Chí Tôn Kiếm Hoàng - Chương 25: Cẩm Tú Sơn Hà Kỳ
Tìm cả buổi, Tần Tiểu Tiểu rốt cuộc tìm được một cái cũ kỹ bàn cờ. Cái bàn cờ này rất kỳ lạ, là loại quân cờ nàng chưa từng thấy, hơn nữa lại được chế tác từ thiết lưu mộc, xem ra cũng đáng được chút tiền.
"Được rồi, mượn cái này thay thế bồi thường vậy." Tiểu nha đầu thở dài, nàng cũng rất ấm ức.
"Ồ! Cái bàn cờ này..." Tần Mặc ánh mắt kinh ngạc, hắn không ngờ tại Phần Trấn lại có thể chứng kiến loại quân cờ này.
Bỗng nhiên, trong hẻm nhỏ âm u vang lên một hồi tiếng kêu cha gọi mẹ. Lão đầu râu dê Hồ Tam gia ôm chặt lấy bàn cờ, nhất quyết không chịu buông tay, phảng phất đây là bảo bối tâm can của hắn vậy, khiến tiểu nha đầu sợ tới mức không biết làm sao.
"Tiểu muội muội, năm đó ta tại cực bắc nghèo nàn chi địa, lang thang hơn mười năm, cái bàn cờ này luôn nương theo ta, nó giống như là thân nhân của ta vậy. Ngươi thật sự nhẫn tâm, nhẫn tâm cướp nó từ trong tay ta sao..."
Càng nói về sau, giọng Hồ Tam gia càng nghẹn ngào, nước mắt rơi đầy mặt, khóc không thành tiếng, bộ dáng bi thương kia khiến người không khỏi cảm động lây.
Tiểu nha đầu chân tay luống cuống, trong lòng lập tức không đành lòng, nhưng nàng lại cảm thấy lão hỗn đản kia đang dối gạt nàng.
Bên cạnh, Tần Mặc xoa xoa trán, âm thầm thở dài. Nguyên lai Hồ Tam gia không chỉ là lừa đảo, vô lại, mà còn là kẻ vắt cổ chày ra nước. Cái bàn cờ chế tác từ thiết lưu mộc này, giá trị còn không bằng hai khối chân nguyên thạch thấp kém, lão nhân này lại vẫn không muốn giao ra.
Lúc này, Hồ Tam gia bỗng nhiên sắc mặt nghiêm lại, nghiêm mặt nói: "Tiểu muội muội, cái bàn cờ này tựa như thân nhân của ta, nếu như cứ vậy giao cho ngươi, ta thực không đành lòng. Nhưng ta cũng đã làm sai trước, chi bằng thế này, chúng ta hạ một ván cờ, nếu như ngươi thắng ta, ta sẽ đem bàn cờ hai tay dâng lên, coi như là ta đối với bàn cờ có một cái công đạo. Thế nào?"
Bàn cờ tướng bày trên mặt đất, Hồ Tam gia khoanh chân ngồi, thần sắc nghiêm nghị, rất có phong phạm cao thủ cờ đạo.
"Cái này..." Tần Tiểu Tiểu lập tức há hốc mồm, nàng vốn dĩ không biết đánh cờ, huống chi loại quân cờ biểu hiện trên bàn cờ này nàng căn bản mới nghe lần đầu, thấy những điều chưa hề thấy.
Cái bàn cờ này có khắc sông núi, đồ án dòng sông, một bên để quân cờ thì đánh dấu chữ người, yêu, quỷ, cùng loại quân cờ đã biết khác hẳn nhau.
Cẩm Tú Sơn Hà Kỳ!
Nhìn qua cái bàn cờ này, Tần Mặc đối với nó lại quen thuộc vô cùng, bởi vì kiếp trước khi hắn ba mươi tuổi, Yêu tộc, Quỷ tộc, Cốt Tộc liên hợp, tam tộc gây chiến, Cẩm Tú Sơn Hà Kỳ mới lưu truyền ra, mà hắn chính là cao thủ cờ đạo này.
Kiếp trước, hắn và nàng thường xuyên cùng nhau đánh cờ...
Trong đầu hiện lên một bóng hình xinh đẹp tuyệt thế thoát tục, Tần Mặc tầm mắt buông xuống, con mắt như đầm sâu, có sự ôn nhu sâu thẳm, suy nghĩ của hắn không khỏi bay xa.
"Mặc ca ca, Mặc ca ca..."
Tiểu nha đầu không ngừng kêu gọi, khiến Tần Mặc tỉnh hồn lại, quay đầu nhìn lại chỉ thấy Tần Tiểu Tiểu bĩu môi, trên mặt có ánh mắt kỳ quái, giống như đang giận dỗi.
"Ta đến đây đi." Tần Mặc khoanh chân ngồi xuống.
"Vị tiểu ca này, ngươi oai hùng anh phát, khí vũ bất phàm, chắc hẳn là cao thủ cờ đạo. Nếu Hồ Tam gia ta may mắn thắng, ta và vị tiểu muội muội này, phải chăng mọi chuyện sẽ được xóa bỏ?" Hồ Tam gia cười tủm tỉm hỏi, bộ dáng kia thực có chút đáng ăn đòn.
