Chí Tôn Kiếm Hoàng - Chương 588 : Hoàng hoa
Đinh tai nhức óc vang vọng, không chỉ quanh quẩn bên tai, còn chấn động trong biển ý thức.
Tần Mặc chỉ cảm thấy sâu trong bảo tháp truyền đến một cổ hấp lực đáng sợ, như muốn hút cả linh hồn hắn vào.
Lúc này, trên người hắn bùng lên cột sáng, càng thêm rực rỡ nồng đậm, chân diễm trong thể nội, kiếm ý đều không bị khống chế, mặc kệ tất cả tràn vào cột sáng.
Ầm...
Tiếng vang lớn quanh quẩn khắp người, đợi đến khi Tần Mặc kịp phản ứng, phát giác ý niệm của mình đã đến nơi sâu nhất của bảo tháp.
Một cái Long Thủ khổng lồ ngửa mặt lên trời thét dài, chấn động ra từng đợt địa khí như cơn lốc.
Ba đạo c���t sáng bắn tới, tạo thành ba thân ảnh, rõ ràng là Tần Mặc, Hùng Bưu và Đế Diễn Tông.
Ý niệm của ba người đều bị hấp lực đáng sợ kéo đến đây, bám vào ba quang thể.
Nhìn Long Thủ này, Tần Mặc cảm thấy tâm thần run rẩy, đây là run rẩy bản năng từ nội tâm.
Không chút nghi ngờ, đây là nguồn gốc địa mạch hạch tâm của Tây Linh chiến thành, hội tụ địa mạch chi khí khổng lồ đến khó có thể tưởng tượng.
Đối mặt với một cổ lực lượng như vậy, không còn là sức người có thể chống lại, dù là cường giả Thiên Cảnh, nếu gặp phải cổ lực lượng này xung kích, cũng sẽ hóa thành phấn vụn, tro bay khói diệt.
"Mặc sư huynh, chuyện gì vậy? Đầu to quá!" Thanh âm Hùng Bưu bỗng nhiên vang lên, truyền đến trong ý niệm của Tần Mặc và Đế Diễn Tông.
Trước Long Thủ này, Hùng Bưu lại không hề sợ hãi, thậm chí còn thao túng quang thân, bước nhanh tới trước, muốn nhìn cho rõ.
Nhất thời, Tần Mặc và Đế Diễn Tông đều không nói nên lời, Hùng Bưu to con này, ngay cả tình cảnh của mình cũng không rõ, thật là người không biết không sợ!
Tần M��c vội vàng dùng ý niệm cảnh cáo Hùng Bưu, không nên vọng động.
Đúng lúc này,
Long Thủ kia bỗng nhiên cúi đầu, phun ra một cổ địa khí như nước lũ, hướng về chỗ sâu hơn phóng đi.
Trong khoảnh khắc, chỉ thấy phía trước chỗ sâu nhất, địa khí ầm ầm chuyển động, có từng sợi quang hoa xuyên thấu ra, tầng tầng lớp lớp.
Ngay sau đó, một đóa hoa khổng lồ nở rộ, từng cánh hoa trùng điệp, tràn ra quang hoa vô tận, hơi thở mênh mông cuồn cuộn vô biên vô hạn.
Tần Mặc và Đế Diễn Tông con ngươi nhất thời co rút, bọn họ chú ý tới rễ của đóa hoa kia, lại liên thông với từng đường địa mạch, hoặc mảnh, hoặc thô...
Địa mạch mảnh là nhánh của địa khí, còn địa mạch thô là chủ mạch của Tây Linh chiến thành.
Nơi khí đất giao hội, nảy sinh một đóa địa khí chi hoa!
Một màn này đâu chỉ là kinh thế hãi tục, nếu lan truyền ra ngoài, e rằng cả Trấn Thiên Quốc cũng phải đảo điên.
"Vạn mạch giao hội, Hoàng Hoa nở!"
"Sao lại có chuyện như vậy!"
Sắc mặt Tần Mặc và Đế Diễn Tông đột biến, bọn họ tự nhiên hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Là một địa mạch hạch tâm của chiến thành, trải qua trăm ngàn năm lớn mạnh, lại một lần nữa phát triển, sẽ hội tụ vô số địa mạch, ở nơi vạn mạch giao hội, nảy sinh một đóa địa khí chi hoa.
