ quan này, thể tích như voi, so với thần câu cơ quan chân sắt mà Tần Mặc từng thấy ở Âm Quỷ Cổ Đạo, căn bản không cùng đẳng cấp.
Mỗi con thần câu cơ quan đều là bảo vật Huyền cấp thượng giai, một khi khởi động, sức mạnh vô cùng, tốc độ như điện.
Mỗi xe có thể chứa mấy trăm người, ba người Tần Mặc ngồi ở xe thứ chín.
"Các vị đại ca, đại thúc, đa tạ!"
Ba người Tần Mặc cảm tạ mọi người, khi lên xe, An Vĩnh Phàm ba người có ý đồ xấu, muốn chung xe với Tần Mặc, bị đám người này ngăn lại.
"Chuyện nhỏ thôi, chúng ta đều là người từ nơi khác đến, ra ngoài ai giúp được thì giúp." Một đại hán vạm vỡ khoát tay nói.
Những người còn lại dặn Tần Mặc cẩn thận, Băng Hiên Cung có tiếng xấu, đến Bắc Hàn Thánh thành rồi, đừng để môn nhân Băng Hiên Cung dòm ngó.
Mọi người tụ lại một góc xe, thân thiện trò chuyện, bàn về những chuyện lạ ở Bắc Hàn Thánh thành.
Qua trò chuyện, Tần Mặc mới biết chút ít về Bắc Hàn Thánh thành, khu băng nguyên này từng thuộc về một tông môn cực thịnh, do một vị võ chủ khai tông lập phái.
Vào thời xa xưa, tông môn đó quá mạnh, không chỉ khu băng nguyên này thuộc về tông môn đó, mà cả khu vực Thiên Tượng Sơn bên kia Quỷ Vụ Hải cũng thuộc về tông môn đó.
Về sau, khu vực rộng lớn này bùng nổ đại chiến kinh thiên động địa, khiến địa mạch Thiên Tượng Sơn khô kiệt, tông môn đó cũng từ đó suy vong.
"Võ chủ khai tông lập phái, vậy là tông môn Nhất phẩm sao?" Đông Đông Đông tặc lưỡi.
Mọi người đều lắc đầu, không ai biết rõ, thế lực khổng lồ như vậy vượt quá sức tưởng tượng, không phải võ giả như họ có thể bình luận.
Bắc Hàn Thánh thành ngày nay cũng không tầm thường, khu vực này có hơn mười thế lực Tam phẩm, Thánh thành lại là một thế lực khổng lồ, do ba đại gia tộc cùng chấp chưởng, sánh ngang thế lực Nhị phẩm.
Ầm ầm!
Bỗng nhiên, từ xa truyền đến tiếng gầm rú, như long ngâm sư hống, đất rung núi chuyển, cả thùng xe cũng run lên.
"Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ có cướp đường?" Đông Đông Đông biến sắc.
Mọi người trong xe cười ồ lên, trên Cổ U Đại Lục, mấy ai dám cướp đoàn xe của U Hoang thương hội liên minh. U Hoang thương hội liên minh có chi nhánh khắp đại lục, quan hệ hữu hảo với mọi thế lực lớn, sao có thể có cướp đường.
Ầm ầm..., tiếng gầm rú càng lúc càng gần, mọi người kéo rèm xe xuống nhìn, ai nấy đều kinh hãi thất sắc.
Từ xa, trên băng nguyên trắng xóa, một đội ngũ đang lao nhanh tới.
Đội kỵ binh này chỉ có chưa đến trăm người, cưỡi những con thú cao lớn như hung thú, lân giáp trắng như tuyết phản chiếu ánh hàn quang trên băng nguyên, như một bầy hung thú đáng sợ đang cuồng tập tới.
"Băng lân thú!" Có người kinh hô, giọng run run.
Đây là yêu thú sinh sống trên băng nguyên, hình thể như hổ báo, phủ đầy lân giáp trắng như tuyết, vô cùng hung tàn, ít ai thuần phục được.
Kỵ sĩ trên băng lân thú, ai nấy cũng cường đại, chân diễm bốc lên quanh thân, hóa thành vô số đồ án thực chất sau lưng, khí thế ngút trời, chấn động cả hư không.
Vèo!
Kỵ sĩ dẫn đầu lao ra, tăng tốc, thân hình hắn vạm vỡ như gấu, toàn thân bao phủ trong trọng giáp, ngồi trên băng lân thú, như một ngọn đồi nhỏ nghiền ép tới.
Bang bang boang...!
Vọt lên phía trước, kỵ sĩ này vung ném ba ngọn trường mâu, mâu dài gần trăm trượng, xé toạc hư không, nổ vang như sấm.