"Xóa bỏ." Tần Mặc không hề nói nhảm.
Tiểu nha đầu ngồi xổm ở bên cạnh, nàng hoàn toàn không hiểu đường đi của quân cờ, chỉ có thể ngây ngốc nhìn.
Một lát sau, ván cờ kết thúc, quân cờ của Hồ Tam gia trên bàn cờ đã tan rã.
"Không thể nào, sao ta có thể thất bại?" Hồ Tam gia con mắt đăm đăm, thất hồn lạc phách.
Tần Mặc ngẩng đầu, nói: "Nha đầu, đem bàn cờ mang đi đi."
Tiểu nha đầu hoan hô một tiếng, tuy rằng cái bàn cờ này không đáng tiền, nhưng nàng cuối cùng cũng hả được cơn giận.
Phù phù... Hồ Tam gia nằm rạp trên mặt đất, ôm chặt bàn cờ, nước mắt rơi đầy mặt, khàn cả giọng nói: "Không muốn ah! Cái bàn cờ này chính là thân nhân của ta nha, các ngươi mang nó đi, ta về sau còn sống thế nào ah! Đừng mang bàn cờ của ta đi ah!"
"Các ngươi nếu muốn mang đi bàn cờ, chi bằng cứ đánh chết ta trước đi." Hồ Tam gia ngẩng đầu, một bộ thà chết chứ không chịu khuất phục.
Thật là một tên lừa gạt, vô lại, vắt cổ chày ra nước!
Gân xanh trên trán Tần Mặc nhảy lên, dù hắn hàm dưỡng sâu đậm cũng muốn đánh cho lão nhân này một trận.
Tiểu nha đầu chỉ vào Hồ Tam gia, tức đến ngón tay run rẩy, nếu đây không phải là một lão nhân, nàng đã thật sự động thủ đánh người.
"Ta mặc kệ, hôm nay ta nhất định phải lấy đi một món đồ."
Tần Tiểu Tiểu cũng bướng bỉnh, lần nữa ngồi xổm xuống, tìm kiếm hồi lâu, tìm được một cái mặt nạ màu trắng, làm từ một loại xương cốt không biết tên, nhưng lại đầy vết rạn, sắp sửa hỏng hoàn toàn. Bất quá, trong một đống lớn đồ rách nát, tr��� cái bàn cờ kia ra, chỉ có cái mặt nạ xương cốt này coi như còn nguyên vẹn.
"Vậy cái này đi." Tiểu nha đầu nhanh tay ôm mặt nạ vào lòng.
"Cái mặt nạ này nha, đây chính là ta từ cực tây vùng biển, mạo hiểm nguy hiểm tính mạng nhặt về đó, mặc dù sắp hỏng rồi, cũng không có công dụng gì, nhưng mà..."
Hồ Tam gia mặt lộ vẻ không nỡ, thấy tiểu nha đầu sắp nổi giận, vội vàng sửa lời: "Đi đi, tiểu muội muội, cứ cầm đi đi."
Tiểu nha đầu hừ hừ hai tiếng, dắt Tần Mặc đi về phía đường cái, nếu biết gặp lại cái lão đầu vắt cổ chày ra nước, lừa đảo, vô lại này sẽ phải chịu một bụng tức, nàng mới không thèm đuổi theo.
"Mặc ca ca, đây là quà ta tặng cho huynh."
Tiểu nha đầu kín đáo đưa cái mặt nạ xương cốt rách nát cho Tần Mặc, thận trọng nói: "Nhất định phải giữ gìn cẩn thận đó!"
"..." Tần Mặc không biết nên khóc hay nên cười, chỉ có thể rất thận trọng đem cái mặt nạ xương cốt rách nát bỏ vào bách bảo nang.
Lúc này, màn đêm buông xuống, đèn đuốc sáng rực, trong quảng trường trấn truyền đến một mảnh tiếng ồn ào, hội đấu giá đã bắt đầu.
"Hừ! Đều tại tên lão đầu hỗn đản kia, hội đấu giá cũng bắt đầu rồi." Tiểu nha đầu rất ảo não, dắt Tần Mặc chạy về phía quảng trường.
Một lát sau, hai người tới quảng trường Phần Trấn, nhìn quanh thì thấy người ta tấp nập.
Thấy cảnh này, Tần Tiểu Tiểu liên tục dậm chân, nàng vốn muốn đến sớm một chút, chiếm một vị trí hàng đầu, hiện tại đến đây còn chen vào được đã là may mắn.
Chung quanh quảng trường dựng ba tòa nhà lầu gỗ, là Tụ Bảo Trai đặc biệt kiến tạo cho thành viên tam đại gia tộc. Tần Mặc nhìn quanh một vòng, đề nghị đến trong lầu gỗ tìm gia gia, nhất định có thể có hai vị trí tốt.
"Không đi! Những người trong gia tộc quá đáng ghét, luôn châm chọc khiêu khích ta và Mặc ca ca, Tiểu Tiểu không cần ở cùng bọn họ." Tiểu nha đầu bĩu môi, kiên quyết không đi lầu gỗ tìm gia gia.