Đóa hoa địa khí này, còn được gọi là Hoàng Hoa!
Hoàng Hoa nở rộ, ý nghĩa bên trong quá mức sâu xa, sâu xa đến mức có thể lay động cả Trấn Thiên Quốc.
Nhìn chăm chú vào đóa hoa địa khí này, Tần Mặc chú ý tới nó còn chưa hoàn toàn nở, trên đỉnh cao nhất vẫn còn cánh hoa chưa trưởng thành, vẫn còn không trọn vẹn.
"Đóa Hoàng Hoa này tồn tại, rốt cuộc có bao nhiêu người ở Tây Linh biết?" Đế Diễn Tông than nhẹ.
"Có mấy người không biết, Nghệ soái chắc chắn biết." Tần Mặc nói.
Theo tin đồn, Tây Linh quân đoàn canh giữ 'Ngụy Địa Mạch Thông Thiên Tháp' ngày càng nghiêm ngặt, nhất là Nghệ Võ Cuồng hàng năm đều tự mình kiểm tra bảo tháp.
Do đó có thể suy đoán, Nghệ đại nguyên soái nhất định biết rõ tình hình.
Đang lúc hai người kinh dị, đóa Địa Hoa khổng lồ bỗng nhiên lay động, truyền lại một luồng ý niệm kỳ dị.
Ý niệm này đứt quãng, tựa như một loại nói mớ vô ý thức, nhưng lại truyền đạt rõ ràng một tin tức đến ba người Tần Mặc.
"Khắc xuống võ đạo ấn ký trên Địa Hoa, các ngươi võ vận sẽ cùng địa mạch cùng nhịp thở..."
"Đợi đến Hoàng Hoa nở, cá chép hóa rồng thành thiên kiêu..."
Ý niệm này hóa thành hồng âm, xung kích quanh quẩn trong đầu ba người, ngược lại khiến ánh mắt Tần Mặc và Đế Diễn Tông trở nên yên tĩnh.
"Thiên kiêu..." Tần Mặc lẩm bẩm tự nói, thần sắc như thường.
"Cá chép hóa rồng thành thiên kiêu..." Tròng mắt Đế Diễn Tông khép hờ, rất an tường.
Về phần Hùng Bưu, vẻ mặt mờ mịt, nhìn trái nhìn Tần Mặc, nhìn phải nhìn Đế Diễn Tông, hắn đang đợi chỉ thị của hai vị sư huynh.
Chốc lát, ba người Tần Mặc đều trầm mặc, trầm mặc như chết, làm như không nghe thấy hồng âm không ngừng quanh quẩn trong đầu.
Không nhận được đáp lại của ba người, ý niệm trong Địa Hoa không khỏi có chút vội vàng xao động, lại truyền đến từng sợi ý niệm, hóa thành một vài bức cảnh tượng trong đầu ba người...
Trong những cảnh tư���ng này, có thân ảnh Nghệ Võ Cuồng khắc xuống võ đạo ấn ký, cũng có thân ảnh tuyệt thế thiên tài của mỗi thời đại ở Tây Linh chiến thành...
Địa Hoa đang báo cho ba người Tần Mặc, muốn khắc xuống võ đạo ấn ký, phải là nhân tài kiệt xuất của mỗi thời đại ở Tây Linh chiến thành.
Nhưng sau khi thấy những cảnh tượng này, vẻ mặt Tần Mặc và Đế Diễn Tông đều lạnh lùng, càng thêm trầm mặc.
Còn Hùng Bưu thì vẻ mặt buồn ngủ, dường như sau khi xem những cảnh tượng này, hắn có chút buồn ngủ.
Cuối cùng, cổ ý chí trong Địa Hoa thực sự không nhịn được.
Ầm ầm ầm..., cánh hoa mỹ lệ mộng ảo lay động, bắn ra ba đạo địa khí vô cùng tinh thuần, rót vào quang thể của ba người Tần Mặc.
Cảm thụ được địa khí tinh khiết và linh tính này, Tần Mặc hài lòng gật đầu, gọi Hùng Bưu và Đế Diễn Tông, báo cho hai người có thể khắc xuống võ đạo ấn ký.
