Chí Tôn Kiếm Hoàng - Chương 1830 : Phá lò thủ đoạn
Nói đến đây, ánh mắt Tần Mặc khẽ đổi, thấy cách đó không xa Hồ Tam Gia, từ đầu đến giờ, lão già này vẫn đứng im ở đó, tỉ mỉ quan sát lò luyện rỉ sắt, ngẫm nghĩ cách phá giải sự thao túng.
Giờ phút này, ánh mắt lão đầu này đã dồn hết vào đây, hướng Tần Mặc gật đầu.
Thấy vậy, Tần Mặc cúi đầu, nhìn về phía thanh niên áo bào tro trên mặt đất, cười nói: "Bây giờ, nên tính sổ bút nợ lúc trước của chúng ta, việc ngươi cùng đồng bọn hãm hại ta, coi ta là tiến vào Phá Tiêu Chủ Phong. Còn nữa, ngươi cùng Chung Trạch Vương kia cũng là thân nhân, tiểu tử kia ở cổ địa, ngăn trở ta tranh đoạt 'cốt tháp chi chìa kh��a', món nợ này cũng từ trên người ngươi đòi lại một phần đi."
Trong lời nói, trên người Tần Mặc lưu chuyển thanh kim diễm quang nhàn nhạt, trên quyền lại ngưng tụ một đạo thanh kim diễm nhận, lưỡi kiếm nhắm ngay thanh niên áo bào tro.
Sắc mặt thanh niên áo bào tro nhăn nhó, tràn đầy sợ hãi, lực lượng ẩn chứa trong thanh kim diễm nhận kia, khiến hắn kinh hồn táng đảm. Lúc này, hắn mới hiểu rõ, thiếu niên này căn bản không mượn bất kỳ bảo vật nào, mà thân thể, quyền kình đều vô cùng cường hãn, vừa mới tới Hoàng Chủ cảnh giới, đã ẩn chứa khí tượng của tuyệt đại Hoàng Chủ.
Hơn nữa, thiếu niên này còn có 'Thiên quyến thần diễm', đối với Chung gia mà nói, tương lai sẽ là đại địch khó lường.
"Mặc tiểu tiên sinh, chuyện của xá đệ là do hắn không đúng, chỉ cần ngươi bỏ qua cho ta. Ta trở về gia tộc, nhất định sẽ bắt tên khốn kiếp kia, dẫn tới trước mặt ngài, mặc ngài xử trí."
Thanh niên áo bào tro lạy phục trên mặt đất, đâu còn vẻ ngạo mạn lúc trước, liên tục khẩn cầu tha mạng.
"Ngươi cho rằng ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Chuyện ma quỷ như vậy cũng tin?" Tần Mặc bật cười, rất châm chọc.
Bỗng, thanh niên áo bào tro gầm nhẹ một tiếng, thân hình bay vọt ra ngoài, chân cương trong cơ thể nhanh chóng chuyển động ầm ầm, muốn thoát khỏi phạm vi công kích của Tần Mặc.
Hô!
Một đoàn yêu diễm gào thét tới, từ bên hông đánh tới, thoáng cái bao phủ thanh niên áo bào tro, trong đoàn yêu diễm này, song sắc yêu hỏa lan tràn khắp toàn thân thanh niên áo bào tro, nhanh chóng rót vào da thịt, hòa tan từng tầng thân thể, từ da, đến da thịt, rồi đến mạch máu, xương cốt...
Quá trình này rất đáng sợ, nhưng lại không cảm thấy một tia đau đớn...
Thanh niên áo bào tro trơ mắt nhìn nhục thể của mình, từng tầng bị thiêu tận, mãi đến khi thấy ngũ tạng lục phủ cũng hiển lộ ra, mới kịp phản ứng, phát ra một tiếng kêu thảm thiết thê lương, cả người hóa thành tro bụi.
"Nhổ vào! Dựa vào một đại lục cấp thần khí, cũng dám ở đây diễu võ dương oai, không biết lấy đâu ra tự tin." Cách đó không xa, Ngân Rừng nhe răng cười nhạt, nó đã giải quyết ba đối thủ, thấy thanh niên áo bào tro muốn bỏ trốn, liền ném một đoàn yêu hỏa tới, thiêu cháy hắn hầu như không còn, giải tỏa mối hận lúc trước.
Tần Mặc lắc đầu, không nói gì, lập tức phi thân lên, hướng lò luyện rỉ sắt lao đi.