Tần Mặc xoa đầu tiểu nha đầu, động tác ôn nhu. Từ nhỏ đến lớn tiểu nha đầu một mực không được gia tộc chào đón, nàng nhìn như không để ý, nhưng trong lòng lại rất để ý.
Đúng lúc này, bên cạnh bỗng nhiên vang lên một giọng nói kinh hỉ: "Mặc ca nhi, Tiểu Tiểu, coi như là gặp được các ngươi rồi."
Chưa đợi Tần Mặc, tiểu nha đầu kịp phản ứng, cách đó không xa một thân hình mập mạp xông tới, như một viên thịt lớn lăn đến trước mặt hai người.
Đây là một thiếu niên rất béo, mỡ trên người nâng quần áo lên cao, đầu tròn vo, thịt mỡ khiến mắt gần như híp thành hai khe hở.
Phanh!
Thiếu niên béo nhào tới, ôm lấy Tần Mặc và Tiểu Tiểu, thân thể mập mạp của hắn gần như bao bọc hai người vào trong.
"Đông đông đông, tiểu tử ngươi, thật sự nên giảm béo rồi!" Giọng Tần Mặc mơ hồ truyền ra từ trong đống thịt mỡ.
"Ngươi mập mạp chết bầm này, ta sắp nghẹt thở rồi." Giọng tiểu nha đầu cũng thoáng vang lên.
Thiếu niên béo buông hai người ra, cười lớn: "Hắc hắc, ta nhất thời cao hứng thôi. Mặc ca nhi, chúc mừng huynh! Nói ra ta thật sự tức giận, lão đầu nhà ta cứ không cho ta ra ngoài gặp huynh. Mãi đến khi Mặc ca nhi đột phá mấy ngày trước, lão đầu mới cho phép ta đến tìm huynh."
Nhìn kỹ thiếu niên béo này, ánh mắt Tần Mặc nhu hòa, đây là hảo hữu cùng hắn lớn lên từ nhỏ, Đông Đông Đông của Đông gia Phần Trấn, mười ba tuổi, thực ra chỉ nhỏ hơn Tần Mặc vài tháng.
Phần Trấn tam đại gia tộc, Tần gia, Đông gia và Hỏa gia, luôn tranh đấu gay gắt, đệ tử tam đại gia tộc rất khó có được giao tình chân chính.
Bất quá, Tần Mặc và Đông Đông Đông là một ngoại lệ. Từ khi còn bé, gia gia Tần Chính Hưng đã dặn dò Tần Mặc nên qua lại nhiều hơn với thiếu niên béo.
Nguyên do là vì cha mẹ Tần Mặc và cha mẹ Đông Đông Đông, trước kia kết bạn du lịch một lần rồi không còn trở về.
Chỉ là, tám năm trước, sau khi tu vi Tần Mặc trì trệ không tiến, hai người liền ít tụ tập. Không phải nói Đông Đông Đông cố ý tránh mặt, mà là trưởng bối Đông gia không cho phép Đông Đông Đông kết giao thân thiết với Tần Mặc.
"Tiểu Đông, tiểu tử ngươi càng ngày càng béo!" Tần Mặc cười chân thành, trêu ghẹo nói.
"Thân hình này của ta là phúc tướng, huynh không hiểu đâu." Đông Đông Đông nghĩa chính ngôn từ giải thích, "Người béo vận khí tốt, đúng không, Tiểu Tiểu?"
"Hừ! Ta rất nhanh sẽ không phải là Bàn Tử nữa rồi, đừng lôi ta vào." Tiểu nha đầu nhíu mũi, phản bác.
Ba người tụ tập một chỗ, nói chuyện phiếm một hồi. Nhìn cảnh người trên quảng trường bắt đầu chen chúc, có chút bất đắc dĩ, vốn muốn mua vài món đồ ưng ý tại hội đấu giá, xem ra là không mua được rồi.
Lúc này, một tên tôi tớ Tụ Bảo Trai bước nhanh tới, hành lễ nói: "Mặc thiếu, ngài đến tham gia hội đấu giá, sao không báo trước một tiếng? Có phải là không có chỗ ngồi trống sao?"
"Đúng vậy." Tần Mặc gật đầu.
"Xin mời đi theo ta." Tên bộc từ phía trước dẫn đường.
Thấy cảnh này, tiểu nha đầu và Đông Đông Đông không khỏi mở to hai mắt, bọn họ không thể hiểu nổi, vì sao tôi tớ Tụ Bảo Trai lại tôn kính Tần Mặc như vậy.
Phải biết rằng, Tụ Bảo Trai với tư cách một trong Tam đại thương hội của đại lục, so với tam đại gia tộc Phần Trấn chẳng khác gì đom đóm so với trăng sáng. Cho dù là đệ tử trẻ tuổi của tam đại gia tộc cũng không dám tùy tiện ra vào một chi nhánh nhỏ của Tụ Bảo Trai Phần Trấn, ��ồ vật ở đó đều là thứ bọn họ không mua nổi.
Dịch độc quyền tại truyen.free, thế giới tiên hiệp mở ra trước mắt bạn.