Ba đạo hào quang lóe lên, lực lượng trường mâu bá đạo, như cự nhạc trùng kích, trực tiếp hất tung ba thùng xe lên không trung.
Cảnh tượng này quá kinh hãi, gây ra chấn động thị giác cực lớn cho những người trong xe phía sau, lập tức mọi người kinh hô thét lên.
Nhưng trường mâu không xuyên thủng thùng xe, thùng xe do U Hoang thương hội liên minh chế tạo, vô cùng chắc chắn, có thể chống cự một vòng công kích điên cuồng của tuyệt thế cường giả.
"Thật sự có cướp đường." Có người kêu khóc.
T��n Mặc kinh hãi trong lòng, đội kỵ binh này thật đáng sợ, ai nấy đều là cường giả Nghịch Mệnh Cảnh, nhất là kỵ sĩ dẫn đầu, khí thế như một con rồng thú, khiến hắn cảm thấy vô cùng nguy hiểm.
Đúng lúc này, thần câu cơ quan kéo xe gầm rú, ba con thần câu cơ quan tách khỏi thùng xe, không ngừng biến hóa, biến thành ba con giao mãng thú máy, nhanh chóng lao ra, như ba đạo điện xẹt, đánh úp kỵ sĩ dẫn đầu.
Ba con thần câu cơ quan này, có chiến lực mạnh hơn cả người Nghịch Mệnh Cảnh.
"Ba đống sắt vụn." Kỵ sĩ kia hừ lạnh, ngửa mặt lên trời thét dài, khí thế trên người bốc lên, hình thành một cơn lốc, khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Ầm ầm..., từng vòng khí lãng cuồng bạo bốc lên, như sóng lớn trên biển giận dữ lan tỏa, trong phạm vi ngàn trượng, mọi vật hữu hình đều hóa thành bột mịn.
Ba con giao mãng thú máy còn đang trên đường, đã bị chấn thành tro bụi, đến cặn bã cũng không còn.
Chỉ một tiếng rống, uy lực đã bá đạo đến vậy!
"Không xong! Cường giả Thiên Cảnh, thời buổi này, sao cường giả Thiên Cảnh cũng đi làm cướp." Ngân Lâm phẫn uất kêu to.
Hai mươi thùng xe đều bị hất tung, cuốn lên không trung, trong nháy mắt, thùng xe nổi lên vô số trận văn, như vô số nòng nọc đang bơi lội, bộc phát ra vạn trượng quang huy, xé toạc từng vết rách hư không, đưa toàn bộ hành khách trong xe đi.
"Truyền tống không gian cỡ nhỏ! U Hoang thương hội liên minh phục vụ thật chu đáo." Kỵ sĩ dẫn đầu cười lạnh, phất tay ra lệnh, đội kỵ binh này chia thành năm nhánh, lao đi năm hướng khác nhau.
Từ xa, cách vị trí sự việc xảy ra trăm dặm, trên một ngọn Tiểu Tuyết Sơn.
Hư không nứt ra một vết rách, thân ảnh Tần Mặc xuất hiện, rơi xuống trên tuyết sơn.
"U Hoang thương hội liên minh phục vụ thật chu đáo." Tần Mặc cũng thầm nói một câu.
Vừa rồi trận văn trong thùng xe khởi động, đưa toàn bộ hành khách đi, đây là biện pháp bảo hộ của U Hoang thương hội liên minh, phân tán hành khách truyền tống khắp nơi, còn có thể bình yên trốn thoát hay không, thì tùy vào số mệnh.
Đông Đông Đông, Hắc Côn cũng không bị lạc, khi thùng xe tan rã, Tần Mặc đã thu hai người vào không gian đèn lồng, bảo ��ảm an toàn cho họ.
"Đây là đâu?"
Đứng trên Tiểu Tuyết Sơn, nhìn quanh, một màu trắng xóa, không có bóng dáng thành trì nào, Tần Mặc rất đau đầu, thầm nghĩ năm nay thật xui xẻo, đi xe của U Hoang thương hội liên minh mà cũng gặp cướp đường.
Hơn nữa, lại còn là một bọn cướp vô cùng cường đại.
Hắn bắt đầu nghi ngờ, có phải đã lây vận rủi của lão già suy tinh ở Tây Linh Chủ Thành, vốn đã suýt lật xe ở Tây Linh Chủ Thành, giờ mình cũng gặp họa lật xe cướp đường.
Lúc này, phía sau truyền đến một tiếng cười lạnh: "Thằng nhóc mặt trắng dựa hơi hồ ly, vận khí ngươi không tệ, lại bị truyền tống đến cùng chỗ với chúng ta."
Không xa, ba người trẻ tuổi xuất hiện, chính là An Vĩnh Phàm ba người. Dịch độc quyền tại truyen.free