Trong đại điện, các cường giả vẫn lưu ý chiến đấu bên này, vô luận địch ta, đều thất thanh kinh hô, chiến quả như vậy thật sự là khó tin.
"Chung gia thiên tài khí luyện sư chết rồi?"
"Người này của Chung gia cố nhiên kiệt ngạo, nhưng có thể thúc dục uy lực lò luyện rỉ sắt, chiến lực sánh ngang cường giả Hoàng Chủ cảnh, lại bị đánh giết?"
"Thiếu niên kia làm thế nào được? Rõ ràng mới tới Hoàng Chủ cảnh tu vi, coi như chiến lực kinh thế, cũng không phá được phòng ngự của 'Phệ Thế Lò Luyện Thuật' mới đúng."
...
Rất nhiều cường giả rung động không hiểu, bởi vì họ đều đang giao chiến, không hoàn toàn thấy rõ tình cảnh nơi đó. Vì vậy, thật sự là nghĩ mãi mà không ra, Tần Mặc đã dùng thủ đoạn gì, chiến thắng thanh niên áo bào tro, rồi đánh chết hắn.
Lúc này, lão ông áo đen cũng mắt thấy tất cả, lại thấy Tần Mặc, Hồ Tam Gia bay vút hướng lò luyện rỉ sắt, nhất thời lo lắng, nếu lò luyện rơi vào tay người khác, đại kế của hắn xong rồi.
"Cho lão phu cách xa lò luyện kia ra!" Lão ông áo đen trầm giọng quát khẽ, ngón trỏ tay trái hắc quang quanh quẩn, một đạo thương mang vô cùng âm độc đang ngưng tụ.
Phanh!
Đối diện, Phá Tiêu Môn Chủ giết tới, thương thế huy hoàng như mặt trời, uy lực của Phá Tiêu Cực Thương càng sâu, cắt đứt ý đồ đánh lén của lão ông áo đen.
"Cổ sư bá, ta tuy học nghệ không tinh, nhưng vẫn kiềm giữ Thương Hoàng găng tay, nếu phân thần chú ý hắn, cẩn thận lạc bại thân vong a!" Thanh âm Phá Tiêu Môn Chủ bình tĩnh vang lên, lộ ra một tia trào phúng, chính là giọng điệu lão ông áo đen đã dùng khi ngăn cản hắn cứu viện Tần Mặc trước đó.
Nhất thời, ánh mắt lão ông áo đen hung lệ, bạo giận, gầm nhẹ nói: "Môn chủ, ngươi ép ta quá đáng, lão phu có thể không lưu tình cảm nữa rồi."
Oanh...
Một tiếng vang thật lớn, chân cương lực của lão ông áo đen bạo tuôn, thúc dục thương ý âm độc đến cực trí, cùng Phá Tiêu Môn Chủ triển khai chém gi��t sinh tử.
Bên kia, Lận tiền bối cũng là đôi mắt đẹp lóe lên vẻ đùa cợt, một đôi đoản thương phóng rộ thương mang sáng lạn rực rỡ, vây khốn hắc khải võ giả trong đó, mặc cho địch nhân tả xung hữu đột, cũng khó phá vỡ thương thế, tiến tới tranh đoạt lò luyện rỉ sắt.
"Ngươi đừng vọng tưởng lật bàn, hết thảy đã đại cục đã định."
Lận tiền bối lạnh lùng mở miệng, "Giải Nguyên Vũ kia tự cho là cơ quan tính toán tường tận, còn không phải táng thân Phá Tiêu Chủ Phong, âm mưu của các ngươi lần này, từ khi chúng ta rời khỏi Phá Tiêu Chủ Phong, đã định sẵn thất bại rồi."
Hắc khải võ giả cả người run lên, chiêu thức lần đầu tiên xuất hiện trì trệ, trong ánh mắt cuồng loạn hiện lên vẻ không thể tin.
"Không thể nào! Đại trưởng lão không thể chết, ngươi gạt ta!" Hắc khải võ giả rống giận, đột nhiên gia tăng thế công, kịch chiến cùng Lận tiền bối.
Lúc này, Tần Mặc, Hồ Tam Gia đã đứng bên cạnh lò luyện rỉ sắt, đang thử thao túng nó.
"Hồ Tam Gia, còn cần bao lâu mới có thể phá giải cấm chế Chung gia trên lò luyện này?"