Thực ra, ngay khi tiếp xúc với ý niệm của Địa Hoa, Đế Diễn Tông đã có xúc động muốn khắc xuống võ đạo ấn ký ngay lập tức, bởi vì hắn biết rõ, một khi khắc xuống võ đạo ấn ký, nhất định sẽ khiến 'Địa Mạch Thông Thiên Tháp' cộng minh.
Với tình huống kỳ lạ mà ba người gặp phải, có lẽ đến lúc đó, động tĩnh của 'Địa Mạch Thông Thiên Tháp' nhất định rất kinh người.
Như vậy, có thể tạo thế cho Thiên Nguyên Tông, xoay chuyển xu hướng suy tàn hiện tại của tông môn.
Bất quá, ý nghĩ của Đế Diễn Tông lại bị Tần Mặc ngăn cản.
Người sau chỉ nói với Đế Diễn Tông một chữ: Chờ!
Sau đó, chờ đủ ba khắc, ba người có được ba đạo địa khí vô cùng tinh thuần.
Loại địa khí này, tùy theo hạch tâm địa mạch ngưng tụ, còn được gọi là linh khí, đối với võ giả mà nói, lợi ích lớn đến mức vượt quá tưởng tượng, có thể nói là địa khí vô giá.
Tần Mặc và Đế Diễn Tông lần lượt khắc xuống võ đạo ấn ký, còn Hùng Bưu thì vẻ mặt mờ mịt, hắn căn bản không biết làm thế nào để khắc võ đạo ấn ký.
"Sư huynh, có phải dùng võ học trên 'Bá Hùng Cổ Kinh', đánh lên mấy quyền không?" Hùng Bưu úng thanh hỏi.
Sắc mặt Tần Mặc tối sầm, mới nhớ ra, Hùng Bưu thể chất đặc thù, hắn cũng không rõ võ giả huyết mạch cổ thú ngưng tụ võ đạo ấn ký như thế nào.
"Nếu là huyết mạch cổ thú, dùng cổ thú lực trong thể nội, khắc tên của mình là được."
Đế Diễn Tông nói vậy, vẻ mặt hắn lộ ra chút lúng túng, nói: "Hùng Bưu không phải tên thật của sư đệ, nếu hiện ra trên 'Địa Mạch Thông Thiên Tháp', có chút bất nhã, cũng khiến tông môn mất mặt. Bưu sư đệ, hay là đổi tên đi."
Bên cạnh, Tần Mặc ho nhẹ một tiếng, có chút lúng túng. Cái tên Hùng Bưu này ban đầu là đặt lung tung, sau này Nguyễn phong chủ cảm thấy cái tên này kêu rất thuận miệng, cứ vậy mà định.
"Không được, Nguyễn đại thúc rất thích cái tên này, ta không đổi!" Hùng Bưu lắc đầu, kiên quyết không chịu đổi tên.
Tần Mặc suy nghĩ một chút, đưa ra một biện pháp điều hòa, đặt cho Hùng Bưu một biệt hiệu độc đáo, ngưng vì võ đạo ấn ký khắc xuống.
"Hay đấy, Mặc sư huynh vẫn lợi hại nhất! Thực ra, ta đã nghĩ ra một biệt hiệu rất trâu bò rồi!" Hùng Bưu nhất thời mặt mày hớn hở.
Nhìn khuôn mặt tươi cười của thiếu niên to con kia, Tần Mặc và Đế Diễn Tông nhìn nhau, đều có một dự cảm không lành.
Không đợi hai người phản ứng, Hùng Bưu đã vung tay, ngưng tụ thành một đạo võ đạo ấn ký, trên đó hiện ra hai chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.
Tần Mặc và Đế Diễn Tông thấy rõ hai chữ này, đều trợn tròn mắt, ngây người như phỗng, ngay sau đó, đạo võ đạo ấn ký chợt lóe, chìm vào trong Địa Hoa.
"Hắc hắc, ta nghĩ cái biệt hiệu này, suy nghĩ suốt ba đêm đấy..." Hùng Bưu đắc ý cười lớn.
Khóe miệng Đế Diễn Tông co giật, bất đắc dĩ lắc đầu thở dài, không biết nên nói gì cho phải.
Còn vẻ mặt Tần Mặc thì lộ ra cổ quái, biệt hiệu mà Hùng Bưu khắc xuống, chính là Hắc Thủy!
Dịch độc quyền tại truyen.free, ai copy ăn chửi!