Tần Mặc cau mày, nhìn chằm chằm Hồ Tam Gia, ánh mắt lão đầu này có chút lóe lên, mỗi khi lão già này lộ vẻ mặt như vậy, luôn khiến người ta không yên lòng.
"Cho tiểu lão nhi nửa ngày thời gian, là đủ!" Hồ Tam Gia gật đầu, khẳng định nói.
Nửa ngày thời gian?
Chẳng phải rau cúc vàng cũng nguội mất rồi sao?
Nhìn đồ án trên vách lò luyện, nhiều nhất chỉ nửa canh giờ, cả Phá Tiêu Môn sẽ bị dung luyện, làm sao có thể đợi lâu như vậy.
"Ngươi lão già này, thật là không có lợi, sẽ không chịu dụng tâm."
Tần Mặc bĩu môi, bóp bóp nắm tay, rất muốn cho lão già này một quyền, cuối cùng nhịn xuống, nói: "Dù sao lò luyện rỉ sắt này là vật của Chung gia, nếu Hồ Tam Gia ngươi có thể phá giải, lò luyện này sau này thuộc về ngươi."
Lời vừa dứt——
Hồ Tam Gia đã ngẩng đầu lên, lưng cũng thẳng hơn, chắc chắn nói: "Cho tiểu lão nhi một khắc thời gian, đủ để phá giải cấm chế Chung gia trên lò luyện."
Nghe vậy, Tần Mặc, Ngân Rừng đều trợn tròn mắt, biết lão già này giấu nghề, quả nhiên không có lợi lộc, dù hồng thủy ngập tr��i, cũng khó khiến lão già này tận tâm tận lực.
Ngay sau đó, một người một hồ đều ngưng thần, nhìn chằm chằm cử động của Hồ Tam Gia, muốn xem lão già này phá giải cấm chế trên lò luyện rỉ sắt như thế nào.
Phải biết, khi giao phong với thanh niên áo bào tro, Tần Mặc vẫn tính toán đường vân trên lò luyện, nhưng không bắt được trọng điểm.
Khí luyện thuật của Chung gia, là đúc khí thuật cổ xưa, dung hợp với võ đạo thời viễn cổ, khai phá ra một con đường khí luyện khác. Mà Tần Mặc đối với đúc khí thuật, chỉ là kiến thức nửa vời, làm sao có thể hiểu những hoa văn huyền ảo như vậy.
Chỉ thấy, Hồ Tam Gia sờ soạng trong ngực, trong lòng bàn tay xuất hiện một cái bình nhỏ, đựng chất lỏng màu bạc.
"Đây là vật gì?"
"Lão già này tàng bảo nhiều thật."
Tần Mặc, Ngân Rừng đều kinh dị, tò mò về chai chất lỏng màu bạc này, không biết là bảo vật gì.
Hồ Tam Gia đến gần lò luyện, đi vòng quanh một vòng, như đang đo đạc nên bắt đầu từ đâu. Rồi sau đó, lão đầu này đột nhiên mở nắp bình, thấy chất lỏng màu bạc trong bình sôi trào lên, tựa như có sinh mạng, bắn ra, bao trùm lên bề mặt lò luyện rỉ sắt.
Chỉ chớp mắt, chất lỏng màu bạc trong bình đã phun ra hết, lò luyện rỉ sắt cũng thay đổi diện mạo, bao trùm một tầng bạc dịch, biến thành một lò luyện màu bạc.
Ầm ầm ầm...
Lúc này, trong lò luyện truyền ra những tiếng vang lớn, như một con hung thú đang gầm thét, quang diễm rỉ sắt trong lò cũng sôi trào, nhưng bị chất lỏng màu bạc ăn mòn, dần biến thành một loại bạc diễm.
Có thể thấy, đồ án trên vách lò đang biến hóa, bản đồ địa hình Phá Tiêu Môn dần mơ hồ, từng điểm biến mất.
"Thành công?!"
"Khí luyện thuật của Chung gia đang bị ăn mòn phá hủy!"
Tần Mặc, hồ ly mở to mắt, nhìn chằm chằm bình trong tay Hồ Tam Gia, khó tin rằng cấm chế trên một đại lục cấp thần khí, lại bị phá giải dần như vậy.
Thật là cao nhân tất hữu dị năng, lão đầu này quả nhiên không đơn giản. Dịch độc quyền tại truyen.free